Sóng Gió Bến Tàu
Sương mù buổi bình minh trên bến tàu Hoài An dày đặc như một tấm lụa xám sũng nước, nuốt chửng cả những rặng liễu xơ xác dọc bờ sông Hoài Giang. Tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn thuyền buôn muối hòa lẫn trong tiếng gió bấc rít gào qua những khe hở của các kho hàng bằng gỗ thông rách nát. Dưới nền đất bến bãi, vũng nước bùn đen kịt lẫn lộn với vảy cá thối và dầu mỡ trơn trượt phản chiếu ánh kiếm quang xanh ngắt vừa mới bùng lên.
“Keng!”
Một tiếng va chạm kim loại đanh gọn, chói tai xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Thanh kiếm cổ Thái Cực của Lăng Vô Kỵ rung lên bần bật, những tia kiếm khí xanh sẫm bén ngót như sương muối quét qua vệt không khí ẩm ướt, đánh lệch đường bổ hiểm độc của cây nạng sắt đặc nặng ba mươi cân trong tay Thiết Quải Lý.
Lực chấn động cực mạnh khiến Thiết Quải Lý biến sắc. Gã cảm thấy một luồng kình lực nhu hòa nhưng dẻo dai như tơ tằm dọc theo thân nạng sắt truyền thẳng vào lòng bàn tay phải, làm gân tay gã tê rần. Gã ác bá bến tàu gầm lên một tiếng, chân trái lành lặn nện mạnh xuống sàn gỗ bến tàu tạo thành một tiếng “bộp” trầm đục để giữ thăng bằng, cả người bị đẩy lùi liên tiếp ba bước, kéo lê cây nạng sắt tạo thành một vệt xước sâu hoắm trên nền gỗ thông mục.
“Đạo sĩ Võ Đang?” Thiết Quải Lý nheo đôi mắt độc địa ti hí, quét qua đạo bào trắng tinh khôi của Lăng Vô Kỵ đang đứng chắn trước mặt Lâm Du. Gương mặt đầy râu rậm của gã co rúm lại vì giận dữ. “Phái Võ Đang các ngươi xưa nay tự xưng danh môn chính phái, không quản việc triều đình, nay lại dám xuống núi can thiệp vào chuyện nội bộ của Hắc Sa Bang ta ở Hoài An? Thằng ranh con quét rác kia là mật thám của tàn dư minh phủ, ngươi che chở cho nó tức là tự chuốc lấy họa diệt môn!”
Lăng Vô Kỵ không thèm liếc nhìn gã ác bá một cái. Chàng đứng thẳng người, phong thái nho nhã thoát tục như một cây tùng non giữa bão tuyết. Tay phải chàng cầm kiếm ngược sau lưng, tay trái vuốt nhẹ chòm tóc búi gọn gàng bằng trâm ngọc, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Thiết Quải Lý.
“Chính đạo hay tà phái không nằm ở danh môn, mà nằm ở hành động.” Giọng nói của Lăng Vô Kỵ trong trẻo nhưng lạnh buốt như băng tuyết núi Võ Đang. “Một kẻ vạm vỡ dốc toàn lực vung nạng sắt đặc phế chân một đứa trẻ mồ côi mười hai tuổi không tấc sắt trong tay, đó là quy tắc giang hồ của Hắc Sa Bang các ngươi sao? Hôm nay Lăng Vô Kỵ ta có thanh kiếm này ở đây, tuyệt đối không để lũ thảo khấu các ngươi làm càn!”
Phía sau lưng chàng, Lâm Du đang đứng áp lưng vào vách gỗ của chiếc thuyền buôn lớn. Gương mặt cậu bé trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương lấm lem bùn đất. Cơn đau nhói từ vết rách cơ đùi chân trái do cưỡng ép vận dụng bộ pháp Nhất Bộ Thiên Nhai liên tục lúc nãy đang hành hạ cậu bé dữ dội. Mỗi nhịp thở của Lâm Du đều run rẩy, nhưng bàn tay trái của cậu vẫn ôm khư khư bọc Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm trước ngực áo vải thô vá chằng vá đắp, quyết không buông lơi dù chỉ một phân.
