Nhất Kích Định Đoạt
Mưa đêm Hoài An càng lúc càng nặng hạt, trút xuống những mái ngói rêu phong của Hẻm Liễu Ngõ thành những tiếng rào rào không dứt. Gió bấc từ sông Hoài Giang thổi thốc vào con hẻm chật hẹp, mang theo hơi nước buốt giá và mùi máu tanh nồng nặc từ xác những tên sát thủ Huyết Y Lâu vừa ngã xuống dưới bẫy cơ quan.
Thẩm Trường Ca ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép. Dưới gầm xe, hệ thống bánh răng cơ học đã bị kẹt cứng sau chấn động lực của bốn mũi nỏ sắt đầu tiên. Tiếng kim loại ma sát rít lên ken két dưới sức nặng của tấm khiên thép mun đang dựng thẳng che chắn trước ngực y. Đôi chân tàn phế hoàn toàn dưới lớp chăn mỏng đã sớm mất đi tri giác, lạnh ngắt như hai khúc gỗ mục dầm mưa. Nhưng sâu trong lồng ngực y, một cơn đau buốt nhói dấy lên, kinh mạch vai trái co thắt dữ dội, rách thêm một tấc do cú gạt cần cơ quan quá đột ngột lúc nãy. Một dòng máu tanh nồng dâng lên cổ họng, nhưng Thẩm Trường Ca khẽ mím chặt môi, cưỡng ép nuốt ngụm máu đen trở lại phế phủ.
Y vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp. Đây không phải là nội công tâm pháp dùng để ngưng tụ chân khí—đan điền của y đã vỡ nát, kinh mạch đã đứt đoạn hoàn toàn từ ba năm trước sau khi trúng kịch độc Thất Nhật Phế Kinh Tán. Đây là phương pháp tĩnh tâm tuyệt đối, dùng ý chí sắt đá để cô lập mọi đau đớn thể xác, đưa bộ não vào trạng thái tĩnh lặng vô biên, nhạy bén quan sát vạn vật xung quanh bằng thính giác siêu phàm.
Trên mái nhà cao đối diện, Vô Hồn đứng ngược hướng gió bấc. Bóng đỏ sậm của y phục sát thủ Huyết Y Lâu nhạt nhòa trong màn mưa. Chiếc mặt nạ quỷ không miệng lạnh lùng hướng xuống dưới. Bàn tay của hắn, đeo gáp sắt đen bóng, đang chậm rãi kéo mạnh chốt cơ quan trên ống nỏ đồng đen khổng lồ đeo sau lưng.
"Rắc... rắc..."
Tiếng dây cáp thép trong ống nỏ bị kéo căng vang lên khô khốc, xé rách tiếng mưa rơi. Thính giác đặc thù của Thẩm Trường Ca—cảnh giới Thính Phong Biện Vị—lập tức khóa chặt vào tần số âm thanh đó. Y biết rõ, loạt nỏ thứ hai này không còn là những mũi tên sắt thông thường. Đó là Phá Giáp Tiễn tẩm kịch độc Kinh Mạch Phần Phế, được bắn ra bằng lực đàn hồi cực hạn của lò xo thép tinh luyện, sức công phá mạnh gấp đôi loạt đạn trước, dư sức xuyên thủng tấm khiên thép mun vốn đã rạn nứt ngầm dọc thớ gỗ.
"Phong huynh, đừng động." Thẩm Trường Ca khẽ truyền âm bằng hơi thở yếu ớt, chỉ đủ để kiếm khách mù Phong Vô Kỵ đứng cách đó ba bước nghe thấy.
Phong Vô Kỵ tay phải ôm chặt chuôi kiếm sắt đen giấu trong tiêu trúc, đôi mắt mù nhắm nghiền, gương mặt sạm sương gió khẽ biến sắc. Hắn nghe thấy tiếng gió rít của nỏ cơ quan đang tích lực, biết chiếc xe lăn của cựu minh chủ đã bị kẹt chết. Hắn muốn lao lên chắn trước, nhưng luồng gió bấc từ sông Hoài Giang đang xoáy mạnh trong hẻm tối, tạo ra những luồng khí loạn lưu cực kỳ bất lợi cho khinh công của một kiếm khách mù. Nếu hắn di chuyển lúc này, chỉ cần lệch một phân bước chân, cả hai sẽ cùng làm bia đỡ đạn cho nỏ độc.
