Cuộc Chạy Trốn Đêm
Trọng lực như một bàn tay khổng lồ, lạnh lẽo giật phăng Lâm xuống khoảng không vô định.
Gió ở rìa phía Tây vòm kính không gào rú như bão thường, nó rít lên thành những âm tần nhọn hoắt, xoáy thẳng qua lớp vỏ bọc thép rỉ sét của chiếc mặt nạ lọc khí cũ. Dưới chân anh, vực thẳm tối tăm của Khu Ổ Chuột Bình Minh mở rộng như một cái miệng quái vật chắp vá bằng những ánh đèn neon tù mù. Phía trên đầu, mảng kính cường lực Vết Nứt Số 9 rực lên thứ ánh sáng huỳnh quang màu xanh lá ma quái, thứ ánh sáng của bụi phóng xạ đang rò rỉ, nhuộm đục cả màn sương lưu huỳnh đặc quánh.
Cáp neo điện từ bị tuột xích hoàn toàn. Đai bảo hiểm quanh hông Lâm giờ chỉ còn là một dải da bò rách nát, vô dụng.
‘Phải bám vào cột trụ số 12...’
Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Lâm nhanh như một tia lửa hàn. Khớp bả vai phải của anh, nơi vừa bị Tiến ‘Đồ Tể’ quật roi điện cao áp ba tiếng trước, đang co rút dữ dội. Cơn đau buốt thắt chạy dọc theo các thớ cơ rạn nứt, khiến mỗi cử động nhỏ nhất của cánh tay phải đều giống như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua. Trong khi đó, bàn tay trái của anh hoàn toàn im lặng. Nó xám xịt, cứng đờ và vô cảm dưới lớp găng da rách nát – di chứng hoại tử nơ-ron thần kinh Cấp 2 đã cướp đi mọi xúc giác của anh. Anh không thể dùng bàn tay chết đó để chụp lấy bất cứ thứ gì.
Lâm nín thở sâu. Nhịp tim anh chậm lại, ép phổi giảm thiểu lượng oxy tiêu thụ xuống mức tối đa để duy trì sự tỉnh táo cận tử. Nương theo quán tính rơi tự do, anh xoay người giữa khoảng không, dùng cánh tay phải đau đớn vươn ra, nhấn nút kích hoạt súng bắn móc neo phụ khẩn cấp dắt bên hông.
*PHỰT!*
Sợi cáp carbon siêu mảnh phóng ra, xé toạc màn sương huỳnh quang. Đầu móc thép cắm phập vào gờ bê tông chịu lực của chân đế cột trụ số 12.
Một cú giật tàn nhẫn dội ngược lại bả vai phải của Lâm. Tiếng xương khớp kêu rắc rắc khô khốc ẩn sau tiếng gió rít. Lâm nghiến chặt răng đến mức vị máu tanh nồng tràn ra khóe môi, dùng chút lực tàn cuối cùng để điều khiển ròng rọc cơ học, kéo cơ thể gầy gò của mình áp sát vào vách bê tông xám xịt của cột trụ khổng lồ. Anh đáp xuống một gờ thép hẹp sát chân đế cột trụ, thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Màng lọc của mặt nạ cũ rít lên những tiếng khè khè yếu ớt. Lượng hạt phóng xạ đậm đặc ở Vết Nứt Số 9 đã làm bão hòa màng lọc sinh học sợi nano, giảm hiệu năng lọc độc xuống hơn 30%. Đầu óc Lâm bắt đầu choáng váng do thiếu oxy và nhiễm độc nhẹ.
Trong lúc cố gắng tì bàn tay trái hóa đá vào khe dầm dốc đứng của cột trụ để giữ thăng bằng, Lâm đột ngột cảm nhận được một vệt rung động kim loại lạ qua vết sẹo nơ-ron rực sáng trên mu bàn tay. Dù mất xúc giác hoàn toàn, nhưng tần số cộng hưởng thần kinh sinh học giữa lớp da hóa đá và vòm kính lại truyền về não anh một hình ảnh trực quan: một vật thể tròn, bằng kim loại cổ điển đang bị kẹt sâu dưới khe dầm rỉ sét.
