Vụ Bắt Cóc Dưới Mưa Axit
Tiếng còi báo động đỏ chói tai dội xuống từ nóc trạm gác cổng số 4, xé toạc màn sương công nghiệp màu vàng đồng đặc quánh. Âm thanh ấy rít lên từng đợt rùng rợn, dội vào những vách container rỉ sét xung quanh, tạo nên một chuỗi cộng hưởng chấn động khiến lồng ngực Lâm run lên bần bật.
Trên bục dầm thép treo lơ lửng, Khoa "Hàn Nhanh" vẫn đứng đó, khẩu súng phun keo laser thế hệ mới trên tay hắn rực lên vệt sáng đỏ định vị thẳng vào mặt Lâm. Hắn cười, nụ cười hằn học và thỏa mãn của một kẻ chỉ điểm vừa lập được đại công.
“Chạy đi đâu hả Lâm tàn phế? Cả con kỹ sư rách kia nữa!” Khoa hét lên qua bộ đàm công suất lớn, giọng hắn bị bóp méo qua màng lọc kim loại của chiếc mặt nạ bóng loáng. “Bảo an đang khép vòng vây rồi! Khôn hồn thì buông gã kỹ sư ra!”
Lâm không đáp. Đôi mắt phải rực sáng màu hổ phách của anh co thắt lại dưới ánh sáng laser chói buốt. Khớp bả vai phải bọc nẹp thép carbon đen nhám vừa rèn bị giật mạnh, vết xước sâu hoắm do va quệt vào gờ thép cổng số 4 lúc nãy đang rỉ máu, thấm đẫm lớp băng gạc bên trong và truyền đi những cơn đau nhói buốt tận xương tủy mỗi khi anh siết chặt vòng tay khóa cổ Trịnh Công. Bàn tay trái hóa đá hoàn toàn – gọng kìm xám xịt, lạnh ngắt và liệt vĩnh viễn – vẫn ghim chặt hai cổ tay của gã kỹ sư giám sát vào vách container rỉ sét. Lâm không hề có cảm giác ở cánh tay trái này, nhưng anh biết, nếu buông ra lúc này, họ sẽ mất đi con bài tẩy duy nhất để tìm ra Tháp siêu âm.
“Vy! Mưa axit đang đến, lối ngầm!” Lâm khàn giọng hét lên qua bộ lọc khí da sần rách của chiếc mặt nạ cũ.
Ngay trên đầu họ, bầu trời nhân tạo của vòm kính đột ngột chuyển sang màu xám xịt của những đám mây hóa chất tích tụ từ Tầng Giữa. Những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, xèo xèo ăn mòn lớp sơn rỉ của vách container. Mưa axit công nghiệp. Thứ nước độc hại ấy có thể đốt cháy da thịt trần trụi và làm mòn rỉ các khớp cơ khí chắp vá của thợ hàn chỉ trong vài phút.
Vy không do dự. Cô gái nhỏ nhắn bọc trong bộ đồ bảo hộ đen bó sát nhanh nhẹn nép sát vào vũng nước ngập dưới chân. Khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh của cô quét một vòng rộng. Cô bóp cò, bắn ra ba phát keo sinh học dẻo bít kín các khe hở của nắp cống ngầm ngay sát hông hẻm liên thông, tạo thành một điểm tựa cơ học để Lâm tì chân nhảy xuống.
“Kéo gã xuống! Nhanh!” Vy hét lên, tay kia lôi từ trong túi bảo hộ ra một thiết bị phát xung lậu, nhấn nút kích hoạt tối đa công suất để tạo ra một vùng nhiễu sóng ngắn quanh ngõ tối, tạm thời làm mù các camera quét võng mạc đang rà quét của trạm gác.
