Vết Nứt Số 702
Tiếng rít áp lực ngược khổng lồ dội xuống từ trần cống ngầm, báo hiệu mảng kính số 702 đã hoàn toàn vỡ toác.
Sàn bê tông dưới chân Lâm đột ngột võng xuống rồi nảy lên dữ dội. Chấn động địa chấn truyền qua dòng nước thải ấm nóng ngập đến đầu gối, tạo ra những làn sóng đục ngầu xô mạnh vào vách ống sắt rỉ sét. Trên trần xưởng cơ khí ngầm của phiến quân Cánh Buồm Rách, những bóng đèn neon màu đỏ rực chớp nháy liên tục rồi phụt tắt, chỉ còn lại ánh sáng khẩn cấp từ các tấm pin dự phòng yếu ớt, hắt lên những vệt sáng lờ mờ, chập chờn như bóng ma.
“Báo động đỏ! Áp suất phân khu 7 đang sụt giảm tự do!” Vy thét lên. Đôi ngón tay thon dài nhưng dính đầy dầu mỡ của cô lướt như bay trên bàn gá cơ khí. Màn hình giả lập 3D hiển thị lưới vòm kính của thành phố Neo-Sài Gòn đang nhấp nháy một vệt đỏ rực kéo dài hơn mười mét, nằm ngay tại vị trí tấm kính số 702. “Sóng siêu âm từ tháp phát sóng của tập đoàn đã kích hoạt chu kỳ phá hủy cơ học. Tấm kính cường lực dày nửa mét đã nứt toác hoàn toàn!”
Lâm nghiến chặt răng để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra. Cánh tay phải của anh, nơi khớp bả vai bị rách cơ rạn xương do luồng điện từ roi của Tiến ‘Đồ Tể’ và lực giật cáp neo trước đó, đang co rút dữ dội. Từng cơn đau buốt nhói chạy dọc theo tủy sống như có hàng ngàn mảnh kính vụn đang găm sâu vào da thịt. Nhưng bàn tay trái mới là thứ đáng sợ nhất. Nó hoàn toàn im lặng. Dưới lớp găng da rách nát, bàn tay hoại tử nơ-ron Cấp 2 đã xơ cứng, chuyển sang màu xám xịt của đá kính cường lực và mất sạch cảm giác xúc giác. Lâm phải dùng toàn lực cánh tay phải để bế chặt Linh vào lồng ngực, trong khi dùng khuỷu tay trái hóa đá tì mạnh vào cạnh bàn gá để giữ thăng bằng.
Linh khẽ ho khụ khụ, tiếng ho khan đặc quánh và đứt quãng. Con bé đang sốt cao, làn da nhợt nhạt dính bết những sợi tóc tơ đẫm mồ hôi. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ dán sticker cỏ ba lá rách góc đeo trên mặt con bé phát ra tiếng rít khè khè yếu ớt. Màng lọc sinh học sợi nano bên trong đã bão hòa hoàn toàn bởi bụi phóng xạ và khói lưu huỳnh từ ca trực trước, giờ đây nó không còn lọc được độc tố nữa. Mỗi hơi thở của Linh là một sự đánh đổi bằng sinh mạng.
“Anh Mười Một! Đưa Thằng Út vào phòng phẫu thuật ngầm khẩn cấp!” Vy ra lệnh, mắt vẫn không rời khỏi màn hình báo động. “Hùng Cáp Vàng! Mang thiết bị bẻ khóa analog theo tôi! Chúng ta phải lên mặt đất ngay lập tức!”
“Không thể lên trạm gác cổng số 4!” Anh Mười Một gầm lên, gã vừa vác Thằng Út đang lả đi vì mất máu trên vai, vừa lên đạn khẩu súng săn tự chế bọc băng keo đen. “Bà Trương - quan chức quản lý hành chính phân khu 7 - đã ra lệnh phong tỏa quân sự. Chúng nó sẽ đóng chặt cửa thép áp lực để cô lập hoàn toàn slums!”
“Chúng ta không có lựa chọn!” Lâm khàn giọng, giọng nói nghẹn lại sau lớp mặt nạ cũ dính đầy muội than hàn. “Linh không thể chịu đựng được luồng khí độc tràn xuống cống ngầm này. Tôi phải đưa con bé lên!”
Nói rồi, Lâm ôm chặt Linh, loạng choạng bước ra khỏi xưởng cơ khí ngầm. Vy và Hùng Cáp Vàng lao theo ngay phía sau. Họ chạy dọc theo đường ống thoát khí chính Tầng Đáy, nương theo những ngách hẹp tối tăm để tránh luồng khí nóng đang bắt đầu đảo chiều dội xuống từ phía trên. Tiếng rít của không khí rò rỉ qua vết nứt 702 càng lúc càng lớn, vang vọng khắp hệ thống đường ống như tiếng gầm rú của một con quái vật khổng lồ đang thèm khát nuốt chửng toàn bộ khu ổ chuột.
