Sổ Tay Của Ông Cố
Tiếng rít chói tai của lựu đạn chấn động dội xuống từ nắp cống phía trên, báo hiệu cuộc càn quét đẫm máu của đặc nhiệm bọc thép bắt đầu. Luồng sóng xung kích từ vụ nổ ép mạnh vào thành cống rỉ sét, thổi bay một làn sương muối axit bỏng rát dọc theo các ngách hầm tối tăm. Lâm nghiến chặt răng, khớp bả vai phải rách cơ nhói lên từng đợt thấu xương khi anh cố sức gồng mình che chở cho Linh dưới lớp vải bạt bọc chì. Bên cạnh anh, Vy dứt khoát giật chốt một quả lựu đạn khói ngụy trang nhiệt, ném ngược lại ngã ba cống để che mắt bầy drone đang lao tới, rồi đẩy Lâm vào một đường ống thải phụ dốc đứng.
Họ bò bạt mạng qua những đoạn cống hẹp hòi, luồn lách qua các khe hở rỉ sét của những cỗ máy lọc nước thải bỏ hoang, nương theo các luồng khí thải nóng ấm để che giấu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể khỏi hệ thống radar quét của Đại úy Khánh. Sau gần một giờ đồng hồ nghẹt thở dưới lòng đất, khi phổi của Linh bắt đầu khò khè dữ dội vì màng lọc mặt nạ cũ bị bão hòa hoàn toàn, Vy mới đẩy được tấm nắp sắt hoen rỉ của một lối thoát hiểm ngầm. Họ lồm cồm bò lên, hơi lạnh của đêm tối Tầng Đáy ùa vào mặt, mang theo mùi dầu nhớt khét lẹt quen thuộc của xưởng phế liệu của ông Năm Chì.
Bãi phế liệu khổng lồ nằm im lìm dưới màn sương mù công nghiệp màu vàng đồng đặc quánh. Những ngọn núi rác thải công nghệ, vỏ drone tuần tra hỏng xếp chồng chéo lên nhau như những bộ xương thú cơ khí khổng lồ. Từ trong căn lều dựng tạm bằng các tấm tôn bọc chì sát vách tường chắn, một bóng người mập mạp bước ra, chiếc chân giả cơ khí rỉ sét kêu cọt kẹt gõ nhịp xuống nền đất dính đầy vệt dầu đen.
“Mẹ kiếp, tụi bay còn sống đó hả?” Ông Năm Chì quệt râu, miệng nhai nhóp nhép một viên kẹo cao su vị bạc hà để át đi mùi cồn công nghiệp bốc lên từ các vỏ pin cũ rò rỉ. Đôi mắt ti hí của ông già đảo nhanh qua vết thương rỉ máu trên bả vai Lâm, rồi dừng lại ở cánh tay trái xám xịt, cứng đờ như đá vòm kính của anh. “Vào mau! Tụi bảo an của Hùng Sắt đang càn quét Chợ Bình Minh gắt lắm. Lính gác trạm lọc số 4 vừa báo cho tao biết tụi nó đã khóa toàn bộ dải tần số của thợ hàn lậu rồi.”
Vy nhanh nhẹn bế Linh đặt nằm xuống chiếc giường bạt rách góc trong góc lều, đắp thêm một lớp bạt cách nhiệt để ngụy trang nhiệt độ cơ thể đang sốt cao của cô bé. Trong khi đó, Lâm bước thẳng về phía chiếc đe sắt rỉ sét giữa xưởng phế liệu. Khớp bả vai phải của anh đang co rút dữ dội do lực giật cáp treo lúc chạy trốn, nẹp vai cơ khí bả vai phải của Lâm bị rạn nứt rỉ sét nặng hơn phát ra tiếng kêu ken két rít rỉ sét đầy đau đớn mỗi khi anh nâng cánh tay phải bọc găng da bò.
