Nhạc nềnSteam_Fortress

Thân Phận Phản Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới Đường ống thoát khí chính Tầng Đáy đặc quánh như dầu nhớt thải. Làn hơi nóng mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc phun ra từ các khe nứt rỉ sét của thành ống, bám vào lớp da thịt trầy xước của Trần Văn Lâm, bỏng rát và tê dại. Lâm quỳ rạp dưới nền cống ngầm sình lầy, bả vai phải rách cơ rạn xương nhói lên từng cơn buốt nhói sau cú va đập từ trận chiến ở lõi xả. Mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề như phải kéo theo cả một khối chì rỉ sét.


Bộ nẹp cơ khí chắp vá bọc ngoài bả vai phải của anh phát ra tiếng ken két khô khốc mỗi khi anh khẽ dịch chuyển. Vết nứt rạn rỉ sét trên nẹp vai cơ khí – di chứng của lực giật cáp treo kinh hoàng khi rơi tự do từ độ cao ba trăm mét – đang dãn rộng ra từng chút một dưới áp lực cơ học. Lâm nghiến chặt răng, cố dùng tay phải bọc nẹp giữ chặt lấy Linh vào lòng ngực. Đứa em gái nhỏ của anh đang thở những nhịp yếm khí đứt quãng, khuôn mặt nhợt nhạt dán chặt vào lớp vải bạt bọc chì ngụy trang nhiệt mà Vy đã quấn quanh người cô bé. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha trên mặt Linh khẽ rít lên những tiếng khè khè yếu ớt, báo hiệu màng lọc sinh học bên trong đã bão hòa hoàn toàn bởi khói độc lưu huỳnh từ phân khu 7 tràn xuống.


Bàn tay trái của Lâm đặt bất động trên đầu gối. Nó hoàn toàn im lặng, lạnh ngắt và vô cảm dưới lớp băng gạc dính máu đen. Di chứng hoại tử nơ-ron Cấp 3 đã biến toàn bộ bàn tay và cánh tay trái của anh thành một khối đá xám xịt phong hóa của kính vòm. Anh không thể điều khiển nổi một ngón tay, không cảm nhận được nước axit dưới cống đang ngập đến gối, chỉ có vệt sáng hổ phách nhạt từ vết sẹo nơ-ron nơi cổ tay khẽ chớp nháy qua lớp kính rạn nứt của chiếc kính lọc quang phổ cũ.


Vy đang ngồi thụp bên cạnh anh, mái tóc cắt ngắn dính bết muội than hỏa hoạn. Cô đang dùng một chiếc tua-vít nhỏ để căn chỉnh lại bộ van nén khí của khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh. Đèn báo áp suất trên thân súng của cô liên tục nhấp nháy màu cam nhạt do rò rỉ khí nén. Hùng "Cáp Vàng" thì ngồi nép vào góc tối của một thùng container phế liệu đổ nát cách đó vài bước chân, hai tay ôm chặt lấy chiếc máy tính bảng chắp vá đã cháy đen một góc bảng mạch analog, khuôn mặt lấm lem muội điện xám xịt không giấu nổi vẻ hoảng loạn.


“Áp suất luồng khí thải ngược đang tăng lên,” Vy thầm thì, giọng cô lạnh lùng nhưng thấp thỏm dưới tiếng gió rít gầm rú từ các đường ống cao áp phía trên. “Tụi tuần tra bọc thép của Hùng "Sắt" đang điên cuồng ném lựu đạn chấn động dọc theo các tuyến cống hộp. Chúng ta không thể di chuyển theo lối thông lên Chợ Bình Minh được nữa. Lối đi duy nhất hiện tại là lách qua vùng mù áp suất của đường ống thải chính này để hướng về phía Chợ Lớn.”


Lâm khẽ gật đầu, bả vai phải giật mạnh một cơn đau thắt. Anh nhìn khẩu súng phun keo cải tiến dính đầy bụi gỉ sắt của Vy đang đặt trên một hòm phế liệu rỉ sét. Theo bản năng của một thợ hàn mười năm bám vòm, mắt anh dừng lại ở phần tay cầm của khẩu súng. Có một điểm bất thường cơ học ở đó. Phần báng súng bằng hợp kim titanium chắp vá có một gờ thép nhỏ nhô ra, lệch khoảng hai milimét so với thiết kế nén khí tiêu chuẩn của hãng cơ khí Bình Minh.


