Nhạc nềnSteam_Fortress

Nanh Vuốt Dưới Cống Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng vuốt kim loại rít gầm xé toạc bóng tối ngách hầm, kéo Lâm vào cuộc đối đầu sinh tử khốc liệt với con chó săn bọc thép.


Trong khoảng không gian chật hẹp của Đường ống thoát khí chính Tầng Đáy, bóng tối đặc quánh như dầu nhớt thải bao trùm lấy bốn con người. Thứ duy nhất phát ra ánh sáng là vệt lân quang màu xanh huỳnh quang nhạt nhòa từ dòng nước thải ngưng tụ dưới chân và đèn báo áp suất nhấp nháy màu cam trên thân súng phun keo cải tiến của Vy. Mùi rỉ sét nồng nặc quyện với mùi lưu huỳnh nóng và mùi mỡ bò cơ khí tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


*Két... rắc...*


Khớp nẹp cơ khí bọc ngoài bả vai phải của Lâm lại phát ra một tiếng rít nhỏ khô khốc khi anh khẽ dịch chuyển để che chắn cho Linh. Vết nứt rạn rỉ sét trên nẹp vai cơ khí – hậu quả từ lực giật kinh hoàng khi anh rơi tự do từ độ cao ba trăm mét ở phân khu 7 – đang dãn rộng ra. Cơn đau buốt từ khớp bả vai phải rách cơ rạn xương rỉ máu nhói lên từng đợt, chạy dọc theo tủy sống cổ như một luồng điện sống. Nhưng Lâm không dám rên rỉ. Anh siết chặt cánh tay phải, giữ Linh nép sát vào vách cống lạnh ngắt.


Bàn tay trái của anh đặt bất động trên đùi Linh, lạnh ngắt và vô cảm. Di chứng hoại tử nơ-ron Cấp 3 đã biến toàn bộ bàn tay và cánh tay trái của anh thành một khối đá xám xịt phong hóa của kính vòm. Anh không thể điều khiển nổi một ngón tay, không cảm nhận được nước axit dưới cống đang ngập đến bắp chân, chỉ có vệt sáng hổ phách nhạt từ vết sẹo nơ-ron nơi cổ tay khẽ chớp nháy qua lớp kính rạn nứt của chiếc kính lọc quang phổ cũ.


*Sột... sột... sột...*


Tiếng móng vuốt kim loại sắc nhọn của con Model S-100 cào dữ dội trên vách ống sắt dốc đứng ngay sát sườn ngách hầm họ đang ẩn nấp. Con robot chó săn nặng hai trăm ký của Dome-Corp đang đánh hơi mùi dung môi cồn công nghiệp bám trên vết thương rách da của Lâm. Bộ cảm biến hóa học trên đầu nó liên tục phát ra những tiếng o o tần số cao đầy đe dọa.


“Nó phát hiện ra mùi cồn rồi,” Vy thầm thì sát tai Lâm, giọng cô lạnh lùng nhưng gấp gáp. Cô khẽ nâng khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh lên, ngón tay đặt sát cò súng. “Nẹp vai của anh bị rò rỉ âm thanh rỉ sét, chúng ta không thể trốn ở đây được nữa. Con S-100 này sẽ xé xác Linh trước khi nó kịp nhận diện võng mạc của chúng ta.”


Lâm nhìn xuống Linh. Cô bé mười hai tuổi đang run rẩy dưới lớp vải bạt bọc chì ngụy trang nhiệt, đôi mắt đen tròn thông minh ngập tràn sự sợ hãi nhưng con bé vẫn cắn chặt môi, vận dụng Liệu pháp thở chậm để giữ im lặng. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha trên mặt Linh khẽ rít lên những tiếng khè khè yếu ớt, màng lọc sinh học bên trong đã bão hòa hoàn toàn bởi khói độc lưu huỳnh. Nếu chiến đấu xảy ra ngay tại đây, chấn động và khí độc xả ra từ động cơ robot sẽ làm phổi Linh sụp đổ ngay lập tức.


“Hùng,” Lâm khàn giọng, tiếng nói bị bóp nghẹt sau lớp mặt nạ da sần rách dính đầy bụi than. “Cậu ở lại giữ Linh. Bọc chì kỹ vào, tắt nguồn máy tính bảng. Tôi và Vy sẽ dụ nó ra ngã ba cống.”