"Vút!"
Một tiếng rít kinh hoàng xé toạc màn mưa. Mũi nỏ sắt thứ hai phóng đi. Tốc độ của nó nhanh đến mức tạo ra một dải sương mù màu trắng do áp suất không khí bị nén ép cực độ. Mũi tên xé gió lao thẳng về phía lồng ngực Thẩm Trường Ca, mang theo kình lực bén nhọn của một sát thủ nhất lưu.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thẩm Trường Ca không hề né tránh, bởi y không thể né tránh. Y nâng cánh tay trái run rẩy nhẹ lên, bàn tay thô ráp nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm gỗ sứt mẻ. Thanh kiếm gỗ cũ kỹ không vỏ, sứt mẻ nhiều chỗ, do tổ phụ để lại, không có một tia chân khí bám gá, nhưng thớ gỗ sồi cổ xưa đã khô kiệt hoàn toàn, mang một trọng lượng vật lý ổn định đến kỳ lạ.
Y không dùng kiếm chiêu để chọi lực. Một kẻ không có nội lực nếu dùng kiếm gỗ đỡ trực diện mũi nỏ sắt nặng hàng chục cân sẽ lập tức bị chấn nát xương tay.
Thẩm Trường Ca áp dụng kỹ thuật Hóa Giải Kình Lực kết hợp với Mượn Lực Đả Lực (Cực hạn).
Khi mũi nỏ sắt chỉ còn cách ngực y nửa thước, Thẩm Trường Ca khẽ xoay nhẹ cổ tay trái. Mặt dẹt của thanh kiếm gỗ sứt mẻ lướt qua một đường vòng cung mềm mại, chạm nhẹ vào phần thân bên hông của mũi tên đang lao tới.
Không có tiếng va chạm kim loại chói tai. Chỉ có một tiếng "xoạch" cực nhẹ, giống như tiếng lưỡi dao lướt trên mặt nước đóng băng.
Nhờ nhãn lực Kiếm Tâm Thông Minh nhìn thấu điểm mỏi vật lý và quỹ đạo chuyển động của binh khí, Thẩm Trường Ca đã chạm vào mũi tên tại điểm cân bằng lực của nó. Y nương theo kình lực lao tới cực mạnh của mũi tên, xoay tròn thanh kiếm gỗ một vòng hoàn hảo theo nguyên lý Thái Cực kình ly tâm. Động năng kinh hoàng của mũi tên sắt nặng lập tức bị hút chặt vào quỹ đạo xoay của thanh kiếm gỗ, giống như một dòng nước lũ bị dẫn dụ vào một xoáy nước sâu.
Thân kiếm gỗ sứt mẻ rên rỉ dưới áp lực cơ học cực đại, những thớ gỗ cổ xưa nứt rạn nhẹ, phát ra những tiếng kêu răng rắc. Cơn chấn động lực dội ngược vào cánh tay trái của Thẩm Trường Ca, tàn phá các khớp xương vai vốn đã rách cơ. Đau đớn thấu xương tủy ập đến, nhưng tâm trí y vẫn tĩnh lặng như băng tuyết.
"Hự!"
Thẩm Trường Ca gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Khi vòng xoay ly tâm đạt đến điểm cực đại, y hất mạnh cổ tay trái về phía trước.
Toàn bộ động năng khổng lồ của mũi nỏ sắt vừa hấp thụ được cộng hưởng với lực quán tính xoay tròn của kiếm gỗ, tạo ra một kình lực phản hồi mạnh gấp đôi. Mũi nỏ sắt bị bẻ hướng hoàn hảo, xoay tròn trong không khí rồi bắn ngược trở lại hướng cũ với một tốc độ kinh hoàng, vượt xa cả lúc bắn ra từ ống nỏ đồng đen.
