Tử Địa Phóng Xạ
Gió ở rìa phía Tây vòm kính không bao giờ hát. Chúng chỉ gầm rú, một thứ âm thanh cơ học đục ngầu xé toạc màng nhĩ, mang theo vị rỉ sét và cái lạnh chết chóc của hoang mạc phóng xạ bên ngoài.
Lâm treo mình lơ lửng ở độ cao bốn trăm mét. Dưới chân anh, Khu Ổ Chuột Bình Minh chỉ còn là một dải sáng neon tù mù, le lói như những con đom đóm sắp chết ngạt trong làn sương khói lưu huỳnh màu vàng đồng. Ngay trước mặt anh, Vết Nứt Số 9 hiện ra như một vết chém khổng lồ, rách nát trên da thịt của thành phố. Bầu không khí xung quanh vết nứt rực lên một thứ ánh sáng xanh huỳnh quang nhạt nhạt – thứ màu sắc ma quái của bức xạ ion hóa đậm đặc rò rỉ từ lõi lò phản ứng hạt nhân cũ bị bỏ hoang ngoài vòm.
*Hộc... hộc...*
Tiếng thở của Lâm vang lên nặng nề bên trong chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha. Mỗi hơi hít vào là một trận bỏng rát buốt nhói chạy dọc phế quản. Màng lọc sinh học sợi nano của mặt nạ đã quá cũ, nay phải gồng mình gánh chịu luồng hạt phóng xạ dày đặc khiến hệ thống báo động cơ học bên hông mũ phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc.
Bả vai phải của anh nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Vết thương do roi điện cao áp của Tiến Đồ Tể quật trúng ba tiếng trước đang co rút dữ dội, làm tê liệt một phần dây thần kinh vận động chạy xuống cánh tay phải. Mỗi lần Lâm cố nhấc khẩu súng phun keo rỉ sét lên, bả vai lại giật mạnh, ép anh phải nghiến răng chịu đựng để không bật ra tiếng thét.
Bàn tay trái của anh thì hoàn toàn im lặng. Nó xơ cứng, xám xịt và vô cảm như một khúc gỗ mục bọc trong găng da rách. Di chứng hoại tử nơ-ron Cấp 2 đã cướp đi toàn bộ xúc giác của bàn tay này. Lâm không cảm thấy lạnh, không cảm thấy đau, cũng không thể tự chủ co duỗi các ngón tay. Anh chỉ có thể dùng nó như một chiếc gọng kìm cơ học vô hồn, tì chặt vào dầm thép số 9 để giữ thăng bằng.
“Năm trăm điểm Oxy tươi đã chuyển cho Linh...” Lâm thầm thì, mắt nhìn vệt sáng xanh huỳnh quang đang nhảy múa trên tấm kính nứt. “Ít nhất, con bé sẽ được thở sạch trong vòng một tuần.”
Đó là cái giá của khế ước máu mà anh đã ký với đốc công Sơn. Một cái giá công bằng ở đáy áp suất này: mạng sống của anh đổi lấy hơi thở của em gái.
Lâm điều chỉnh lại chiếc Dây đai bảo hiểm điện từ lực hút lớn quanh hông. Hai móc carabiner điện từ lõi đồng rỉ sét đang bám chặt vào thanh dầm thép nghiêng 80 độ của Vết Nứt Số 9. Nhưng nguồn pin lithium-ion của đai đã cạn kiệt sau những ca làm việc quá tải, lực bám hút chỉ còn duy trì ở mức tối thiểu. Mỗi khi có một luồng gió lốc từ vành đai áp suất ngược giật qua, cả cơ thể Lâm lại bị lắc lư dữ dội, dầm thép rỉ sét dưới chân anh kêu rên lên những tiếng *ken két* rùng rợn.
*VÚT...*
Một luồng sáng xanh laser chói mắt quét qua, cắt đôi làn sương mù huỳnh quang ngay sát bên tai Lâm.
“Tránh ra chỗ khác, thằng què!”
Một giọng nói kiêu ngạo dội qua tần số radio nội bộ. Khoa “Hàn Nhanh” lướt tới từ phía trên dầm chịu lực số 9. Hắn bọc trong bộ đồ bảo hộ đời mới sáng loáng có logo của nhà thầu phụ Dome-Corp, lưng đeo bộ đai treo phản lực trợ lực khí nén giúp hắn di chuyển nhanh nhẹn như một con sóc bay. Trên tay Khoa là khẩu súng phun keo tự động thế hệ mới tích hợp định vị laser, phát ra những tiếng *u u* đầy uy lực của buồng nén áp suất cao.