Hùng "Cáp Vàng" mặt cắt không còn giọt máu, gật đầu lia lịa. Cậu ôm lấy Linh, kéo con bé lùi sâu vào góc tối nhất của container phế liệu đổ nát sát vách cống.


Lâm dùng tay phải bám chặt vào một gờ thép rỉ sét, lấy đà đứng dậy. Cánh tay trái hóa đá hoàn toàn của anh buông thõng vô lực, nhưng anh biết cách dùng trọng lượng của nó để giữ thăng bằng cơ thể. Anh gạt nhẹ công tắc bên gọng kính lọc quang phổ nhiệt cũ. Dù cảm biến hồng ngoại bên trái đã bị cháy hỏng hoàn toàn do quá tải từ trường, nửa mắt kính bên phải vẫn hiển thị những luồng khí nóng tỏa ra từ ngã ba cống dưới dạng phổ màu cam rực.


“Đi thôi,” Lâm nói với Vy.


Họ lách người ra khỏi ngách hầm, bước thẳng vào Đường ống thoát khí chính Tầng Đáy. Ngay khi bước chân của Lâm chạm vào dòng nước thải axit sủi bọt, tiếng móng vuốt kim loại phía sau đột ngột tăng tốc.


*HÚ...Ù...Ù...*


Tiếng gầm rú cơ học phát ra từ bộ loa nén của con Model S-100 dội thẳng vào màng nhĩ Lâm. Con quái vật bốn chân bọc thép màu xám đen lao ra từ bóng tối ngách hầm, đôi mắt camera hồng ngoại đỏ rực khóa chặt vào bóng lưng của Lâm. Hàm răng bọc hợp kim tungsten của nó nhe ra, phát ra những tia lửa điện nhỏ lách tách khi các khớp cơ khí nạp xung lực.


“Chạy!” Vy hét lên.


Họ bạt mạng lao về phía ngã ba cống, nơi lòng đường ống mở rộng hơn. Lâm di chuyển lắt léo nương theo quán tính cơ thể, bộ nẹp cơ khí bên vai phải rít lên từng tiếng *kít... rắc...* chói tai dưới sức nặng và tốc độ chạy. Mỗi bước dậm chân xuống nước axit đều dội ngược một lực chấn động mạnh lên bả vai phải bị rách cơ, khiến Lâm đau buốt đến mức mắt mờ đi.


Nhưng anh không dừng lại. Sử dụng năng lực Cộng hưởng tần số vết vá, Lâm áp sát bả vai và cánh tay trái hóa đá của mình vào thành ống dẫn rỉ sét dọc đường chạy. Dù không có xúc giác, nhưng những rung động cơ học tần số cực cao từ bước chạy của con robot bọc thép truyền qua kim loại đường ống dội thẳng vào hệ thần kinh trung ương của anh. Trong đầu Lâm hiện lên một sơ đồ rung động rõ nét: con Model S-100 thứ nhất đang lao tới với tốc độ ba mươi mét trên giây, khoảng cách mười hai mét; ngay phía sau nó là tiếng xích sắt của con thứ hai.


“Hai con!” Lâm hét lớn cảnh báo Vy. “Con thứ hai đang bám sát ngã rẽ bên trái!”


Ngay khi họ chạm đến ngã ba cống rộng khoảng sáu mét, con Model S-100 đi đầu thực hiện một cú nhảy vọt khổng lồ. Cơ thể bọc thép nặng hai trăm ký của nó xé rách màn sương khói lưu huỳnh, nhe hàm răng tungsten định nghiền nát chân Lâm.


Lâm vận dụng kỹ năng Nhịn thở sâu. Anh hít một hơi thật sâu khí sạch còn sót lại trong mặt nạ trước khi luồng khí gas methane nóng rực từ lỗ xả làm mát của robot ập đến. Anh ngã người sang bên phải, thực hiện một cú trượt dài trên nền nước axit trơn trượt để tránh cú vồ chí mạng. Con robot vồ hụt, móng vuốt kim loại của nó cào sạt sạt vào thành cống bê tông, tạo ra một cơn mưa tia lửa đỏ rực.


“Vy! Bơm keo!” Lâm gầm lên.


Vy đã đứng vững ở góc ngã ba. Cô nâng khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh, bóp cò dứt khoát. Một dòng keo sinh học nơ-ron đặc quánh màu hổ phách phun ra xé gió, tạo thành một bức tường keo dẻo dày gần mười milimét chắn ngang hành lang cống ngầm ngay trước đà lao của con robot thứ hai.


