Lối Thoát Cống Ngầm
Tiếng rít cơ học của họng súng bắn đạn cao su áp lực cao vang lên đanh gọn ngay sau gáy Lâm, xé toạc màn sương lưu huỳnh vàng đục đang cuộn xoáy trên Cầu Treo Bình Minh.
Hùng “Sắt” bước tới, tiếng xích sắt và khớp nối thủy lực trên bộ giáp bọc thép của gã nện xuống dầm cầu rỉ sét nghe nặng nề như những nhát búa tạ. Gã cười gằn, nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào đầu Lâm, nơi màng lọc của chiếc mặt nạ cũ kỹ đang rít lên những tiếng khò khè yếu ớt. Trên lưng Lâm, Trần Khánh Linh khẽ rên rỉ, hai tay con bé siết chặt lấy cổ anh, hơi thở nóng hổi và dồn dập của cơn sốt cao phả qua lớp da bò rách nát của đai bảo hiểm.
“Giao nộp ổ cứng bọc chì ra, thằng què,” Hùng “Sắt” ra lệnh, giọng nói méo mó qua bộ lọc âm phát ra những tia lửa điện nhỏ. “Hoặc tao sẽ thổi bay cả mày lẫn con bé nghiệt chủng đó xuống vực rác công nghiệp ngay bây giờ.”
Lâm nghiến chặt răng, vị máu tanh nồng từ khóe môi nứt nẻ thấm vào màng lọc. Cánh tay phải của anh tê dại, bả vai rạn nứt cơ xương do luồng điện từ roi của Tiến ‘Đồ Tể’ trước đó đang giật lên từng cơn buốt nhói. Bàn tay trái hoại tử nơ-ron Cấp 2 hoàn toàn không còn cảm giác, cứng đờ như một gọng kìm đá xám xịt bám chặt vào thành cầu rỉ sét để giữ thăng bằng. Anh không còn đai bảo hiểm điện từ hoạt động tốt. Súng phun keo rỉ sét dắt sau hông thì bị rò rỉ nhẹ van nén. Phía sau anh, Hùng “Cáp Vàng” đang cố gắng đỡ Thằng Út – đứa em nuôi đang lả đi vì mất máu từ cánh tay trái gãy lìa.
Họ đã bị dồn vào đường cùng. Hai đầu cầu treo rực lửa xả thải đều bị khóa chặt bởi rào chắn điện từ cao áp màu xanh lét của bảo an tập đoàn.
“Mày nghĩ tao sẽ để mày mang cái Bản đồ rò rỉ đó đi sao?” Hùng “Sắt” gầm lên, ngón tay gã bắt đầu siết cò súng nén khí.
*HÙ...Ù...Ù...*
Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng rít xé gió rùng rợn dội xuống từ dầm chịu lực phía trên đỉnh cầu.
“Tránh ra, thằng chó!”
Một bóng người vạm vỡ như một khối đá carbon lao thẳng xuống từ độ cao mười mét. Đó là Phúc “Đinh Sét”. Gã ngực trần xăm hình tia sét rỉ sét, bắp tay cuồn cuộn gồng lên giữ chặt khẩu súng bắn đinh tán khí nén khổng lồ đã tháo bộ giới hạn an toàn. Phúc không thèm dùng dây bảo hiểm, nương theo quán tính rơi tự do dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú giáng tàn nhẫn của chiếc búa khí nén hạng nặng bọc thép.
*BÙM!*
Cú đập khí nén áp lực lớn nổ tung ngay trên bảng điều khiển rào chắn điện từ ở đầu cầu. Một luồng xung điện màu xanh lam phóng ra dữ dội, tạo ra tiếng nổ *đạn đạn* chói tai. Luồng điện cao áp giật ngược khiến hai tên lính đặc nhiệm bọc giáp đen đi sau Hùng “Sắt” ngã nhào ra sau, bộ giáp của chúng chập mạch bốc khói khét lẹt. Rào chắn điện từ màu xanh lét chớp nháy liên tục rồi phụt tắt hoàn toàn, để lộ một khoảng trống sinh lộ rách nát.
