Nhạc nềnSakuya2

Mượn Kiếm Đả Thương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi bình minh trên bến tàu Hoài An dày đặc như một tấm lụa xám sũng nước, nuốt chửng cả những rặng liễu xơ xác dọc bờ sông Hoài Giang. Tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn thuyền buôn muối hòa lẫn trong tiếng gió bấc rít gào qua những khe hở của các kho hàng bằng gỗ thông rách nát. Dưới nền đất bến bãi, vũng nước bùn đen kịt lẫn lộn với vảy cá thối và dầu mỡ trơn trượt phản chiếu ánh kiếm quang xanh ngắt vừa mới bùng lên.


Viên sỏi nhỏ dính bùn đất xé rách sương mù bến tàu, bay đi với một quỹ đạo cơ học vật lý hoàn mỹ không tiếng động, hướng thẳng về phía điểm yếu chí mạng trên cơ thể Thiết Quải Lý. Nhưng quỹ đạo của viên sỏi không nhắm vào da thịt gã ác bá, mà nhắm vào một điểm cao hơn thế mười trượng: mắt xích rỉ sét của ròng rọc treo thùng hàng gỗ thông nặng năm mươi cân đang lơ lửng trên đầu hai người.


Khuất sau bóng tối của những chồng thùng gỗ cao ngất ngưởng, Thẩm Trường Ca ngồi trên chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép cơ quan, hai mắt nhắm hờ. Gương mặt y xám ngoét, loang lổ vết sẹo bùn thuốc ngụy trang, đôi chân liệt hoàn toàn từ thắt lưng trở xuống buông thõng bất động trên bệ gác chân bằng sắt. Thể xác y lúc này đang phải gánh chịu sự tàn phá khủng khiếp của chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán bùng phát dữ dội do khí lạnh ẩm ướt của bến sông. Mỗi nhịp thở của y đều kéo theo một cơn co thắt thấu xương nơi lồng ngực, máu đen rục rịch muốn trào lên cổ họng nhưng đã bị y dùng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp cưỡng ép nuốt ngược trở lại.


Nhưng đôi tai của Thẩm Trường Ca—cảnh giới Thính Phong Biện Vị (Nhập môn)—đang căng ra đến cực hạn. Y lọc bỏ tiếng sóng vỗ ì oạp của sông Hoài Giang, lọc bỏ tiếng rên rỉ của gió bấc, tập trung toàn bộ thính giác siêu phàm vào từng nhịp thở, từng chuyển động cơ bắp nhỏ nhất của Thiết Quải Lý và Lăng Vô Kỵ. Y tính toán sức gió, độ ẩm của sương mù, trọng lượng của thùng gỗ và độ rỉ sét của sợi xích sắt treo ròng rọc.


Y không có nội lực, nhưng y có sự thấu suốt tuyệt đối về cơ học vật lý và cấu trúc lực của vạn vật.


“Keng!”


Một tiếng động thanh mảnh, sắc lẹm vang lên trên không trung bến tàu, nhỏ đến mức bị tiếng gió bấc gào thét nuốt chửng. Viên sỏi dính bùn đập chính xác vào mắt xích rỉ sét nhất của ròng rọc treo thùng gỗ thông. Mắt xích vốn đã bị hơi muối biển ăn mòn suốt mười năm, lại đang phải chịu sức căng của chiếc thùng gỗ nặng chứa đầy quặng sắt thô bên trong. Cú đập của viên sỏi không mang theo một tia chân khí nào, nhưng nó lại đánh trúng vào điểm mỏi vật lý yếu nhất của vòng sắt.


“Rắc! Rắc! Phựt!”


Sợi xích sắt đứt lìa. Chiếc thùng gỗ thông nặng năm mươi cân mất đi điểm tựa, lập tức rơi tự do từ trên cao mười trượng xuống đất với một tốc độ kinh hoàng. Sức nặng vật lý thuần túy kết hợp với gia tốc trọng trường xé rách màn sương mù dày đặc, tạo ra một luồng kình phong cuồng bạo đè nặng xuống khoảng không gian bên dưới.