Lâm dùng các ngón tay phải rướm máu cạy mạnh mảng rỉ sét mục nát. Một khối kim loại tròn bám đầy mạt sắt và bụi huỳnh quang hiện ra. Đó là một chiếc la bàn cơ học cổ. Mặt kính của nó đã ố vàng, nhưng chiếc kim chỉ hướng bằng thép carbon vẫn xoay nhẹ, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi từ trường dày đặc của Dome-Corp.
Trên nắp lưng của chiếc la bàn có khắc ba chữ cái mờ nhạt bằng mũi dao nhọn: *U.K.*
‘Chú Út Kiệt...’
Tim Lâm đập lệch một nhịp. Đây là chiếc la bàn của chú Út Kiệt, người đã biến mất bí ẩn tại chính Vết Nứt Số 9 mười năm trước. Di vật này không nằm dưới vực rác công nghiệp, mà bị kẹt lại ở chân đế cột trụ số 12, ngay sát ranh giới vòm kính. Lâm run rẩy đút chiếc la bàn vào túi bảo hộ trước ngực, bên cạnh ổ cứng bọc chì chứa Bản đồ rò rỉ khí quyển mà anh vừa lấy được từ xác kỹ sư Trần Lập.
Anh không thể ở lại đây lâu hơn. Bão cát phóng xạ bên ngoài đang gào rú dữ dội hơn, và lượng oxy dự phòng của anh sắp cạn kiệt. Lâm dùng ròng rọc cơ học phụ, chậm rãi và đau đớn tụt dần xuống hệ thống dây treo dốc đứng, lẩn trốn qua các đường ống thải rỉ sét để trở về Khu Ổ Chuột Bình Minh.
***
Một tiếng rưỡi sau. Phòng trọ gác mái sát trần kính bảo vệ.
Bầu không khí bên trong căn phòng chưa đầy mười mét vuông đặc quánh mùi dầu mỡ và khói lưu huỳnh vàng đồng rò rỉ từ vết nứt trần kính ngay trên đầu. Lâm đẩy cửa bước vào, cơ thể rã rời như một cỗ máy rỉ sét sắp rã bánh răng. Anh vứt chiếc mỏ hàn hỏng xuống sàn, vội vàng lao đến bên chiếc giường bạt cũ.
Trần Khánh Linh đang nằm đó, khuôn mặt nhỏ nhắn, nhợt nhạt ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét quá khổ dán sticker hình cỏ ba lá rách góc. Tiếng thở của cô bé khò khè, đứt quãng. Bình oxy khẩn cấp mười phút – di vật cuối cùng của cha Lâm để lại – đang nhấp nháy đèn đỏ cảnh báo: chỉ còn chưa đầy hai phút khí sạch.
Lâm vội vàng đấu nối ống dẫn từ bình khí nén tạm ứng năm trăm điểm Oxy mà anh vừa đổi bằng khế ước máu với Sơn vào mặt nạ của Linh. Khi dòng khí tinh khiết tràn vào phế quản, lồng ngực Linh bắt đầu phập phồng đều đặn hơn, làn da tái nhợt dần lấy lại chút huyết sắc nhạt. Cô bé hé mở đôi mắt đen tròn thông minh nhưng mệt mỏi, khẽ thầm thì qua lớp kính mặt nạ:
“Anh Lâm... Anh lại bị thương nữa rồi.”
“Anh không sao. Em cứ nhắm mắt lại thở đi,” Lâm khàn giọng nói, bàn tay phải thô ráp nhẹ nhàng vuốt mái tóc xơ xác của em gái. Anh cố giấu đi bàn tay trái đang co quắp cứng đờ dưới lớp găng da bò.
Đột ngột, cánh cửa gỗ mục nát của phòng trọ bị đẩy mạnh. Thằng Út lao vào. Đôi mắt đứa em nuôi mồ côi trợn trừng đầy kinh hoàng. Nó không thể nói, nhưng đôi bàn tay cơ bắp săn chắc của nó ra hiệu liên tục một cách hỗn loạn: hình chiếc mũ bảo hộ bọc thép, ký hiệu roi điện của Tiến ‘Đồ Tể’, và nắm đấm thép của Hùng ‘Sắt’.
