Kiếm Tre Quét Lá
Gió bấc rít gào qua những khe hở hẹp của ngõ hẻm, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của một buổi bình minh mùa đông Hoài An. Lâm Du khẽ lách người ra khỏi lối vào mật đạo tăm tối, gót chân nhỏ nhắn đặt nhẹ lên nền đất ẩm ướt đầy bùn nhão của Hẻm Liễu Ngõ. Gương mặt cậu bé mười hai tuổi lấm lem những vệt bùn đen và tro xám từ vụ cháy Bạch Lộ Hiên đêm qua, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời ý chí kiên cường, không một chút dao động trước cảnh tượng hãi hùng trước mắt.
Ngay phía đầu ngõ, những ánh đuốc đỏ rực của quan binh nha môn và đệ tử Hắc Sa Bang chập chờn trong màn sương mù dày đặc. Tiếng áo giáp sắt va chạm lách cách, tiếng quát tháo thô lỗ của những tên lính tuần tra nện xầm xập xuống nền đất ẩm dội thẳng vào tai Lâm Du, khiến tim cậu bé đập thình thịch liên hồi.
"Lục soát kỹ vào! Bang chủ đã dặn, bất kỳ gã tàn phế nào ngồi xe lăn hoặc đi khập khiễng đều phải giữ lại kiểm tra gân cốt! Đứa nào dám che giấu sẽ bị vạn đao phân thây!" Tiếng gầm gừ của một tên đầu mục Hắc Sa Bang vang lên từ xa, kèm theo tiếng khóc thét của một gia đình nghèo bị kéo giật ra khỏi nhà.
Lâm Du siết chặt cán chiếc chổi tre rách nát trong tay phải, tay trái âm thầm chạm vào thanh kiếm tre gọt thô giắt nơi đai lưng vải thô. Cậu bé hít một hơi thật sâu, nhớ lại lời dạy thâm trầm của cha nuôi Thẩm Trường Ca dưới mật thất ngầm: *“Điểm mù lớn nhất của kẻ địch chính là sự khinh định. Một kiếm khách mang đao sẽ khiến chúng đề phòng, nhưng một đứa trẻ rách rưới quét rác bến tàu thì chỉ là hạt bụi dưới chân.”*
Cậu bé cúi thấp đầu, khom chiếc lưng gầy gò dưới lớp áo vải thô vá chằng vá đắp, bắt đầu động tác quét rác một cách chậm rãi, tự nhiên. Chiếc chổi tre rách nát kéo lê trên mặt đất ẩm ướt, tạo ra những tiếng “sột soạt” đều đặn, hòa lẫn hoàn hảo vào tiếng gió bấc rít gào. Lâm Du khéo léo di chuyển nương theo các góc tối của vách tường đất, từng bước một tiến về phía ngã tư phố Đông.
Đúng lúc này, một tiếng còi đồng vang lên chói tai từ phía Tây thành. Tiếng vó ngựa dồn dập kèm theo tiếng la hét náo loạn bùng phát: "Sát thủ Huyết Y Lâu cướp tiêu vật trốn thoát hướng Tây Môn rồi! Đuổi theo! Mau điều quân sang Tây Môn chặn cửa!"
Lâm Du khẽ nhếch môi. Kế sách nghi binh bằng tin đồn giả của cha nuôi đã phát huy tác dụng. Phía ngã tư phố Đông, toán quan binh của bổ đầu Trương Lôi đang canh gác lập tức nhốn nháo. Tên đội trưởng gác chốt gầm lên, vẫy tay ra lệnh cho hơn một nửa số binh lính: "Để lại ba đứa gác chốt, còn lại theo ta sang Tây Môn lập công! Mau!"
Khoảng trống giao ca và sự hỗn loạn đã xuất hiện đúng như tính toán của Thẩm Trường Ca. Lâm Du không bỏ lỡ một chớp mắt nào, cậu bé nhanh nhẹn quét lá tiến sát đến ranh giới phố Đông, lướt qua ba tên lính gác đang mải mê nhìn về hướng Tây thành đầy lo lắng. Với thân thủ nhỏ gọn và bộ pháp di chuyển nhẹ nhàng, Lâm Du đã lọt qua chốt canh phòng ngoài rìa bến tàu Hoài An mà không gây ra bất kỳ sự chú ý nào.