“Vy,” Lâm khàn giọng, tiếng nói bị bóp nghẹt sau lớp mặt nạ da sần rách dính đầy bụi than. “Cái gờ ở báng súng của cô... nó không phải là bộ phận tăng áp.”


Vy khựng lại, đôi mắt sắc sảo ẩn sau chiếc kính bảo hộ thông minh khẽ nheo lại trong bóng tối. Cô định giật lấy khẩu súng, nhưng tay phải bọc nẹp cơ khí của Lâm đã nhanh hơn. Lâm dùng các ngón tay phải run rẩy của mình luồn vào dưới gờ thép, khẽ nhấn một lực chính xác theo góc nghiêng ba mươi độ – kỹ thuật bẻ khóa cơ học analog mà anh học được từ chú Tư.


*Cạch.*


Một tiếng lẫy cơ học nhỏ vang lên. Phần ốp hông của báng súng phun keo bật mở, để lộ một ngăn chứa bí mật nhỏ được lót bằng một lớp vải nỉ chống ẩm màu đen sờn gấu. Bên trong không chứa linh kiện thạch anh hay pin dự phòng, mà là một tấm ảnh giấy analog cũ kỹ bọc trong một túi nhựa mỏng chống nước.


Lâm dùng tay phải kẹp lấy tấm ảnh đưa lên sát mắt kính lọc quang phổ cũ. Bức ảnh đã ố vàng ở các góc, nhưng hình ảnh vẫn còn khá rõ nét dưới ánh sáng lân quang màu xanh huỳnh quang nhạt từ dòng nước thải ngưng tụ dưới chân họ. Trong ảnh là một người đàn ông trung niên có vầng trán cao thông thái, vai rộng, mặc bộ đồng phục kỹ sư cao cấp màu xám tro của tập đoàn Dome-Corp với ba vạch vàng danh giá trên cầu vai. Đứng bên cạnh ông là một cô bé khoảng mười tuổi có mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt sáng bướng bỉnh – chính là Vy thời thơ ấu. Họ đang đứng trước một bản vẽ lưới 3D khổng lồ của vòm kính trung tâm thành phố Neo-Sài Gòn.


“Đừng chạm vào nó,” Vy đột ngột giật phắt tấm ảnh khỏi tay Lâm, giọng cô run lên một tia phẫn nộ hiếm hoi, nhưng ngay lập tức chìm vào một sự im lặng đau đớn. Cô cẩn thận vuốt lại lớp túi nhựa bọc ngoài tấm ảnh rồi cất ngược vào ngăn bí mật của báng súng, siết chặt chiếc ốp hông lại.


Lâm nhìn thẳng vào Vy, ánh mắt rực sáng màu hổ phách của anh không hề né tránh: “Người đàn ông đó... ba vạch vàng trên cầu vai của ban thiết kế vòm kính đời đầu. Ông ấy là ai?”


Vy im lặng, đôi bàn tay bó sát trong găng bảo hộ đen siết chặt lấy thân súng phun keo đến mức các khớp cơ khí nhỏ kêu lên răng rắc. Tiếng nước thải axit nhỏ giọt *tõm... tõm...* xuống nền cống ngầm như đang đếm nhịp cho sự im lặng ngột ngạt giữa hai người. Hùng "Cáp Vàng" khẽ ngước lên nhìn họ, rồi lại cúi xuống ôm chặt lấy Linh, dặn cô bé hít thở thật nông để tiết kiệm lượng khí sạch ít ỏi còn lại trong bình nén khẩn cấp.


“Đó là cha tôi,” Vy cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô phẳng lặng nhưng lạnh buốt như không khí Tầng Thượng. “Lê Hoài Nam. Cựu kỹ sư trưởng phòng nghiên cứu vật liệu sinh học của Dome-Corp. Một trong những người đã đặt nền móng đầu tiên cho công nghệ keo sinh học nơ-ron mà anh đang dùng để vá vòm kính mỗi ngày.”


Lâm khẽ nhíu mày, ký ức về người cha quá cố Trần Văn Định đột ngột ùa về trong tâm trí anh. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ anh đang đeo, những bài học về cách lắng nghe tiếng gió rít qua vết nứt cường lực... tất cả đều bắt nguồn từ một người cha đã nằm lại dưới đáy vực thẳm vòm kính năm năm trước.


