Bản Đồ Bọc Chì
Tiếng rít cơ học nạp đạn của họng súng drone Kền Kền 1 vang lên đanh gọn ngay sau gáy Lâm, ép anh phải đưa ra quyết định nhảy rơi tự do liều mạng.
Trong khoảnh khắc một phần mười giây ngắn ngủi, luồng sáng đỏ rực từ cảm biến quét nhiệt của con drone thợ săn đã liếm sát qua bả vai rách nát của Lâm. Sức nóng của tia laser quét định vị làm cháy xém lớp da bảo hộ sần sùi, mùi da khét lẹt quyện với mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Sợi cáp bảo hiểm chính đã đứt phăng. Khẩu súng phun keo sinh học dắt bên hông thì trống rỗng, hết sạch pin lithium-ion áp suất cao. Anh không còn điểm bám, không còn đường lui. Dưới chân anh là vực thẳm sâu bốn trăm mét của phân khu 7, nơi những ánh đèn neon của Khu Ổ Chuột Bình Minh chỉ còn là những vệt sáng nhòe nhoẹt dưới màn sương độc.
“Lâm! Nhảy đi! Tránh luồng bắn điện từ!”
Tiếng Hùng gào lên trong bộ đàm gài tai bị bóp méo bởi tần số nhiễu sóng cực mạnh.
Lâm không do dự. Anh buông tay phải đang bám chặt mép dầm dốc đứng số 702. Cơ thể anh lập tức bị trọng lực kéo tuột xuống khoảng không tăm tối.
*HÙ...Ù...Ù...*
Gió rít qua khe mặt nạ lọc khí cũ của cha, áp suất không khí thay đổi đột ngột ép chặt vào lồng ngực Lâm khiến phổi anh thắt lại. Ngay phía trên đầu anh, một luồng lưới điện từ màu xanh lam phóng ra từ bụng con Kền Kền 1, xé rách khoảng không nơi anh vừa nằm rạp một giây trước. Luồng điện cao áp chạm vào thanh dầm thép rỉ sét, tạo ra những tiếng nổ *đạn đạn* chói tai và một cơn mưa tia lửa điện xanh loét.
Lâm rơi tự do. Mười mét. Hai mươi mét.
Bả vai phải chấn thương nhói lên từng cơn đau buốt tận xương tủy mỗi khi cơ thể anh bị xoay vần trong không trung. Bàn tay trái hoại tử nơ-ron xơ cứng hoàn toàn không còn cảm giác, đung đưa vô lực như một khúc gỗ chết. Nhưng bộ não của một thợ hàn bám vòm mười năm không cho phép anh hoảng loạn. Mắt anh dán chặt vào họng xả khí thải của nhà máy lọc nước thải đáy vòm đang cuồn cuộn phun ra luồng hơi nước nóng ẩm màu vàng đục ở phía dưới.
Anh nín thở sâu, tận dụng kỹ năng di chuyển Industrial Parkour để điều chỉnh trọng tâm cơ thể ngay trong trạng thái rơi tự do. Khi cơ thể chạm vào ranh giới của luồng khí thải nóng rực, Lâm cảm nhận được một lực nâng áp suất ngược vô hình đẩy nhẹ bả vai anh lên, làm giảm bớt tốc độ rơi tự do chết chóc.
Anh vung tay phải – cánh tay duy nhất còn cử động được – bắn chiếc móc neo phụ bằng thép carbon chịu lực cuối cùng giắt bên đai hông. Chiếc móc khóa carabiner bay sượt qua làn khói lưu huỳnh, găm chặt vào một đường ống dẫn nước ngưng tụ bằng đồng thau mềm nằm cách họng xả mười mét.
*KÍT... RẮC...*
Sợi dây cáp neo phụ căng ra đột ngột. Lực giật mạnh đến mức Lâm nghe thấy tiếng xương bả vai phải của mình kêu lên một tiếng rắc khô khốc. Cơ thể anh bị quật mạnh vào thành ống đồng thau ẩm ướt, trượt dài một đoạn dài trước khi dừng lại hẳn trên một tấm lưới bảo trì rỉ sét bám đầy muội than.
Lâm nằm im lìm trong bóng tối của họng xả thải, lồng ngực phập phồng khó nhọc. Anh ho khan, ngụm máu tươi tràn ra khóe môi nhanh chóng bị hơi nóng của luồng khí thải sấy khô. Tay phải anh run rẩy luồn vào túi ngực áo bảo hộ, ngón tay chai sạn siết chặt lấy khối kim loại nặng nề bọc chì.