“Lâm! Đưa con bé chạy mau!” Phúc “Đinh Sét” thét lên, bắp tay gã rách cơ rớm máu do lực phản chấn dữ dội của búa khí nén, nhưng gã vẫn đứng vững như một cột đồng, vác súng bắn đinh chặn trước họng súng của Hùng “Sắt”.
“Thằng phản loạn!” Hùng “Sắt” điên cuồng bóp cò. Loạt đạn cao su áp lực cao bắn thẳng vào ngực Phúc, tiếng va đập khô khốc vang lên rùng rợn.
Ngay dưới chân Lâm, một tấm nắp cống bằng sắt rỉ sét trên mặt cầu treo đột ngột bị bẩy tung lên từ bên dưới. Một họng súng săn tự chế bọc băng keo đen thò ra, phát ra tiếng sấm rền của đạn hoa cải bằng đồng tự đúc.
*ĐOÀNG!*
Cơn mưa mạt đồng và chì xé toạc màn sương lưu huỳnh, găm thẳng vào bộ giáp bọc thép của toán bảo an đang cố gắng khép vòng vây. Tiếng gầm rú đau đớn vang lên.
Từ dưới miệng cống, Anh Mười Một nhô nửa thân người cao lớn, da đen nhẻm với khuôn mặt chằng chịt vết sẹo dao chém. Gã bặm trợn nạp lại đạn súng săn, đôi mắt ti hí sắc lẹm nhìn thẳng vào Lâm:
“Xuống đây, Lâm! Mau! Tao trả nợ mạng sống cho cha mày!”
Lâm không do dự một giây. Anh dùng cánh tay phải đau đớn ôm chặt lấy Linh trên lưng, nghiến răng nhảy thẳng xuống miệng cống tối tăm. Hùng “Cáp Vàng” nghiến răng cõng Thằng Út đang nửa tỉnh nửa mê nhảy xuống ngay sau đó. Phúc “Đinh Sét” bắn loạt đinh tán titan cuối cùng để ghim chặt chân một tên lính bảo an xuống thành cầu, rồi gã cũng lăn mình xuống miệng cống ngay trước khi Hùng “Sắt” kịp nã loạt đạn bọc thép tiếp theo.
*ẦM!*
Anh Mười Một dùng tay phải kéo sập chiếc nắp cống bọc thép dày cộp lại, khóa chặt chốt cơ học từ bên trong.
Bóng tối tuyệt đối nuốt chửng lấy họ, chỉ còn tiếng nước thải công nghiệp nhỏ giọt *tõm... tõm...* dội vào vách ống sắt rỉ sét và mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với axit ăn mòn bốc lên từ dòng nước thải ngập đến đầu gối. Phía trên đầu họ, tiếng súng đạn và tiếng bước chân bọc thép của Hùng “Sắt” nện lên nắp cống vang lên những tiếng *bùng... bùng...* nghẹt thở, nhưng đã xa dần.
“Đi sát vào vách ống!” Anh Mười Một thì thầm, giọng gã lạnh lùng và khàn đặc. Gã rút ra chiếc la bàn cơ học cổ chỉ hướng, chiếc kim carbon xoay nhẹ trong bóng tối. “Đường ống thoát khí chính Tầng Đáy này đầy khí lưu huỳnh nóng xả định kỳ. Không có mặt nạ phòng độc chịu áp lực cao, phổi tụi mày sẽ bị thiêu rụi trong mười phút.”
Lâm bước đi loạng choạng trong dòng nước bẩn ấm nóng. Bả vai phải của anh nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua mỗi khi cơ thể anh bị lắc lư theo nhịp bước. Bàn tay trái hóa đá hoàn toàn im lặng, xám xịt và vô cảm dưới lớp găng da rách nát. Anh phải dùng khuỷu tay trái tì chặt vào vách ống dẫn để làm điểm tựa di chuyển, giữ cho Linh không bị tuột khỏi lưng.
“Hùng... Út sao rồi?” Lâm khàn giọng hỏi, tiếng thở của anh rít lên qua bộ lọc mặt nạ cũ kỹ đã bão hòa màng lọc.