“Ông ấy đã mất rồi phải không?” Lâm hỏi, giọng anh dịu đi một chút.


“Tập đoàn Dome-Corp đã thủ tiêu ông ấy,” Vy nghiến răng, đôi mắt cô rực lên một tia căm hờn tột độ dưới ánh sáng xanh lạnh của cống ngầm. “Năm tôi mười hai tuổi, cha tôi phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: vòm kính khổng lồ bảo vệ Neo-Sài Gòn thực chất không phải là lá chắn chống lại sa mạc phóng xạ bên ngoài. Nó là một cái bẫy nuôi nhốt khổng lồ. Tập đoàn chủ động tạo ra các sự cố rò rỉ khí độc bằng sóng siêu âm để điều tiết mật độ dân số và bòn rút đến giọt máu cuối cùng của dân nghèo thông qua luật thuế oxy. Cha tôi đã phản tỉnh. Ông lén sao chép bản thiết kế gốc và hệ thống van áp suất trung tâm để tìm cách bẻ khóa giải phóng bầu trời. Nhưng trước khi kịp hành động, ông bị đặc nhiệm bọc thép của tập đoàn kết tội phản quốc và cắt dây neo bảo hiểm từ độ cao một ngàn mét.”


Vy hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp giáp bảo hộ đen: “Cái chết của ông được ngụy trang thành một 'tai nạn kỹ thuật mỏi cáp'. Tôi gia nhập phiến quân 'Cánh Buồm Rách' không phải vì lý tưởng viển vông, Lâm ạ. Tôi muốn hoàn thành di nguyện chưa trọn của cha mình. Tôi muốn đập tan cái lồng kính độc quyền này để trả lại quyền thở tự do cho mọi người.”


Lâm tĩnh lặng lắng nghe. Sự thấu cảm sâu sắc từ nỗi đau mất cha dâng lên trong lòng anh như một dòng nước nóng, tạm thời lấn át cơn đau buốt từ bả vai phải. Anh khẽ chạm tay vào túi bảo hộ trước ngực, nơi ổ cứng bọc chì chứa Bản đồ rò rỉ khí quyển của Trần Lập và chiếc la bàn cổ khắc chữ U.K. của chú Út Kiệt đang nằm im lìm.


“Cha tôi, Trần Văn Định, cũng chết vì bị cắt dây neo bảo hiểm,” Lâm khàn giọng nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt Vy. “Ông ấy bị kết tội trộm cắp thiết bị, nhưng sự thật là ông ấy đã lén giúp Trần Lập sao chép Bản đồ rò rỉ này. Chúng ta đều là con của những người thợ hàn đã bị vòm kính này nuốt chửng.”


Vy khẽ run lên. Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau dưới cống ngầm, lớp mặt nạ lạnh lùng, quyết đoán của nữ kỹ sư phản tỉnh hoàn toàn sụp đổ trước mặt Lâm. Cô nhìn bàn tay trái hóa đá hoàn toàn vĩnh viễn không cảm giác của anh, rồi nhìn vết rạn nứt rỉ sét trên nẹp vai cơ khí của anh. Có một sự thấu cảm sinh tử thầm lặng kết nối giữa hai con người tàn phế của Tầng Đáy.


“Chúng ta không còn đường lui nữa, Lâm,” Vy thầm thì, tay cô khẽ đặt lên bộ nẹp vai của anh. “Huyết thanh chống hoại tử nơ-ron của bác sĩ Khanh đã hết sạch. Nếu chúng ta không thâm nhập lên Tầng Giữa thành công trong vòng hai mươi tư giờ tới để tìm hóa chất thô điều chế thuốc mới, cánh tay phải của anh cũng sẽ hóa đá vĩnh viễn.”


Đột ngột, Hùng "Cáp Vàng" rụt cổ lại, giơ chiếc máy tính bảng chắp vá đang nhấp nháy những vạch sóng xanh yếu ớt lên: “Chờ đã... Tín hiệu radio bảo an của tôi vừa bắt được một tần số sóng lạ cực mạnh di chuyển dưới lòng đất. Khoảng cách... ba mươi mét... hai mươi lăm mét... Nó đang tiến thẳng về phía ngách hầm này!”


“Model S-100!” Vy biến sắc, cô nhanh chóng gạt công tắc súng phun keo cải tiến để ngắt nguồn pin thạch anh. “Tắt toàn bộ thiết bị điện tử ngay! Robot chó săn cơ khí quét theo dòng điện rò rỉ và bức xạ nhiệt sinh học!”


