Tiếng Rít Của Tháp Siêu Âm
Làn khói lưu huỳnh vàng đặc cuộn xoáy rít gầm xộc vào buồng bảo trì, ép Lâm phải đưa ra quyết định tháo chạy khẩn cấp lên cột trụ 12.
Dưới lòng Đường ống thoát khí chính Tầng Đáy, tiếng bước chân nện bọc thép của biệt kích dưới quyền Đại úy Khánh dội lên rầm rập, xen lẫn tiếng súng điện từ nổ đanh gọn xé rách màn sương axit. Vy đã bắn sập một mảng vách cống để chặn hậu, nhưng khối keo sinh học hóa đá đang rạn nứt dưới áp lực rung chấn liên tục.
“Vy, đưa Linh đến chỗ ông Năm Chì! Bảo vệ con bé bằng mọi giá!” Lâm hét lên qua bộ lọc khí của chiếc mặt nạ cũ dính đầy muội than.
“Còn anh?” Vy giật mạnh chốt súng phun keo, đôi mắt ẩn sau lớp kính bảo hộ lo lắng nhìn bả vai rỉ máu của anh.
“Tôi và Hùng phải lên đỉnh cột trụ 12. Nếu không tắt cái tháp siêu âm đó, phân khu 7 sẽ sụp đổ trước khi bão cát kịp tan.” Lâm siết chặt báng khẩu súng bắn đinh của Huy bằng bàn tay phải bọc găng da bò dày. Khớp bả vai phải bọc nẹp thép carbon đen nhám mới rèn rít lên một tiếng *ken két* đau đớn, máu đỏ tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc ố vàng dưới lớp áo bảo hộ da sần rách.
Bàn tay trái của anh – giờ đây chỉ còn là một khối đá xám xịt, lạnh ngắt và liệt hoàn toàn nơ-ron thần kinh – đặt bất động trước ngực như một chiếc gá sắt vô hồn. Lâm không còn cảm giác ở cánh tay này, nhưng anh biết mình phải dùng nó làm điểm tì cơ học duy nhất để leo lên độ cao năm trăm mét.
Vy nghiến răng, cõng Linh dứt khoát lao vào lối ngách ngầm dẫn về phía bãi phế liệu. Lâm quay sang Hùng "Cáp Vàng", gật đầu một cái lạnh lùng. Hùng, với mái tóc nhuộm vàng xơ xác dính bết bụi than, quệt mồ hôi trên trán, giơ chiếc máy tính bảng chắp vá bọc chì lên:
“Đi thôi anh. Sóng quét của Trưởng phòng An đang rà sát sườn dầm thép rồi. Chúng ta phải đi trước khi bầy drone C-90 khóa mục tiêu.”
Họ lao ra khỏi ngách cống, bám vào hệ thống thang leo rỉ sét chạy dọc theo chân đế khổng lồ của Cột Trụ số 12. Đây là một trong những trụ đỡ chịu lực chính của vòm kính Neo-Sài Gòn, một khối bê tông cốt thép đường kính ba mươi mét vươn thẳng lên tầng mây đen ngập tràn khói thải công nghiệp.
Càng lên cao, sức gió càng khủng khiếp. Khi chạm đến độ cao ba trăm mét, họ chính thức bước vào Vành Đai Gió Tử Thần. Những luồng gió lốc với vận tốc lên đến 110km/h gào rú liên tục, mang theo cát đỏ phóng xạ và hơi nước axit từ bên ngoài vòm kính đập chan chát vào tấm kính cường lực ngay sát sườn. Mùi lưu huỳnh nồng nặc lọt qua màng lọc rách của chiếc mặt nạ cũ khiến Lâm ho khan dữ dội, lồng ngực bỏng rát như có tàn lửa đốt.
Lâm sử dụng kỹ năng Bám dính điện từ, luân phiên kích hoạt và ngắt lực hút của hai móc carabiner trên Dây đai bảo hiểm điện từ lực hút lớn. Mỗi lần móc khóa bám vào dầm thép dốc đứng nghiêng 85 độ, một tiếng *tạch tạch* điện từ lại vang lên khô khốc giữa tiếng gió rít. Anh di chuyển chậm rãi, dùng cánh tay trái hóa đá móc chặt vào các gờ dầm thép để làm điểm tựa chịu lực, dồn toàn bộ sức rướn vào bắp chân và cánh tay phải đang run rẩy vì đau đớn.
*VÚT!*
Một luồng gió lốc cực mạnh đột ngột đổi hướng, dội thẳng từ Tầng Giữa xuống. Lực gió giật mạnh khủng khiếp thổi bay chân tì của Lâm khỏi dầm thép dốc đứng. Thân hình anh bị hất văng ra khỏi bề mặt cột trụ, treo lơ lửng giữa khoảng không trung tăm tối ở độ cao ba trăm năm mươi mét.
“Lâm!” Hùng hét lên bên dưới, tay bám chặt vào thang sắt.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm gạt mạnh công tắc trên đai lưng. Lực hút điện từ của hai móc khóa carabiner bọc thép carbon lập tức được kích hoạt tối đa công suất. *BỰC!* Một tiếng kim loại va chạm đanh gọn vang lên. Lực hút từ trường cực mạnh giật giật thân hình Lâm bám chặt trở lại khung dầm dốc đứng. Lực giật tàn nhẫn dội thẳng vào bả vai phải đang rách cơ rỉ máu của anh, khiến Lâm nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi trong khoang miệng để không hét lên.
