Bán Mình Cho Đốc Công
Tiếng rạn nứt rùng rợn kêu răng rắc vang lên ngay trên mái tôn mỏng manh của phòng trọ gác mái, kéo Lâm vào cuộc đối đầu trực diện với sự tàn bạo của tập đoàn.
Bụi kính cường lực mịn như phấn sa xuống, lấp lánh dưới ánh đèn sợi đốt vàng vọt rồi bám vào lớp da cổ chai sần của Lâm. Phía trên đầu họ, tấm kính vòm số 702 – lá chắn mỏng manh ngăn cách Khu Ổ Chuột Bình Minh với bầu khí quyển nhiễm độc bên ngoài – đang run rẩy dưới những đợt sóng siêu âm vô hình. Tiếng gió rít qua khe nứt siêu nhỏ rít lên từng hồi chói tai, tựa như tiếng một con quái vật đang cào cấu đòi xé toạc trần nhà.
Lâm đứng im như tượng đá. Cánh tay trái hoại tử nơ-ron của anh cứng đờ, buông thõng vô lực bên hông, trong khi tay phải vẫn giữ chặt chiếc van xả nước ngưng tụ ấm nóng dưới gầm giường bạt của em gái. Dưới lớp mặt nạ lọc khí cũ dính đầy muội than, nhịp thở của anh nặng nề và đứt quãng.
“Mười phút của bình khí khẩn cấp đang trôi qua, Lâm,” chú Tư khàn giọng nói, đôi mắt mù lòa hướng thẳng lên trần nhà đầy vết rạn. Khói từ chiếc tẩu đồng cũ của ông tỏa ra thành những vệt mỏng, nhanh chóng bị luồng gió rò rỉ từ trần kính hút sạch. “Tiếng rít này... nó không phải là gió tự nhiên. Đó là tần số hủy diệt của tháp siêu âm. Trần kính này sắp sập rồi.”
“Lâm! Chúng nó đến rồi!” Hùng “Cáp Vàng” đột ngột thì thầm, gương mặt lấm lem muội điện xám xịt cắt không còn giọt máu. Cậu vội vàng ném chiếc máy tính bảng nửa cháy xém vào đống giẻ lau rỉ sét dưới gầm bàn.
*RẦM! RẦM! RẦM!*
Cánh cửa gỗ mục nát dán đầy băng keo đen của phòng trọ bị đập rung lên bần bật. Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách, quyện với tiếng cười sằng sặc đầy thú tính dội vào từ hành lang hẹp hòi bốc mùi nước thải ngưng tụ.
“Trần Văn Lâm! Mở cửa! Đến giờ đóng thuế Oxy rồi!”
Giọng nói nhừa nhựa, lạnh lùng của Lý “Cân” vang lên. Lâm siết chặt nắm tay phải. Anh không lạ gì gã. Lý Cân là đại diện thu nợ của Dome-Corp tại Khu Bình Minh, kẻ đứng sau hàng vạn cái chết đột tử do ngạt thở ở cái đáy áp suất này.
Lâm bước ra, dùng bả vai phải đang chấn thương nhức nhối đẩy cánh cửa hé mở. Ngay lập tức, họng súng điện từ đen ngòm của hai tên bảo an bọc giáp da dính đầy dầu mỡ gí sát vào lồng ngực anh. Lý Cân đứng phía sau, mặc bộ vest công sở màu đen xộc xệch bám đầy bụi than, tay xách chiếc vali thép chứa thiết bị khóa phổi sinh học từ xa. Đôi mắt gã ti hí sau cặp kính gọng tròn, quét qua căn phòng rách nát rồi dừng lại trên chiếc giường bạt nơi Trần Khánh Linh đang nằm thoi thóp.
“Nợ thuế Oxy cấp 4, tổng cộng năm trăm điểm,” Lý Cân cười khẩy, ngón tay gã đặt hờ lên bộ nút bấm của chiếc vali thép. “Đúng mười hai giờ đêm. Không có đủ điểm nạp vào chip sinh học dưới da, tao sẽ nhấn nút. Mày biết luật rồi đấy, thợ hàn què.”