Bến tàu Hoài An hiện ra dưới làn sương mù xám xịt giăng kín mặt sông Hoài Giang. Nơi đây vốn là huyết mạch kinh tế sầm uất nhất Hoài An, nhưng sáng nay lại bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt, chết chóc. Hàng trăm chiếc thuyền buôn neo đậu im lìm dọc bến gỗ, không một bóng người phu khuân vác nào dám đi lại tự do. Thay vào đó, hàng chục đệ tử Hắc Sa Bang vũ trang đầy đủ, hông đeo đại đao, tay cầm roi da tuần tra liên tục dọc các kho bãi.
Đứng đầu toán tuần tra bến tàu là Thiết Quải Lý—gã đầu gấu hung hãn cụt chân phải khét tiếng dưới trướng Lục Bá Thiên. Gã mặc chiếc áo vải thô dính đầy những vệt máu khô, tay phải chống cây nạng sắt đặc nặng ba mươi cân nện xuống sàn gỗ bến tàu tạo ra những tiếng "bộp... bộp..." nặng nề, ghê rợn. Ánh mắt độc địa của gã quét qua từng chiếc thuyền, thỉnh thoảng lại vung cây nạng sắt đập nát một chiếc thúng tre của người dân nghèo để thị uy.
Lâm Du nín thở, nép sát bóng người vào sau một chồng thùng gỗ thông lớn chứa muối lậu ở rìa kho bãi. Khứu giác nhạy bén của cậu bé bắt đầu hoạt động, cố gắng lọc bỏ mùi cá tanh, mùi muối mặn và mùi khói khét để tìm kiếm mùi hương đặc trưng mà cha nuôi đã dặn.
*“Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm bị mốc sẽ có mùi thơm lạnh nhưng lẫn vị ẩm mốc của bùn đất và sương ẩm.”*
Cậu bé khẽ khịt mũi, chậm rãi di chuyển dọc theo vách sau của hiệu thuốc lớn thuộc Vạn Nguyên Thương Hội. Đây là một tòa nhà hai tầng xây bằng gạch xám kiên cố, cửa trước có bốn tên đệ tử Hắc Sa Bang cầm đao gác chặt, nhưng sân sau—nơi chứa rác thải dược liệu và các rương gỗ hỏng—chỉ có một hàng rào tre thưa thớt.
"Hít... hít..."
Một luồng gió bấc thổi qua khe cửa gió sân sau, mang theo một mùi hương thảo dược thanh khiết nhưng nồng nặc vị ẩm mốc của đất ẩm. Mắt Lâm Du sáng lên. Đúng là nó rồi! Mùi hương lạnh buốt đặc trưng của Tuyết Liên Hoa khô bị mốc, không thể sai lệch.
Lâm Du khéo léo luồn qua khe hở của hàng rào tre sân sau, tiến sát đến chiếc rương gỗ mục nát nằm góc khuất dưới bóng một cây liễu già trơ trụi lá. Cậu bé nhẹ nhàng gạt lớp lá khô phủ phía trên, để lộ ra những cánh hoa tuyết liên màu trắng xám đã bị bao phủ bởi một lớp mốc xanh nhạt. Cậu bé vội vàng bốc lấy một nắm lớn Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm, cẩn thận nhét sâu vào trong ngực áo vải thô, áp sát vào lồng ngực ấm áp của mình.
Nhưng ngay khi Lâm Du vừa khép nắp rương gỗ, một tiếng quát lạnh lùng vang lên từ phía sau vách đá:
"Đứa ranh con nào kia? Ai cho mày lẻn vào sân sau ăn trộm dược liệu?"
