Nhạc nềnSakuya2

Kẻ Quét Lá Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa Hoài An bao giờ cũng mang theo cái lạnh buốt xương của sông nước Giang Nam, thứ sương ẩm rầm rì luồn lách qua những kẽ ngói mục nát của Bạch Lộ Hiên, thấm vào da thịt kẻ tàn phế như hàng vạn mũi kim châm độc.


Thẩm Trường Ca ngồi trên một chiếc ghế gỗ thấp bên góc hiên nhà, tay phải run rẩy nhẹ khi cố nắm chặt cán chổi tre rách nát. Dưới ánh đèn dầu leo lét từ gian sảnh kỹ viện hắt ra, gương mặt y xám xịt, đầy những vết sẹo gió sương lồi lõm – kết quả của thứ bùn thuốc độc mà y phải bôi lên mỗi sáng để che giấu dung nhan thật của cựu minh chủ võ lâm. Ba năm trước, y là kiếm thủ đệ nhất thiên hạ, đứng trên đỉnh Hoa Sơn hiệu lệnh quần hùng. Ba năm sau, y chỉ là gã sai vặt câm điếc, khập khiễng quét lá rác tại góc ổ chuột dơ bẩn nhất của thành cổ Hoài An.


“Khụ...”


Một tiếng ho khan cực nhẹ nghẹn lại nơi cổ họng Thẩm Trường Ca. Y đã nuốt thứ lá câm độc hại suốt ba năm qua để làm tê liệt thanh quản, biến giọng nói hào sảng năm xưa thành tiếng khè khè đứt quãng của một kẻ sắp chết. Mỗi lần gió bấc tràn về, đan điền trống rỗng của y lại dấy lên một cơn lạnh buốt tận xương tủy. Phế Nhân Chi Thể – kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn, đan điền vỡ nát không thể tích tụ lấy một tia chân khí. Thứ duy nhất còn sót lại của một đại tông sư trong y lúc này, chỉ là một bộ óc tinh vi và thính giác siêu phàm được rèn giũa qua vạn trận huyết chiến.


Bên cạnh y, Lâm Du – đứa trẻ mồ côi mười hai tuổi mặc chiếc áo vải thô vá chằng vá đắp – đang cặm cụi dùng chiếc xẻng gỗ hốt đống lá rụng ướt sũng vào sọt tre. Đôi mắt đứa trẻ sáng ngời ý chí, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bước chân khập khiễng của Thẩm Trường Ca với vẻ kính trọng câm lặng. Lâm Du không biết gã sai vặt câm này là ai, cậu chỉ biết ba năm trước, chính gã đã nhặt cậu về từ đống xác chết bên bến tàu, và hàng đêm, gã vẫn âm thầm dùng cán chổi tre vẽ những đường bộ pháp kỳ lạ trên nền đất nện để dạy cậu cách né tránh lũ lưu manh.


“Xào xạc... xào xạc...”


Tiếng chổi tre quét trên nền đất ẩm ướt vang lên đều đặn. Nhưng đột ngột, tai trái của Thẩm Trường Ca hơi động đậy.


Thính Phong Đoán Hướng – kỹ năng thính giác đặc thù của y lập tức kích hoạt. Trong bán kính trăm bước chân, tiếng mưa rơi trên lá chuối, tiếng nước chảy dưới cống ngầm bỗng chốc bị tách rời, nhường chỗ cho những âm thanh xé gió sắc bén và nặng nề hơn.


Đó là tiếng bước chân của những kẻ luyện ngoại công, gót chân nện xuống bùn đất nặng trịch nhưng dứt khoát. Có ít nhất mười hai kẻ đang tiến vào Hẻm Liễu Ngõ. Tiếng xích sắt va vào đai lưng, tiếng vỏ đao cọ xát vào áo giáp da thú dính đầy máu khô.


Hắc Sa Bang.