Đúng lúc này, Thiết Quải Lý đang dồn toàn bộ kình lực nhất lưu ngoại công của Thiết Sa Chưởng vào tay phải, vung cây nạng sắt đặc nặng ba mươi cân bổ thẳng xuống ngực Lăng Vô Kỵ đang bị mất thăng bằng trên vũng dầu trơn. Gã ác bá cười gằn, tin chắc rằng đạo sĩ trẻ tuổi phái Võ Đang sẽ phải phơi thây dưới đòn đánh chí mạng này. Chân trái lành lặn duy nhất của gã nện chặt xuống nền gỗ bến tàu để làm điểm tựa chịu lực cho toàn bộ thân hình vạm vỡ.


“Uỳnh!”


Chiếc thùng gỗ nặng năm mươi cân rơi sầm xuống ngay khoảng trống giữa hai người, chỉ cách mũi nạng sắt của Thiết Quải Lý chưa đầy nửa thước. Thùng gỗ đập mạnh xuống nền gỗ thông bến tàu, vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn. Quặng sắt thô bên trong bắn tung tóe như mưa đá, tạo ra một tiếng nổ chấn động dữ dội.


Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là mảnh gỗ vỡ, mà là luồng khí kình gió lốc do chiếc thùng nặng rơi tự do tạo ra. Luồng gió cuồng bạo bùng phát đột ngột, thổi bạt đà lao tới của Thiết Quải Lý. Gã ác bá cụt chân phải vốn dĩ đang dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể về phía trước, đột ngột bị luồng gió mạnh đập thẳng vào lồng ngực, khiến gã mất đà hoàn toàn. Điểm tựa duy nhất là gót chân trái của gã trượt mạnh trên nền gỗ sũng nước mưa, cả thân hình vạm vỡ loạng choạng nghiêng ngả sang sườn trái.


Lăng Vô Kỵ đang bị trượt chân trên vũng dầu trơn, sườn trái lộ ra sơ hở chết người, đột ngột cảm nhận được một luồng kình phong cuồng bạo từ chiếc thùng gỗ rơi xuống thổi tạt qua người. Lòng kiêu ngạo của truyền nhân Võ Đang không làm chàng mất đi bản năng chiến đấu của một nhất lưu kiếm thủ. Chàng lập tức nhận ra luồng gió này không phải là đòn tấn công của đối thủ, mà là một cơ hội ngàn năm có một để thoát hiểm.


Nương theo hướng gió thổi bạt sang bên, Lăng Vô Kỵ xoay người góc bốn mươi lăm độ theo Lưỡng Nghi Bộ Pháp. Đôi chân chàng uyển chuyển lướt đi trên vũng dầu trơn như một con chim hải âu lướt sóng, mượn chính lực đẩy của luồng gió để lấy lại thăng bằng trong gang tấc. Cánh tay phải đang bị tê rần do hỏa kình Thiết Sa Chưởng của chàng đột ngột ấm áp trở lại nhờ chân khí Thuần Dương từ đan điền cuồn cuộn truyền tới.


“Thái Cực Quy Nguyên!”


Lăng Vô Kỵ gầm nhẹ một tiếng, thanh kiếm cổ Thái Cực rèn từ thép ròng núi Võ Đang phát ra một luồng kiếm quang xanh ngắt rực rỡ, xé rách sương mù dày đặc. Chàng không lùi bước nữa, mà nương theo đà gió xoay người đâm thẳng một kiếm quyết định vào khớp vai trái của Thiết Quải Lý.


Thiết Quải Lý lúc này đang điên cuồng vung nạng sắt để giữ thăng bằng, gót chân trái lành lặn của gã bị trượt đi không thể di chuyển. Sườn trái của gã—khoảng trống phòng thủ chí mạng mà Thẩm Trường Ca đã nhìn thấu từ trước—lộ ra hoàn toàn trước mũi kiếm của Lăng Vô Kỵ.