Khoa không thèm nhìn Lâm, hắn nhắm thẳng vào mảng kính cường lực số 902 đang rạn nứt. Hắn bóp cò, súng phun ra một dòng keo sinh học nơ-ron đặc quánh màu hổ phách rực sáng. Dưới tác động của tia laser định vị nhiệt, dòng keo bám chặt vào vết nứt và đông cứng lại chỉ trong vòng năm giây, bịt kín luồng khí rò rỉ.
“Nhìn kỹ vào mà học tập, Lâm!” Khoa cười khẩy, giọng nói đầy vẻ phê thuốc kích thích thần kinh. “Súng phun của tao có bộ gia nhiệt laser, đi đường hàn nào là chết đường hàn đó. Còn khẩu súng rác rưởi của mày thì chỉ tổ làm tốn keo của đốc công Sơn thôi.”
Khoa tiếp tục lướt súng, nhưng hắn cố tình điều chỉnh vòi phun áp lực cao hướng về phía lối di chuyển an toàn của Lâm. Dòng keo hổ phách phun ra xối xả, bao phủ hoàn toàn các gờ thép chịu lực – những điểm bám duy nhất mà Lâm có thể dùng để leo qua mảng kính tiếp theo. Chất keo nóng chưa pha loãng lập tức hóa cứng thành những khối đá xám sắc nhọn, bịt kín đường đi của anh.
“Mày làm cái gì thế, Khoa?” Lâm khàn giọng hỏi qua bộ đàm.
“Tao đang tối ưu hóa công trình thôi,” Khoa cười nhạt, cơ thể hắn lơ lửng nhờ lực nâng của đai phản lực. “Vết Nứt Số 9 này không có chỗ cho những kẻ chậm chạp và dùng đồ phế thải. Ca trực này có tiền thưởng Oxy đặc biệt cho người hoàn thành nhiều đường hàn nhất. Tao không rảnh để chia sẻ với một thằng phế nhân sắp chết não.”
Lâm im lặng. Anh biết Khoa đang lạm dụng thuốc tăng tốc phản xạ thần kinh để tranh đoạt điểm Oxy. Thuốc đó sẽ giúp tay Khoa nhanh hơn, nhưng nó cũng tàn phá đại não hắn với tốc độ khủng khiếp. Lâm không muốn tranh cãi. Anh quan sát kết cấu dầm thép xung quanh. Lối đi an toàn đã bị keo của Khoa bịt kín, buộc anh phải chuyển hướng sang dầm dốc đứng số 9 – một thanh dầm rỉ sét nghiêm trọng đã bị ăn mòn bởi mưa axit qua nhiều thập kỷ.
Anh hít một hơi sâu, sử dụng kỹ năng Industrial Parkour để dịch chuyển cơ thể. Lâm nhấp nhả công tắc điện từ của đai bảo hiểm, lợi dụng quán tính của cú lắc người để quăng mình sang thanh dầm rỉ sét bên cạnh. Tay trái hóa đá tì mạnh vào vách thép để làm điểm tựa chịu lực, trong khi tay phải bọc nẹp cơ khí nhanh chóng móc carabiner phụ vào gờ dầm.
*RẮC... RẮC...*
Thanh dầm rỉ sét rung lên dữ dội dưới sức nặng của Lâm. Những mảng gỉ sắt đỏ quạch bong tróc rơi lả tả xuống vực thẳm sâu hun hút bên dưới.
Ngay lúc đó, năng lực nghe áp suất độc môn mà chú Tư truyền dạy đột ngột kích hoạt trong đầu Lâm. Nhờ vết sẹo nơ-ron rực sáng màu hổ phách trên bàn tay trái kết nối với kết cấu vòm, anh có thể nghe thấy những rung động cơ học siêu nhỏ truyền qua kim loại.
Có tiếng động lạ.
Không phải tiếng gió rít của bão cát, cũng không phải tiếng gầm rú của van xả thải. Đó là một tiếng rít kim loại rợn người, cực kỳ nhỏ, phát ra từ ngay phía sau lưng anh – nơi sợi cáp neo của chiếc Dây đai bảo hiểm điện từ đang kết nối với cột trụ chịu lực.
*Cạch... xoẹt...*
Lâm nghiêng đầu. Qua kính lọc quang phổ nhiệt cũ đeo trên mắt, anh nhìn thấy một bóng người gầy gò đang bò lén lút trong vùng tối của dầm dốc đứng phía trên.
Là Trí “Áp Suất”.
Gã đệ tử ruột của đốc công Sơn đang rập rình như một con chuột cống. Trên tay Trí là một chiếc kìm cắt cáp thủy lực bọc cao su cách điện. Gã đang lén lút bẻ khớp khóa carabiner điện từ của Lâm.
“Trí! Mày làm gì đó?” Lâm thét lên qua bộ đàm.