Ổ cứng Bản đồ rò rỉ khí quyển của kỹ sư Trần Lập vẫn còn nguyên vẹn.
Phía trên cao, bầy drone Kền Kền 1 lượn vòng thêm hai lượt nữa. Ánh đèn quét nhiệt của chúng bị màn sương hơi nước nóng ẩm đầy muội than của họng xả làm nhiễu loạn hoàn toàn, chỉ thu về những dải phổ nhiệt màu đỏ xám hỗn độn. Nghĩ rằng mục tiêu đã rơi xuống sa mạc phóng xạ bên ngoài hoặc bị thiêu rụi dưới họng xả, bầy drone từ từ thu cánh phản lực, bay ngược về trạm giám sát Tầng Giữa.
Lâm thở hắt ra một hơi dài, lết cơ thể tàn tạ dọc theo đường ống thoát khí ngầm để bò về phía lối dẫn lên Khu Ổ Chuột Bình Minh. Mỗi bước đi của anh là một cuộc chiến với cơn đau thắt nơ-ron đang lan dần từ bàn tay trái lên bả vai cổ.
***
Nửa tiếng sau, Lâm đẩy tấm tôn rỉ sét ngụy trang dưới gầm giường gác mái, lồm cồm bò vào phòng trọ.
Không gian căn phòng chưa đầy mười mét vuông đặc quánh một làn sương mù màu vàng đồng nhạt. Tiếng gió rít qua các khe nứt siêu nhỏ của vòm kính ngay trên đầu vang lên liên tục như tiếng còi tàu ma quái. Trên chiếc giường bạt cũ nát ở góc phòng, Trần Khánh Linh đang co rúm người lại, tiếng thở khò khè, đứt quãng của cô bé vang lên yếu ớt.
“Linh!”
Lâm lao đến bên giường, bả vai phải đau đớn khiến anh suýt ngã quỵ. Anh gạt chiếc kính lọc quang phổ nhiệt cũ ra, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt, tím tái của em gái dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn sợi đốt. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha dán sticker cỏ ba lá rách góc đeo trên mặt Linh đang nhấp nháy đèn cảnh báo màu xám chết chóc.
Màng lọc sinh học sợi nano bên trong đã bị bão hòa hoàn toàn bởi khí lưu huỳnh rò rỉ từ phân khu 7. Nó không còn lọc được độc tố nữa, trái lại đang biến thành một cái bẫy giữ chặt khí độc trong phế quản cô bé.
“Khí... khí độc... anh Lâm...” Linh thầm thì trong cơn sốt, đôi mắt đen tròn thông minh giờ đây mờ đục vì thiếu oxy. Cô bé cố giấu tiếng ho khan vào lồng ngực gầy gò.
Hùng “Cáp Vàng” đang đứng bên cạnh tủ nén khí tự chế, mặt cắt không còn giọt máu. “Màng lọc sinh học của cha mày là loại đặc chủng đời cũ, chợ đen không có sẵn lõi thay thế! Con bé sắp ngạt thở rồi, Lâm! Điểm Oxy lậu của tao cũng vừa bị hệ thống của Lý Cân quét khóa sạch!”
Lâm không nói một lời. Sự lầm lì thực tế của một thợ hàn vòm kính bao trùm lấy anh. Anh tháo sợi đai da bảo hiểm rách nát quanh hông, lật ngăn bí mật phía sau thắt lưng bọc thép carbon, lôi ra một bình kim loại nhỏ màu bạc mờ – bình oxy khẩn cấp mười phút, di vật duy nhất của cha để lại.
“Lâm... đó là bình khí tinh khiết cuối cùng của cha...” Hùng khàn giọng ngăn cản. “Mày để dành nó năm năm nay cho tình huống cận tử trên vòm kính mà!”
“Linh đang cận tử,” Lâm lạnh lùng cắt ngang.
Anh dùng bàn tay phải bọc nẹp cơ khí vặn mạnh van xả của bình khí bạc. Một tiếng *xì* nhẹ, thanh khiết vang lên, xua tan mùi lưu huỳnh nồng nặc quanh giường bạt. Lâm khéo léo tháo màng lọc bão hòa của chiếc mặt nạ cũ, đấu nối trực tiếp ống dẫn của bình khí khẩn cấp vào van thở của Linh.