Thẩm Trường Ca cúi đầu thấp hơn, mái tóc xơ xác buộc hờ bằng dây gai rủ xuống che khuất ánh mắt lạnh lùng như kiếm quang. Y nhận ra nhịp bước đi đầu – đó là thuộc hạ dưới trướng phó bang chủ Triệu Vô Cực. Triệu Vô Cực vốn là kẻ mưu mô xảo quyệt, đang ráo riết truy quét toàn bộ khu ổ chuột Hoài An dưới danh nghĩa tìm kiếm tàn dư của cựu minh phủ, thực chất là để thiết lập sự thống trị tuyệt đối của Hắc Sa Bang lên tuyến đường muối lậu Hoài Giang.


“Rầm! Rầm!”


Tiếng cửa gỗ của những căn nhà lá xung quanh bị đạp vỡ tàn bạo. Tiếng khóc thét của đàn bà, tiếng chửi rủa của đàn ông vang lên hỗn loạn giữa đêm mưa.


“Tìm kỹ cho tao! Phó bang chủ có lệnh, bất kỳ kẻ nào đi xe lăn, khập khiễng, hoặc mang theo kiếm gỗ đều phải bắt giữ tra khảo! Kẻ nào chống đối, giết không tha!”


Tiếng gầm rú của một tên đầu mục Hắc Sa Bang vang lên sát vách Bạch Lộ Hiên. Lâm Du run lên một chút, tay siết chặt chiếc xẻng gỗ, nép sát vào sau lưng Thẩm Trường Ca. Thẩm Trường Ca vẫn câm lặng quét lá, nhưng từng nhịp thở của y đã chìm vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Y đang vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp để khống chế nhịp tim xuống mức tối thiểu, biến bản thân thành một hòn đá vô hại trước mọi thần thức dò tìm của các cao thủ bên ngoài.


Đột nhiên, từ phía cuối hẻm tối của Hẻm Liễu Ngõ vang lên tiếng bước chân chạy loạn dồn dập, tiếng váy lụa mỏng rách tướp cọ xát vào tường gạch ẩm mốc.


“Cứu... cứu với...”


Đó là tiếng của Thu Hồng, kỹ nữ tai mắt của Bạch Lộ Hiên. Gương mặt thanh tú của nàng lúc này trắng bệch vì sợ hãi, tà váy xanh nhạt dính đầy bùn đất dơ bẩn. Nàng vừa vấp ngã nhào ra đất, chiếc hộp trang điểm chứa cuốn sổ ghi chép các cuộc trò chuyện của đệ tử Hắc Sa Bang văng ra xa.


Ngay phía sau nàng, ba tên đao thủ Hắc Sa Bang mặc áo gấm đen, tay cầm đại đao sáng loáng lướt tới như những bóng ma trong đêm mưa. Tên đi đầu có vết sẹo dài trên má cười tởm lợm, vung đao chém thẳng xuống bả vai Thu Hồng:


“Con điếm thối! Dám dò la tin tức muối lậu của bang ta, chết đi!”


Khoảng cách là ba mươi bước chân. Đường đao của tên côn đồ chém xuống với kình lực thô bạo của kẻ luyện ngoại công tam lưu, tốc độ cực nhanh, Thu Hồng hoàn toàn không có khả năng né tránh.


Thẩm Trường Ca vẫn đứng trong bóng tối của hiên nhà Bạch Lộ Hiên, cách đó mười lăm bước. Y không có nội lực, kinh mạch vỡ nát không thể thi triển khinh công để lao tới cứu viện. Nếu y rút thanh kiếm gỗ sứt mẻ dắt dưới gầm xe lăn ra tay trực diện, danh tính cựu minh chủ sẽ lập tức bại lộ trước mạng lưới mật thám của Triệu Vô Cực đang rình rập quanh đây.


Nhưng y có bộ não của một đại tông sư.


Trong một chớp mắt, Thẩm Trường Ca tính toán chính xác góc nghiêng của cổ chân tên đao thủ khi hắn dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào chân phải để vung đao chém xuống. Đó là điểm mỏi thăng bằng vật lý yếu nhất của đao pháp tam lưu.


Y không nhìn bằng mắt, mà dùng Thính Phong Đoán Hướng để bắt lấy tiếng gió rít từ lưỡi đao chém xuống và tiếng gót chân nện vào bùn đất của tên côn đồ.


“Xoạt!”


Thẩm Trường Ca vung mạnh cây chổi tre quét một đường lá khô ướt sũng dưới đất. Lực quét không mang theo một tia chân khí nào, hoàn toàn là lực ly tâm cơ học từ việc xoay chuyển bả vai và hông của một phế nhân.


