Nhạc nềnSteam_Fortress

Hàn Bằng Máu Và Thần Kinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió ở độ cao ba trăm mét không phải là những cơn gió thông thường. Chúng là những lưỡi dao rỉ sét được mài sắc bởi cát phóng xạ đỏ đục từ hoang mạc ngoài vòm kính, gào rú dữ dội với vận tốc hơn một trăm cây số một giờ. Tiếng rít của gió va đập vào kết cấu dầm thép của Phân khu 7 - Điểm sụp đổ khẩn cấp nghe như tiếng gầm của một loài quái thú cơ khí đang bị giam cầm. Lâm treo mình lơ lửng giữa khoảng không vô tận, toàn thân bọc trong bộ đồ bảo hộ da sần rách nát, dính đầy những vệt hóa chất màu hổ phách đông cứng từ những ca hàn trước.


Khớp bả vai phải của anh co thắt từng cơn buốt nhói. Vết thương do roi điện cao áp của Tiến ‘Đồ Tể’ quật trúng từ ca trực trước đang rách miệng, máu thấm qua lớp vải lót bảo hộ, nóng hổi và tanh nồng. Mỗi lần Lâm cố rướn người để kéo sợi cáp neo, khớp vai lại phát ra những tiếng lục cục rùng rợn, ép anh phải nghiến chặt răng đến mức nướu rớm máu để không bật ra tiếng hét. Nhưng cánh tay trái mới là nỗi kinh hoàng thực sự. Nó hoàn toàn im lặng. Di chứng hoại tử nơ-ron Cấp 2 đã biến bàn tay trái của anh thành một gọng kìm xám xịt, cứng đờ và mất sạch xúc giác. Lâm không thể tự chủ co duỗi các ngón tay. Anh buộc phải dùng nó như một chiếc móc sắt vô hồn, tì mạnh vào gờ dầm thép d dốc đứng để làm điểm tựa chịu lực cơ học, trong khi mọi thao tác tinh vi đều dồn lên cánh tay phải đang run rẩy.


Ngay phía trên đầu anh, mảng kính số 702 đang rên rỉ. Vết nứt khổng lồ dài hơn mười mét ngoằn ngoèo như một tia sét đông cứng, liên tục phát ra tiếng *rắc... rắc...* khô khốc dưới sức ép của bão cát bên ngoài. Khí độc lưu huỳnh đậm đặc màu vàng chanh đang phun ra từ vết nứt với áp suất cực lớn, tạo thành những luồng khói rít khè khè. Qua lớp kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ đeo trên mắt, Lâm nhìn thấy luồng khí độc hiển thị dưới dạng một thác nước màu vàng đỏ rực như máu, đang đổ thẳng xuống khu ổ chuột Bình Minh bên dưới - nơi em gái Linh của anh đang thoi thóp thở từng ngụm khí tạp chất cuối cùng.


“Phúc! Đóng đinh tán gia cố góc chịu lực mau!” Lâm hét vào bộ đàm tự chế dán đầy băng keo đen, giọng anh bị xé nát bởi tiếng gió gào.


Ở thanh dầm ngang cách đó năm mét, Phúc ‘Đinh Sét’ đang treo mình lơ lửng bằng sợi dây đai bảo hiểm điện từ rỉ sét. Gã vạm vỡ ngực trần xăm hình tia sét rỉ sét đang điên cuồng nã từng phát súng bắn đinh tán khí nén khổng lồ vào gờ khung thép giữ kính. Những tiếng *đoàng! đoàng!* đanh gọn vang lên giữa bão gió. Những chiếc đinh tán hợp kim titan rỉ sét cắm phập vào kết cấu chịu lực, cố gắng níu giữ mảng kính đang chực chờ sụp đổ. Nhưng áp lực ngược quá lớn. Chỉ vài giây sau khi đóng vào, những chiếc đinh tán của Phúc bị lực uốn cong vênh, phát ra tiếng *keng* chói tai rồi văng ngược ra ngoài khoảng không, rơi mất hút vào vùng tối Tầng Đáy.


“Không giữ được, Lâm ơi!” Tiếng Phúc gầm lên qua bộ đàm, lẫn trong tiếng thở dốc nghẹn ngào. “Lực xé dầm thép quá lớn! Đinh tán của tao bị giật bay hết rồi! Mày phải bơm keo sinh học ngay lập tức, nếu không cả mảng kính 702 này sẽ sụp xuống gác mái phòng khám!”