Luồng khí thở tinh khiết 99% không chứa một hạt bụi mịn công nghiệp ùa vào phổi Linh. Cô bé hít một hơi thật sâu, lồng ngực gầy gò phồng lên rồi xẹp xuống chậm rãi theo liệu pháp thở chậm điều hòa nhịp tim mà chú Tư từng dạy. Sắc tím tái trên môi Linh dần nhường chỗ cho một vệt hồng nhạt yếu ớt. Cô bé chìm vào giấc ngủ sâu, yên bình hơn.
“Chỉ được mười phút,” Lâm đứng dậy, lau vệt máu trên khóe môi. Ánh mắt anh lạnh lùng dán vào ổ cứng bọc chì đặt trên bàn gỗ chắp vá dính đầy dầu mỡ. “Chúng ta phải bẻ khóa cái này ngay bây giờ.”
Từ trong góc tối của căn phòng, một bóng người từ từ bước ra. Đó là chú Tư.
Người đàn ông năm mươi lăm tuổi, đôi mắt mù lòa phủ một lớp màng đục do tai nạn hồ quang plasma năm xưa, bước đi không tiếng động nhờ xúc giác bàn chân cảm nhận từng chấn động trên sàn gỗ. Ông mặc bộ đồ vải thô màu xám sờn rách, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc bằng đồng cũ không bao giờ tắt khói. Luồng khói thuốc màu xám nhạt tỏa ra từ tẩu thuốc bị luồng gió rít từ trần kính hút nhẹ về phía góc phòng.
“Mày mang về một thứ có mùi máu của kỹ sư Tầng Mây, Lâm ạ,” chú Tư khàn giọng nói, giọng ông trầm ấm nhưng mang theo một áp lực vô hình. Ông gõ nhẹ chiếc gậy sắt xuống sàn gác mái. “Và tiếng gió rít trên đầu chúng ta đêm nay... nó đang đổi tần số. Vòm kính đang run rẩy.”
“Là ổ cứng của Trần Lập, kỹ sư trưởng phòng thiết kế Dome-Corp,” Lâm đặt khối kim loại bọc chì lên bàn. “Ông ta chết rồi. Chú Tư, Hùng, hai người giúp tao giải mã nó.”
Hùng “Cáp Vàng” lập tức lao đến. Đôi mắt cậu sáng lên dưới mái tóc vàng xơ xác. Cậu kéo chiếc máy tính bảng mini chắp vá từ trong túi áo khoác điện lực nhiều túi, cắm sợi cáp đồng tự chế bọc băng keo đen vào cổng kết nối của ổ cứng bọc chì.
“Để tao chạy trình bẻ khóa lậu của phân khu 5,” Hùng lẩm bẩm, ngón tay gõ liên tục vào màn hình nứt vỡ. “Chỉ cần bỏ qua tường lửa bảo mật của bọn giám sát an ninh là...”
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Màn hình máy tính bảng đột ngột chớp nháy màu đỏ rực. Một dòng chữ cảnh báo bằng tiếng Anh của tập đoàn hiện lên đè bẹp toàn bộ giao diện điều khiển: *CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN CAN THIỆP TRÁI PHÉP. KÍCH HOẠT QUY TRÌNH PHÂN RÃ DỮ LIỆU SINH TRẮC HỌC TRONG 60 GIÂY.*
Khối kim loại bọc chì đột ngột nóng lên rẫy rẫy. Một tiếng rít tần số cao phát ra từ bên trong ổ cứng, mùi nhựa cháy và ozone bắt đầu lan tỏa.
“Chết tiệt! Nó đang tự hủy!” Hùng hoảng loạn gào lên, ngón tay cuống cuồng gõ phím để ngắt kết nối nhưng chương trình đã bị khóa cứng. “Mã khóa sinh trắc học của Dome-Corp tự động kích hoạt khi phát hiện phần mềm lậu! Nó đang đốt cháy các phiến đĩa từ bên trong!”
“Rút cáp ra! Mau!” Lâm thét lên, tay phải anh với lấy mỏ lết nhưng bả vai chấn thương khiến anh chậm một nhịp.