Lâm siết chặt vòng cánh tay phải đau đớn, dùng sức nặng cơ thể kéo lê Trịnh Công – kẻ đang gào khóc thảm thiết dưới gọng kìm hóa đá của anh – lao thẳng xuống miệng cống ngầm đang mở sẵn. Thân hình ba người rơi bịch xuống lòng Đường ống thoát khí chính Tầng Đáy, dòng nước thải ngập đến đầu gối sủi bọt trắng xóa vì axit từ trên dội xuống.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hai phát súng điện từ tầm xa từ phía trạm gác bắn sạt qua nắp cống, găm thẳng vào dầm thép phía trên đầu họ, phóng ra những tia chớp xanh loét xèo xèo. Giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị của Đại úy Khánh vang lên từ phía trên qua hệ thống loa tuần tra:
“Toàn đội chú ý! Mục tiêu đã thâm nhập xuống hệ thống thoát khí phân khu 7. Thiết lập vòng vây áp suất, xả khói lưu huỳnh cô lập các nhánh cống!”
Lâm nghiến răng bò dậy trong bóng tối ẩm ướt của đường ống ngầm. Mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với mùi dầu nhớt khét lẹt xộc thẳng vào mặt nạ. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha anh khẽ phát ra tiếng rít khè khè yếu ớt; axit từ màn mưa phía trên đang ăn mòn nhẹ phần màng lọc sợi nano ngoài cùng, làm giảm hiệu suất lọc thô của thiết bị bảo mệnh này. Lâm cảm thấy lồng ngực mình bắt đầu bỏng rát nhẹ do lượng khí độc liều thấp lọt qua màng lọc, nhưng năng lực Kháng độc tố nano tự sinh trong cơ thể anh đang hoạt động, điều hòa nhịp tim giữ cho anh không bị ngất lịm.
“Đi lối này!” Vy đi tiên phong, chiếc Kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ đeo trên mắt cô hiển thị các luồng khí độc rò rỉ dưới dạng những dải phổ màu vàng đỏ trực quan, giúp họ né tránh các túi khí nóng xả ra từ nhà máy phía trên.
Họ kéo Trịnh Công sâu vào một buồng bảo trì bỏ hoang nằm khuất sau ngã ba cống ngầm. Nơi đây chật hẹp, rỉ sét và ngập tràn những đường ống đồng hoen ố. Lâm quật mạnh Trịnh Công xuống nền bê tông ẩm ướt. Chiếc vali bọc chì của gã kỹ sư rơi ra, văng vào góc phòng.
Trịnh Công co rúm người, chiếc kính cận dày cộp dính bết nước thải axit chớp nháy liên tục. Gã nhìn Lâm bằng đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ. Gã biết rõ, thợ hàn lậu trước mặt không còn gì để mất.
“Lâm... tao van mày... tao chỉ làm theo lệnh thôi!” Trịnh Công gào khóc, giọng gã nghẹn lại vì sợ hãi. “Tao không thể nói gì hết! Giám đốc Vinh... ông ấy sẽ bỏ tao vào bể nấu keo sinh học nơ-ron nếu tao hé môi! Mày không biết sự tàn bạo của ông ấy đâu!”
Vy quỳ rạp xuống bên cạnh chiếc vali bọc chì, ngón tay thoăn thoắt cắm cáp kết nối từ thiết bị cầm tay của mình vào điện thoại của Trịnh Công nhằm bẻ khóa tìm kiếm mã nguồn lót tay qua mặt cảm biến của An. Nhưng ngay khi dòng lệnh đầu tiên vừa chạy, màn hình thiết bị của Vy đột ngột hiện lên một vệt sáng đỏ rực cùng dòng chữ cảnh báo bảo mật.
“Mẹ kiếp! Hệ thống bảo mật tự hủy kích hoạt từ xa rồi!” Vy rủa sả, vứt sợi cáp bị cháy khét lẹt xuống đất. “Tập đoàn đã xóa sạch dữ liệu của gã từ máy chủ trung tâm. Chúng ta không thể hack được mã lót tay!”