Út chỉ tay xuống dưới khe sàn hở. Lâm áp bàn tay trái hóa đá sát vào đường ống dẫn nước ngưng tụ chạy dọc sàn nhà. Năng lực Nghe áp suất lập tức truyền về một chuỗi rung động dồn dập, nặng nề: tiếng ủng thép bọc sắt nện rầm rầm lên những bậc thang sắt rỉ sét dẫn lên gác mái, tiếng rít cơ học của súng bắn đạn cao su đang nạp khí nén.
“Hùng ‘Sắt’... Chúng nó tìm ra Bản đồ rò rỉ rồi,” Lâm thì thầm, ánh mắt đanh lại. Sơn muốn lấy lại ổ cứng bọc chì bằng mọi giá để che giấu vị trí các Tháp phát sóng siêu âm mà ban điều hành tập đoàn đang dùng để phá hủy vòm kính.
Hùng ‘Cáp Vàng’ từ bên ngoài lao vào gác mái, hơi thở dốc hầm hập, chiếc áo khoác điện lực dính đầy muội than: “Lâm! Bảo an Dome-Corp đã khóa chặt lối xuống ngõ Chợ Bình Minh! Hùng ‘Sắt’ trực tiếp dẫn đội đặc nhiệm bọc thép lên đây! Chúng nó có lệnh tịch thu tất cả và tiêu diệt kẻ tàng trữ!”
“Út, cõng Linh trước!” Lâm ra lệnh, tay phải anh chụp lấy khẩu súng phun keo rỉ sét dắt sau lưng.
Nhưng chưa kịp để Thằng Út bước tới giường bạt, một tiếng nổ lớn đã làm rung chuyển toàn bộ gác mái mỏng mảng.
*BÙM!*
Cánh cửa gỗ mục nát bị bắn nát vụn thành trăm mảnh dưới sức công phá của súng bắn đạn cao su áp lực cao. Làn khói đen nồng nặc mùi thuốc súng tràn vào phòng.
Hùng ‘Sắt’ bước qua đống đổ nát. Thân hình khổng lồ của gã bọc trong bộ giáp chống bạo động màu đen xước sát rùng rợn. Gương mặt có sẹo dài của gã lộ ra sau lớp kính chắn gió nửa hở, đôi mắt rực lên sự tàn bạo dã thú. Hông gã đeo chiếc dùi cui điện lực phát ra những tia chớp plasma xanh lét kêu *tạch tạch*.
“Thằng què rác rưởi,” Hùng ‘Sắt’ gầm lên, giọng nói méo mó qua bộ lọc âm cơ học. “Giao nộp ổ cứng bọc chì ra đây, hoặc tao sẽ khóa phổi cả nhà mày ngay tại chỗ!”
Thằng Út không hề do dự. Đứa trẻ câm bẩm sinh gầm lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, lao thẳng về phía trước để chắn đường. Nó dùng hai tay nâng một tấm tôn rỉ sét lớn gác góc phòng để chặn lối đi của toán lính.
“Cút ra, thằng câm!”
Hùng ‘Sắt’ bước tới, bộ khung xương trợ lực servo trên cánh tay gã rít lên một tiếng cơ học chói tai. Gã tung một cú đấm thép tàn bạo, đập nát tấm tôn rỉ sét. Nắm đấm thép tiếp tục lao thẳng vào cánh tay trái của Thằng Út.
*RẮC!*
Tiếng xương gãy lìa ghê rợn vang lên. Thằng Út ngã quỵ xuống sàn, khuôn mặt biến dạng vì đau đớn, nhưng bàn tay phải của nó vẫn run rẩy rút chiếc súng cao su tự chế từ trong khăn rằn ra.
*PHỰT!*
Một viên bi sắt carbon cực lớn bắn ra từ súng cao su của Út ở khoảng cách chưa đầy hai mét. Viên bi ghim thẳng vào kính mũ bảo hộ của tên lính đi đầu sau lưng Hùng ‘Sắt’.
*XOẢNG!*
Lớp kính bọc thép của mũ bảo hộ vỡ vụn. Tên lính gào lên đau đớn khi mảnh kính ghim vào mắt, ngã nhào ra sau làm rối loạn đội hình đặc nhiệm bọc thép trong hành lang hẹp.