Khi họ leo lên đến lối ra sát Trạm gác an ninh cổng số 4, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt.
Bầu trời nhân tạo của Tầng Đáy vốn luôn mờ mịt khói thải màu vàng đồng giờ đây đã bị xé toạc bởi một vết rách khổng lồ dài hơn mười mét. Qua vết nứt, bão cát phóng xạ đỏ rực từ thế giới hoang dã bên ngoài đang cuộn xoáy dữ dội, va đập mạnh vào vành đai vòm kính tạo ra những tiếng nổ cơ học rùng rợn. Khí độc lưu huỳnh đậm đặc màu vàng chanh cuồn cuộn tràn vào như một thác nước độc hại, nhanh chóng chìm ngập những mái nhà tôn rỉ sét của Khu Ổ Chuột Bình Minh bên dưới.
“Tránh ra! Cho chúng tôi qua! Cứu con tôi với!”
Hàng ngàn cư dân nghèo khổ đang hoảng loạn gào thét, dồn ứ lại trước cánh cửa thép áp lực khổng lồ của cổng số 4. Cánh cửa thép dày nửa mét, biểu tượng ngăn cách giữa Tầng Đáy rách nát và Tầng Giữa giàu có, đang từ từ hạ xuống với một tiếng rít thủy lực lạnh lùng.
“Lệnh phong tỏa khẩn cấp từ Ban quản lý hành chính Phân khu 7!” Tiếng loa phóng thanh của tập đoàn Dome-Corp vang lên ráo hoảnh, át cả tiếng gào khóc của đám đông. “Để bảo vệ an toàn khí quyển cho phân khu thương mại Tầng Giữa, cổng số 4 sẽ đóng chặt trong vòng hai mươi giây. Đề nghị cư dân Tầng Đáy giữ trật tự và tự trang bị thiết bị lọc khí cá nhân.”
“Mẹ kiếp! Chúng nó muốn bỏ mặc chúng ta chết ngạt ở đây!” Một thợ hàn trẻ tuổi điên cuồng dùng chiếc xà beng khổng lồ cố bẩy khe hở của cửa thép đang hạ xuống. Nhưng cánh cửa chịu lực nén áp suất hàng chục tấn không hề lay chuyển, chỉ để lại những tiếng kim loại va chạm chan chát vô vọng.
Ở phía bên kia rào chắn kính bảo vệ của trạm gác, Hải “Chó Săn” đứng tĩnh lặng bọc trong bộ đồng phục bảo an màu xám xộc xệch. Gã ngậm chiếc tăm tre, đôi mắt vàng ố đầy vẻ khinh bỉ nhìn đám đông đang giãy giụa phía bên kia tấm kính cường lực. Trên tay gã là khẩu súng điện lực cao áp đang xẹt ra những tia chớp xanh lét.
“Lùi lại! Thằng nào bám vào cửa thép tao bắn chết!” Hải “Chó Săn” hét lên qua bộ đàm phát thanh của trạm gác. Gã không ngần ngại bóp cò, loạt đạn điện từ phóng ra găm thẳng vào ngực người thợ hàn đang cầm xà beng. Luồng điện cao áp làm người thợ hàn co giật dữ dội rồi ngã nhào xuống dòng nước thải ấm nóng dưới chân, bọt mép sủi ra.
Đám đông hoảng loạn dạt ra, tiếng khóc thét của trẻ em và phụ nữ vang lên nghẹn ngào giữa làn sương độc lưu huỳnh đang bắt đầu đặc quánh lại. Khí độc lưu huỳnh đậm đặc chạm vào da thịt gây ra cảm giác bỏng rát tức thì, khiến mắt người ta cay xè và phế quản co thắt dữ dội.
“Hùng! Hack van xả áp suất phụ khẩn cấp của phân khu mau!” Vy thét lên, cô dùng súng phun keo cải tiến bắn một vệt keo dẻo bọc quanh đầu Linh để bảo vệ con bé khỏi luồng khí độc đang hạ độ cao.
Hùng Cáp Vàng lao đến hộp kỹ thuật điện lực sát vách trạm gác. Cậu giật phăng nắp bảo vệ, cắm trực tiếp cáp kết nối từ máy tính bảng chắp vá vào bảng mạch trần. Ngón tay cậu gõ điên cuồng trên màn hình nứt vỡ:
“Tao đang cố bẻ khóa tần số điều khiển van xả! Nhưng tường lửa của Trưởng phòng An quá mạnh! Hệ thống an ninh mạng của tập đoàn đã khóa chặt toàn bộ dải tần điều khiển vật lý từ xa rồi!”
Màn hình máy tính bảng của Hùng đột ngột chớp nháy đỏ rực, hiển thị dòng chữ cảnh báo bảo mật cấp độ S.