“Cánh tay trái của nó bị gãy lìa xương, mất máu quá nhiều,” Hùng “Cáp Vàng” thở dốc, giọng run rẩy trong bóng tối. “Nếu không tìm được bác sĩ Khanh gấp, nó sẽ chết vì sốc mất máu dưới cái cống thối này mất.”
“Khanh chết rồi. Phòng khám dưới hầm bị bảo an san phẳng từ hai tiếng trước,” Anh Mười Một cắt ngang bằng một giọng phẳng lặng tàn nhẫn. “Bọn mày chỉ có một con đường sống duy nhất: đến xưởng cơ khí ngầm của Phiến quân ‘Cánh Buồm Rách’. Ở đó có người cứu được tụi mày. Nhưng... tụi mày phải có thứ để trao đổi.”
Lâm im lặng. Anh biết thứ mà Anh Mười Một nói đến là gì. Ổ cứng bọc chì chứa Bản đồ rò rỉ khí quyển đang nằm im lìm trong túi bảo hộ trước ngực anh, tỏa ra một độ lạnh kim loại áp sát vào da thịt.
Họ di chuyển liên tục trong bóng tối ẩm ướt của cống ngầm hơn nửa tiếng đồng hồ. Lách qua những đoạn ống xả thải nóng rực rỉ ra những giọt axit ăn mòn bốc khói xèo xèo, nương theo các luồng gió lách qua các vùng mù áp suất để tránh sự rà quét của radar drone bảo an phía trên.
Cuối cùng, Anh Mười Một dừng lại trước một cánh cửa thép dày chắp vá từ các tấm vỏ tàu thủy cũ rỉ sét, nằm sâu dưới lòng đất Chợ Lớn. Gã gõ lên cửa theo một nhịp điệu kỳ lạ: ba ngắn, hai dài, một mạnh.
*KẠCH... CỌT KẸT...*
Cánh cửa thép từ từ mở ra, để lộ một luồng ánh sáng neon màu đỏ rực ấm áp nhưng ngột ngạt mùi dầu nhớt và hóa chất.
Bên trong là một xưởng cơ khí ngầm khổng lồ chắp vá từ các container phế liệu công nghiệp. Khắp nơi ngập tràn bảng mạch cũ, vỏ pin rỉ sét, súng phun keo tháo rời và những đường ống dẫn khí nén chạy chằng chịt trên trần nhà. Ở góc phòng, dưới ánh sáng lờ mờ của bóng đèn sợi đốt, một cô gái đang đứng tĩnh lặng bên bàn gá cơ khí.
Cô gái khoảng hai mươi tư tuổi, vóc dáng mảnh mai nhưng nhanh nhẹn, bọc trong bộ đồ bảo hộ đen bó sát dính đầy vết dầu mỡ công nghiệp. Mái tóc ngắn cá tính ôm sát khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn sau chiếc kính bảo hộ thông minh hiển thị các thông số kỹ thuật chạy liên tục. Trên tay cô là khẩu súng phun keo áp lực cao cải tiến sử dụng lõi năng lượng thạch anh rực sáng màu xanh lam.
Đó là Vy – thủ lĩnh ngầm của phiến quân “Cánh Buồm Rách”.
Vy không hạ súng. Nòng súng phun keo cải tiến thạch anh của cô chĩa thẳng vào lồng ngực Lâm ngay khi anh bước qua ngưỡng cửa. Luồng ánh sáng xanh lam từ nòng súng rọi thẳng vào chiếc mặt nạ lọc khí cũ dính đầy muội than của Lâm.
“Anh Mười Một, anh mang người lạ về căn cứ mà không báo trước,” Vy lạnh lùng nói, giọng cô quyết đoán và không chút dao động. “Chúng ta đang bị Dome-Corp truy quét gắt gao sau vụ bạo loạn ở phân khu 7.”
“Nó là con trai của Trần Văn Định,” Anh Mười Một bước tới, hạ nòng súng săn xuống. “Và nó đang giữ thứ cô cần để bẻ khóa hệ thống van áp suất của tập đoàn.”