“Keng! Rắc!”


Kiếm quang xanh ngắt của phái Võ Đang đâm chính xác vào khớp vai trái của Thiết Quải Lý, nơi kết nối gân cơ ngoại công Thiết Sa Chưởng. Kiếm khí Thuần Dương dồi dào bộc phát từ mũi kiếm, phá vỡ hoàn toàn lớp hộ thể chân khí yếu ớt của gã ác bá bến tàu.


Cùng lúc đó, mũi kiếm của Lăng Vô Kỵ trượt dọc theo bả vai, đâm mạnh vào thân cây nạng sắt đặc gỉ sét mà Thiết Quải Lý đang cố gắng giơ lên đỡ đòn. Dưới sức ép của kiếm khí nhất lưu và trọng lượng cơ thể đang mất đà của gã ác bá, cây nạng sắt đặc nặng ba mươi cân phát ra một tiếng rạn nứt khô khốc rồi gãy lìa làm đôi.


“Á!”


Một tiếng thét thảm khốc vang dội khắp bến tàu Hoài An. Thiết Quải Lý bị kiếm khí Võ Đang chấn bay ra xa hơn một trượng, cả thân hình vạm vỡ đập mạnh vào mạn chiếc thuyền buôn muối lớn rồi ngã nhào xuống vũng bùn nước bẩn. Khớp vai trái của gã bị kiếm khí xé rách hoàn toàn, máu tươi phun ra như suối nhuộm đỏ cả một khoảng bùn đất. Kinh mạch tay trái và đan điền ngoại công của gã bị chân khí Thuần Dương tàn phá dữ dội, vỡ nát hoàn toàn.


Võ công nhất lưu ngoại công của Thiết Quải Lý đã bị phế bỏ hoàn toàn trong một chớp mắt.


“Đầu mục! Đầu mục bị phế rồi!”


Năm tên đệ tử Hắc Sa Bang đang cầm đao vây quanh chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, mặt cắt không còn một giọt máu. Chúng nhìn cây nạng sắt đặc gãy đôi dưới đất, rồi nhìn khớp vai đẫm máu của Thiết Quải Lý đang co giật liên hồi trong vũng bùn, lòng tham trăm lượng bạc lập tức tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ.


“Chạy mau! Đạo sĩ Võ Đang giết người rồi!”


Chúng quăng bỏ đao kiếm, móc sắt bến tàu, nháo nhào bỏ chạy vào trong sương mù dày đặc bến bãi, bỏ mặc gã thủ lĩnh cụt chân đang rên rỉ đau đớn dưới đất.


Lăng Vô Kỵ thu kiếm ngược sau lưng, lồng ngực phập phồng thở dốc. Chàng đứng thẳng người giữa bến tàu đầy mảnh gỗ vỡ và quặng sắt thô, gương mặt anh tuấn thoáng hiện lên vẻ bàng hoàng hoảng sợ. Chàng cúi đầu nhìn thanh kiếm cổ Thái Cực trên tay, rồi nhìn sợi xích sắt đứt lìa của chiếc ròng rọc treo thùng gỗ phía trên cao.


*“Không đúng...”* Lăng Vô Kỵ thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. *“Chiếc thùng gỗ đó rơi xuống quá mức trùng hợp. Nó rơi đúng vào thời điểm chân phải của ta bị trượt dầu, đúng vào lúc nạng sắt của Thiết Quải Lý bổ xuống ngực ta cách ba tấc. Kình phong từ chiếc thùng rơi tự do đã cứu mạng ta, đồng thời thổi tạt đà lao của Thiết Quải Lý khiến hắn lộ ra sơ hở sườn trái. Sợi xích sắt đứt lìa kia... vết đứt quá sắc gọn, trông giống như bị một lực đạo vô hình đập trúng hơn là tự đứt.”*


Chàng quét ánh mắt sắc bén như kiếm quang qua khắp các kho hàng gỗ thông xung quanh bến tàu hòng tìm kiếm bóng dáng của vị cao nhân đứng sau giật dây. Nhưng sương mù dày đặc sông Hoài Giang đã che khuất mọi tầm nhìn, chỉ có tiếng sóng vỗ ì oạp lạnh lẽo đáp lại sự nghi ngờ của chàng.