“Lâm Du, đừng cử động.” Một giọng nói truyền âm nhập mật cực kỳ mỏng manh, nhẹ như tiếng gió rít qua khe cửa gỗ, đột ngột dội thẳng vào tai cậu bé.
Lâm Du khẽ giật mình, ánh mắt phượng nhanh nhẹn liếc nhìn về phía đống thùng gỗ thông lớn chứa muối lậu ở góc tối kho bãi bến tàu cách đó mười lăm bước chân. Khuất sau bóng tối của những chồng thùng gỗ cao ngất ngưởng, một chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép cơ quan đang im lìm ẩn hiện.
Thẩm Trường Ca ngồi trên xe lăn, chiếc áo vải thô màu xám tro rách nát dính đầy bùn đất xám xịt hòa lẫn hoàn hảo vào bóng tối của kho bãi. Gương mặt y xám ngoét, loang lổ vết sẹo bùn thuốc ngụy trang, đôi chân liệt hoàn toàn từ thắt lưng trở xuống buông thõng bất động trên bệ gác chân bằng sắt. Thể xác y lúc này đang phải gánh chịu sự tàn phá khủng khiếp của chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán bùng phát dữ dội do khí lạnh ẩm ướt của bến sông. Mỗi nhịp thở của y đều kéo theo một cơn co thắt thấu xương nơi lồng ngực, máu đen rục rịch muốn trào lên cổ họng nhưng đã bị y dùng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp cưỡng ép nuốt ngược trở lại.
Nhưng đôi tai của Thẩm Trường Ca—cảnh giới Thính Phong Biện Vị (Nhập môn)—đang căng ra đến cực hạn. Y lọc bỏ tiếng sóng vỗ ì oạp của sông Hoài Giang, lọc bỏ tiếng rên rỉ của gió bấc, tập trung toàn bộ thính giác siêu phàm vào từng nhịp thở, từng chuyển động cơ bắp nhỏ nhất của Thiết Quải Lý và Lăng Vô Kỵ.
*“Lăng Vô Kỵ kiếm pháp chính tông, chân khí Thuần Dương dồi dào, nhưng kiếm chiêu quá mức nho nhã, thanh thoát.”* Thẩm Trường Ca thầm tính toán trong óc, ánh mắt phượng sắc bén như kiếm quang khóa chặt vào đôi vai của đạo sĩ trẻ tuổi. *“Giang hồ hiểm ác, lũ thảo khấu bến tàu không dùng bài bản môn phái, chúng dùng mạng sống và những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để giết người. Nếu cứ dùng kiếm chiêu bài bản của Võ Đang để đối đầu với ngoại công tàn bạo của Thiết Quải Lý trong địa hình chật hẹp này, Lăng Vô Kỵ sớm muộn cũng sẽ kiệt sức.”*
Như để chứng minh cho suy luận của y, Thiết Quải Lý cười gằn một tiếng ghê rợn. Gã vung tay ra hiệu cho năm tên đệ tử Hắc Sa Bang đang cầm đao sáng loáng vây quanh.
"Lên cho ta! Đứa nào chém đứt một tay của đạo sĩ thối này, bang chủ sẽ thưởng trăm lượng bạc! Bắt sống thằng ranh con quét rác lại!"
Năm tên đệ tử Hắc Sa Bang hú hét một tiếng đầy tham lam, vung đại đao chém gió rít gào lao thẳng về phía Lăng Vô Kỵ từ ba hướng. Chúng không tấn công trực diện kiếm chiêu của chàng, mà phối hợp cực kỳ xảo quyệt: hai tên dùng đao chém thấp vào chân, hai tên dùng móc sắt bến tàu có xích xé gió móc vào hai bên sườn, tên còn lại dùng một tấm lưới đánh cá có móc sắt gỉ sét quăng thẳng từ trên cao xuống hòng phong tỏa hoàn toàn lối né tránh của Lăng Vô Kỵ.