Vy khẽ nheo mắt. Ánh mắt cô quét qua chiếc mặt nạ cũ kỹ của Lâm, dừng lại một nhịp ở ký hiệu đóng dấu chìm rỉ sét bên hông mặt nạ – một ký tự kỹ thuật cổ điển trùng khớp hoàn toàn với bản thiết kế gốc vòm kính của cha cô năm xưa. Sự cảnh giác trong mắt cô giảm đi một phần, nhưng nòng súng vẫn giữ nguyên vị trí.
“Đặt con bé xuống giường bạt kia,” Vy ra lệnh, hất cằm về phía chiếc giường bạt cũ dính đầy dầu mỡ ở góc xưởng.
Lâm chậm rãi bước tới, nhẹ nhàng đặt Linh xuống nệm bạt cũ. Tay phải của anh vẫn nắm chặt khẩu súng phun keo rỉ sét dắt sau hông, ngón tay không rời khỏi cò súng phòng thủ. Anh đứng chắn trước giường của Linh, lầm lì nhìn Vy qua lớp kính bảo hộ mờ đục.
“Tay trái của anh đang chết dần,” Vy đột ngột nói, cô hạ súng phun keo xuống nhưng ngón tay vẫn đặt sát vòng cò. Cô chỉ vào bàn tay trái của Lâm đang buông thõng vô lực, các ngón tay co quắp cứng đờ như gọng kìm sắt xám xịt dưới lớp găng da rách. “Nhiễm độc keo nơ-ron chưa pha loãng từ ca vá khẩn cấp ở phân khu 7. Tế bào thần kinh của anh đang bị chất keo ăn mòn và xơ cứng hóa đá.”
“Tôi không sao,” Lâm khàn giọng, giọng nói lạnh lùng và cảnh giác. “Cứu Thằng Út trước. Nó đang mất máu.”
Vy liếc nhìn Thằng Út đang nằm lả trên vai Hùng “Cáp Vàng”. Cô ra hiệu cho hai thành viên phiến quân bước ra từ bóng tối đưa Út vào phòng phẫu thuật ngầm phía sau.
“Anh Mười Một sẽ lo cho thằng bé đó. Nhưng còn anh...” Vy bước tới bàn cân kỹ thuật ở trung tâm xưởng, đặt một ống tiêm áp lực chứa chất lỏng màu xanh lam nhạt rực sáng lên mặt bàn. “Huyết thanh chống hoại tử nơ-ron đặc chủng. Thứ duy nhất có thể làm chậm quá trình hóa đá cánh tay của anh. Dome-Corp độc quyền loại thuốc này, và đây là liều duy nhất còn lại ở Tầng Đáy.”
Cô nhìn thẳng vào mắt Lâm, ánh mắt sắc sảo như muốn nhìn thấu qua lớp mặt nạ cũ kỹ của anh:
“Giao ổ cứng bọc chì chứa Bản đồ rò rỉ khí quyển ra đây. Đó là cái giá để đổi lấy liều huyết thanh này và sự bảo vệ cho em gái anh.”
“Không,” Lâm trả lời ngay lập tức, không một chút do dự. “Đây là di vật duy nhất chứa manh mối về cái chết của cha tôi và sự mất tích của chú tôi. Tôi sẽ không giao nó cho bất kỳ ai.”
“Anh không có quyền lựa chọn, Trần Văn Lâm,” Vy lạnh lùng gõ ngón tay lên mặt bàn cân kỹ thuật. Cô kích hoạt màn hình quét sinh học trên cổ tay, một luồng ánh sáng đỏ quét qua cơ thể Lâm, hiển thị sơ đồ hệ thần kinh cánh tay trái của anh lên màn hình ảo. “Nhìn đi. Hoại tử nơ-ron đã lan rộng đến 25% bả vai của anh. Trong vòng mười hai tiếng nữa, nếu không có huyết thanh ức chế của tôi, chất keo sinh học dính trong máu sẽ đồng hóa hoàn toàn hệ thần kinh vận động của tay trái, rồi lan thẳng lên tủy sống cổ. Anh sẽ bị liệt toàn thân và chết ngạt trong chính cơ thể hóa đá của mình trước khi kịp cứu em gái anh.”