*“Hoài An long xà hỗn tạp, quả nhiên có ẩn thế cao nhân đang cư ngụ tại đây. Vị tiền bối đó là ai? Tại sao lại âm thầm dùng mưu cứu ta mà không chịu lộ diện?”* Lăng Vô Kỵ siết chặt chuôi kiếm cổ Thái Cực, lòng đầy nghi hoặc.


Phía sau chồng thùng gỗ thông lớn chứa muối lậu cách đó mười lăm bước chân, Thẩm Trường Ca ngồi trên xe lăn, chậm rãi thở ra một hơi dài dính đầy khói bụi ẩm ướt. Y đưa bàn tay trái run rẩy lên, khẽ vuốt ve thân thanh kiếm gỗ sứt mẻ giấu dưới gầm xe lăn gỗ mun. Mỗi nhịp thở của y lúc này đều mang theo vị tanh ngọt của máu đen, lồng ngực co thắt đau đớn như bị vạn cây kim độc đâm thẳng vào phế phủ. Cơn đau nhức dữ dội từ vết rách cơ vai trái dấy lên triền miên, nhưng đôi mắt phượng của y vẫn giữ vững sự tĩnh lặng đáng sợ.


*“Lăng Vô Kỵ đã thắng, Thiết Quải Lý bị phế võ công.”* Thẩm Trường Ca thầm tính toán, khóe môi nhợt nhạt khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. *“Hắc Sa Bang mất đi một cánh tay đắc lực tại bến tàu, Lục Bá Thiên chắc chắn sẽ nổi giận lôi đình. Gã đạo sĩ Võ Đang này đã chính thức bị kéo vào vòng xoáy oán hận huyết hải với bang hội địa phương. Ván cờ ly gián bến tàu đã hoàn thành bước đầu tiên.”*


Y khẽ nghiêng đầu, dùng thính giác siêu phàm Thính Phong Biện Vị lắng nghe nhịp thở dồn dập của Lâm Du phía sau vách thuyền gỗ lớn.


“Lâm Du, đi.” Giọng nói truyền âm nhập mật mỏng manh của y dội thẳng vào tai cậu bé mười hai tuổi.


Lâm Du khẽ giật mình, đôi mắt sáng ngời ý chí liếc nhìn Lăng Vô Kỵ đang đứng nghi hoặc giữa bến tàu, rồi nhanh nhẹn khom chiếc lưng gầy gò dưới lớp áo vải thô vá chằng vá đắp, lách người vào bóng tối của những kho hàng bến bãi. Cơn đau nhói từ vết rách cơ đùi chân trái do Nhất Bộ Thiên Nhai bộ pháp hành hạ cậu bé dữ dội, khiến mỗi bước đi của cậu đều khập khiễng, rỉ máu tươi thấm đỏ một mảng quần vải thô rách nát. Nhưng Lâm Du vẫn kiên cường siết chặt bọc Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm trước ngực áo, quyết không để rò rỉ một phân dược liệu cứu mạng cha nuôi.


Cậu bé nhanh chóng biến mất vào lối ra mật đạo ngầm Bạch Lộ Hiên dẫn về phía mật thất ngầm an toàn, xóa sạch mọi dấu vết di chuyển vật lý.


