Đối Đầu Trên Độ Cao Chết
Ánh sáng đỏ chớp nháy liên tục trên bảng điều khiển rọi thẳng vào đôi mắt rực sáng màu hổ phách của Lâm, báo hiệu cuộc săn lùng của bầy drone bắt đầu.
Ngay phía dưới dầm thép dốc đứng, tiếng Hùng "Cáp Vàng" hét lên nghẹn đặc trong tiếng gió rít gào: “Lâm! Bộ phát sóng lậu của tao nổ rồi! Pin lithium quá nhiệt... mẹ kiếp!”
Một tiếng *bùm* nhỏ khô khốc vang lên kèm theo luồng khói khét lẹt xộc thẳng vào mũi Lâm. Hùng buộc phải ném chiếc thiết bị chắp vá bốc cháy xuống vực thẳm năm trăm mét bên dưới. Không còn sóng nhiễu bọc lót, sóng siêu âm từ Tháp Phát Sóng Siêu Âm số 1 dội thẳng vào màng nhĩ Lâm. Tai trái của anh – vốn đã điếc tạm thời và rỉ máu – giờ đây nhói lên một cơn đau buốt thấu óc, lan dọc xuống tủy sống cổ.
Nhưng Lâm không có thời gian để gục ngã. Qua chiếc kính lọc quang phổ nhiệt cũ chỉ còn hoạt động một bên mắt phải, anh nhìn thấy ba chấm đỏ rực xé toạc màn sương khói lưu huỳnh vàng đặc của Vành Đai Gió Tử Thần, lao thẳng về phía đỉnh cột trụ số 12 với tốc độ kinh hoàng.
*U...U...U...*
Tiếng động cơ điện tần số cao rít lên chói tai. Đó là phi đội Drone C-90 tuần tra bọc thép của Trưởng phòng Giám sát An. Những cỗ máy hình cầu màu xám đen này không mang theo cảm xúc, ba mắt cảm biến hồng ngoại dưới bụng chúng đồng loạt khóa chặt vào vệt nhiệt cơ thể đang sốt nhẹ của Lâm.
*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*
Loạt đạn điện từ đầu tiên xé rách không khí lộng gió. Lâm chỉ kịp dùng cánh tay trái hóa đá hoàn toàn – khối đá xám xịt vô cảm – tì mạnh vào gờ thép rỉ sét của tháp siêu âm để làm bệ đỡ, xoay người né tránh. Những viên đạn điện từ găm phập vào khung dầm thép ngay sát sườn anh, bắn ra những tia lửa điện xanh loét và những mảnh gỉ sắt bay rào rào. Một viên đạn sượt qua bả vai phải bọc nẹp thép carbon đen nhám mới rèn, xé rách lớp áo da bảo hộ sần sùi, để lại một vết rách sâu rớm máu đỏ tươi.
Cơn đau từ bả vai phải rách cơ rạn xương dội lên dữ dội, khiến cánh tay phải cầm súng phun keo cải tiến của Lâm run lên bần bật.
“Hùng! Nằm rạp xuống dầm chịu lực dưới!” Lâm hét lên qua bộ lọc khí da sần rách của chiếc mặt nạ cũ.
Anh biết bầy drone tuần tra di chuyển theo lập trình thuật toán quét nhiệt hồng ngoại cực kỳ nhạy bén. Nếu đứng yên trên đỉnh tháp, họ sẽ làm mồi cho làn đạn liên thanh. Lâm gạt công tắc ròng rọc điện từ bôi trơn dầu thải dắt bên hông, kẹp trực tiếp bánh răng máy may cũ vào sợi cáp neo thép dốc đứng nối xuống dầm dưới.
*VÚT!*
Nhờ lớp dầu thải bôi trơn ròng rọc, Lâm lướt đi với vận tốc mười lăm mét một giây mà không gây ra tiếng rít kim loại nào. Thân ảnh anh lướt nhanh như một vệt bóng tối dọc theo sợi cáp nghiêng 85 độ, né tránh loạt đạn điện từ thứ hai của bầy drone đang điên cuồng bám đuổi.
Khi vừa tiếp đất xuống thanh dầm chịu lực dưới ở độ cao bốn trăm năm mươi mét, Lâm lập tức nâng khẩu súng phun keo cải tiến lên, nhắm thẳng vào mắt cảm biến hồng ngoại của con drone C-90 dẫn đầu. Anh bóp cò.