“Chạy mau!” Lâm thét lên.
Anh lao tới, tay phải cướp lấy Linh từ giường bạt, dùng sợi dây đai da bò ba lớp buộc chặt cô bé vào sau lưng mình. Lâm không thể dùng tay trái bị liệt để nâng đỡ, anh dùng răng cắn chặt đầu dây đai để siết chặt nút thắt chịu lực quanh ngực.
“Hùng! Sóng xung điện!” Lâm ra hiệu khẩn cấp.
Hùng ‘Cáp Vàng’ nhấn mạnh công tắc trên chiếc máy tính bảng chắp vá. Một luồng xung điện từ lậu (EMP) cường độ thấp phóng ra từ cuộn dây đồng trần lộ ra ngoài thiết bị.
*TẠCH!*
Ánh đèn neon trên gác mái chớp tắt liên tục rồi tối đen hoàn toàn. Bộ cảm biến quét nhiệt hồng ngoại và camera sinh trắc học trên mũ bảo hộ của Hùng ‘Sắt’ và toán lính bị nhiễu loạn, màn hình hiển thị của chúng chớp nháy những vệt tuyết xám xịt.
“Mẹ kiếp! Chúng nó dùng EMP lậu! Bật đèn pha cơ học lên!” Hùng ‘Sắt’ điên cuồng ra lệnh trong bóng tối.
Nhưng Lâm đã không cho gã cơ hội. Anh dùng tay phải chụp lấy ròng rọc điện từ tự chế, kẹp trực tiếp vào sợi cáp treo thoát hiểm nối từ cửa sổ gác mái xuống hệ thống ống dẫn rác thải bên dưới ngõ hẻm.
*VÚT...*
Lâm cùng Linh trên lưng trượt nhanh xuống sợi cáp treo dưới sức nặng của hai cơ thể. Tốc độ trượt lên đến mười lăm mét mỗi giây. Lớp dầu thải bôi trơn ròng rọc giúp họ di chuyển hoàn toàn êm ái, không hề phát ra tiếng rít kim loại nào để bầy drone tuần tra phía trên phát hiện.
Hùng ‘Cáp Vàng’ và Thằng Út ôm cánh tay gãy rách cũng nhanh chóng trượt xuống ngay sau đó.
Ngay phía sau họ, gác mái trọ nghèo nàn – nơi trú ẩn duy nhất của Lâm và Linh suốt năm năm qua – hoàn toàn bị san phẳng dưới loạt đạn súng điện từ và búa phá dỡ của bảo an Dome-Corp. Toàn bộ đồ đạc chắp vá, những bức tranh vẽ bầu trời bằng phấn của Linh đều bị nghiền nát dưới ủng thép.
***
Họ đáp xuống bệ xi măng ẩm ướt của ngõ hẻm Chợ Lớn. Khói bụi công nghiệp đặc quánh mùi lưu huỳnh từ các nhà máy Tầng Giữa đang xả xuống Tầng Đáy theo chu kỳ đêm.
*U...U...U...*
Tiếng động cơ phản lực của phi đội drone C-90 tuần tra vang lên ngay sát trên đầu dầm chịu lực. Những luồng sáng quét nhiệt màu đỏ rực của chúng bắt đầu rà quét dọc theo các mái tôn rỉ sét của hẻm phế liệu.
“Chúng nó đang dùng camera nhiệt diện rộng! Cơ thể Linh đang sốt cao, vệt nhiệt của con bé sẽ làm lộ vị trí ngay lập tức!” Hùng ‘Cáp Vàng’ hoảng hốt nhìn màn hình máy tính bảng.
Lâm nhìn về phía đường ống thoát khí thải nóng khổng lồ của nhà máy hóa chất sát bên cạnh. Luồng khói vàng đặc bốc lên nghi ngút từ các van xả áp lực phụ, mang theo hơi nóng hầm hập lên đến hơn sáu mươi độ C.
“Di chuyển vào vùng mù áp suất khí thải!” Lâm ra lệnh, giọng nói kiên quyết qua bộ lọc mặt nạ.