Lăng Vô Kỵ tìm kiếm xung quanh một hồi không thấy bóng dáng ai, bèn tiến về phía Thiết Quải Lý đang nằm co quắp rên rỉ trong vũng bùn. Chàng chĩa mũi kiếm Thái Cực vào cổ họng gã ác bá bến tàu, giọng nói lạnh buốt như băng tuyết núi Võ Đang:


“Thiết Quải Lý, hôm nay ta phế võ công của ngươi để trừ hại cho bách tính bến tàu Hoài An. Hãy về báo với bang chủ Lục Bá Thiên của ngươi, nếu Hắc Sa Bang còn dám dùng bạo lực bóc lột phu khuân vác vô tội hay truy tìm tàn dư minh phủ để làm càn, thanh kiếm Võ Đang của Lăng Vô Kỵ ta sẽ không nể tình nữa!”


Nói xong, Lăng Vô Kỵ dứt khoát thu kiếm vào bao, xoay người bước đi oai phong lẫm liệt vào trong màn sương mù xám sịt, để lại gã ác bá cụt chân phải đang điên cuồng nguyền rủa trong nhục nhã.


“Lăng Vô Kỵ... Võ Đang... các ngươi sẽ phải trả giá bằng máu!” Thiết Quải Lý gầm khè qua kẽ răng đầy máu bẩn, bàn tay phải run rẩy siết chặt đống bùn đất lạnh buốt.


***


Một canh giờ sau, tại sảnh phụ nguy nga tráng lệ của phủ bang chủ Hắc Sa Bang Hoài An.


Ánh nắng ban mai nhợt nhạt của ngày đông không thể xuyên qua lớp rèm gấm đen dày đặc, khiến gian sảnh rộng lớn chìm trong một bầu không khí u tối, ngột ngạt. Tiếng gió bấc rít gào liên tục ngoài cửa sổ đập mạnh vào vách kính, tạo ra những âm thanh rung chuyển khô khốc.


“Rầm!”


Một chiếc bình sứ cổ quý giá mạ vàng bị đập vỡ tan tành trên nền gạch men xám, những mảnh sứ vỡ bắn tung tóe đập vào chân những tên đệ tử đang quỳ rạp dưới đất run rẩy sợ hãi.


Lục Bá Thiên đứng giữa sảnh phụ, gương mặt mặt thịt hung tợn co rúm lại vì giận dữ tột cùng. Gã là một gã trung niên to béo, thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo gấm đen thêu chỉ bạc căng phồng như muốn nổ tung. Bàn tay to lớn như hộ pháp của gã siết chặt chuôi thanh Hắc Sa Bảo Đao khảm ngọc đỏ đeo hông, hơi thở dồn dập nồng nặc sát khí dâng cao.


“Võ Đang ranh con! Chấn Thiên Tiêu Cục khốn kiếp!” Lục Bá Thiên gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương, âm thanh trầm đục vang dội khắp gian sảnh khiến xà nhà gỗ khẽ rung nhẹ bụi bặm. “Chúng dám phế gân tay, đập gãy nạng sắt của Thiết Quải Lý ngay tại bến tàu Hoài An của ta sao? Đây là bến bãi hái ra tiền buôn lậu muối của Hắc Sa Bang! Chúng làm vậy là muốn tuyệt đường sống của ta, thách thức quyền lực của Hắc Sa Bang tại Hoài An này!”


Quỳ rạp dưới thềm đất sũng nước mưa bên cạnh đống mảnh sứ vỡ, phó bang chủ Triệu Vô Cực khẽ ho khù khụ, tay trái run rẩy không ngừng lần tràng hạt bằng gỗ mun đen để che giấu vết sẹo độc tính Chu Sa Chưởng phản phệ bên sườn trái đang nhức nhối dữ dội do thời tiết đông lạnh ẩm ướt. Đôi mắt ti hí hẹp dài của hắn lóe lên tia sáng xảo quyệt lạnh lùng, hắn trầm giọng nói:


“Bang chủ bớt giận. Lăng Vô Kỵ chỉ là một tên đệ tử trẻ tuổi kiêu ngạo của Võ Đang mới xuống núi, không đáng ngại. Nhưng điều đáng sợ là chiếc thùng gỗ rơi tự do đứt xích sắt ròng rọc bến tàu đúng thời điểm chí mạng đó. Theo thuộc hạ điều tra, sợi xích sắt treo ròng rọc bến bãi có vết đứt rạn cơ học rất kỳ lạ, giống như bị một viên đá nhỏ bắn trúng với một lực đạo tính toán cực kỳ tinh vi của một cao nhân mưu sĩ đứng sau giật dây.”