*PHỰT! PHỰT!*
Hai dòng keo sinh học dẻo màu hổ phách bắn ra xé gió. Nhưng bầy drone di chuyển quá nhanh trong luồng gió lốc của vành đai tử thần, chúng dễ dàng nghiêng cánh quạt né tránh, khiến hai vệt keo bắn chệch hướng, ghim chặt vào tấm kính cường lực phía sau và lập tức hóa đá xám xịt.
*Thất bại rồi. Tốc độ bay lượn tự do của chúng vượt quá giới hạn nhắm bắn thủ công của tay phải đang chấn thương.* Lâm thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới chiếc mặt nạ cũ bị mưa axit ăn mòn nhẹ màng lọc ngoài.
Anh áp bàn tay trái hóa đá vào vách dầm dốc đứng dầm thép. Dù không còn xúc giác, nhưng cấu trúc nơ-ron bị đồng hóa sâu sắc của bàn tay đá truyền đi những rung động tần số thấp từ cánh quạt drone trực tiếp vào tủy sống cổ anh. Lâm "nghe" được quỹ đạo di chuyển tiếp theo của chúng. Chúng đang tản ra để bao vây anh từ ba hướng.
“Muốn quét nhiệt sao?” Lâm lầm lì thì thầm, đôi mắt phải rực sáng màu hổ phách lóe lên một quyết định chiến thuật quyết tuyệt.
Ngay bên hông cột trụ số 12, sát dầm chịu lực nơi anh đang đứng, có một van xả áp suất khí thải nóng của nhà máy lọc nước thải Tầng Giữa xả xuống. Hơi nóng lưu huỳnh đặc quánh đang rỉ ra từ kẽ van tạo thành những vệt phổ màu cam rực trên kính lọc quang phổ của Lâm.
Lâm nhấc súng phun keo cải tiến, bắn liên tiếp ba phát keo sinh học đậm đặc bịt kín hoàn toàn miệng van xả khí thải nóng.
Áp suất bên trong đường ống xả thải tăng lên nhanh chóng. Van đồng thau rỉ sét bắt đầu rên rỉ, phát ra tiếng rít cơ học *khè... khè...* chói tai dưới áp lực nén của luồng khí nóng bị nghẽn.
Bầy drone C-90 phát hiện ra nguồn nhiệt lớn đột ngột biến mất, lập tức bay chậm lại, ba mắt cảm biến hồng ngoại xoay liên tục để dò tìm vệt nhiệt của Lâm. Chúng tiến sát vào vùng dầm dốc đứng ngay phía trước miệng van bị bịt kín.
“Đến đây,” Lâm nghiến răng, tay phải cầm chiếc búa cơ khí sửa chữa dầm thép của Phúc 'Đinh Sét'.
Khi con drone dẫn đầu chỉ còn cách miệng van ba mét, Lâm vung búa khí nén, dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào lớp keo sinh học vừa đông cứng trên miệng van.
*OÀNG!*
Lớp keo bị phá vỡ đột ngột dưới áp lực nén năm atmosphere. Luồng hơi nóng lưu huỳnh đặc quánh, nóng rực như lửa đỏ phun trào ra ngoài với xung lực cực đại, tạo thành một vụ nổ áp suất ngược khổng lồ. Hơi nóng và khói bụi vàng chanh bao phủ toàn bộ khoảng không trung sát cột trụ, tạo ra một vùng mù nhiệt tuyệt đối trên màn hình quét của bầy drone.
Đồng thời, luồng khí nóng xả ra cực nhanh tạo ra một túi chân không áp suất thấp đột ngột giữa vành đai gió tử thần. Mất đi lực nâng của không khí, cánh quạt của hai con drone C-90 rít lên chói tai rồi mất lái hoàn toàn, tự va đập mạnh vào dầm thép rỉ sét phát nổ tung thành những mảnh vụn kim loại rơi tự do xuống đáy slums.
“Thành công rồi!” Hùng hét lên đầy phấn khích từ góc dầm an toàn.
Nhưng nụ cười của Hùng chưa kịp tắt thì một tiếng rít xé gió rùng rợn khác dội xuống từ đỉnh tháp.
Một bóng đen khổng lồ sải cánh một mét rưỡi bọc thép carbon đen nhám lao ra từ màn sương khói lưu huỳnh. Đó là Drone thợ săn chuyên dụng "Kền Kền 1" – khắc tinh nguy hiểm nhất của thợ hàn lậu vòm kính.
Con Kền Kền 1 không sử dụng thuật toán quét nhiệt thông thường. Camera của nó là loại quét sóng radar chủ động bọc thép bảo vệ. Nó khóa chặt mục tiêu vào Lâm ngay trong màn khói nóng.