Anh thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên trong chiếc mặt nạ da rách. Kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ đeo trên mắt anh chớp nháy liên tục; cảm biến hồng ngoại bên trái đã bị cháy hỏng hoàn toàn từ trước, khiến tầm nhìn của anh bị lệch, chỉ còn một nửa dải phổ màu vàng đỏ của luồng khí độc hiển thị bên mắt phải.
“Không sao... Tiếp tục đi!” Lâm khàn giọng ra lệnh.
Họ tiếp tục bò lên sát mép ngoài vòm kính, nơi đặt Tháp Phát Sóng Siêu Âm số 1 ẩn sau các tấm pin năng lượng mặt trời bảo trì. Nhưng khi chỉ còn cách đỉnh tháp năm mươi mét, một tiếng rít tần số cực thấp đột ngột dội thẳng vào không gian.
*U...U...U...*
Đó không phải là âm thanh tai người có thể nghe được bằng màng nhĩ thông thường. Đó là sóng siêu âm phá hủy kết cấu vật lý.
Sóng siêu âm tần số thấp dội thẳng vào màng nhĩ Lâm, kích thích cực hạn vào hệ thần kinh thính giác vốn đã bị biến đổi nơ-ron của anh. Năng lực Nghe áp suất của Lâm bùng nổ ngoài tầm kiểm soát. Tiếng rít siêu âm phóng đại lên hàng vạn lần trong não bộ, tựa như một mũi khoan thép nung đỏ đang khoan thẳng vào tủy sống cổ.
Lâm mất thăng bằng hoàn toàn. Đầu óc anh quay cuồng, ảo giác thính giác đau đớn ập đến như tiếng gào rú của hàng triệu linh hồn bị ngạt thở dưới đáy vòm kính. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai trái và hai bên cánh mũi, thấm đỏ cả lớp lót da của mặt nạ cũ. Đôi mắt phải rực sáng màu hổ phách của anh mờ đi, các ngón tay phải bám dầm dốc đứng lỏng dần.
“Lâm! Trụ lại!”
Hùng "Cáp Vàng" gầm lên từ phía dưới. Nhìn thấy Lâm sắp buông tay rơi tự do, Hùng liều mạng buông một tay bám, dùng tay kia lôi từ trong túi áo khoác điện lực ra bộ thu phát sóng lậu chắp vá của mình. Cậu xoay núm dò tần số, hướng thẳng ăng-ten thô sơ về phía đỉnh tháp siêu âm và nhấn nút kích hoạt tối đa công suất.
Một luồng sóng nhiễu tần số ngược được phóng ra từ thiết bị của Hùng. *XÈ...È...È...* Không khí xung quanh họ đột ngột dao động mạnh, tạo ra một vùng nhiễu sóng ngắn tạm thời làm suy giảm 40% cường độ sóng siêu âm dội xuống.
Cơn đau buốt óc trong đầu Lâm dịu bớt một phần. Anh lấy lại được chút ý thức, nhưng tai trái đã hoàn toàn điếc tạm thời, chỉ còn những tiếng ù ù vô tận.
Lâm biết thiết bị của Hùng không thể duy trì dòng điện áp cao quá ba phút trước khi pin lithium bị nổ tung. Anh không thể dựa vào thính giác hay thị giác đã bị mờ đục lúc này. Anh nhắm chặt mắt lại.
Áp dụng phương pháp thiền định "Nghe Gió" mà chú Tư đã truyền dạy, Lâm cởi bỏ găng tay của bàn tay trái hóa đá. Anh áp sát lòng bàn tay xám xịt, xơ cứng không còn cảm giác xúc giác của mình vào bề mặt kim loại của cột trụ số 12.
Tuy không có cảm giác nóng lạnh hay đau đớn, nhưng cấu trúc tế bào hóa đá của bàn tay trái hoạt động như một bộ cảm biến acoustic coupler hoàn hảo. Từng rung động cơ học cực nhỏ của cột trụ, từng nhịp đập tần số siêu âm truyền qua dầm thép chịu lực đều dội thẳng vào xương cốt và hệ thần kinh trung ương đã bị đồng hóa của Lâm.
Lâm "nhìn" thấy cấu trúc của cột trụ bằng xúc giác cơ học. Anh cảm nhận được nhịp rung động của các bu-lông khóa cơ học và đường dẫn cáp bảo mật của tháp siêu âm đang nằm ngay phía trên đầu mình.
Nương theo nhịp rung động đó, Lâm leo bám nhanh thoăn thoắt bằng tay phải và tì mạnh gọng kìm đá trái vào các khớp nối dầm thép. Anh vượt qua hai mươi mét dầm dốc đứng cuối cùng dưới sức gió giật gào rú của Vành Đai Gió Tử Thần.
*CẠCH!*
Bàn tay phải rướm máu của Lâm chạm vào lớp vỏ thép lạnh ngắt của bảng điều khiển trung tâm Tháp Phát Sóng Siêu Âm số 1. Ngay khoảnh khắc ngón tay anh tiếp xúc với giao diện cơ học, hệ thống quét tần số của Trưởng phòng An đặt từ xa đột ngột phát ra tín hiệu cảnh báo đỏ chớp nháy liên tục trên màn hình console. Thiết bị an ninh tự động đã phát hiện ra sự can thiệp vật lý trái phép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!