Con Model S-100 thứ hai, vốn đang lao tới với quán tính cực lớn từ ngách trái, không kịp hãm phanh. Nó húc thẳng vào bức tường keo dẻo của Vy. Chất keo dính rít bám chặt vào lớp vỏ bọc thép và các bánh răng xích ở chân nó, kéo dãn ra như những sợi dây thun khổng lồ rồi co rụt lại, triệt tiêu hoàn toàn đà chạy của con quái vật cơ khí.


“Đạn điện từ!” Vy hét lên, tay trái cô rút khẩu súng lục plasma phụ phụ tu, nã liên tiếp ba phát đạn điện từ màu xanh lam vào đầu con robot thứ hai đang bị kẹt.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Nhưng lớp vỏ bọc thép carbon dày của Model S-100 hoàn toàn hấp thụ dòng điện cao áp. Những tia chớp điện từ chỉ chạy lách tách trên lớp giáp nhám rồi tắt lịm mà không hề làm chập mạch hệ thống AI của nó. Con robot gầm rú điên cuồng, dùng lực kéo cơ học nặng hàng tấn của bốn chân xích để xé rách bức tường keo dẻo.


Cùng lúc đó, con Model S-100 thứ nhất đã xoay người lại sau cú vồ hụt. Nó lao thẳng về phía Lâm với một tốc độ kinh hoàng hơn. Lâm đang nằm dưới nền nước axit sủi bọt, bả vai phải rách cơ rạn xương nhói lên dữ dội khiến anh không thể gượng dậy nhanh chóng.


Con robot húc thẳng đầu bọc thép vào bả vai trái của Lâm.


*BÙM!*


Một tiếng va đập khô khốc vang lên. Lực tông mạnh mẽ hất văng Lâm vào vách bê tông của cống thải. Cú va chạm tàn nhẫn dội thẳng vào hệ thần kinh vai trái đang bị hủy hoại, gây nứt nhẹ xương và một cơn đau buốt nơ-ron kéo dài thấu xương tủy. Lâm hét lên một tiếng đau đớn qua lớp mặt nạ rách, toàn thân anh co rúm lại, mắt nổ đom đóm.


Con robot chó săn nhe hàm răng tungsten rít lên chói tai, chuẩn bị cúi xuống cắn đứt cổ họng anh.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm nghiến chặt răng đến bật máu môi. Ý chí sinh tồn của một thợ hàn vòm kính mười năm bám dầm trỗi dậy mãnh liệt. Anh không thể chết ở đây. Linh vẫn đang chờ anh ngoài kia.


Lâm dùng bàn tay trái hóa đá hoàn toàn vĩnh viễn không cảm giác của mình – giờ đây cứng đờ như một gọng kìm sắt rỉ sét – tì mạnh vào một bu-lông đồng của đường ống dẫn nước thải sát sàn cống để làm bệ đỡ cơ học chịu tải. Toàn bộ trọng lượng cơ thể anh được nâng đỡ bởi cánh tay tàn phế.


Bằng cánh tay phải run rẩy bọc nẹp cơ khí rạn nứt, Lâm nâng khẩu súng phun keo sinh học áp lực cao rỉ sét của mình lên. Anh gạt van an toàn, điều chỉnh buồng nén khí lên mức áp suất cực đại – kỹ thuật gia cố súng phun keo quá tải mà anh đã tự tay cải tiến từ phế liệu của ông Năm Chì.


*O... O... O...*


Thân súng phun keo rỉ sét rung lên bần bật, vòi phun phát ra tiếng rít xé gió rùng rợn dưới áp lực nén gấp đôi thiết kế. Lâm chĩa thẳng vòi phun vào bốn khớp chân cơ khí chịu lực của con Model S-100 thứ nhất đang đè trên người anh.


Anh bóp cò.


*PHỰT! PHỰT! PHỰT!*


Dòng keo sinh học nơ-ron chưa pha loãng màu hổ phách phun ra dưới áp lực cực đại, xé rách màn sương độc, bắn thẳng vào các trục bánh răng và khớp servo ở bốn chân của con robot. Hoạt tính sinh học cực mạnh của dòng keo nguyên chất lập tức kích hoạt phân bào khi tiếp xúc với kim loại nóng ấm. Chỉ trong vòng ba giây ngắn ngủi, lớp keo hóa đá xám xịt, đông cứng lại thành những khối đá cường lực siêu cứng bọc kín lấy các khớp chân cơ khí.