Lâm bước tới, tiếng xích sắt từ bộ nẹp vai cơ khí rít lên ken két trong không gian hẹp. Anh cúi xuống, áp sát khuôn mặt lấm lem muội than và đôi mắt phải rực sáng màu hổ phách sát vào mặt Trịnh Công. Anh không dùng lời nói hoa mỹ, chỉ chậm rãi nhấc cánh tay trái hóa đá xám xịt lạnh ngắt lên.
*RẮC... RẮC...*
Tiếng xương khớp cơ học khô khốc vang lên khi Lâm áp lòng bàn tay đá xơ cứng, lạnh như băng của mình thẳng vào cổ họng Trịnh Công. Lực nén từ bàn tay tàn phế không hề có cảm giác xúc giác ấy bóp nghẹt phế quản của gã kỹ sư, khiến gã trợn trừng mắt, hai tay cào cấu vô vọng vào cánh tay đá xám xịt của Lâm nhưng không thể làm lay chuyển nổi một ly.
“Mày sợ Vinh nấu mày thành keo,” Lâm khàn giọng, giọng nói phẳng lặng đến đáng sợ dội vào màng nhĩ Trịnh Công. “Nhưng mày quên mất tao là ai rồi sao? Tao là kẻ đã tự cắm cáp nơ-ron vào tủy sống để vá vòm kính. Tao không còn sợ chết nữa, Công ạ.”
Lâm dùng tay phải lôi từ trong túi bảo hộ ra một tệp tài liệu analog bọc chì dính đầy vết máu khô rỉ sét – chính là sổ sách hối lộ của đốc công Sơn mà anh nhặt được ở văn phòng cũ. Anh gạt nhẹ công tắc trên chiếc Kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ đeo trên mắt, sử dụng thấu kính hội tụ ánh sáng rọi thẳng dải phổ quét nhiệt hiển thị các dòng giao dịch hối lộ bất hợp pháp lên mặt Trịnh Công.
“Nhìn kỹ đi,” Lâm nói, lực tay trái siết chặt thêm một phần. “Đây là bằng chứng mày nhận tiền lót tay từ Sơn để viết báo cáo giả mạo về tấm kính 702. Chỉ cần tao gửi tệp dữ liệu này lên hệ thống kiểm toán tự động của tập đoàn, không cần Vinh ra tay, robot bảo an sẽ tự động khóa phổi sinh học của mày ngay lập tức vì tội phản bội lợi ích tập đoàn.”
Trịnh Công run rẩy dữ dội, mồ hôi trộn lẫn nước thải chảy ròng ròng trên cổ gã. Gã nhận ra mình đang bị kẹp giữa hai thòng lọng tử thần: sự trừng phạt lạnh lùng của Vinh và cái chết ngạt tức thời từ thiết bị khóa phổi của tập đoàn mà gã từng tiếp tay vận hành.
“Tao... tao...” Trịnh Công ú ớ, nhưng sự ngoan cố của gã vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ. Gã biết nếu khai ra Tháp siêu âm, gã chắc chắn không có đường sống ở Tầng Giữa.
Lâm lạnh lùng nhìn Vy. Cô hiểu ý anh, bước tới giật phắt chiếc mặt nạ phòng độc cao cấp bọc thép của Trịnh Công ra. Gã kỹ sư lập tức ho sặc sụa do hít phải làn khói axit loãng đang tràn vào buồng bảo trì.
Lâm nắm cổ áo Trịnh Công, kéo lê gã về phía cửa xả nước thải của buồng bảo trì – nơi màn mưa axit công nghiệp đang đổ xuống xối xả từ khe nứt vòm kính phía trên, bốc lên những làn khói ăn mòn bỏng rát.
“Mày có mười giây trước khi tao đẩy mày ra ngoài kia không đeo mặt nạ,” Lâm phẳng lặng nói, tay phải bọc nẹp cơ khí giơ chiếc mặt nạ của Trịnh Công lơ lửng trước dòng nước axit đang chảy xiết. “Mưa axit sẽ ăn mòn phế quản của mày trước khi mày kịp hét lên. Khai ra tọa độ của Tháp siêu âm số 1, hoặc chết ngạt ở đây.”
