Nhạc nềnSakuya2

Bóng Sát Thủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù mùa đông ở Hoài An chưa bao giờ dày và lạnh đến thế. Nó không phải thứ sương sớm bảng lảng trên mặt sông Hoài Giang, mà là một màn khí xám đục, ẩm ướt và nồng nặc mùi tro than chưa tàn hẳn của tàn tích Bạch Lộ Hiên. Từng dải sương luồn lách qua những hàng liễu trơ trụi, phủ một lớp màn mỏng lạnh buốt lên những vách tường gạch loang lổ vết cháy đen. Cả khu ổ chuột Hẻm Liễu Ngõ chìm trong một sự im lặng chết chóc. Người dân nghèo không ai dám bước ra đường; họ chỉ dám hé mắt qua khe cửa gỗ mục nát, run rẩy nhìn những bóng áo đen của cấm vệ quân và đệ tử Hắc Sa Bang đang lùng sục khắp nơi.


Dưới mật thất ngầm của Bạch Lộ Hiên, không khí còn ngột ngạt hơn gấp bội.


Thẩm Trường Ca nằm trên chiếc chõng tre ọp ẹp, tấm chăn vải thô xám đắp ngang hông không che giấu được đôi chân gầy guộc, hoàn toàn bại liệt và buông thõng bất động. Lồng ngực y phập phồng một cách nặng nề, mỗi nhịp thở đều kéo theo một cơn đau nhói như kim châm nơi phế phủ. Chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán đang cuộn trào trong huyết quản y, gặp khí lạnh ẩm ướt của mùa đông lại càng phát tác dữ dội.


Bên cạnh chõng tre, Lâm Du đang cẩn thận dùng một chiếc muỗng đất nung múc từng ngụm nước thuốc màu xanh nhạt đưa vào môi cha nuôi. Bọc Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm mà cậu bé mạo hiểm mạng sống đoạt được từ hiệu thuốc Vạn Nguyên Thương Hội đã được thần y Tiêu Dao Tử bào chế khẩn cấp trước khi lão lên đường sang chùa Hàn Sơn để châm cứu giải độc cho Trương nương tử. Dù chỉ là dược liệu mốc ẩm phế phẩm, nhưng vị đắng chát tột cùng của nó vừa trôi xuống cổ họng đã lập tức xoa dịu cơn co thắt thấu xương nơi tim y, ép luồng máu đen đang chực trào ngược trở lại đan điền trống rỗng.


“Cha... ngài đỡ hơn chút nào chưa?” Lâm Du thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có thính giác siêu phàm của Thẩm Trường Ca mới nghe thấy. Khớp gối chân trái của cậu bé vẫn được băng bó bằng vải xám, rỉ ra vệt máu khô nhạt do vết rách cơ đùi sau cuộc chạy trốn ở bến tàu.


Thẩm Trường Ca khẽ gật đầu, đôi mắt phượng nhắm hờ để tập trung tinh thần lực vào Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp. Y không có một tia nội lực, đan điền vỡ nát hoàn toàn, nhưng ý chí sắt đá của một cựu minh chủ võ lâm cho phép y cô lập nỗi đau thể xác, đưa bộ não vào trạng thái tĩnh lặng vô biên.


Đột nhiên, y mở mắt. Đôi tai của y—cảnh giới Thính Phong Biện Vị (Nhập môn)—khẽ động đậy.


Từ phía trên mặt đất, xuyên qua vách đá dày và khe thông gió nhỏ hẹp, y nghe thấy những tiếng bước chân. Đó không phải là bước chân nặng nề, thô bạo của lũ đao phủ Hắc Sa Bang hay quan binh nha môn. Đó là một tiếng động cực kỳ mỏng manh, đều đặn và nhịp nhàng đến đáng sợ. Mỗi bước chân nện xuống nền gạch vỡ phía trên đều có một khoảng cách thời gian và lực nặng vật lý chính xác đến từng phân, nhẹ như một chiếc lá rụng nhưng mang theo một luồng áp lực vô hình làm chấn động nhẹ không khí.