"Cái gì?!"
Vô Hồn trên mái nhà cao chỉ kịp trợn tròn mắt kinh hãi. Hắn chưa từng thấy một kẻ tàn phế không nội lực nào có thể dùng một thanh kiếm gỗ sứt mẻ để phản trả mũi nỏ phá giáp của mình. Sát khí cuồng bạo của loạt nỏ thứ hai bị triệt tiêu hoàn toàn, biến thành chính lưỡi hái tử thần quay lại đòi mạng hắn.
Hắn định vận khinh công nhảy tránh, nhưng tốc độ của mũi tên phản hồi quá nhanh, lại nương theo luồng gió bấc thổi mạnh từ dưới hẻm dội lên.
"Phập!"
Mũi nỏ sắt nặng nề đâm xuyên qua tấm mặt nạ quỷ không miệng, găm thẳng vào cổ họng Vô Hồn. Kình lực cộng hưởng cực lớn đẩy lùi thân thể hắn bay ngược ra sau, đập mạnh vào ống khói gạch trên mái nhà trước khi đổ sụp xuống.
Bóng đỏ sậm của tên sát thủ đệ nhất Huyết Y Lâu trượt dài trên mái ngói ướt sũng, rồi rơi tự do xuống nền đất đá đổ nát của Hẻm Liễu Ngõ với một tiếng "bịch" nặng nề. Hắn trợn trừng mắt nhìn lên trời đêm mưa gió, máu tươi trào ra đỏ rực cả vũng nước mưa xung quanh cổ họng rách nát, tắt thở ngay lập tức.
Trận chiến kết thúc trong sự im lặng đến rợn người của con hẻm tối.
"Trường Ca!" Phong Vô Kỵ lao tới bên xe lăn, bàn tay mù run rẩy chạm vào vai y.
Thẩm Trường Ca không thể trả lời. Thanh kiếm gỗ sứt mẻ tuột khỏi bàn tay trái vô lực, rơi cạch xuống đất. Cơn đau đớn dữ dội từ kinh mạch tay trái bị nứt rạn nghiêm trọng bùng phát, giống như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm dọc từ ngón tay lên tận bả vai. Phế phủ y co thắt kịch liệt, tà độc Thất Nhật Phế Kinh Tán tích tụ suốt ba năm qua bị chấn động lực kích hoạt bùng phát dữ dội.
"Phụt!"
Y gục đầu xuống tay vịn xe lăn, thổ ra một ngụm máu đen kịt tanh nồng xuống nền đất sũng nước mưa. Sắc mặt y xám ngoét không còn một giọt máu, đôi mắt phượng mờ đi rồi từ từ khép lại, cơ thể hoàn toàn suy kiệt rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Đúng lúc này, từ ngách tường gạch đổ nát của Bạch Lộ Hiên, hai bóng người vội vã lao ra giữa màn mưa. Đó là Vân Nương, tà váy lụa tím sạm đen vì khói bụi, và thần y ẩn thế Tiêu Dao Tử, lưng đeo giỏ thuốc thảo dược dính đầy bùn đất.
"Trường Ca!" Vân Nương kinh hoàng kêu lên, nàng quỳ sụp xuống bên xe lăn, ôm chầm lấy thân thể lạnh ngắt và run rẩy của y.
Tiêu Dao Tử gương mặt nghiêm nghị, lập tức đặt ba ngón tay thô ráp lên cổ tay phải của Thẩm Trường Ca để bắt mạch. Đôi lông mày bạc phơ của lão y sư nhíu chặt lại, sắc mặt càng lúc càng trầm trọng dưới ánh nến leo lét rò rỉ từ mật thất ngầm.
"Kinh mạch tay trái rách nát hoàn toàn, gân tay bị chấn động lực cơ học xé rách thêm một tấc." Giọng nói của Tiêu Dao Tử khàn đặc, đầy lo âu. "Nhưng điều đáng sợ nhất là tà độc Thất Nhật Phế Kinh Tán trong người y đã bị kình lực va chạm kích hoạt bùng phát, ngấm sâu vào phế phủ. Nếu không đưa y vào mật thất ngầm châm cứu giữ mạng ngay lập tức, y sẽ không sống qua được đêm nay!"