“Mẹ kiếp! Tường lửa động đang quét ngược lại thiết bị của tao! Nó sắp định vị được tọa độ phát sóng rồi!” Hùng thét lên đau đớn khi một luồng điện rò rỉ từ bảng mạch giật mạnh vào các đầu ngón tay cậu, buộc cậu phải giật phăng sợi cáp kết nối ra.
Lâm đứng giữa đám đông hỗn loạn, cảm nhận rõ rệt cái chết đang cận kề. Anh đưa tay lên, gạt nhẹ công tắc bên gọng chiếc Kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ đeo trên mắt.
Thế giới xung quanh lập tức biến đổi thành những dải màu tương phản của phổ nhiệt hồng ngoại. Qua lớp kính lọc, Lâm bàng hoàng nhìn thấy luồng Khí độc lưu huỳnh đậm đặc hiển thị dưới dạng một đám mây màu vàng đỏ rực như máu, đang cuồn cuộn đổ xuống từ vết nứt 702 trên vòm kính ở độ cao 300 mét. Đám mây độc hại đó đang tràn nhanh dọc theo các đường ống áp lực, hướng thẳng về phía phòng khám lậu cũ dưới lòng đất - nơi Linh đáng lẽ phải được ẩn náu an toàn.
Ngay sát ranh giới cửa thép cổng số 4, hàng chục người nghèo khổ không có mặt nạ lọc khí chuẩn đã bắt đầu ngã gục. Họ ôm chặt lấy cổ họng, lồng ngực phập phồng một cách tuyệt vọng trước khi cơ thể co giật rồi nằm im lìm trong làn khói độc vàng đặc. Cái chết ngạt diễn ra nhanh chóng và tàn nhẫn, không một tiếng động, chỉ có tiếng rít lạnh lùng của dòng khí độc rò rỉ qua vết rách.
“Lâm... em khó thở quá...” Linh thì thầm bên tai anh, giọng con bé yếu ớt đến mức gần như bị tiếng gió bão cát bên ngoài nuốt chửng. Đôi bàn tay nhỏ bé của con bé đang run rẩy nhẹ, bám chặt lấy bả vai phải chấn thương của Lâm.
Nhìn em gái đang lả đi trong vòng tay, một luồng căm phẫn tột cùng bùng cháy trong lồng ngực Lâm. Anh nhìn lên vết rách khổng lồ trên vòm kính cường lực ở độ cao 300 mét, nơi bão cát đỏ rực đang gầm rú ngoài kia. Anh hiểu rõ cơ chế áp suất của vòm kính này hơn ai hết.
Hệ thống tự động của Dome-Corp đã khóa chặt mọi van xả áp suất từ bên dưới. Mọi nỗ lực bẻ khóa phần mềm của Hùng đã hoàn toàn thất bại trước thuật toán của An. Dân nghèo dùng xà beng cố bẩy cửa thép nhưng cửa chịu lực nén áp suất khổng lồ không hề lay chuyển một milimet.
Chỉ có một con đường sống duy nhất.
“Vy! Giữ lấy Linh!” Lâm đột ngột hét lên, anh tháo chiếc đai bảo hiểm da bò ba lớp gia cố thép carbon quanh hông, buộc chặt Linh vào lưng Vy.
“Lâm! Anh điên rồi sao? Anh định làm gì?” Vy bàng hoàng nhìn gã thợ hàn lầm lì.
“Tôi phải leo thẳng lên bề mặt ngoài vòm kính phân khu 7,” Lâm khàn giọng nói, anh cầm lấy khẩu súng phun keo sinh học áp lực cao rỉ sét dắt sau hông, kiểm tra lượng pin lithium áp suất cao còn lại. “Vết nứt 702 đang mở rộng. Nếu không vá nó từ nguồn rò rỉ ngay lập tức, khí độc sẽ dâng lên sát gác mái và giết chết tất cả mọi người trong vòng mười phút nữa.”
“Nhưng bả vai phải của anh đang rách cơ! Tay trái của anh đã hóa đá hoàn toàn!” Vy nắm chặt lấy vai Lâm, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn sau kính bảo hộ rực lên sự lo lắng tột độ. “Bên ngoài đang có bão cát phóng xạ cấp siêu cấp! Anh sẽ bị thổi bay rơi tự do ngay khi vừa bước ra ngoài!”
Lâm không đáp. Anh chỉ lặng lẽ đeo chiếc kính lọc quang phổ nhiệt lên mắt, siết chặt bộ nẹp cơ khí chắp vá trợ lực cho bả vai phải đau đớn. Bàn tay trái hóa đá xám xịt vô cảm của anh tì mạnh vào dầm thép chịu lực của thang leo dốc đứng dẫn lên vòm kính, làm bệ đỡ cơ học vững chắc.
Anh nhìn Linh lần cuối qua lớp kính lọc mờ đục, rồi gạt tay Vy ra, bắt đầu bám mình leo lên dầm thép d dốc đứng hướng thẳng về phía vết nứt khổng lồ đang rực sáng màu huỳnh quang chết chóc giữa cơn bão cát gào rú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!