“Không được rút!” Chú Tư đột ngột quát lớn. Chiếc gậy sắt của ông đập mạnh xuống bàn gá ngay sát tay Hùng, chuẩn xác đến từng milimét dù ông mù lòa. “Rút cáp bây giờ là kích nổ xung điện từ dòng ngược, toàn bộ dữ liệu sẽ thành tro bụi, và cái máy tính rác rưởi của mày cũng sẽ nổ tung!”
“Nhưng nó đang cháy!” Hùng khóc dở mếu dở, nhìn khói xám bắt đầu bốc lên từ khe cắm máy tính bảng.
“Lâm! Dùng mỏ hàn plasma nung nhẹ góc phía Tây Nam của vỏ bọc chì!” Chú Tư bình tĩnh ra lệnh, ông thổi một hơi khói thuốc dài vào màng lọc máy nén của phòng trọ để đo độ ẩm không khí. “Độ ẩm phòng đang là tám mươi phần trăm, áp suất khí quyển đáy vòm đang giảm. Nung ở nhiệt độ ba trăm độ C để kích hoạt cổng gỡ lỗi analog phụ!”
Lâm nhìn chú Tư, sự tin tưởng tuyệt đối vào người thầy dạy cảm ứng khí trỗi dậy. Anh dùng tay phải cầm khẩu súng phun hàn plasma lạnh – thiết bị đã được Kiệt 'Mỏ Lết' gia cố chịu áp lực cao. Anh gạt khóa an toàn bằng ngón cái, ngón trỏ nhấp nhẹ cò súng.
*XÈO...*
Một tia hồ quang màu xanh lam dịu nhẹ, không phát ra bất kỳ tia lửa nào để tránh kích nổ túi khí methane rò rỉ, liếm nhẹ vào góc vỏ chì của ổ cứng. Lâm phải giữ tĩnh lặng cổ tay tuyệt đối dưới cơn đau nhức nhối của bả vai phải. Tay trái hoại tử của anh tì chặt vào cạnh bàn gỗ để làm bệ đỡ chịu lực phản chấn của súng hàn.
“Hùng! Điều chỉnh tần số xung điện từ ngược trên máy tính bảng về mức bốn mươi hertz!” Chú Tư gõ gậy theo nhịp. “Bọn Dome-Corp kiêu ngạo luôn nghĩ thợ hàn đáy vòm chỉ biết dùng búa và keo. Nhưng chúng luôn chừa một cổng cơ học analog ẩn dưới lớp bọc chì dành cho kỹ sư bảo trì khẩn cấp khi toàn bộ mạng lưới an ninh mạng bị sập. Cổng đó không chạy bằng thuật toán AI của Trưởng phòng An!”
Ngón tay Hùng run rẩy gạt thanh trượt tần số trên bảng mạch trần của máy tính bảng. “Bốn mươi hertz... Đã đồng bộ!”
*CẠCH.*
Một tiếng động cơ học nhỏ vang lên từ bên trong ổ cứng bọc chì. Tiếng rít tần số cao đột ngột tắt lịm. Khói xám ngừng bốc lên. Trên màn hình nứt vỡ của Hùng, dòng cảnh báo đỏ biến mất, thay vào đó là một thanh tiến trình màu xanh lá cây chạy mượt mà: *ĐỒNG BỘ HÓA CỔNG CƠ HỌC ANALOG THÀNH CÔNG. GIẢI MÃ DỮ LIỆU ĐỊA HÌNH 3D...*
Nhưng cái giá phải trả không hề rẻ. Chiếc máy tính bảng của Hùng rít lên một tiếng *xoẹt*, một luồng khói đen xộc ra từ khe pin lithium. Bảng mạch chính bị quá nhiệt, cháy hỏng hoàn toàn một nửa linh kiện bán dẫn.
“Máy tính của tao...” Hùng xót xa nhìn thiết bị chắp vá của mình giờ chỉ còn hiển thị được một góc màn hình nhỏ xíu.
“Im lặng và nhìn xem,” chú Tư trầm giọng.
Trên góc màn hình còn hoạt động của máy tính bảng, một sơ đồ lưới 3D màu xanh lá cây của vòm kính phân khu 7 bắt đầu bung mở. Đó là một ma trận kết cấu khổng lồ, tinh vi đến mức Lâm – một thợ hàn mười năm bám vòm – chưa từng được nhìn thấy hoàn chỉnh. Những dầm thép chịu lực, những cột trụ bê tông khổng lồ, và hàng vạn tấm kính cường lực được hiển thị chi tiết đến từng đinh tán.