“Tao cần thép carbon chịu lực cao để rèn lại cái nẹp này,” Lâm khàn giọng, giọng nói bị bóp nghẹt sau lớp mặt nạ da sần rách dính đầy muội than. “Và một nguồn pin lithium áp suất cao dự phòng. Cái tay trái của tao... nó nặng quá, cái nẹp cũ chịu không nổi nữa.”
Ông Năm Chì không nói một lời, chỉ khạc bãi kẹo cao su xuống đất, dùng chiếc chân giả gõ cọc cọc vào một đống phế liệu titan rỉ sét sát góc xưởng: “Thằng Bảy Sắt vừa lượm được mấy thanh dầm chịu lực của trực thăng cứu hộ cũ dưới hố rác. Thép carbon nguyên chất, cực bền. Lò rèn plasma lạnh ở đằng kia, tự làm đi. Tao không muốn dính máu của tao lên cái thây tàn phế của mày.”
Lâm bước tới lò rèn, dùng bàn tay trái hóa đá hoàn toàn vĩnh viễn không cảm giác của mình làm bệ tì cơ học bám dầm dốc đứng. Anh đặt thanh thép carbon thô lên đe sắt. Cánh tay trái của anh giờ đây lạnh ngắt, thô ráp và xám xịt như một khối đá kính cường lực phong hóa, hoàn toàn không có xúc giác. Anh dùng nó như một chiếc gọng kìm vô hồn để giữ chặt thanh thép nóng đỏ, trong khi tay phải cầm chiếc búa rèn cơ khí gõ liên tục vào thanh kim loại. Tiếng búa gõ *chan chát* dội vang trong không gian chật hẹp, quyện với tiếng lửa plasma lạnh phát ra từ đầu súng hàn.
Để hàn gia cố bộ nẹp tay mới bám chặt vào bả vai phải rách cơ, Lâm buộc phải kết nối trực tiếp súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh vào nguồn pin lithium-ion áp suất cao. Quá trình hàn nung chảy thép carbon tiêu hao mất mười phần trăm năng lượng pin lithium của súng phun, nhưng đổi lại, chiếc nẹp mới bọc thép carbon đen nhám đã ôm khít lấy bả vai phải và cánh tay trái hóa đá của anh, tạo ra một lực đỡ cơ học vững chắc giúp giảm bớt gánh nặng trọng lượng lên cột sống cổ.
Trong lúc tìm kiếm một chiếc vòng đệm kim loại dưới đống vỏ máy nén cũ rỉ sét để cố định khớp xoay của nẹp vai, lòng bàn tay phải bọc găng da của Lâm đột ngột chạm phải một vật thể nặng nề, dẹt và được bọc một lớp chì dày đặc bám đầy bụi gỉ sắt. Bản năng của một thợ hàn vòm kính mười năm bám dầm giúp anh cảm nhận được một tần số rung động cơ học quen thuộc dội ngược từ vật thể qua lớp chì.
Lâm lôi vật đó ra khỏi đống phế liệu. Đó là một cuốn sổ tay bọc da cổ điển, nhưng bên ngoài được gia cố bằng một lớp vỏ bọc chì chống bức xạ dày gần năm milimét, hoen rỉ và bám đầy mạt đồng.
“Cái gì đó?” Vy bước lại gần, kính bảo hộ thông minh của cô quét qua lớp vỏ chì, hiển thị những ký tự đóng dấu chìm rỉ sét cổ xưa.
Lâm dùng mỏ lết đa năng cẩn thận cạy bỏ lớp vỏ bọc chì hoen rỉ bên ngoài. Lớp chì vỡ ra từng mảng dưới lực tì của tay phải bọc nẹp cơ khí, để lộ ra trang bìa da bò dày cộp đã ngả màu vàng ố. Trên trang bìa, những nét chữ viết bằng mực phản quang đã mờ nhạt nhưng vẫn có thể đọc rõ nét tên người sở hữu: *Trần Văn Khang – Kỹ sư trưởng kết cấu móng vòm bảo vệ Neo-Sài Gòn.*
“Là ông cố của tao,” Lâm khàn giọng, đôi mắt phải rực sáng màu hổ phách dưới ánh đèn neon chập chờn của xưởng phế liệu. “Cụ là một trong những kỹ sư đầu tiên đặt nền móng xây dựng hệ thống cột trụ chịu lực cho vòm kính này trước khi nó bị tập đoàn tư nhân hóa.”