Anh dẫn cả nhóm lách nhanh vào sát vách đường ống thoát khí thải nóng. Lâm áp bàn tay trái hóa đá vào bề mặt ống dẫn kim loại để cảm nhận nhịp xả thải cơ học.
‘Van xả số 3 chuẩn bị mở áp lực ngược...’
Nhờ năng lực nghe áp suất gió lách qua các khe hở, Lâm tính toán chính xác chu kỳ xả thải của nhà máy. Ngay khi van xả phụ cơ học mở ra với một tiếng *XÈ...È...*, một luồng khói lưu huỳnh vàng đặc, ấm nóng bao phủ hoàn toàn thân ảnh của cả nhóm.
Nhiệt độ môi trường xung quanh đột ngột tăng cao bằng với thân nhiệt con người, biến khu vực này thành một vùng mù nhiệt hoàn hảo. Trên màn hình quét nhiệt của bầy drone C-90 phía trên, vệt nhiệt của Lâm, Linh và Hùng hoàn toàn bị đồng hóa vào luồng khí thải khổng lồ của nhà máy.
Bầy drone tuần tra lướt qua trên đầu họ mà không hề phát ra tín hiệu cảnh báo nào.
Lâm cõng Linh di chuyển lén lút trong làn sương độc nóng bỏng. Da mặt anh bị hơi axit ăn mòn rát buốt, màng lọc của mặt nạ cũ rách nát kêu khè khè như sắp hỏng hoàn toàn. Linh trên lưng anh bắt đầu ho khan dữ dội, cơ thể cô bé run lên bần bật vì thiếu khí sạch.
“Cố lên, Linh... Anh sẽ đưa em ra ngoài,” Lâm thầm thì, từng bước chân anh nặng nề bám vào các gờ thép rỉ sét.
Sau mười lăm phút luồn lách nghẹt thở qua các ngõ hẻm ngập khói độc, họ tiếp cận rìa ngoài của phân khu – nơi dẫn đến Cầu Treo Bình Minh. Cây cầu sắt rỉ sét nối liền Khu Ổ Chuột Bình Minh với Khu Công Nghiệp Đáy đang rung lắc dữ dội dưới sức gió lốc của vành đai áp suất ngược.
Nhưng ngay khi Lâm vừa bước chân lên nhịp cầu đầu tiên, một vệt sáng xanh lam rực rỡ đột ngột bùng lên ở hai đầu cầu.
*XÈ...È...*
Hai rào chắn điện từ cao áp của Dome-Corp tự động kích hoạt, khóa chặt hoàn toàn lối đi duy nhất của cây cầu treo.
Từ trong màn sương mù lưu huỳnh vàng đặc ở đầu cầu đối diện, Hùng ‘Sắt’ bước ra cùng năm tên đặc nhiệm bọc thép bọc trong bộ giáp đen nhám. Trên tay Hùng ‘Sắt’ là khẩu súng bắn đạn cao su áp lực cao đã nạp đầy đạn, họng súng hướng thẳng về phía lồng ngực Lâm.
“Hết đường chạy rồi, thằng què,” Hùng ‘Sắt’ cười gằn, bước chân nặng nề của gã làm dầm cầu sắt kêu lên những tiếng *ken két* rùng rợn. “Giao nộp Bản đồ rò rỉ khí quyển ra đây, hoặc tao sẽ nổ súng thổi bay cả mày lẫn con bé nghiệt chủng trên lưng mày rơi tự do xuống hố rác công nghiệp bên dưới!”
Lâm lùi lại một bước, tay phải anh siết chặt khẩu súng phun keo rỉ sét đã bị rò rỉ van nén khí. Phía sau anh, rào chắn điện từ đầu cầu bên kia cũng đã bị lính tuần tra khóa chặt.
Dưới chân họ, vực thẳm rác thải công nghiệp đen ngòm đang chực chờ. Gió bão cát phóng xạ từ bên ngoài vòm kính va đập mạnh vào thành cầu treo, tạo ra những luồng gió lốc nóng rực xé rách màn đêm.
Lâm bị dồn vào chân tường trên cây cầu treo rực lửa xả thải, tính mạng của Linh và bí mật Bản đồ rò rỉ khí quyển ngàn cân treo sợi tóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!