Phong Vô Kỵ không nói một lời, hắn cúi xuống cõng Thẩm Trường Ca lên tấm lưng rộng của mình. Vân Nương nhanh chóng xoay bức tượng thần tài bằng đồng ở sảnh Bạch Lộ Hiên đổ nát, mở ra lối vào mật thất ngầm tối tăm.
Trong căn hầm đá ẩm ướt dưới lòng đất, Tiêu Dao Tử nhanh chóng châm liên tiếp mười hai cây kim bạc Huyền Châm vào các đại huyệt quanh ngực và cổ của Thẩm Trường Ca để phong tỏa độc tính tràn vào tim. Dưới ánh nến tù mù, lồng ngực Thẩm Trường Ca phập phồng một cách yếu ớt, từng dòng máu đen loãng vẫn rỉ ra từ khóe môi nhợt nhạt.
"Thuốc giải tạm thời bằng Thanh Tâm Đan phế bản đã hoàn toàn vô hiệu." Tiêu Dao Tử vừa rút kim bạc dính máu đen, vừa thở dài bất lực nhìn Vân Nương. "Chất độc trong người y đã biến chuyển tồi tệ hơn do khí hậu ẩm ướt tàn bạo của Hoài An. Ta chỉ có thể dùng châm cứu ôn kinh pháp để kéo dài mạng sống cho y thêm ba ngày nữa."
"Chỉ còn ba ngày sao?" Vân Nương đôi mắt đỏ hoe, bàn tay siết chặt nhuyễn kiếm giấu trong thắt lưng. "Không lẽ không còn cách nào cứu ngài ấy?"
Tiêu Dao Tử nhìn chằm chằm vào vết máu đen trên kim bạc, trầm giọng nói: "Bí mật giải độc mà cựu ngự y triều đình tiết lộ trước khi chết là hoàn toàn chính xác. Loại độc dược hoàng cung này chỉ có thể trì hoãn và khắc chế bằng loại linh thảo độc quyền được cất giữ nghiêm ngặt trong tàng thư các của Thính Triều Các tại vùng sông nước Giang Nam. Chúng ta không thể ở lại Hoài An được nữa."
"Ý của lão nhân gia là..." Phong Vô Kỵ đứng trong bóng tối vách đá, trầm mặc hỏi.
"Huyết Y Lâu mất đi hai sát thủ nhất lưu Vô Ảnh và Vô Hồn tại đây, Sở Cô Hồng ở tổng đàn minh phủ chắc chắn sẽ kinh động tột độ." Tiêu Dao Tử thu dọn hộp kim châm cứu, ánh mắt đầy quyết đoán nhìn về phía lối ra của mật thất. "Hắn sẽ phái đại quân cấm vệ quân và sát thủ tà phái vây quét sạch sẽ Hoài An trong vòng hai ngày tới. Chúng ta phải chuẩn bị xe ngựa, ngay trong đêm nay, đưa Thẩm Trường Ca rời khỏi Hoài An, tiến thẳng về phía Nam Giang Nam để đoạt lấy linh thảo giải độc tại Thính Triều Các!"
Vân Nương đứng dậy, gạt đi giọt nước mắt trên má, gương mặt đượm vẻ sương gió bỗng trở nên sắc bén vô cùng. Nàng nhìn xuống cựu minh chủ đang nằm hôn mê bất tỉnh trên chõng tre, thầm thề bằng danh dự và mạng sống của mình sẽ bảo vệ y đến hơi thở cuối cùng.
Bên ngoài mật thất, tiếng mưa giông bão vẫn rít gào liên tục qua khe đá nhỏ hẹp, báo hiệu một cuộc hành trình trốn chạy đầy sóng gió và máu tanh sắp bắt đầu trên tuyến đường thủy lộ hướng về phương Nam...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!