Nhưng điều khiến cả Lâm và Hùng bàng hoàng là những vệt màu đỏ rực đang nhấp nháy dọc theo các đường khớp nối của kính vòm.
“Đây... đây không phải là bản đồ rò rỉ tự nhiên,” Hùng lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ vào các thông số kỹ thuật hiển thị bên lề lưới 3D. “Nhìn tần số dao động này đi! Lâm! Các vết nứt ở phân khu 7... chúng được tạo ra bởi một nguồn sóng siêu âm tần số thấp phát ra từ các cột trụ chịu lực! Tập đoàn đang chủ động phá hủy các mảng kính vòm!”
Lâm áp sát mắt vào màn hình. Hệ thần kinh ngoại biên của anh, vốn đang cộng hưởng lạ lùng với vết sẹo nơ-ron trên tay trái, đột ngột nhói lên một cơn đau buốt. Trong đầu anh vang lên tiếng rít cơ học mơ hồ của toàn bộ kết cấu vòm kính – tiếng rít mà anh vẫn nghe thấy mỗi đêm từ phòng trọ gác mái này.
“Vòm kính không phải là lá chắn bảo vệ,” Lâm khàn giọng, giọng nói lạnh ngắt như đá vòm kính. “Nó là một cái bẫy nuôi nhốt. Chúng chủ động tạo ra vết nứt để rò rỉ khí độc lưu huỳnh xuống Tầng Đáy, tạo ra dịch bệnh phổi để ép chúng ta phải mua Oxy sạch với giá cắt cổ... và thu hoạch nơ-ron của những thợ vá kính đã chết để hoàn thiện chất keo sinh học tự trị.”
Chân tướng tối mật rùng rợn đầu tiên đã phơi bày.
Chú Tư tĩnh lặng hút một hơi thuốc tẩu. Khói thuốc xám nhạt bao phủ lấy khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhăn của ông. Đôi mắt mù lòa của ông từ từ ngước lên nhìn thẳng vào trần kính cường lực ngay phía trên mái tôn gác mái.
“Bọn chúng giam cầm chúng ta dưới đáy áp suất này, bắt chúng ta dùng chính máu và tế bào thần kinh để vá lành cái lồng giam của mình,” chú Tư thầm thì, giọng nói chứa đựng một nỗi căm phẫn sâu sắc đã bị kìm nén hàng chục năm. “Trần Lập đã phát hiện ra điều đó, và ông ta đã phải trả giá bằng mạng sống từ độ cao tám trăm mét.”
Lâm nắm chặt bàn tay phải bọc nẹp cơ khí. Lời hứa với người cha quá cố về một bầu trời tự do không có thuế oxy rực cháy trong lồng ngực anh. Anh nhìn sang Linh đang ngủ say dưới bình khí khẩn cấp mười phút đang vơi dần.
“Chúng ta không thể tiếp tục vá kính cho chúng,” Lâm nói, giọng anh đanh thép như tiếng búa gõ xỉ hàn. “Chúng ta phải bẻ khóa hệ thống này.”
“Nhìn kìa!” Hùng đột ngột hét lên, tiếng hét bị nghẹn lại trong cổ họng đầy sợ hãi. Cậu chỉ vào góc màn hình máy tính bảng đang hiển thị sơ đồ lưới 3D của phân khu 7.
Một điểm đỏ khổng lồ đột ngột nhấp nháy liên tục với tần số dồn dập ngay tại trung tâm bản đồ. Bên cạnh điểm đỏ là dòng thông số tọa độ địa hình đang chạy ngược thời gian thực, hiển thị mức độ chịu lực của mảng kính cường lực số 702 đang sụt giảm nghiêm trọng.
Tọa độ của điểm đỏ nhấp nháy đó trùng khớp hoàn toàn với vị trí phòng trọ gác mái của Lâm.
Chú Tư ngừng hút thuốc. Ông chỉ chiếc tẩu thuốc bằng đồng thẳng lên trần tôn mỏng manh ngay trên đầu họ, nơi tiếng gió rít qua khe nứt đột ngột tăng tần số, chuyển sang một tiếng rít chói tai rợn người.
“Trần kính ngay trên đầu chúng ta...” chú Tư khàn giọng nói. “Sóng siêu âm từ tháp phát sóng của tập đoàn đã bắt đầu tác động vào mảng kính số 702 ngay phía trên căn phòng này.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!