Lăng Vô Kỵ nheo mắt, lòng tự phụ của một thiên tài Võ Đang khiến chàng không hề lùi bước. Chàng vận hành Võ Đang Thuần Dương Công Quyết, chân khí màu xanh ngắt bộc phát ra ngoài cơ thể tạo thành một luồng gió xoáy nhẹ thổi bạt sương mù xung quanh. Chàng bước chân theo Lưỡng Nghi Bộ Pháp, thân hình nho nhã lướt đi uyển chuyển như nước chảy mây trôi, né tránh đường đao chém thấp của hai tên đệ tử trong gang tấc. Thanh kiếm cổ Thái Cực vạch một đường vòng cung tuyệt mỹ trong không trung, kiếm quang xanh ngắt rít lên xé rách tấm lưới cá đang chụp xuống.
“Keng! Rắc!”
Tấm lưới cá bị kiếm khí chém đứt làm đôi, nhưng những chiếc móc sắt gỉ sét dính trên lưới bị chém đứt bay tứ tung, đập mạnh vào các thùng hàng gỗ xung quanh tạo ra những tiếng nổ nhỏ. Đúng lúc này, hai sợi xích sắt mang theo móc sắt bến tàu từ hai bên sườn lao tới với tốc độ cực nhanh. Lăng Vô Kỵ buộc phải thu kiếm, vung kiếm đâm liên tiếp hai nhát vào mắt xích để đánh lệch hướng bay của móc sắt.
Nhưng địa hình bến tàu bận rộn quá mức chật hẹp. Khi Lăng Vô Kỵ lùi lại một bước để hóa giải lực kéo của xích sắt, gót chân chàng bất ngờ chạm phải góc nhọn của một chiếc thùng gỗ thông chứa muối lậu xếp chồng chất phía sau. Sự cản trở địa hình đột ngột khiến bộ pháp Lưỡng Nghi của chàng bị khựng lại một chớp mắt.
“Bộp!”
Thiết Quải Lý là gã đầu gấu bến tàu dày dặn kinh nghiệm chiến đấu thực tế, làm sao bỏ qua sơ hở ngàn năm có một này. Gã nện mạnh cây nạng sắt đặc xuống sàn gỗ, mượn lực đẩy cơ thể vạm vỡ lao tới như một con báo săn mồi. Bàn tay trái của gã, đỏ rực và to lớn dị thường do luyện tà công Thiết Sa Chưởng, vỗ mạnh một chưởng mang theo luồng khí kình nóng rực thẳng vào thân kiếm của Lăng Vô Kỵ.
“Oàng!”
Một tiếng nổ kình lực chấn động dữ dội bùng phát giữa hai người. Lăng Vô Kỵ cảm thấy một luồng hỏa kình cuồng bạo từ bàn tay độc của Thiết Quải Lý chấn thẳng vào lưỡi kiếm cổ Thái Cực. Thanh bảo kiếm rèn từ thép ròng núi Võ Đang khẽ ngân lên một tiếng đau đớn, trên lưỡi kiếm xuất hiện một vết mẻ nhỏ bằng hạt gạo. Tay phải cầm kiếm của Lăng Vô Kỵ hoàn toàn bị tê rần, luồng hỏa kình nóng rực xộc thẳng vào kinh mạch cánh tay khiến chàng phải lùi liên tiếp năm bước để hóa giải, gương mặt anh tuấn thoáng hiện lên vẻ nhợt nhạt.
“Ha ha ha! Kiếm pháp Võ Đang chỉ là trò múa võ biểu diễn của lũ đạo sĩ thối!” Thiết Quải Lý cười lớn đầy ngạo nghạn, gã không để cho Lăng Vô Kỵ có một hơi thở để điều hòa chân khí. Gã vung cây nạng sắt đặc lên cao, xoay tròn tạo thành một vòng xoáy sắt đen nặng nề, nện mạnh xuống đầu gối chân trái của Lăng Vô Kỵ hòng phế bỏ bộ pháp của chàng.