Lâm im lặng nhìn màn hình ảo hiển thị các sợi dây thần kinh màu xám xịt đang co rút dữ dội dọc theo cánh tay trái của mình. Cơn đau buốt thấu xương từ bả vai rạn nứt đang âm thầm tàn phá thể lực của anh, nhưng ý chí của một thợ hàn bám vòm mười năm không cho phép anh gục ngã.
Anh siết chặt súng phun keo rỉ sét bằng tay phải, bước lên một bước đầy đe dọa. Cơ bắp bả vai phải gồng lên, sẵn sàng cho một cuộc cận chiến quyết tử để cướp ống thuốc.
*HẮC...*
Một tiếng rít nhẹ vang lên ngay sau gáy Lâm. Họng súng săn tự chế bọc băng keo đen của Anh Mười Một đã gí sát vào gáy cổ anh từ lúc nào.
“Đừng manh động, nhóc,” Anh Mười Một khàn giọng nói sau lưng anh. “Tao nợ cha mày một mạng mạng sống, tao dẫn mày đến đây là để cứu mày. Nhưng Vy là thủ lĩnh ở đây. Đừng để tao phải nổ súng bẻ gãy cánh tay còn lại của mày.”
Lâm đứng im, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp mặt nạ cũ kỹ. Anh nhận ra giới hạn tài nguyên và thể xác của mình lúc này. Nếu không có cánh tay phải lành lặn, anh sẽ không thể tiếp tục leo vòm kính, không thể kiếm điểm đóng thuế Oxy cho Linh, và con bé sẽ bị Lý “Cân” cưỡng chế khóa phổi vĩnh viễn.
Anh nhìn Vy, ánh mắt lầm lì chứa đựng sự thỏa hiệp đầy đau đớn:
“Tôi sẽ không giao ổ cứng gốc. Nhưng tôi cho phép cô sao chép một phần dữ liệu tọa độ rò rỉ của phân khu 7 để phục vụ chiến dịch của cô. Đổi lại, cô phải tiêm huyết thanh cứu tay tôi và bảo đảm an toàn cho Linh.”
Vy nhìn Lâm im lặng trong vài giây, đánh giá sự quyết tuyệt trong đôi mắt của gã thợ hàn nghèo khổ. Cô nhận ra gã đàn ông này thà chấp nhận chết chứ không bao giờ từ bỏ di vật của cha mình. Sự thấu cảm sâu sắc về nỗi đau mất cha dưới tay tập đoàn khẽ gợn lên trong lòng cô.
“Thỏa thuận thành công,” Vy nói, cô tắt màn hình quét sinh học. “Đưa ổ cứng bọc chì đây.”
Lâm dùng tay phải run rẩy rút chiếc ổ cứng bọc chì bám đầy bụi rỉ sét từ trong túi bảo hộ trước ngực ra, đặt lên bàn gá cơ khí. Vy nhanh chóng kết nối ổ cứng vào máy tính bảng bọc chì analog của cô qua cổng giao tiếp cổ điển. Những dòng mã nguồn địa hình vòm kính và các điểm yếu chịu lực của phân khu 7 bắt đầu hiển thị rực sáng màu xanh lá cây trên màn hình.
Trong lúc dữ liệu đang được sao chép, Vy cầm lấy ống tiêm áp lực chứa Huyết thanh chống hoại tử nơ-ron màu xanh lam nhạt. Cô bước đến bên Lâm, ra hiệu cho anh cởi bỏ lớp găng da rách nát của tay trái.
Cánh tay trái của Lâm lộ ra dưới ánh đèn neon rực đỏ. Da thịt từ đầu ngón tay lên đến khuỷu tay đã chuyển sang màu xám xịt, xơ cứng và thô ráp như kết cấu đá vòm kính cường lực. Các đường gân máu nổi rõ màu hổ phách nhạt, co rút dữ dội dưới da.
Vy đặt đầu ống tiêm áp lực trực tiếp vào mạch máu bả vai trái của Lâm, nơi ranh giới giữa da thịt lành lặn và phần hóa đá xám xịt.