*“Tần Phong.”*


Trong đầu Thẩm Trường Ca lập tức hiện lên cái tên này. Chỉ có đệ nhất sát thủ của Võ Lâm Minh Phủ, kẻ luyện Vô Ảnh Sát Chiêu Quyết đến cảnh giới tối cao mới có thể di chuyển không tiếng động và mang theo một luồng sát khí thu liễm hoàn hảo đến thế.


Y khẽ liếc nhìn bức tường gạch đối diện. Trên đó, một ký hiệu ngầm của Cái Bang mới được khắc vội bằng những vết rạch thô sơ: một hình tam giác ngược bao quanh bởi ba dấu chấm tròn sáp đỏ. Mật mã này báo hiệu: *Sát thủ đệ nhất đã vào thành, đang tiến hành rà soát gắt gao mọi kẻ tàn phế đi xe lăn hoặc bại liệt chân.*


“Lâm Du, lấy cho ta hũ nước khàn thanh thảo.” Thẩm Trường Ca truyền âm nhập mật, giọng nói khàn đặc và yếu ớt.


Lâm Du run rẩy, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự lo sợ: “Cha... ngài định uống thứ nước lá câm đó sao? Tiêu Dao Tử thúc thúc nói chất độc trong lá câm sẽ tàn phá thanh quản của ngài, khiến giọng nói của ngài vĩnh viễn bị hủy hoại khàn đặc...”


“Nếu không uống, nhãn lực đọc vị cơ bắp của Tần Phong sẽ nhận ra âm tần giọng nói của cựu minh chủ chỉ qua một tiếng rên rỉ.” Thẩm Trường Ca thản nhiên cắt lời dưỡng tử. “Ta phải ra ngoài bệ gạch đổ nát phía trên. Tần Phong đang rà soát khu ổ chuột này, nếu hắn không tìm thấy một gã tàn phế nào ở Bạch Lộ Hiên, hắn sẽ nghi ngờ vách đất và tìm ra lối vào mật thất ngầm. Ta phải làm mồi nhử trực diện.”


Nói rồi, y tự mình cầm lấy hũ đất nung nhỏ từ tay Lâm Du, dứt khoát ngửa cổ uống cạn thứ nước thuốc màu đen sậm làm từ lá câm hoang dã. Chất nước nóng bỏng, chát ngắt lập tức tràn xuống cổ họng, đốt cháy các sợi gân thanh quản của y trong một cơn đau rát buốt thấu xương. Thẩm Trường Ca khống chế cơ mặt không hề biến dạng, chỉ có một tiếng khè khè đứt quãng thoát ra từ cổ họng, biến giọng nói uy nghiêm năm xưa thành tiếng thở dốc của một gã tạp dịch già nua sắp chết.


Y dùng bàn tay trái run rẩy bôi một lớp bùn thuốc trộn tro than sạm đen lên gương mặt loang lổ vết sẹo giả, khoác lên mình chiếc áo vải thô màu xám tro rách nát dính đầy bụi đường. Thẩm Trường Ca không dùng xe lăn gỗ mun bọc thép—chiếc xe đã bị hỏng nặng hệ thống bánh răng cơ học sau trận chiến với Vô Hồn và đang được Thạch Đầu âm thầm sửa chữa dưới hầm ngầm tiệm rèn. Y chọn cách khập khiễng bằng một cây gậy tre rỗng giắt bên hông, kéo lê đôi chân bại liệt hoàn toàn của mình từng tấc một để leo lên bậc đá dẫn ra mặt đất.


***


Trên mặt đất, tàn tích của Bạch Lộ Hiên hiện ra tiêu điều xơ xác dưới làn sương mù lạnh buốt. Những cột gỗ cháy đen dựng đứng giữa đống gạch ngói vỡ vụn, khói xám vẫn âm ỉ bốc lên từ những góc tường ẩm ướt.