Lục Bá Thiên nheo đôi mắt độc địa nhìn Triệu Vô Cực, gã siết chặt nắm tay gầm khè:


“Ngươi muốn nói... tàn dư của cựu minh chủ Thẩm Trường Ca thực sự đang ẩn náu tại Hoài An này và âm thầm ra tay giúp đỡ Võ Đang?”


“Rất có khả năng.” Triệu Vô Cực gật đầu, ánh mắt ti hí co rụt lại. “Hai sát thủ Vô Ảnh và Vô Hồn của Huyết Y Lâu đột nhập Bạch Lộ Hiên đêm mưa trước cũng đã mất tích không về báo cáo. Bạch Lộ Hiên bị phóng hỏa thiêu rụi, gã sai vặt tàn phế xe lăn kia cũng biến mất không dấu vết. Mọi manh mối đều hướng về việc có một thế lực tình báo cũ đang âm thầm liên kết các nhân sĩ chính đạo để đối phó với chúng ta.”


Lục Bá Thiên nổi điên, vung đao chém đứt lìa một góc bàn gỗ mun lớn gớm ghiếc bên cạnh. Gã gầm lên:


“Ta không cần biết cao nhân ẩn dật đó là ai! Hắc Sa Bang ta lũng đoạn Hoài An này năm năm nay, chưa từng chịu nhục nhã thế này! Hãy phát lệnh truy sát toàn bộ đệ tử Võ Đang có mặt tại Hoài An! Đồ sát Chấn Thiên Tiêu Cục và bất kỳ kẻ nào dám che chở cho thằng ranh con quét rác bến tàu! Ta muốn cái đầu của Lăng Vô Kỵ treo trên cột buồm bến tàu Hoài An ngày mai để răn đe quần hùng!”


“Bang chủ xin hãy cẩn trọng.” Triệu Vô Cực khuyên ngăn, giọng nói trầm thấp đầy xảo quyệt. “Phái Võ Đang chính tông có thế lực rất lớn trong giới chính đạo, nếu chúng ta ra tay đồ sát quy mô lớn sẽ khiến quan chấn thủ Triệu Tử Long có cớ xuất quân tiễu trừ bang hội. Chi bằng... chúng ta báo cáo việc này lên tổng đàn minh phủ cho tân minh chủ Sở Cô Hồng đứng ra giải quyết.”


Nghe thấy ba chữ “Sở Cô Hồng”, lồng ngực Lục Bá Thiên khẽ rùng mình một cái, lòng kiêu ngạo hung tàn của gã ác bá địa phương lập tức giảm đi một nửa, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột độ trước uy quyền tối cao của tân minh chủ võ lâm.


Sở Cô Hồng tàn bạo dã tâm ngút trời, cấu kết với quan thừa tướng đương triều để phế võ công cướp ngôi vị của Thẩm Trường Ca năm xưa, kẻ nào dám làm hỏng việc lớn buôn lậu muối của hắn tại Hoài An này đều sẽ bị tru di tam tộc.


“Đúng... đúng thế.” Lục Bá Thiên nuốt nước bọt, gương mặt mặt thịt xám xịt lại vì sợ hãi. “Hãy lập tức viết mật thư khẩn cấp gửi về tổng đàn minh phủ cho tân minh chủ! Báo cáo rõ việc tàn dư cựu minh chủ xuất hiện tại Hoài An liên kết với Võ Đang phế Thiết Quải Lý, yêu cầu ngài phái cao thủ đệ nhất đến tiễu trừ!”


