Nhạc nềnSteam_Fortress

Kẻ Giám Sát Sợ Hãi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương công nghiệp màu vàng đồng đặc quánh tràn xuống từ Tầng Giữa, biến không gian quanh Trạm gác an ninh cổng số 4 thành một vùng đầm lầy ánh sáng mờ đục. Những dải đèn neon xanh lét từ phía bên kia cánh cửa thép áp lực khổng lồ rọi qua khe hở, cắt dọc lòng đường rỉ sét của Khu Ổ Chuột Bình Minh thành những vệt sáng lạnh lẽo, chập chờn. Tiếng van xả áp suất khí thải rít lên từng đợt khè khè đều đặn, át đi tiếng bước chân lén lút của những kẻ đang bò dọc theo các thanh dầm chịu lực dốc đứng.


Trên độ cao mười lăm mét sát vòm trần thép của cổng số 4, Lâm đang treo mình tĩnh lặng như một bóng ma cơ khí. Bàn tay trái của anh – một gọng kìm đá xám xịt, xơ cứng vĩnh viễn và mất hoàn toàn cảm giác do hoại tử nơ-ron – được gá chặt vào một khớp nối dầm chữ T rỉ sét. Anh không thể cảm nhận được cái lạnh buốt của thanh thép carbon dưới lớp da đá xám, nhưng năng lực Cộng hưởng tần số vết vá đang truyền những rung động cơ học cực nhỏ từ hệ thống máy phát điện của trạm gác trực tiếp vào tủy sống cổ của anh.


Lâm siết chặt tay phải bọc găng da bò quanh báng khẩu súng bắn đinh tán tự động của Huy. Bộ nẹp bọc thép carbon đen nhám mới rèn trên bả vai phải ôm khít lấy cơ thể tàn phế của anh, kêu lên những tiếng *ken két* cơ học rất khẽ mỗi khi anh dịch chuyển trọng tâm. Áp dụng nghiêm ngặt Quy tắc ba điểm bám, Lâm luân phiên móc hai khóa carabiner của đai bảo hiểm vào dầm chịu lực, bảo đảm thân mình không bị luồng gió giật mạnh từ vành đai áp suất thổi bay.


“Lâm, tia quét hồng ngoại của trạm gác vừa đổi chu kỳ quét sang phía Tây,” giọng Vy rè rè vang lên qua bộ đàm tự chế bọc băng keo đen dắt bên tai Lâm. Cô đang nấp sau một hộp kỹ thuật điện lực cách đó không xa, mắt dán chặt vào chiếc Kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ hiển thị mạng lưới laser bảo vệ màu đỏ rực. “Camera quét võng mạc ở cổng số 4 đang bị nhiễu sóng trong vòng hai mươi giây do tao vừa kích hoạt bộ phát xung lậu. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.”


Lâm hướng mắt xuống dưới. Qua lớp kính lọc quang phổ nhiệt rạn nứt bên mắt phải, anh nhìn thấy chiếc xe bọc thép hạng nhẹ của Dome-Corp từ từ đỗ lại sát rìa phân khu công nghiệp đáy. Cửa xe trượt mở, và Trịnh Công – gã kỹ sư giám sát hèn nhát của tập đoàn – lồm cồm bước xuống. Gã mặc bộ đồng phục kỹ sư màu xám xộc xệch dính đầy vết cà phê, khuôn mặt lo lắng, liên tục đảo mắt nhìn quanh như một con chuột sợ ánh sáng. Gã ôm chặt một chiếc vali thép nhỏ bọc chì trước ngực, nhanh chân lách vào con hẻm liên thông tối tăm, ẩm ướt nằm ngay sát cạnh trạm gác.


Lâm biết gã kỹ sư này đang đi vào điểm mù an ninh để nhận tiền lót tay từ đám tay sai của đốc công Sơn nhằm viết tiếp bản báo cáo giả mạo chịu lực tấm kính 702. Đó là lý do duy nhất gã dám rời khỏi vùng bảo vệ của súng tự động.


“Vy, chuẩn bị khóa miệng gã. Tao sẽ nhảy xuống từ phía sau dầm,” Lâm khẽ ra lệnh qua bộ đàm, tay phải nhấc khẩu súng bắn đinh sẵn sàng hành động.