“Linh đang sốt cao,” Lâm khàn giọng, cố đè nén cơn căm giận đang cuộn trào trong lồng ngực. “Cho tao khất thêm hai ca trực đêm. Súng phun keo của tao bị hỏng van nén, tao cần đến xưởng Năm Chì để sửa...”
“Khất?” Lý Cân nhổ một bãi nước bọt màu vàng ố xuống sàn gỗ rỉ sét. “Tập đoàn Dome-Corp không bán chịu hơi thở, Lâm ạ. Không có điểm Oxy, phổi sinh học của em gái mày sẽ tự động thắt chặt phế quản trong vòng mười phút. Để tao xem nó chịu được bao lâu dưới làn khí lưu huỳnh đang rò rỉ ngay trên đầu mày.”
Nhìn em gái Linh đang co rúm người dưới chiếc mặt nạ dán sticker cỏ ba lá rách góc, lồng ngực nhỏ thó phập phồng khó nhọc, Lâm cảm thấy một sự bất lực tột cùng cào xé tâm can. Bình khí khẩn cấp di vật của cha chỉ còn chưa đầy năm phút sử dụng. Nếu Lý Cân nhấn nút khóa phổi sinh học, Linh sẽ chết ngạt ngay trước mắt anh.
“Này, Lý Cân,” chú Tư đột ngột lên tiếng từ góc tối, chiếc gậy sắt của ông gõ nhẹ xuống sàn tạo ra một tiếng *boong* đanh gọn. “Đừng dồn thằng bé vào đường cùng. Đốc công Sơn đang tìm người cho ca trực khẩn cấp đêm nay đúng không?”
Lý Cân hơi khựng lại, đôi mắt xảo quyệt đảo liên tục. Gã nhìn chú Tư với vẻ kiêng dè lộ rõ. Danh tiếng của cựu thợ hàn bậc 5 mù lòa vẫn có trọng lượng nhất định ở cái đáy Bình Minh này.
“Đúng thế,” Lý Cân cười nham hiểm. “Đốc công Sơn đang cần một con chó liều mạng leo lên Vết Nứt Số 9 để vá lỗ rò rỉ phóng xạ trước khi cơn bão cát ập đến. Nhà thầu bảo trì Bình Minh sẵn sàng trả trước năm trăm điểm Oxy tươi cho bất kỳ ai dám ký vào khế ước. Nhưng... mày biết đấy, chưa có thằng thợ hàn nào vào Vết Nứt Số 9 mà sống sót quá ba giờ.”
“Lâm! Không được!” Hùng “Cáp Vàng” từ góc phòng lao ra, giữ chặt lấy bả vai Lâm. “Vết Nứt Số 9 là tử địa! Phóng xạ ion hóa ở đó sẽ thiêu rụi phổi mày trước khi mày kịp bơm keo! Chú Út Kiệt của mày mười năm trước cũng mất tích ở chính chỗ đó!”
“Câm miệng, thằng trộm sóng!” Một tên bảo an bọc giáp da bước lên, dùng báng súng điện từ nện mạnh vào bụng Hùng khiến cậu gục xuống sàn ho sặc sụa.
Lâm đỡ Hùng dậy, ánh mắt anh chuyển sang màu xám xịt lạnh lẽo của kính cường lực. Anh nhìn chiếc vali thép của Lý Cân, rồi nhìn sang gương mặt nhợt nhạt của Linh. Sự dằn vặt nội tâm biến thành một quyết định tuyệt vọng nhưng thực tế. Ở cái thế giới vòm kính này, hơi thở là thứ đắt đỏ nhất, và máu của anh là thứ rẻ mạt nhất.
“Tao đi,” Lâm khàn giọng nói. “Dẫn tao đến gặp đốc công Sơn.”
***
Công ty dịch vụ vệ sinh vòm kính Bình Minh nằm dưới chân Cầu Treo Bình Minh, bao phủ bởi một làn sương mù hóa chất màu vàng đục xả ra từ các nhà máy lọc nước thải.