*PHỰT!*
Từ bụng con Kền Kền 1, một khẩu súng xung lực bắn ra một tấm lưới sợi carbon dẫn điện cao áp khổng lồ. Tấm lưới rộng ba mét phóng ra với tốc độ cực nhanh, bao phủ hoàn toàn khoảng không nơi Lâm đang treo mình.
Lâm cố gắng nhào người thực hiện cú Nhảy lướt áp suất nương theo luồng gió nâng, nhưng cơ thể xơ cứng và khớp bả vai phải rách cơ rỉ máu đã làm chậm phản xạ của anh đi một nhịp chí mạng.
Tấm lưới sợi carbon dẫn điện chụp thẳng xuống người Lâm.
*TẠCH... TẠCH... TẠCH...*
Dòng điện cao áp hàng ngàn volt từ tấm lưới phóng ra, chạy dọc theo lớp giáp bảo hộ rách nát của anh. Luồng điện tàn nhẫn giật mạnh vào hệ thần kinh trung ương Lâm, khiến toàn thân anh co rút dữ dội, máu tươi trào ra từ khóe môi.
Dòng điện cao áp lập tức truyền vào bảng mạch điện từ của chiếc Dây đai bảo hiểm điện từ lực hút lớn đeo quanh hông Lâm. Những tiếng nổ chập mạch *đạn đạn* vang lên kèm theo những tia lửa điện xanh loét. Bảng mạch điều khiển lực hút bị thiêu hỏng hoàn toàn.
Lực hút điện từ biến mất sạch. Hai móc khóa carabiner bọc thép carbon tuột khỏi thanh dầm chịu lực d dốc đứng.
Không còn lực bám cơ học, không còn cáp neo bảo vệ, thân hình Lâm bị trọng lực tàn nhẫn kéo tuột xuống khoảng không trung tăm tối ở độ cao năm trăm mét.
“LÂM!!!” Tiếng hét thất thanh của Hùng bị tiếng gió bão gào rú nuốt chửng vĩnh viễn.
Lâm rơi tự do. Gió lốc của Vành Đai Gió Tử Thần thổi vùn vụt bên màng nhĩ rách nát, áp suất không khí thay đổi đột ngột ép chặt vào lồng ngực khiến phổi anh thắt lại như muốn nổ tung. Thế giới xung quanh quay cuồng trong một dải màu vàng đục của khói độc và ánh sáng đỏ chớp nháy của còi báo động.
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, bộ não của một thợ hàn bám vòm mười năm không cho phép anh buông xuôi. Lâm nín thở sâu, ép cơ thể giảm thiểu nhịp tim xuống mức tối thiểu để duy trì sự tỉnh táo cận tử cuối cùng.
Anh xoay người giữa khoảng không rơi tự do, dùng cánh tay phải bọc nẹp cơ khí đau đớn vươn ra, nhắm thẳng khẩu súng phun keo cải tiến về phía sợi cáp treo lỏng lẻo của trạm sạc drone lơ lửng cách đó mười mét. Anh bóp cò bắn móc neo phụ khẩn cấp.
*PHỰT!*
Sợi cáp carbon siêu mảnh phóng ra, xé rách màn sương độc. Đầu móc thép cắm phập vào sợi cáp treo của trạm sạc.
Một cú giật tàn nhẫn dội ngược lại bả vai phải rách cơ của Lâm. Tiếng xương khớp kêu rắc rắc khô khốc vang lên bên trong bộ nẹp cơ khí đen nhám. Lực giật cực mạnh suýt nữa đã giật đứt lìa cánh tay phải của anh ra khỏi bả vai, nhưng Lâm vẫn nghiến chặt răng bám chặt báng súng bằng tay phải bọc nẹp cơ khí.
Thân hình anh bị quật mạnh vào thành trạm sạc, treo lơ lửng lỏng lẻo bằng một tay phải ở độ cao bốn trăm mét giữa không trung.
Lâm thở dốc, máu tươi nhuộm đỏ cả lớp lót da của mặt nạ cũ rỉ ra từ khóe miệng. Anh ngước mắt phải rực sáng màu hổ phách lên nhìn sợi cáp treo của trạm sạc đang giữ mạng sống của mình.
Sợi cáp treo cũ kỹ, vốn đã bị mỏi cơ học sau nhiều năm không được bảo trì, giờ đây phải gánh chịu lực giật va đập đột ngột của trọng lượng cơ thể Lâm. Những sợi thép nhỏ bên trong sợi cáp bắt đầu dãn nứt, đứt gãy từng sợi một phát ra tiếng kêu *rắc... rắc...* rùng rợn giữa tiếng bão gào rú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!