Vy nâng súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh, ngắm thẳng về phía bóng tối hẻm liên thông nơi Trịnh Công vừa bước vào. Cô bóp nhẹ cò súng, định bắn ra một luồng keo dẻo bịt miệng gã từ khoảng cách mười mét. Nhưng đúng khoảnh khắc đó, một luồng gió lốc áp suất ngược cực mạnh dội xuống từ vành đai gió tử thần phía trên, làm lệch hướng dòng khí nén. Viên keo sinh học bay lệch hướng, đập vào vách ống sắt rỉ sét bên cạnh phát ra tiếng *bép* ướt át dội vang trong hẻm tối.


“Mẹ kiếp, gió đổi chiều đột ngột!” Vy rủa sả qua bộ đàm.


Trịnh Công giật mình quay đầu lại, chiếc kính cận dày cộp của gã chớp nháy dưới ánh sáng neon phản chiếu: “Ai đó?”


Không thể chần chừ thêm một giây, Lâm kích hoạt ngắt khóa carabiner điện từ của đai bảo hiểm, sử dụng kỹ năng Industrial Parkour lao mình xuống từ thanh dầm dốc đứng. Anh nương theo quán tính rơi tự do, thân hình lướt nhanh qua các thanh xà gồ rỉ sét. Nhưng trong khoảnh khắc tiếp đất, bả vai phải bọc nẹp thép mới rèn của anh va quệt mạnh vào một gờ thép sắc nhọn nhô ra từ kết cấu cổng số 4. Một tiếng *xoèn xoẹt* chói tai vang lên, thanh thép rạch một đường sâu hoắm dọc theo lớp giáp da bảo hộ bên vai phải Lâm, để lại một vết xước rỉ máu nhói buốt tận xương tủy.


Lâm nghiến răng chịu đựng cơn đau thắt, không để bật ra một tiếng rên rỉ. Anh tiếp đất không tiếng động ngay phía sau lưng Trịnh Công. Bằng phản xạ cực nhanh của một thợ hàn mười năm bám vòm, Lâm vươn cánh tay phải bọc găng da khóa chặt họng gã kỹ sư giám sát, tì mạnh bả vai phải bọc nẹp thép bóp nghẹt tiếng hét của gã. Đồng thời, anh dùng bàn tay trái hóa đá xám xịt vô cảm như một khối sắt nặng nề ghim chặt hai tay Trịnh Công vào bức vách container rỉ sét.


“Im miệng nếu mày còn muốn thở khí sạch,” Lâm khàn giọng, hơi thở nóng rực phả sát bên tai gã kỹ sư đang run rẩy co rúm người vì hoảng sợ.


Trịnh Công trợn tròn mắt dưới cặp kính cận, chiếc vali bọc chì tuột khỏi tay gã rơi bịch xuống vũng nước axit ngập dưới chân. Gã nhận ra bàn tay đá xám lạnh ngắt đang bóp nghẹt cổ mình chính là của kẻ đã vá vết nứt phân khu 7 bằng máu và nơ-ron.


Nhưng ngay khi Vy vừa lao ra từ góc tối để hỗ trợ khống chế Trịnh Công, một tia sáng laser đỏ rực đột ngột cắt đôi màn sương mù công nghiệp, rọi thẳng vào khuôn mặt lấm lem muội than của Lâm. Luồng ánh sáng laser cực mạnh làm chói mắt phải rực sáng màu hổ phách của anh.


Từ trên bục dầm thép chịu lực cách đó không xa, một bóng người cao ráo mặc bộ đồ bảo hộ đời mới sáng loáng có logo nhà thầu phụ bước ra khỏi bóng tối. Hắn lăm lăm khẩu súng phun keo laser bọc thép trong tay, tháo bộ kính lọc quang phổ hiển thị hồng ngoại ra, để lộ khuôn mặt kiêu ngạo đầy hèn hạ.


Là Khoa "Hàn Nhanh".


“Tao biết mày chưa chết dưới đống đổ nát lõi xả phụ mà, Lâm!” Khoa hét lên, nụ cười hằn học rực lên dưới ánh sáng của đèn pin laser gã đang rọi thẳng vào mắt Lâm. “Mày nghĩ mày trốn được mắt tao sao? Đốc công Sơn đang treo thưởng năm mươi vạn điểm oxy cho cái đầu tàn phế của mày đó!”


Khoa "Hàn Nhanh" không do dự, gạt công tắc súng phun keo laser kích hoạt còi báo động khẩn cấp kết nối trực tiếp với trạm gác cổng số 4. Tiếng còi báo động đỏ bắt đầu rú vang rùng rợn toàn phân khu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!