*PỰT!*
Luồng dược chất màu xanh lam nhạt được bơm mạnh vào cơ thể Lâm dưới áp lực nén khí.
Một cơn đau buốt thấu tim đột ngột bùng nổ, dữ dội đến mức khiến Lâm thét lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, hai đầu gối anh khuỵu xuống sàn xi măng ẩm ướt. Cảm giác như có một luồng nước đá lạnh buốt đang chảy xiết dọc theo các dây thần kinh hoại tử, xung đột dữ dội với hoạt tính sinh học của chất keo hổ phách đang ăn mòn tế bào của anh. Lâm nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, lồng ngực phập phồng dữ dội khi hệ miễn dịch Kháng độc tố nano tự sinh của anh gồng mình hấp thụ dược chất.
Sau hai phút giằng xé khốc liệt, cơn co giật bả vai của Lâm dần dịu lại. Các vệt gân máu màu hổ phách dưới da tay trái bớt căng cứng hơn, cảm giác buốt nhói thấu xương lùi dần, trả lại một sự tê dại mát lạnh tạm thời dọc theo cánh tay trái.
“Liều huyết thanh này chỉ có tác dụng ức chế trong vòng hai mươi tư giờ,” Vy rút ống tiêm ra, lạnh lùng nói khi nhìn Lâm đang gượng đứng dậy chống tay vào bàn gá. “Sau hai mươi tư giờ, nếu anh không có liều tiếp theo, tốc độ hoại tử nơ-ron sẽ tăng vọt gấp đôi do phản ứng đào thải hóa chất. Để sống sót, anh phải giúp chúng tôi thâm nhập vào các tầng bảo mật cao hơn của Dome-Corp để lấy công thức huyết thanh nguyên bản.”
Lâm thở hổn hển, gật đầu nhẹ. Anh cảm nhận được cảm giác cơ học thô sơ đã quay trở lại bả vai trái, dù các ngón tay vẫn co quắp cứng đờ như gọng kìm sắt rỉ sét. Ít nhất, anh đã có thể cử động được cánh tay để tiếp tục chiến đấu bảo vệ Linh.
Đột ngột, toàn bộ căn hầm container rỉ sét rung chuyển dữ dội.
*Ù...Ù...Ù...*
Một tiếng động chấn động cực lớn, trầm đục và dồn dập từ mặt đất truyền xuống cống ngầm, làm rung lắc các đường ống dẫn khí nén trên trần nhà. Những mạt sắt rỉ sét và bụi bê tông rơi xuống rào rào như mưa. Nước thải dưới chân họ cuộn xoáy dữ dội, dâng cao lên thêm vài centimet.
Trên bàn gá cơ khí của Vy, hệ thống màn hình giám sát áp suất vòm kính đột ngột chớp nháy đèn đỏ báo động liên tục. Những tiếng bíp bíp dồn dập vang lên chói tai.
Vy lao đến bên màn hình, ngón tay cô gõ liên tục vào bảng điều khiển hiển thị sơ đồ lưới 3D của vòm kính phân khu 7. Gương mặt sắc sảo của cô cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy một vệt rạn nứt khổng lồ màu đỏ rực đang lan rộng với tốc độ chóng mặt dọc theo tấm kính cường lực số 702.
“Chấn động áp suất ngược cực đại...” Vy thét lên, giọng cô mất đi vẻ lạnh lùng thường lệ. “Sóng siêu âm từ tháp phát sóng của tập đoàn đã tăng cường độ lên gấp ba lần! Tấm kính số 702 đang vỡ toác khổng lồ! Khí độc lưu huỳnh đậm đặc từ bên ngoài đang tràn thẳng vào khu dân cư Bình Minh!”
Lâm lao đến bên giường bạt, bế thốc Linh lên bằng cánh tay phải bọc nẹp cơ khí trợ lực. Ánh mắt anh rực sáng màu hổ phách dưới kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ, nhìn chằm chằm vào luồng chấn động đang truyền qua các đường ống dẫn rỉ sét.
Một tiếng động chấn động cực lớn từ mặt đất truyền xuống cống ngầm: phân khu 7 đang sụp đổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!