Triệu Vô Cực khẽ cười lạnh lùng trong lòng, hắn cúi đầu vâng lệnh:


“Thuộc hạ tuân lệnh. Thuộc hạ sẽ dùng bồ câu đưa tin nhanh nhất để gửi mật thư liên lạc.”


***


Ba ngày sau, tại điện thờ nguy nga lộng gió trên đỉnh núi phía Bắc Trung Nguyên, tổng đàn Võ Lâm Minh Phủ.


Ánh nắng rực rỡ chiếu sáng bệ đá cúng tế võ lâm, nơi đặt chiếc tế đàn khổng lồ bằng đồng đen rỉ sét cổ xưa. Gió núi rít gào liên tục thổi tung tà hoàng bào thêu rồng vàng của tân minh chủ võ lâm Sở Cô Hồng đang đứng thẳng người nhìn về phía Nam mây mù bao phủ.


Sở Cô Hồng năm nay ba mươi lăm tuổi, phong thái oai phong lẫm liệt, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng như băng tuyết vạn năm, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang khóa chặt vào bức mật thư khẩn cấp đẫm nước mưa vừa nhận được từ Hoài An.


“Thẩm Trường Ca... ngươi vẫn chưa chết sao?” Giọng nói của Sở Cô Hồng trầm thấp nhưng mang theo một luồng kình lực áp đảo tột cùng, khiến không khí xung quanh điện thờ khẽ rung động nhẹ.


Hắn siết chặt nắm tay phải, luồng chân khí cuồng bạo từ tà công Hỗn Nguyên Phệ Hồn Công bộc phát ra ngoài cơ thể tạo thành một luồng hắc khí nhạt nhòa, lập tức nghiền nát bức mật thư bằng giấy thô thành bột mịn bay lả tả trong gió núi.


“Minh chủ, có tin tức gì từ Hoài An sao?”


Một bóng người mặc y phục đen tuyền bó sát, bước đi hoàn toàn không phát ra một tiếng động nhỏ nào, đột ngột xuất hiện quỳ một gối phía sau lưng hắn. Đó chính là Tần Phong—đệ nhất sát thủ dưới trướng Sở Cô Hồng, đôi mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt xuống đất, hông đeo song kiếm mỏng Ám Ảnh mỏng như cánh ve.


Sở Cô Hồng không ngoảnh đầu lại, giọng nói lạnh lùng ra lệnh:


“Tần Phong, hãy lập tức lên đường tiến xuống phía Nam, hướng về thành cổ Hoài An. Hắc Sa Bang báo cáo có tàn dư của cựu minh chủ Thẩm Trường Ca đang ẩn náu tại kỹ viện Bạch Lộ Hiên rách nát, dùng mưu kế liên kết với Võ Đang để phá hoại tuyến đường buôn lậu muối bến tàu của ta.”


Tần Phong khẽ nheo mắt, song kiếm Ám Ảnh hông khẽ ngân lên một tiếng nhẹ dứt khoát. Hắn trầm giọng hỏi:


“Mục tiêu của thuộc hạ là gì?”


Sở Cô Hồng khẽ quay nửa khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt đầy sát khí tàn nhẫn dâng cao:


“Xác minh tung tích của Thẩm Trường Ca. Nếu y thực sự còn sống... hãy dùng song kiếm của ngươi chém đứt đầu y mang về đây cho ta! Tiêu diệt toàn bộ Chấn Thiên Tiêu Cục, Bạch Lộ Hiên và bất kỳ kẻ nào dám che chở cho y! Ta không muốn nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào của Vô Danh Kiếm Lệnh tồn tại trên giang hồ này nữa!”


“Thuộc hạ tuân lệnh!”


Tần Phong dứt khoát đứng dậy, thân ảnh nhạt nhòa lướt đi uyển chuyển như một bóng ma đen tuyền, biến mất không dấu vết vào trong mây mù lộng gió của đỉnh núi phía Bắc, hướng thẳng về phía Nam thành cổ Hoài An.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!