Con Model S-100 thứ nhất khựng lại. Động cơ xích của nó rít lên điên cuồng, khói đen bốc ra nghi ngút từ các khe tản nhiệt khi nó cố gắng di chuyển, nhưng bốn chân cơ học đã bị ghim chặt vĩnh viễn xuống nền bê tông cống thải.


Lâm không dừng lại. Anh xoay nòng súng phun keo quá tải hướng về phía con Model S-100 thứ hai đang xé rách bức tường keo của Vy. Một dòng keo hổ phách thứ hai phóng ra, ghim chặt hai chân xích sau của nó vào thành cống rỉ sét.


*RẮC... RẮC... RẮC...*


Chất keo sinh học nơ-ron đông cứng nhanh chóng biến hai con quái vật bọc thép thành hai bức tượng đá cơ khí bất động giữa dòng nước axit sủi bọt.


Vy lao đến đỡ Lâm dậy, khuôn mặt cô ẩn sau chiếc kính bảo hộ thông minh lộ rõ vẻ lo lắng: “Lâm! Anh có sao không? Vai trái của anh...”


Lâm thở dốc, bả vai trái rách cơ rạn xương giật mạnh từng cơn đau đớn. Bộ nẹp cơ khí vai phải của anh kêu lên ken két rít rỉ sét khi cử động mạnh. Anh dùng tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đau đớn, lắc đầu: “Tôi vẫn... chịu được. Phải di chuyển ngay. Tiếng động cơ của hai con này...”


Chưa kịp dứt lời, tiếng động cơ rít lên chói tai của hai con Model S-100 bị kẹt đột ngột đổi tần số. Đèn báo trên đầu chúng chuyển sang màu đỏ nhấp nháy dồn dập.


“Chúng nó tự hủy!” Vy biến sắc.


“Nhịn thở sâu! Nằm xuống!” Lâm hét lên.


*BÙM! BÙM!*


Hai tiếng nổ lớn chấn động cống ngầm vang lên liên tiếp. Sức ép từ vụ nổ động cơ lithium của robot thổi bay làn khói lưu huỳnh vàng đục, quật ngã Lâm và Vy xuống dòng nước axit ngập đến gối. Những mảnh thép bọc carbon và bánh răng rỉ sét bắn tung tóe găm vào vách cống kêu chan chát.


Khói đen đặc quánh nồng nặc mùi hóa chất cháy khét lẹt bao phủ khắp ngã ba cống ngầm. Tiếng nổ lớn chắc chắn đã làm lộ hoàn toàn vị trí ẩn nấp của họ cho hệ thống giám sát tự động của Trưởng phòng An phía trên.


Lâm lồm cồm bò dậy từ dòng nước axit sủi bọt, bả vai phải rách cơ đau buốt thấu tim. Anh cố gắng dùng tay phải bám chặt thành cống để đứng vững. Để kiểm tra tình hình xung quanh trong làn khói đen mù mịt, Lâm áp sát bàn tay trái hóa đá hoàn toàn vĩnh viễn không cảm giác của mình vào vách cống rỉ sét lạnh ngắt.


Anh nhắm chặt mắt, kích hoạt năng lực Cộng hưởng tần số vết vá.


Dòng tín hiệu cơ-sinh học từ vết sẹo nơ-ron rực sáng màu hổ phách nơi cổ tay trái truyền thẳng vào hệ thần kinh trung ương của anh, giải mã những rung động nhỏ nhất truyền qua kết cấu kim loại của hệ thống cống ngầm Chợ Lớn.


Trong bóng tối tuyệt đối của tâm trí Lâm, một tần số rung động lạ, hoàn toàn khác biệt với tiếng nước chảy hay tiếng gió rít rò rỉ, bắt đầu truyền về dọc theo vách cống.


Đó là những tiếng bước chân.


Nặng nề, nhịp nhàng và dứt khoát. Những tiếng bước chân bipedal của con người, nhưng mang một trọng lượng khủng khiếp của kim loại gia tải.


Lâm mở trừng mắt phải rực sáng màu hổ phách, giọng anh run lên vì căng thẳng tột độ:


“Đặc nhiệm bọc thép... Tụi nó đang khép chặt vòng vây ngay phía trên đầu chúng ta.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!