Thẩm Trường Ca khom chiếc lưng gầy gò, tay trái cầm chiếc chổi tre rách nát, bắt đầu động tác quét dọn đống gạch đổ nát một cách chậm rãi. Đôi chân bại liệt của y hoàn toàn là dead weight—sức nặng chết người không có một tia sinh lực. Để di chuyển, y phải dùng cơ vai và cơ hông bên phải để nhấc hông lên, kéo lê bàn chân trái trượt dài trên nền gạch vỡ tạo thành một vệt bụi xám nhạt. Đây không phải là giả vờ tàn phế, mà là một trạng thái tàn phế vật lý thực sự.


Nhưng y biết, đối thủ của y lần này là Tần Phong—kẻ sở hữu Thần Thức Đọc Vị cực kỳ nhạy bén. Tần Phong có thể nhìn thấu micro-movements (sự rung động nhỏ của cơ bắp) của bất kỳ ai. Nếu một kẻ giả vờ tàn phế cố gắng kéo lê chân, các thớ cơ dọc theo cột sống và bả vai của họ vẫn sẽ tự động căng lên để giữ thăng bằng theo bản năng của người có võ công. Chỉ có một phế nhân thực sự, kinh mạch vỡ nát hoàn toàn và đan điền trống rỗng, mới có thể di chuyển với một trọng tâm lệch lạc, nặng nề và vô hại sinh học đến thế.


“Sột... soạt...”


Tiếng chổi tre kéo lê trên nền gạch vỡ đều đặn vang lên giữa sương mù, cô độc và thảm hại.


Đột ngột, tiếng gió bấc rít gào qua các khe tường cháy dột nát tắt phụt. Sương mù xám đục xung quanh Thẩm Trường Ca khẽ dạt sang hai bên, như thể bị một luồng lực đạo vô hình rẽ lối.


Một bóng người mặc y phục đen tuyền bó sát hiện ra từ trong làn sương mù, bước đi hoàn toàn không phát ra một tiếng động nhỏ nào trên đống gạch vỡ vụn. Tần Phong đứng đó, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc như tạc từ đá lạnh, đôi mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt vào tấm lưng khòm của gã sai vặt xám xịt. Hông hắn đeo song kiếm Ám Ảnh mỏng như cánh ve, hai chuôi kiếm bằng đồng đen tỏa ra một luồng sát khí lạnh buốt làm nước sương trên rặng liễu ngưng tụ thành băng giá.


Tần Phong không vội vàng ra tay. Hắn đứng yên lặng cách Thẩm Trường Ca mười bước chân, vận dụng Thần Thức Đọc Vị đến cực hạn. Ánh mắt hắn quét qua từng thớ cơ trên vai, từng nhịp thở nông sâu của lồng ngực gã quét rác. Hắn đang tìm kiếm sự bất thường—một nhịp tim tăng nhanh đột ngột, một thớ cơ vai co rút phòng bị, hay một luồng khí kình nhỏ nhoi ẩn giấu dưới lớp áo vải thô.


Nhưng trước mắt hắn, chỉ là một phế nhân thực sự.


Nhịp tim của Thẩm Trường Ca dưới sự khống chế của Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp đập cực kỳ chậm rãi, yếu ớt và đều đặn ở mức ba mươi nhịp một khắc, hoàn toàn đồng điệu với nhịp tim của một kẻ già nua, bệnh tật sắp chết. Lồng ngực y phập phồng khó khăn do phổi đang bị tàn phá bởi độc tính mãn tính. Thớ cơ dọc theo cột sống của y hoàn toàn rũ xuống, không hề có một tia phản xạ thăng bằng của người luyện khinh công.


“Sột... soạt...”


Thẩm Trường Ca vẫn cúi đầu quét rác, giả vờ như không hề biết có sự hiện diện của đệ nhất sát thủ phía sau lưng. Bàn tay phải gầy guộc của y, vốn bị cắt đứt gân tay năm xưa, khẽ run rẩy nhẹ theo mỗi nhịp quét chổi—một vết thương thực tế không thể giả mạo.


Tần Phong nhíu mày. Hắn bước tới một bước, khoảng cách rút ngắn xuống còn năm bước chân. Luồng sát khí lạnh buốt từ người hắn tỏa ra đè nặng lên bả vai Thẩm Trường Ca, khiến y khẽ ho khụ khụ vài tiếng khàn đặc, một vệt nước bọt lẫn máu đen nhạt rỉ ra từ khóe môi nhuốm đầy tro than.