Một tên đệ tử Hắc Sa Bang canh giữ kho thuốc, tay cầm một thanh đoản côn bằng gỗ lim, bước ra từ góc hành lang. Hắn nheo mắt nhìn chiếc chổi tre và bộ dạng rách rưới của Lâm Du, lập tức nhận ra cậu bé không phải gia nhân của thương hội.
"A, tao nhớ ra rồi! Mày là thằng ranh quét rác ở cái kỹ viện rách Bạch Lộ Hiên!" Tên đệ tử cười gằn, vung đoản côn lao thẳng về phía Lâm Du. "Bang chủ đang lùng sục tàn dư của Bạch Lộ Hiên, mày tự dẫn xác đến đây thì đừng trách tao tàn nhẫn!"
Đường đoản côn xé gió vụt thẳng xuống bả vai Lâm Du với kình lực thô bạo. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Du không hề hoảng loạn. Những ngày tháng rèn luyện gian khổ bằng chổi tre dưới sự chỉ dạy câm lặng của cha nuôi lập tức tái hiện trong trí óc. Cậu bé nhún nhẹ gót chân trái, xoay người một góc bốn mươi lăm độ nương theo chiều gió bấc thổi mạnh.
Bộ pháp né tránh cực hạn—Nhất Bộ Thiên Nhai—giúp thân hình nhỏ nhắn của Lâm Du lướt đi như một chiếc lá rụng, khiến đường côn của tên đệ tử đánh hụt vào khoảng không, đập mạnh xuống thành rương gỗ mục nát vang lên một tiếng "rầm" khô khốc.
"Khốn kiếp! Thằng ranh này biết võ công!" Tên đệ tử kinh ngạc, xoay người vung côn quét ngang tầm eo Lâm Du.
Lâm Du không lùi mà tiến. Cậu bé nhớ kỹ chiêu thức "Thiết Ngưu Tảo Địa" được cha nuôi vẽ sơ đồ trên nền đất. Cậu cầm chặt cán chổi tre rách nát bằng cả hai tay, dồn trọng tâm cơ thể xuống chân phải, quét mạnh phần chổi tre đầy bùn đất ẩm ướt vào sát cổ chân trái của đối thủ đúng thời điểm hắn đang chuyển trọng tâm lực để vung côn.
Động tác quét chổi tre tạo ra một lực ly tâm mạnh mẽ, cuốn theo đống lá khô và bùn nhão bắn thẳng vào mắt tên đệ tử, đồng thời phần cán chổi tre cứng cáp móc chặt vào gót chân trái của hắn.
"Á!"
Tên đệ tử bị bùn đất làm mù mắt tạm thời, gót chân bị móc ngược mất thăng bằng hoàn toàn. Lực quán tính từ cú vung côn mạnh mẽ của chính hắn biến thành lực phản phệ, khiến thân hình vạm vỡ của gã đổ rầm về phía trước, lao đầu thẳng vào chồng rương gỗ rỗng bên cạnh bến bãi. Tiếng gỗ vỡ vụn vang lên chói tai, kéo theo tiếng la hét thảm hại của gã đệ tử nằm đo đất giữa đống đổ nát.
"Có biến ở sân sau hiệu thuốc! Mau qua xem!"
Tiếng động lớn lập tức kinh động đến toàn bộ toán tuần tra bến tàu bên ngoài. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng nạng sắt nện xuống sàn gỗ "bộp... bộp..." vang lên dồn dập hướng về phía sân sau. Lâm Du biết mình đã bại lộ, cậu bé vội vàng lách người qua hàng rào tre, ôm chặt bọc Tuyết Liên Hoa trong ngực áo, cắm đầu chạy thẳng về phía khu vực bến tàu giao thương để tìm kiếm sự giúp đỡ của phu khuân vác Đại Lực.
Nhưng thành cổ Hoài An sáng nay đã bị phong tỏa quá chặt chẽ. Khi Lâm Du vừa chạy ra đến bờ sông Hoài Giang, cậu bé bàng hoàng nhận ra lối thoát duy nhất đã bị chặn đứng. Phía trước mặt cậu là mặt sông chảy xiết đầy sương mù lạnh buốt, hai bên sườn là những chồng thùng gỗ cao ngất ngưởng tạo thành một ngõ cụt chật hẹp bến tàu.