Lâm áp sát người vào bề mặt kính nghiêng tám mươi độ. Anh dùng khuỷu tay trái xơ cứng tì chặt vào gờ thép để giữ thăng bằng, tay phải nhấc khẩu Súng phun keo sinh học áp lực cao rỉ sét lên. Khẩu súng nặng trịch dính đầy những vệt keo hổ phách đông cứng, được Kiệt ‘Mỏ Lết’ gia cố buồng nén chịu áp lực gấp đôi thiết kế. Anh hướng vòi phun vào tâm vết nứt khổng lồ, bóp cò.


*Xè... è... è...*


Chỉ có một luồng khí nén khô khốc phun ra. Không có keo. Buồng chứa keo trống rỗng. Lâm bàng hoàng gõ mạnh vào thân súng, áp tai vào vách ống dẫn keo chạy dọc theo dầm chịu lực từ mặt đất lên.


“Tấn! Tấn Bơm! Bơm keo lên! Áp suất trên này đang sụt tự do!” Lâm điên cuồng gào vào bộ đàm.


Từ đầu dây bên kia, tiếng rè rè của electromagnetic interference dội lại dữ dội, kèm theo tiếng thở dốc hốt hoảng của Tấn ‘Bơm’. “Lâm! Máy nén khí dưới đất bị quá tải rồi! Áp lực vọt lên mười lăm atmosphere... đường ống dẫn keo rỉ sét bị nghẹt hoàn toàn! Keo chưa pha loãng bắt đầu đông cứng trong nòng nén... Tao không đẩy keo lên được nữa!”


“Mẹ kiếp! Dùng cồn công nghiệp thông ống mau!” Lâm thét lên, mắt anh dán chặt vào vết rách kính đang rạn rộng thêm vài centimet. Những mảnh kính vụn sắc nhọn bắt đầu rơi tự do liên tục, xượt qua vai anh làm rách thêm những vệt dài trên bộ đồ bảo hộ.


“Không kịp đâu! Van xả an toàn của máy nén bị kẹt cứng rồi! Nếu tao cố ép áp lực, cả trạm nén sẽ nổ tung!” Giọng Tấn Bơm nghẹn lại, bất lực.


Thế giới xung quanh Lâm như dừng lại. Qua khe nứt vòm kính, anh nhìn thấy sa mạc phóng xạ đỏ rực ngoài kia đang chực chờ nuốt chửng tất cả. Dưới kia, trong bóng tối ngột ngạt của cống thải, Linh đang nằm đó. Nếu mảng kính 702 sập, luồng khí độc lưu huỳnh nồng độ cao sẽ tràn ngập toàn bộ phân khu 7 trong vòng ba phút. Linh sẽ chết ngạt trước khi kịp hít thở ngụm khí sạch đầu tiên từ bình khí khẩn cấp.


Anh không thể lùi bước. Lời hứa với người cha quá cố Định về một bầu trời tự do hiện về trong tâm trí anh, nóng hổi và rõ rệt hơn bao giờ hết. Lâm nhìn xuống bàn tay trái xám xịt của mình, rồi nhìn vào khẩu súng phun keo rỉ sét.


Anh đưa tay phải ra sau gáy cổ, giật đứt nắp bảo vệ bằng cao su bọc chì của cổng kết nối nơ-ron lậu cấy trực tiếp vào tủy sống cổ do bác sĩ Khanh thực hiện. Cổng titan tròn nhô ra dưới da gáy, xung quanh da thịt vẫn còn sưng đỏ và rớm máu từ ca phẫu thuật lậu trước. Lâm rút sợi cáp truyền dẫn tín hiệu sinh học từ đuôi khẩu súng phun keo, cắm mạnh vào cổng kết nối sau gáy.


*PHỰT!*


Một luồng điện cao áp chạy thẳng vào tủy sống Lâm. Toàn thân anh giật mạnh một cách dữ dội trên dây đai bảo hiểm. Cơn sốc phản vệ thần kinh cực hạn khiến tim Lâm ngừng đập trong đúng ba giây. Thị lực của anh tối sầm lại, thế giới xung quanh biến mất, chỉ còn lại những dải sáng màu hổ phách rực rỡ của mạng lưới nơ-ron thần kinh đang bị kích hoạt cưỡng bức. Lâm gầm lên một tiếng đau đớn, tiếng gầm bị tiếng bão cát nuốt chửng hoàn toàn.


Đây là Vá nơ-ron cưỡng bức - kỹ thuật cấm kỵ tự hủy mà chỉ những thợ hàn điên rồ nhất mới dám sử dụng. Bằng cách kết nối trực tiếp hệ thần kinh với súng phun, Lâm đang dùng chính dòng máu, tế bào thần kinh và sinh mệnh của mình để làm chất kích hoạt sinh học cho mẻ Keo sinh học thần kinh nơ-ron (chưa pha loãng) còn sót lại trong buồng nén của súng.