Cán chổi tre rách nát uốn cong dưới sức nặng của đống lá ướt, tích tụ đàn hồi rồi bung ra. Một viên đá nhỏ sắc nhọn bằng ngón tay cái ẩn dưới đống lá khô bị lực chổi tre bắn đi cực nhanh, xé rách màn mưa rào tầm tã. Viên đá bay theo một đường vòng cung hoàn hảo trong đêm tối, đập chính xác vào huyệt Côn Lôn ngay cổ chân trái của tên đao thủ đúng vào khoảnh khắc hắn lăng người về phía trước.


“Cốp!”


Một tiếng động khô khốc vang lên bị tiếng mưa át đi. Cổ chân trái của tên đao thủ đột ngột mất cảm giác lực, trọng tâm cơ thể bị bẻ gãy hoàn toàn.


“Á!”


Hắn hét lên một tiếng đau đớn, đường đao chém xuống bị đánh lệch hướng một phân, sượt qua vai áo Thu Hồng cắm phập xuống nền đất nện ẩm ướt. Theo quán tính lao tới quá mạnh, tên đao thủ mất thăng bằng ngã nhào mặt úp thẳng xuống vũng bùn dơ bẩn, hàm răng va vào đá hộc gãy vụn, máu tươi trộn lẫn bùn đen phun ra xối xả.


“Đại ca! Có chuyện gì thế?”


Hai tên đệ tử đi sau hoảng hốt dừng bước, vội vã đỡ tên đầu mục dậy. Tên đao thủ ôm cổ chân trái đang sưng tấy dữ dội, gương mặt đầy bùn đất co giật vì đau đớn và sợ hãi. Hắn nhìn quanh con hẻm tối tăm, lạnh lẽo không một bóng người ngoài Thu Hồng đang run rẩy dưới đất và một gã sai vặt tàn phế xe lăn đang lầm lũi quét lá ở đằng xa.


“Kiếm khí... không đúng, không có chân khí dao động... Là cao nhân ẩn núp dùng ám khí vô hình!” Tên đao thủ run rẩy hét lên, giọng đầy kinh hoàng. Nỗi sợ hãi trước những truyền thuyết về các cao nhân ẩn thế giang hồ lập tức đè bẹp dã tâm của hắn. “Rút! Mau rút lui báo cáo phó bang chủ Triệu Vô Cực! Có cao nhân ẩn dật trong Hẻm Liễu Ngõ!”


Ba tên đao thủ vội vã dìu nhau chạy trốn trối chết ra khỏi con hẻm, để lại Thu Hồng vẫn đang bàng hoàng ngồi dưới đất.


Thẩm Trường Ca câm lặng bước tới, tay trái khẽ run rẩy cầm cán chổi tre quét đống lá khô che khuất vết máu và dấu chân của tên đao thủ vừa ngã. Phía sau lớp sẹo giả, gương mặt y nhợt nhạt không sắc máu. Việc cưỡng ép vận dụng lực cơ học từ bả vai dứt khoát vừa rồi đã chấn động nhẹ vào kinh mạch rách nát của y, khiến lồng ngực co thắt dữ dội.


Y khẽ nghiêng người, nuốt ngược ngụm máu đen tanh nồng vào trong, không để lại một giọt nào trên mặt đất.


Lâm Du nhanh nhẹn chạy tới đỡ lấy Thu Hồng, nhặt chiếc hộp trang điểm lên giấu kỹ vào sọt tre. Cậu bé liếc nhìn dưỡng phụ Thẩm Trường Ca đang lầm lũi quét lá dưới mưa, đôi mắt sáng lên một sự thấu suốt câm lặng. Cậu biết cha nuôi vừa ra tay cứu người, bằng một cách thức kỳ lạ mà không một ai có thể phát hiện.


Nhưng ở đầu hẻm tối, dưới bóng của một mái nhà dột nát, ánh mắt ti hí xảo quyệt của phó bang chủ Triệu Vô Cực đang âm thầm quan sát vết ngã bất thường của thuộc hạ vừa chạy ra ngoài báo cáo...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!