Hùng vội vàng nhấn nút nguồn máy tính bảng, bóng tối lập tức nuốt chửng lấy cả nhóm. Lâm dùng tay phải kéo Linh sát vào ngực mình, áp sát lưng vào vách cống rỉ sét lạnh ngắt. Anh cúi đầu sát tai Linh, thầm thì bằng giọng cực nhỏ: “Linh, nín thở sâu. Hít vào chậm, thở ra thật nhẹ theo nhịp của anh. Đừng phát ra tiếng động.”


Linh hiểu chuyện gật đầu, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy vạt áo bảo hộ rách nát của anh trai. Cô bé vận dụng Liệu pháp thở chậm điều hòa nhịp tim để giảm thiểu lượng oxy tiêu thụ và giữ cơ thể tĩnh lặng tuyệt đối.


*Cạch... Cạch... Cạch...*


Tiếng móng vuốt kim loại sắc nhọn cào sột soạt trên thành ống sắt dốc đứng vang lên từ phía ngã rẽ cống ngầm, cách họ chưa đầy mười lăm mét. Ánh sáng từ camera hồng ngoại quét nhiệt của con Model S-100 rọi qua khe cửa thông gió, quét những vệt sáng đỏ lòm lên vách tường đối diện.


Con robot chó săn nặng hai trăm ký dừng lại ngay phía trên nắp cống ngầm sát ngách hầm của họ. Nó xoay đầu camera hồng ngoại liên tục, phát ra những tiếng o o tần số cao từ bộ cảm biến hóa học siêu nhạy đang đánh hơi mùi dung môi cồn công nghiệp bám trên vết thương của Lâm.


Lâm áp bàn tay trái hóa đá xám xịt của mình vào thành ống dẫn rỉ sét. Nhờ năng lực Cộng hưởng tần số vết vá, anh cảm nhận được bước chạy của bốn chân cơ khí của con robot đang tạo ra những chấn động nhỏ truyền qua kết kết cấu sắt của đường ống. Anh có thể “nghe” thấy tiếng bánh răng chuyển động bên trong khớp chân của nó.


“Nó đang đứng ngay trên nắp cống,” Lâm truyền âm cực nhỏ qua kẽ răng cho Vy và Hùng. “Nó đang đánh hơi mùi cồn công nghiệp.”


Hùng "Cáp Vàng" mồ hôi vã ra như tắm, tay cậu khẽ thò vào túi áo khoác điện lực, rút ra một thỏi pin lithium hỏng dính đầy mỡ bò – thỏi pin dự phòng cuối cùng của chiếc máy tính bảng.


*Vút.*


Hùng lén ném thỏi pin lithium hỏng ra xa dọc theo hành lang cống ngầm đối diện. Thỏi pin va chạm vào thành ống phát ra một xung điện từ rò rỉ nhẹ.


Cảm biến dòng điện của con Model S-100 lập tức bị kích thích bởi xung điện từ của thỏi pin. Đầu camera của nó xoay ngoắt sang hướng ngược lại, bốn chân cơ khí dậm mạnh xuống nền cống phát ra tiếng rít kim loại rùng rợn rồi bạt mạng lao theo hướng thỏi pin vừa rơi.


Lâm khẽ thở phào, định nhấc người dịch chuyển sang ngách bên cạnh để tìm lối thoát khẩn cấp. Nhưng đúng khoảnh khắc anh dồn lực vào bả vai phải, khớp nẹp cơ khí chắp vá bị rạn nứt đột ngột giật mạnh.


*KÍT... RẮC...*


Tiếng rít rỉ sét của khớp nẹp kim loại vang lên đanh gọn trong không gian hẹp hòi của đường ống ngầm.


Tiếng động cơ của con Model S-100 ở phía xa đột ngột ngắt quãng.


Lâm đóng băng toàn thân, tim anh đập thình thịch bóp nghẹt lồng ngực. Vy siết chặt súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh, ngón tay đặt sát cò súng sẵn sàng quyết tử.


Từ trong bóng tối đặc quánh của ngách hành lang ẩn nấp ngay sát sườn họ, tiếng móng vuốt kim loại của con Model S-100 bắt đầu cào sột soạt dữ dội trên vách ống sắt dốc đứng, tiến thẳng về phía vị trí của họ với tốc độ kinh hoàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!