Văn phòng của đốc công Sơn nồng nặc mùi cigar nhân tạo rẻ tiền và mùi dầu mỡ công nghiệp. Sơn ngồi rung đùi trên chiếc ghế bành bọc da hổ giả, cái bụng mỡ của gã phập phồng dưới chiếc áo choàng lông thú nhân tạo sặc sỡ. Trên bàn làm việc bằng thép tấm rỉ sét của gã đặt một chiếc roi điện cao áp đang xẹt những tia lửa xanh lét và một tấm bảng khế ước điện tử rực sáng màu đỏ.
Tiến “Đồ Tể” – gã đốc công phụ lực lưỡng có hình xăm mỏ lết rỉ sét trên đầu trọc – đứng sừng sững phía sau Sơn như một bức tường thịt, đôi găng tay gia cố gai thép của hắn dính đầy những vệt dầu đen.
“À, Trần Văn Lâm,” Sơn cười khà khà, phả ra một luồng khói cigar xám xịt thẳng vào mặt Lâm khi anh và chú Tư bước vào. “Thợ hàn què xuất sắc nhất phân khu 7. Tao nghe Lý Cân nói mày đang khát điểm Oxy để cứu con bé Linh?”
“Tao cần năm trăm điểm tạm ứng,” Lâm lạnh lùng nói, mắt không rời tấm bảng khế ước. “Và tao muốn thêm một trăm điểm nữa để mua màng lọc nano đặc chủng cho Linh. Sáu trăm điểm.”
Sơn ngừng cười. Gã gõ gõ ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn vàng xuống mặt bàn thép. “Sáu trăm điểm? Mày nghĩ mày là ai, Lâm? Một thằng thợ hàn tàn phế với cánh tay trái hoại tử nơ-ron? Tao cho mày cơ hội bán mạng ở Vết Nứt Số 9 đã là sự ban ơn lớn nhất của công ty Bình Minh rồi.”
“Vết Nứt Số 9 đang rò rỉ phóng xạ cực độc,” Lâm bước lên một bước, giọng anh đanh lại. “Không có màng lọc nano mới, tao sẽ chết ngạt trước khi kịp đi hết đường hàn đầu tiên. Mày biết rõ điều đó, Sơn.”
Sơn nháy mắt với Tiến “Đồ Tể”. Không một lời cảnh báo, Tiến bước lên, vung chiếc roi điện cao áp quất mạnh một cú sượt qua bả vai phải đang chấn thương của Lâm.
*XOẸT... ĐẠN...*
Luồng điện cao áp chạy dọc theo thớ cơ bả vai Lâm, tạo ra một cơn đau buốt thấu xương tủy khiến anh quỵ nửa gối xuống sàn thép lạnh ngắt. Đầu ngón tay phải của anh co rúm lại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dưới lớp mặt nạ bảo hộ. Tiến Đồ Tể cười sằng sặc, giơ cao chiếc roi điện chuẩn bị cho cú quất tiếp theo.
Lâm lùi lại nửa bước, cơ thể run rẩy nhưng ánh mắt cực kỳ tỉnh táo. Tay phải anh âm thầm đặt lên báng khẩu súng phun keo rỉ sét dắt sau hông. Anh tính toán nhanh: khoảng cách đến Tiến Đồ Tể là ba mét. Nếu anh kích hoạt súng phun keo gia cố quá tải bắn thẳng vào thấu kính mặt nạ phòng độc của Tiến, rồi dùng ròng rọc điện từ quật ngã Sơn, anh có thể thoát khỏi văn phòng này trong vòng mười giây.
Nhưng... còn Linh ở nhà? Lý Cân chỉ cần một giây để nhấn nút khóa phổi sinh học của cô bé. Mọi nỗ lực bạo lực lúc này đều là tự sát cho cả gia đình.
“Khoan đã, Sơn!”
Chú Tư đột ngột bước lên chắn trước Lâm, chiếc gậy sắt của ông đập mạnh xuống sàn văn phòng tạo ra một chấn động cơ học lan tỏa. Ông mù, nhưng tiếng rít của roi điện và luồng gió di chuyển của Tiến Đồ Tể không qua được đôi tai cực nhạy của cựu thợ hàn bậc 5.