Chất keo đặc màu hổ phách bên trong buồng chứa súng phun đột ngột rực sáng lên một màu vàng đỏ ấm nóng, như thể nó vừa được thổi vào một linh hồn sống. Chúng cảm nhận được dòng tín hiệu thần kinh từ não bộ Lâm, bắt đầu tự phân bào và sinh sôi với tốc độ chóng mặt.


Nhưng cái giá phải trả là vô cùng thảm khốc.


Lâm cảm nhận rõ rệt dòng keo sinh học đang ăn mòn ngược lại sợi cáp, xâm nhập vào cổng kết nối sau gáy và bò dọc xuống hệ thần kinh cánh tay trái của anh. Cảm giác đau buốt thấu xương tủy bùng nổ. Nó không giống bất kỳ cơn đau thể xác nào anh từng trải qua. Đó là cảm giác hàng triệu ký sinh trùng cơ học đang điên cuồng gặm nhấm, hút cạn và hóa đá từng tế bào thần kinh vận động.


Từ bả vai trái xuống đến các đầu ngón tay, một luồng khí lạnh buốt giá lan tỏa. Lâm nhìn thấy rõ ràng dưới lớp kính lọc: mảng da tay trái của anh đang chuyển dần từ màu đỏ hồng sang màu xám xịt của đá kính cường lực. Các thớ cơ co rút dữ dội, các khớp xương ngón tay trái bắt đầu đông cứng lại, co quắp thành một gọng kìm sắt rỉ sét vĩnh viễn.


“Lâm! Dừng lại! Mày sẽ chết não mất!” Phúc ‘Đinh Sét’ thét lên qua bộ đàm khi nhìn thấy luồng sáng hổ phách rực rỡ phát ra từ gáy Lâm và cánh tay trái đang nhanh chóng hóa đá của anh. Phúc điên cuồng đu dây lao về phía Lâm, nhưng sức gió giật ngược 100km/h từ vết nứt thổi bạt gã văng ngược trở lại dầm thép chịu lực.


Lâm không nghe thấy gì nữa. Tai anh lùng bùng tiếng rít của gió và tiếng gầm rú của dòng nơ-ron đang bị phá hủy. Anh dùng bàn tay phải bọc nẹp cơ khí siết chặt cò súng phun keo, hướng thẳng vòi phun vào vết rách khổng lồ 702.


*OÀNG!*


Dòng keo sinh học nơ-ron rực sáng màu hổ phách phun ra từ họng súng với áp lực cực đại. Chúng chạm vào bề mặt kính nứt toác, lập tức bám chặt và tự phân bào với tốc độ kinh ngạc. Những sợi nơ-ron sinh học dẻo dai đan xen vào nhau, liên kết chặt chẽ với cấu trúc kính cường lực, vá lành vết rách khổng lồ dài mười mét chỉ trong vòng vài chục giây.


Tiếng rít của khí độc lưu huỳnh rò rỉ lịm dần rồi tắt hẳn. Vết nứt khổng lồ đã được vá lành hoàn toàn bằng một dải keo hổ phách rực sáng, bền vững như một vết sẹo cơ học khổng lồ trên trần kính vòm.


Nhưng ngay khoảnh khắc vết vá hoàn thành, Lâm thét lên một tiếng đau đớn tột cùng khi luồng keo sinh học hút cạn tế bào thần kinh cuối cùng của bàn tay trái anh. Sự hoại tử nơ-ron tay trái của Lâm chính thức hoàn tất. Bàn tay trái chuyển sang màu xám xịt hoàn toàn, xơ cứng và lạnh ngắt như đá vòm kính, vĩnh viễn mất đi xúc giác và khả năng vận động tự do.


Cơn đau buốt thấu tim làm đầu óc Lâm quay cuồng. Khẩu súng phun keo rỉ sét tuột khỏi bàn tay phải đang run rẩy của anh, rơi tự do xuống vực thẳm Tầng Đáy. Lâm ngã rạp người xuống thanh dầm thép chịu lực cao số 702, ý thức của anh lịm dần đi. Anh nằm bất tỉnh lơ lửng ở độ cao ba trăm mét, toàn thân treo lơ lửng trên sợi dây đai bảo hiểm da bò ba lớp giữa cơn bão cát đỏ rực vẫn đang gào rú dữ dội ngoài vòm kính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!