Lăng Vô Kỵ cắn chặt răng, lòng kiêu ngạo bị tổn thương khiến chàng cố chấp vận toàn bộ chân khí Thuần Dương vào tay phải để hất văng nạng sắt. Chàng không biết rằng, Thiết Quải Lý có ngoại công Thiết Sa Chưởng vô cùng thâm hậu, việc đọ kình lực trực diện trong tình trạng tay phải đang bị tê liệt chính là tự sát.
*“Ngu ngốc!”* Thẩm Trường Ca ngồi sau đống thùng gỗ khẽ nhíu mày, thầm mắng một tiếng trong lòng. *“Kiếm pháp Võ Đang nhu hòa dẻo dai, lấy nhu chế cương, vậy mà gã đạo sĩ trẻ tuổi này lại bị kích tướng đến mức dùng cương đối cương với một kẻ luyện ngoại công Thiết Sa Chưởng mười năm ròng rã.”*
Y biết nếu Lăng Vô Kỵ bại trận lúc này, Lâm Du chắc chắn sẽ chết, bọc Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm cứu mạng y cũng sẽ rơi vào tay Hắc Sa Bang. Nhưng Thẩm Trường Ca hoàn toàn không có một tia nội lực, hai chân liệt vĩnh viễn không thể đứng dậy di chuyển chiến đấu trực diện.
Y cúi xuống, bàn tay trái run rẩy nhẹ do gân tay bị cắt đứt năm xưa chậm rãi luồn xuống gầm xe lăn gỗ mun, chạm vào thân thanh kiếm gỗ sứt mẻ không vỏ do tổ phụ truyền lại. Thính giác của y căng ra, nghe rõ tiếng gió rít của cây nạng sắt đang bổ xuống, nghe cả tiếng tim đập dồn dập, hoảng loạn của Lăng Vô Kỵ khi chân phải chàng bước giẫm phải một vũng nước dầu trơn trượt của phu khuân vác Đại Lực đánh rơi lúc nãy.
“Bép!”
Chân phải của Lăng Vô Kỵ trượt đi trên vũng dầu trơn, thân hình chàng mất thăng bằng hoàn toàn, nghiêng người về phía sườn trái. Kiếm chiêu phòng thủ Thái Cực chưa kịp hình thành đã bị bẻ gãy hoàn toàn do mất đi điểm tựa thăng bằng của đôi chân.
“Chết đi!” Thiết Quải Lý gầm lên, đôi mắt hằn học đỏ ngầu sát khí. Cây nạng sắt đặc xé gió bổ thẳng xuống ngực Lăng Vô Kỵ, chỉ còn cách lớp đạo bào trắng ba tấc.
Trong bóng tối của đống thùng gỗ, Thẩm Trường Ca khẽ mím môi, ngón tay trái run rẩy của y nhặt một viên sỏi nhỏ dính bùn đất dưới bánh xe lăn, đặt nhẹ lên phần đầu nhọn của cây gậy trúc dẫn đường dắt bên hông xe.
*“Thiết Quải Lý cụt chân phải, mọi kình lực vung nạng phải của hắn đều phải dồn toàn bộ vào điểm tựa duy nhất là gót chân trái lành lặn. Khi hắn dồn lực bổ nạng xuống sườn trái của đối thủ, sườn trái của chính hắn sẽ lộ ra một khoảng trống phòng thủ kéo dài đúng một chớp mắt do trọng tâm cơ thể bị lệch sang phải.”*
Thẩm Trường Ca nhắm hờ mắt, thính giác siêu phàm tính toán chính xác quỹ đạo gió bấc rít gào và quán tính chuyển động của nạng sắt. Bàn tay trái run rẩy của y đột ngột khựng lại, dứt khoát dùng ngón tay búng mạnh vào thân gậy trúc rỗng.
“Vút!”
Viên sỏi nhỏ dính bùn đất xé rách sương mù bến tàu, bay đi với một quỹ đạo cơ học vật lý hoàn mỹ không tiếng động, hướng thẳng về phía điểm yếu chí mạng trên cơ thể Thiết Quải Lý.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!