“Chú Tư?” Sơn nhướng mày, ra hiệu cho Tiến Đồ Tể lùi lại. “Mày định can thiệp vào việc của công ty Bình Minh sao?”
“Thằng Lâm là đứa duy nhất ở cái phân khu 7 này có thể đi những đường hàn lạnh không phát tia lửa dưới áp suất biến động của Vết Nứt Số 9,” chú Tư ho khan một tiếng, giọng ông trầm xuống đầy sức nặng. “Mày biết rõ mẻ keo sinh học nơ-ron chưa pha loãng ở đó rất dễ kích nổ nếu gặp tia lửa hồ quang thường. Nếu mày dùng roi điện đánh hỏng cánh tay phải của nó, tao thách mày tìm được thằng thợ hàn thứ hai dám leo lên đó cho mày.”
Sơn im lặng. Gã rít một hơi cigar sâu, đôi mắt ti hí híp lại tính toán. Lời của chú Tư đánh trúng vào tử huyệt của gã. Nếu mảng kính số 902 sụp đổ hoàn toàn trước khi bão cát ập đến, ban điều hành Dome-Corp sẽ tước quyền thầu phụ của gã, và cái ghế bành bọc da hổ này sẽ biến mất.
“Được rồi, nể mặt chú Tư,” Sơn cười nhạt, slide tấm bảng khế ước điện tử về phía Lâm. “Năm trăm điểm Oxy tươi sẽ được chuyển ngay vào chip của em gái mày. Nhưng không có thêm một điểm nào nữa. Và để trả nợ cho khoản tạm ứng này, mày phải bán đứt mười hai ca trực đêm tiếp theo không lương cho tao.”
Mười mốt ca trực đêm không lương dưới vòm kính rò rỉ độc tố đồng nghĩa với việc đẩy nhanh tốc độ hoại tử nơ-ron của Lâm lên mức không thể cứu vãn. Đó là một bản án tử hình chậm rãi.
“Ký đi, Lâm,” Sơn thúc giục, nụ cười của gã đầy vẻ thỏa mãn của một kẻ săn mồi đã dồn được con mồi vào bẫy. “Ký bằng máu của mày. Hệ thống sinh trắc học của tập đoàn cần xác nhận khế ước lao động bằng máu của thợ hàn.”
Lâm nhìn chú Tư. Người thầy mù lặng lẽ gật đầu, tẩu thuốc trên môi ông tỏa ra một làn khói buồn bã. Lâm hiểu, đây là sinh lộ duy nhất để Linh có thể sống qua đêm nay.
Lâm rút tay phải ra khỏi báng súng phun keo. Anh ấn mạnh ngón tay cái vào mảnh thép carbon sắc nhọn nhô ra trên thân khẩu súng phun keo rỉ sét. Một vệt máu tươi màu đỏ sẫm rỉ ra, ấm nóng.
Anh đặt ngón tay rớm máu lên màn hình quét sinh trắc học của tấm bảng khế ước.
*BÍP... XÁC NHẬN SINH TRẮC HỌC THÀNH CÔNG. KHẾ ƯỚC LAO ĐỘNG VẾT NỨT SỐ 9 ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT. NĂM TRĂM ĐIỂM OXY ĐÃ ĐƯỢC CHUYỂN.*
Màn hình khế ước rực lên một vệt sáng đỏ như máu, phản chiếu lên đôi mắt lạnh lùng của Lâm.
“Tốt lắm,” Sơn cười sằng sặc, Tiến Đồ Tể dẹp roi điện sang bên hông. “Chuẩn bị thiết bị đi, Lâm. Cơn bão cát phóng xạ bên ngoài đang mạnh dần lên tại Vết Nứt Số 9 rồi đấy. Đừng để tao phải nhặt xác mày dưới hố rác công nghiệp.”
Lâm không đáp. Anh quay lưng bước ra khỏi văn phòng, bàn tay trái hóa đá vô lực buông thõng, trong khi tay phải nắm chặt lấy khẩu súng phun keo rỉ sét. Anh đã bán mình cho đốc công, chấp nhận dấn thân vào tử địa phóng xạ để đổi lấy hơi thở cho em gái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!