Ông Năm Chì bước tới, gạt chiếc kính lúp nhiều tròng xuống mắt để đối chiếu các ký tự kỹ thuật cổ điển khắc chìm trên trang giấy da. Gương mặt bặm trợn của ông già chợt biến sắc, giọng ông run lên: “Mẹ kiếp... Đây là sơ đồ thiết kế gốc của hệ thống vòm bảo vệ đời đầu. Nhìn những nét vẽ này đi, đây không phải là bản vẽ bảo trì thông thường. Nó chứa sơ đồ hệ thống đường hầm thoát hiểm ngầm dưới chân đế vòm kính!”
Hùng "Cáp Vàng" lập tức bò tới, đặt chiếc máy tính bảng chắp vá của mình lên đống phế liệu bên cạnh cuốn sổ tay. Cậu khởi động chương trình mô phỏng 3D kết cấu đường hầm dựa trên các thông số tọa độ kỹ thuật cổ điển mà ông Năm Chì vừa giải mã. Những dải sáng màu xanh lá cây bắt đầu chạy dọc trên màn hình nứt vỡ, dựng lại một sơ đồ mạng lưới đường ống dẫn áp suất cũ thời sơ khai chạy dọc theo các cột trụ chịu lực chính từ Tầng Đáy lên thẳng đỉnh tháp vòm kính trung tâm.
“Lâm... Vy... Nhìn cái này đi!” Hùng khẽ kêu lên, hàm răng khểnh của cậu run bần bật vì phấn khích. “Đường ống dẫn áp suất cũ này đã bị tập đoàn xóa bỏ khỏi sơ đồ hiện đại của hệ thống mạng. Nó là một đường ống analog hoàn toàn không chịu sự kiểm soát của máy chủ điều khiển trung tâm. Nó kết nối trực tiếp từ Tầng Đáy lên đến tận đỉnh vòm kính mà không hề đi qua bất kỳ trạm gác an ninh hay cửa ngõ an ninh cổng số 4 nào!”
Vy dán mắt vào màn hình mô phỏng, ngón tay cô lướt nhanh trên các điểm nút cơ học: “Đường ống này đã bị nghẽn ở phân khu Chợ Lớn do lớp keo sinh học nơ-ron thế hệ đầu bị hóa đá chết từ hàng chục năm trước. Nhưng nhìn xem, điểm nút áp suất bị nghẽn này lại chính là một điểm mù an ninh hoàn hảo. Hệ thống AI của Trưởng phòng An sẽ không bao giờ rà quét một đường ống đã bị khai tử trên danh nghĩa kỹ thuật.”
“Nhưng làm sao chúng ta biết cái ống rỉ sét này không bị sập?” Hùng hoài nghi, giọng cậu chùng xuống. “Nó đã nằm đó hơn một thế kỷ dưới áp suất nén cực đại của vòm kính. Chỉ cần chúng ta bước vào và làm thay đổi áp suất dòng khí, cả đoạn ống sẽ bẹp rúm như một lon nước rỗng.”
Lâm áp sát bàn tay trái hóa đá xám xịt của mình vào trang giấy vẽ sơ đồ kết cấu chịu lực của đường ống cũ. Năng lực Cộng hưởng tần số vết vá bùng nổ, cho phép anh cảm nhận được sự đồng điệu cơ học kỳ lạ giữa cấu trúc đá xám trên da thịt mình và kết cấu chịu lực của hệ thống vòm kính được vẽ trong sổ tay. Anh khép hờ mắt, lắng nghe tiếng gió rít gầm rú từ các đường ống áp lực cao phía trên truyền qua nền đất xưởng phế liệu.