“Ngươi tên là gì?” Giọng nói của Tần Phong vang lên, trầm thấp, lạnh lẽo và mang theo một luồng chấn động lực âm tần nhỏ hướng thẳng vào tai Thẩm Trường Ca.


Đây là một đòn thử thách thính giác tinh vi. Nếu Thẩm Trường Ca là cao nhân ẩn dật sở hữu thính giác siêu phàm, màng nhĩ của y sẽ tự động co rút để chống lại luồng chấn động âm tần này, khiến cơ tai ngoài khẽ động đậy một phân cực nhỏ.


Nhưng Thẩm Trường Ca đã phán đoán trước được điều đó. Y vận dụng tâm pháp thiền định tĩnh tâm, khống chế cơ tai hoàn toàn flaccid (thả lỏng), không hề có một sự phản xạ sinh học nào. Y vẫn cúi đầu quét rác, hai tai lờ đờ giả vờ câm điếc không nghe thấy tiếng hỏi.


Tần Phong dừng bước sát bên xe lăn gỗ mun hỏng hóc đang để nghiêng góc tường sập. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua vết nứt rạn ngầm dọc theo thớ gỗ dầm xe—vết tích còn sót lại sau cuộc đụng độ với nỏ sắt nặng của Vô Hồn ở tập trước. Hắn vươn ngón tay đeo giáp sắt đen khẽ chạm vào vết nứt gãy, rồi bất ngờ flick (búng) mạnh ngón tay vào thành xe lăn.


“Boong...g!”


Một tiếng ngân vang tần số cao đột ngột bùng phát từ thành xe lăn gỗ mun, chấn động mạnh mẽ lan truyền trong không gian chật hẹp của tàn tích Bạch Lộ Hiên. Tiếng ngân vang này đủ sức làm mỏi mệt màng nhĩ của một kiếm khách thông thường, buộc họ phải nheo mắt hoặc thay đổi nhịp thở trong chớp mắt.


Thẩm Trường Ca vẫn đứng yên lặng khòm lưng quét rác. Thính giác siêu phàm Thính Phong Biện Vị của y nghe thấy tiếng ngân vang đó giống như một tiếng sấm sét nổ bên tai, nhưng y đã cưỡng ép đồng tử mắt giữ nguyên trạng thái mờ đục, không hề giãn ra dù chỉ một sợi tóc. Nhịp thở của y vẫn khè khè đứt quãng, cánh tay phải run rẩy gạt chiếc chổi tre rách nát qua đống ngói vỡ.


“Xoẹt!”


Tần Phong dứt khoát rút thanh đoản đao mỏng từ hông ra. Lưỡi đao sắc bén như băng tuyết vạch một đường vòng cung lạnh buốt trong không khí, dừng lại sát cổ họng Thẩm Trường Ca, chỉ cách da thịt y chưa đầy một phân. Luồng sát khí cuồng bạo từ lưỡi đao tỏa ra làm những sợi tóc xơ xác buộc hờ bằng dây gai trên cổ y khẽ đứt lìa bay lả tả.


“Ta hỏi lại một lần nữa, ngươi là ai?” Tần Phong trầm giọng, đoản đao gác nhẹ lên cổ họng Thẩm Trường Ca, cảm nhận rõ nhịp đập yếu ớt của động mạch cổ y.


Thẩm Trường Ca lúc này mới khẽ giật mình ngước đầu lên. Gương mặt loang lổ vết sẹo bùn đất ngụy trang của y hiện ra dưới ánh nắng ban mai nhợt nhạt, đôi mắt phượng vốn sắc bén như kiếm quang nay chỉ còn là vẻ lờ đờ, hoảng sợ tột độ của một gã phế nhân cận kề cái chết. Y run rẩy quỳ sụp xuống đất, đôi chân bại liệt dead weight đập mạnh xuống gạch vỡ đau đớn, tay trái ra sức khua khoắng trong không trung, miệng há hốc phát ra những tiếng “khè... khè...” khàn đặc, vô nghĩa của một kẻ bị hủy hoại thanh quản hoàn toàn.