Phía sau lưng, tiếng nạng sắt nện xuống sàn gỗ vang lên đều đặn, chậm rãi nhưng đầy áp lực chết chóc. Thiết Quải Lý dẫn theo năm tên đệ tử Hắc Sa Bang cầm đao sáng loáng, từ từ khép chặt vòng vây quanh ngõ cụt.
"Thằng ranh con khờ khạo." Thiết Quải Lý đứng ở đầu ngõ, một chân trái vững chãi như cột đá, tay phải chống cây nạng sắt đặc sáng bóng dưới ánh bình minh nhợt nhạt. Gương mặt đầy râu rậm của gã co rúm lại thành một nụ cười tàn độc ghê rợn. "Mày nghĩ một đứa trẻ rách rưới cầm chổi tre có thể thoát khỏi tay tao sao? Nói! Gã phế nhân ngồi xe lăn ở Bạch Lộ Hiên đang trốn ở đâu? Ai đã dạy mày bộ pháp quét lá đó?"
Lâm Du lùi sát lưng vào vách gỗ của một chiếc thuyền lớn neo đậu bên bến, tay phải siết chặt thanh kiếm tre nhỏ bên hông, tay trái vẫn giữ chặt bọc thuốc giải cứu mạng cha nuôi trước ngực áo. Cậu bé ngước nhìn gã ác bá bến tàu, đôi mắt phượng không một chút sợ hãi, dũng cảm hét lớn: "Ta không biết gã phế nhân nào cả! Ta chỉ là đứa trẻ quét rác bến tàu!"
"Ngoan cố!" Thiết Quải Lý hừ lạnh một tiếng, ánh mắt độc địa khóa chặt vào bọc ngực áo căng phồng của Lâm Du. "Nhìn bộ dạng mày ôm khư khư cái ngực áo, chắc chắn là đã trộm được Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm để cứu mạng gã chủ cũ tàn phế sắp chết kia. Hôm nay, tao sẽ phế bỏ hai chân mày, xem gã cao nhân đứng sau mày có chịu ló mặt ra cứu không!"
Gã ác bá bến tàu vung mạnh cây nạng sắt đặc nặng ba mươi cân lên cao. Kình lực ngoại công thâm thô bạo từ cánh tay vạm vỡ của gã bộc phát, tạo ra một tiếng rít gió xé tai ghê rợn trong không khí ẩm ướt. Cây nạng sắt đặc xé rách màn sương mù, bổ thẳng xuống khớp gối chân trái của Lâm Du với dã tâm tàn bạo muốn phế bỏ vĩnh viễn đôi chân đứa trẻ.
Lâm Du nhắm chặt mắt lại, ôm chặt lấy nắm Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm trước ngực, trong đầu chỉ còn hình ảnh gương mặt tĩnh lặng của cha nuôi đang chờ thuốc dưới mật thất ngầm. Cậu bé thầm nghĩ: *"Cha... con đã lấy được thuốc... nhưng con không thể mang về cho cha nữa rồi..."*
"Keng!!!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai, vang dội như tiếng chuông đồng vang lên giữa bến tàu Hoài An, làm rung chuyển cả những thùng gỗ xung quanh.
Một luồng kiếm khí màu xanh ngắt, thanh khiết và sắc bén vô cùng đột ngột xé rách màn sương mù xám xịt từ phía mặt sông Hoài Giang lao tới, đánh thẳng vào thân cây nạng sắt đặc của Thiết Quải Lý đúng thời điểm nó chỉ còn cách đầu gối Lâm Du nửa tấc. Lực va chạm cực mạnh chấn động dọc theo thân nạng sắt, khiến Thiết Quải Lý biến sắc, cả người và nạng sắt bị đẩy lùi liên tiếp ba bước trên sàn gỗ bến tàu mới đứng vững.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!