“Nó vẫn chịu lực được,” Lâm phẳng lặng nói, giọng nói kiên định tuyệt đối. “Cụ Khang đã thiết kế đường ống này bằng hợp kim titanium-carbon nguyên khối bọc chì bảo vệ chống phóng xạ. Nó bền hơn bất kỳ đường ống dẫn khí thải rẻ tiền nào của tập đoàn bây giờ. Đây là lối đi duy nhất giúp chúng ta thâm nhập lên Tầng Giữa mà không bị quét võng mạc sinh trắc học.”
Để xác minh tọa độ thực địa của đường ống cũ, Hùng "Cáp Vàng" quyết định kết nối máy tính bảng của mình vào hệ thống mạng của trạm để quét thử dải tần số cảm biến khu vực xung quanh Chợ Lớn. Cậu cố gắng bẻ khóa cảm biến quét áp suất của Trưởng phòng An từ xa để kiểm tra xem có thiết bị bảo an nào đang hoạt động quanh điểm nút bị nghẽn hay không.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Màn hình máy tính bảng đột ngột chớp nháy đỏ dồn dập. Một dòng mã độc bảo mật cực mạnh phóng ra từ hệ thống tường lửa tự động của phòng giám sát an ninh, nướng chín hoàn toàn bảng mạch analog phụ của máy tính bảng. Hùng hét lên một tiếng đau đớn, vội vàng giật phăng sợi cáp kết nối ra trước khi dòng điện cao áp thiêu rụi bàn tay cậu.
“Mẹ kiếp! Tường lửa động của An đã chặn hoàn toàn!” Hùng thở dốc, mặt cắt không còn giọt máu. “Hệ thống giám sát tự động đã phát hiện ra xung động quét lậu của tao. Tao không thể hack cảm biến áp suất của tụi nó từ xa được nữa. Chỉ cần tao gửi thêm một tín hiệu ping nhỏ, tụi nó sẽ định vị chính xác vị trí xưởng phế liệu này!”
Lâm dùng tay phải bọc nẹp cơ khí vỗ mạnh vào vai Hùng: “Đừng hack nữa. Chúng ta không thể bẻ khóa từ xa. Muốn vô hiệu hóa cảm biến của An, chúng ta phải di chuyển trực tiếp vào vùng mù áp suất của đường ống cũ để tiếp cận vật lý cổng bảo mật sinh học nằm trên thành ống.”
Vy đối chiếu sơ đồ cổ điển trong sổ tay với Bản đồ rò rỉ khí quyển bọc chì hiển thị trên màn hình máy tính bảng. Gương mặt sắc sảo của cô bỗng trở nên xám xịt dưới ánh sáng xanh lạnh của màn hình điện tử. Cô quay sang nhìn Lâm, đôi mắt lộ rõ vẻ lo âu tột độ.
“Lâm... Nhìn cái này đi,” Vy khẽ thì thầm, ngón tay cô chỉ vào dải tần số áp suất đang biến động liên tục dọc theo cột trụ số 12. “Bản báo cáo kỹ thuật giả của Trịnh Công đang đẩy nhanh tiến độ xả khí thải độc hại của tập đoàn. Thời gian đếm ngược kích hoạt đợt xả khí độc tiếp theo tại phân khu 7 chỉ còn đúng bốn mươi tám giờ. Đường ống áp suất cũ của cụ Khang này... nó chạy thẳng qua một khu vực tuyệt mật được bảo vệ bởi cảm biến áp suất của Trưởng phòng An. Chỉ cần một dao động khí nhỏ bằng hơi thở của chúng ta khi leo qua đó, hệ thống sẽ báo động đỏ toàn thành.”
Lâm siết chặt bàn tay phải bọc nẹp cơ khí đen nhám chịu lực, ánh mắt rực sáng màu hổ phách hướng thẳng về phía Linh đang nằm thoi thóp trong góc lều. Tiếng rít gió rò rỉ từ vòm kính cường lực trên đầu vẫn gầm rú như một lời cảnh báo tàn nhẫn về thời gian sinh tồn đang cạn kiệt từng phút.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!