Trí giật nảy mình, đôi mắt hí xảo quyệt hiện rõ vẻ hoảng hốt dưới ánh sáng xanh huỳnh quang của vết nứt. Nhưng ngay lập tức, gã lấy lại vẻ tàn nhẫn. Gã không trả lời, dùng hết sức bình sinh bóp mạnh chiếc kìm cắt cáp thủy lực vào chốt khóa carabiner phụ của Lâm.
*XOẸT... BÙM...*
Dòng điện rò rỉ từ đai bảo hiểm bị chập mạch, phóng ra những tia lửa điện xanh loét thiêu rụi bảng mạch điều khiển lực hút điện từ. Chiếc móc carabiner chính mất hoàn toàn từ trường, tuột xích khỏi thanh dầm thép rỉ sét với một tiếng động đanh gọn.
“Đốc công Sơn gửi lời chào mày, Lâm!” Trí cười gằn qua bộ đàm trước khi lùi nhanh vào bóng tối của hộp kỹ thuật. “Mày biết quá nhiều về Bản đồ rò rỉ rồi. Chết ở đây là kết cục tốt nhất cho mày và con bé Linh!”
Lâm cảm thấy cơ thể mình đột ngột mất trọng lực.
Sợi cáp neo chính bị đứt. Carabiner phụ bị phá hủy. Cả cơ thể anh bị hất văng ra khỏi dầm dốc đứng số 9, rơi tự do vào khoảng không trung tăm tối đầy bức xạ ion hóa.
*Gió... Gió gào rú dữ dội.*
Áp suất không khí thay đổi đột ngột ép chặt vào lồng ngực Lâm khiến phổi anh thắt lại như bị bóp nghẹt. Làn sương độc màu xanh huỳnh quang bao phủ lấy tầm nhìn của anh, ăn mòn lớp kính bảo hộ và làm bỏng rát những vùng da hở trên cổ. Bộ lọc khí mặt nạ của anh rú lên những tiếng rít tuyệt vọng khi lượng phóng xạ vượt quá giới hạn chịu đựng, giảm ngay lập tức 30% hiệu năng lọc hạt nano. Lâm cảm nhận rõ rệt vị máu tanh nồng tràn lên cuống họng.
Trong khoảnh khắc rơi tự do vùn vụt giữa không trung, bộ não của một thợ hàn bám vòm mười năm không cho phép anh buông xuôi.
Lâm nín thở sâu, giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu để duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối. Anh gạt bỏ cơn đau buốt thấu xương ở bả vai phải bị điện giật. Anh quan sát nhanh địa hình xung quanh đang trôi qua vùn vụt qua chiếc kính lọc quang phổ rạn nứt.
Dầm dốc đứng số 9 đã lùi xa phía trên. Bên dưới anh, cách năm mươi mét, là hệ thống dầm chịu lực của Sự sụp đổ dầm chịu lực Vết Nứt Số 9 đang rung lắc dữ dội. Lớp rỉ sét dày đặc bám trên dầm thép cũ đang vỡ vụn dưới chấn động của bão cát.
Lâm cố gắng vươn bàn tay trái hóa đá ra để chụp lấy một thanh dầm ngang khi cơ thể lướt qua.
*XOẠC...*
Những ngón tay xám xịt, vô cảm của anh chạm vào thanh dầm, nhưng lớp rỉ sét mục nát lập tức bị vỡ vụn ra thành những mảnh vụn đỏ quạch dưới tải trọng cơ thể đang rơi với vận tốc lớn. Cú bám trượt làm Lâm mất thăng bằng, cơ thể anh xoay vần lộn nhào giữa khoảng không trung giông bão phóng xạ.
Trọng lực tàn nhẫn đang kéo anh thẳng xuống vực thẳm sa mạc phóng xạ bên ngoài vòm kính. Sợi cáp neo điện từ rách nát của anh bay phần phật trong gió như một dải băng tang màu đen.
Lâm nghiến răng, tay phải bọc nẹp cơ khí chắp vá của anh mò mẫm tìm kiếm chiếc móc neo phụ khẩn cấp dắt bên hông đai lưng. Anh chỉ còn một cơ hội duy nhất, một cú bắn móc neo nương theo quán tính rơi tự do để bám vào cột trụ bê tông chịu lực chính số 12 nằm sâu bên dưới...
Nhưng sợi cáp neo điện từ rách nát đột ngột tuột xích hoàn toàn khỏi đai lưng bảo hiểm, tiếng rít cơ học cuối cùng tắt lịm, và Lâm rơi tự do thẳng xuống vực thẳm vòm kính tăm tối, biến mất vào màn sương độc màu xanh huỳnh quang chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!