Cảm giác bỏng rát từ làn sương axit bắt đầu ăn mòn lớp da mặt nhợt nhạt của Trịnh Công. Nỗi sợ hãi cái chết ngạt đau đớn dưới màn mưa độc cuối cùng đã bẻ gãy hoàn toàn phòng tuyến tâm lý của gã kỹ sư hèn nhát.
“Tao khai! Tao khai! Đừng đẩy tao ra ngoài!” Trịnh Công gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa. “Tháp siêu âm số 1... nó nằm trên Đỉnh Cột Trụ số 12! Ngay sát Vành Đai Gió Tử Thần! Vinh đặt nó ở đó để chấn động không bị phát hiện bởi cảm biến đáy!”
*ẦM! ẦM!*
Đột ngột, hai tiếng nổ chấn động dữ dội vang lên từ phía ngã ba cống ngầm bên ngoài. Tiếng bước chân bọc thép nặng nề rầm rập tiến sát buồng bảo trì. Đại úy Khánh và bầy đặc nhiệm đã đuổi tới.
*XÈ...È...È...*
Ba quả lựu đạn khói độc lưu huỳnh được ném thẳng vào nhánh cống ngầm sát buồng bảo trì. Luồng khói màu vàng chanh đặc quánh, nóng rực và ngạt thở bắt đầu tràn nhanh qua các khe cửa rỉ sét, bao phủ toàn bộ không gian hẹp hòi.
“Vy! Chặn lối đi!” Lâm hét lên, tay phải giật phắt chiếc mặt nạ phòng độc đeo lại cho Trịnh Công để giữ mạng nhân chứng.
Vy nghiến răng, gạt khóa an toàn trên khẩu súng phun keo cải tiến, nén áp suất buồng khí lên gấp đôi mức giới hạn thiết kế (Gia cố súng phun keo quá tải). Thân súng bọc lõi thạch anh rung lên bần bật, phát ra tiếng rít xé gió rùng rợn. Cô ngắm thẳng vào một đoạn vách cống bằng bê tông cường lực đã bị mưa axit ăn mòn rỉ sét nghiêm trọng phía sau dầm chịu lực, bóp cò.
Dòng keo sinh học đậm đặc màu hổ phách phun ra xé gió, bám chặt vào vách đá nứt nẻ và lập tức nở bung, hóa cứng với tốc độ cực nhanh dưới áp lực nén cực đại. Sức giãn nở khủng khiếp của khối keo hóa đá ép chặt vào các vết nứt chịu lực, khiến toàn bộ mảng vách cống rỉ sét sụp đổ xuống, tạo thành một chiến lũy đá hộc khổng lồ chắn ngang đường ống ngầm, tạm thời chặn đứng đợt truy quét của Đại úy Khánh phía sau.
Nhưng khói độc lưu huỳnh từ lựu đạn khói vẫn đang tràn nhanh qua các khe hở còn lại, bóp nghẹt bầu không khí trong buồng bảo trì nhỏ hẹp. Lâm quỳ rạp xuống bên cạnh Trịnh Công đang ho dữ dội. Anh dùng bàn tay phải rớm máu tì chặt gã kỹ sư xuống đất, mắt phải rực sáng màu hổ phách khóa chặt mục tiêu dưới làn sương độc.
Trịnh Công, trong cơn ho sặc sụa và hoàn toàn kiệt quệ, run rẩy rút chiếc bút cảm ứng kỹ thuật từ túi áo ra. Gã dùng đầu bút vẽ nhanh những đường tọa độ lưới 3D ngoằn ngoèo lên vũng nước thải dính đầy muội than dưới sàn bê tông:
“Đây... đây là sơ đồ tọa độ ẩn của Tháp Phát Sóng Siêu Âm số 1 nằm trên Đỉnh Cột Trụ số 12... ngay sát Vành Đai Gió Tử Thần... Tao đã vẽ ra rồi... Đừng bỏ tao lại đây... Lâm!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!