Tần Phong nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng sợ của y. Hắn dùng Thần Thức Đọc Vị để quan sát động mạch cổ và cơ vai Thẩm Trường Ca dưới lưỡi đao.


Không có một tia phản kháng. Không có một sự căng cơ tự vệ. Chỉ có sự run rẩy sinh học tự nhiên của một phế nhân không có võ công đang đối mặt với cái chết cận kề. Vết thương cắt đứt gân tay phải của y là thực, đôi chân bại liệt không có một tia chân khí lưu thông là thực, và giọng nói khàn đặc bị tàn phá bởi lá câm cũng là thực.


Sát khí cuồng bạo của đệ nhất sát thủ hoàn toàn bị triệt tiêu trước sự vô hại sinh học hoàn hảo của gã sai vặt tàn phế.


Tần Phong chậm rãi thu đoản đao vào bao kiếm. Ánh mắt sắc bén như chim ưng của hắn khẽ thu liễm lại, lộ ra một chút thất vọng dập tắt hoài nghi. Hắn nhìn quanh tàn tích hoang tàn của Bạch Lộ Hiên, rồi nhìn gã quét rác đang run rẩy quỳ dưới đất bọc vệt máu đen nhạt rỉ ra từ môi.


*“Không phải y.”* Tần Phong thầm nghĩ. *“Kinh mạch vỡ nát hoàn toàn, đan điền trống rỗng, gân tay gân chân đều bị phế bỏ thực sự. Một kẻ như thế này dẫu có mưu trí đến đâu cũng không thể dùng một viên sỏi búng đứt xích ròng rọc thép nặng năm mươi cân bến tàu để cứu mạng Lăng Vô Kỵ được. Vị cao nhân đứng sau giật dây chắc chắn là kẻ khác đang ẩn nấp quanh khu ổ chuột này.”*


Hắn dứt khoát xoay người bước đi vào trong màn sương mù xám đục, thân ảnh nhạt nhòa lướt đi uyển chuyển như một bóng ma đen tuyền, biến mất không dấu vết khỏi tàn tích Bạch Lộ Hiên.


Nhưng Thẩm Trường Ca vẫn quỳ yên lặng trên nền đất ẩm ướt đầy gạch vỡ cho đến khi tiếng bước chân của Tần Phong biến mất hoàn toàn khỏi phạm vi trăm bước chân của thính giác siêu phàm. Y khẽ thở hắt ra một hơi dài, một ngụm máu đen rỉ ra từ khóe miệng nhuốm đầy tro than bụi bặm.


Cơn đau rát buốt dữ dội từ cổ họng bị hủy hoại bởi nước lá câm tàn phá hành hạ y triền miên, nhưng đôi mắt phượng của y đột ngột mở ra, lấy lại vẻ sắc bén, thâm trầm đáng sợ của một vị kỳ thủ đại tông sư đứng trên đỉnh cao giang hồ.


*“Tần Phong đã bị đánh lừa tạm thời, nhưng hắn chưa hoàn toàn tin tưởng.”* Thẩm Trường Ca thầm tính toán, tay trái siết chặt cây gậy tre rỗng giắt bên hông. *“Hắn sẽ thiết lập một cuộc theo dõi ngầm quanh khu ổ chuột này. Mật thám Lão Quỷ đối diện kia chắc chắn sẽ bắt đầu cắm chốt theo dõi chặt chẽ mọi di biến động của ta ngày đêm. Ván cờ sinh tồn ở Hoài An này... chính thức bước vào giai đoạn đấu trí căng thẳng nhất.”*


Từ phía sau vách tường sập đổ của gian sảnh phụ Bạch Lộ Hiên, bóng đen của Lão Quỷ giả dạng gã bán hành rong khẽ nhô đầu ra từ dưới mái hiên đối diện, đôi mắt hí ti hí hửng sắc lạnh khóa chặt vào thân ảnh khập khiễng xe lăn gỗ hỏng của Thẩm Trường Ca đang quét rác rưới quét lá dưới sương mù lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!