Nhạc nềnSteam_Fortress

Tàn Cuộc Sau Cơn Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ngập ngụa mùi lưu huỳnh nồng nặc và nước thải axit bốc hơi ấm nóng nuốt chửng lấy Trần Văn Lâm. Ý thức của anh chao đảo như một cánh buồm rách giữa cơn bão khí áp ngược. Tiếng gầm rú kinh hoàng của van xả phụ Khu 7 vẫn còn vang vọng bên màng nhĩ rách nát, quyện lẫn với tiếng còi báo động đỏ của tập đoàn Dome-Corp rít lên từng hồi từ những loa phóng thanh treo lơ lửng trên tầng không. Lâm không biết mình đã bò được bao xa dưới lòng đất, chỉ biết rằng mỗi mét di chuyển là một lần bả vai phải rách cơ rạn xương của anh giật lên những cơn đau buốt thấu tận tủy sống.


“Lâm! Nghe tôi nói không? Ráng lên một chút nữa!”


Giọng nói của Vy khàn đặc, đứt quãng qua bộ đàm tự chế bọc băng keo đen. Cô đang dùng bờ vai mảnh khảnh của mình đỡ lấy một bên hông Lâm, trong khi tay kia giữ chặt lấy Trần Khánh Linh. Đứa em gái mười hai tuổi của anh đang thở khò khè, lả đi trong chiếc áo khoác bọc chì ngụy trang nhiệt của Vy. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh nhợt nhạt dưới làn khói vàng đục, đôi môi tím tái vì thiếu oxy sạch. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ dán sticker cỏ ba lá rách góc của cô bé phát ra những tiếng rít yếm khí yếu ớt.


Phía sau họ, Hùng "Cáp Vàng" đang lồm cồm bò sát đất, một tay kéo theo chiếc hòm phế liệu chứa các linh kiện cơ khí, tay kia ôm chặt chiếc máy tính bảng chắp vá đang bốc khói khét lẹt. Vụ nổ xung điện từ từ trạm sạc drone trước đó đã nướng chín hoàn toàn bảng mạch analog của chiếc máy tính, biến nó thành một khối sắt vụn vô dụng.


“Mẹ kiếp!” Hùng rủa sả, quệt muội than bết chặt trên trán. “Lũ chó săn của Hùng "Sắt" đã chặn hết các lối thông lên Chợ Bình Minh rồi. Tụi nó đang ném lựu đạn chấn động dọc theo các tuyến cống hộp. Lâm, anh phải trụ lại!”


Lâm muốn trả lời, nhưng một cơn co thắt nơ-ron đột ngột bùng lên từ gáy cổ dội thẳng xuống cánh tay trái của anh. Cơn sốc phản vệ thần kinh do phản ứng đào thải keo sinh học chưa pha loãng – thứ mà anh đã liều mạng cắm trực tiếp vào tủy sống để vá khẩn cấp tấm kính số 702 – đang tàn phá cơ thể anh một cách tàn nhẫn. Tim anh đập loạn nhịp, tiếng mạch máu đập thình thịch bên tai nhanh như tiếng động cơ drone quá tải.


Anh đổ rạp xuống nền cống ngầm ẩm ướt, dòng nước thải axit loãng ngập đến gối lạnh buốt xộc thẳng vào vết thương hở trên bả vai phải. Lâm rên rỉ một tiếng đục ngầu, hoàn toàn lịm đi trong vòng tay của Vy.


***


Khi Lâm tỉnh lại, thế giới xung quanh anh chỉ còn là một màu đen đặc quánh của Đường ống thoát khí chính Tầng Đáy. Ánh sáng duy nhất là vệt lân quang màu xanh huỳnh quang nhạt từ những vũng nước thải ngưng tụ rò rỉ từ vòm kính phía trên rơi xuống.


Anh cố gắng cử động bàn tay trái theo bản năng của một thợ hàn bám vòm mười năm.


Không có bất kỳ phản hồi nào.


Cảm giác trống rỗng đáng sợ bao trùm lấy nửa thân người bên trái của anh. Lâm dùng tay phải run rẩy sờ soạn trong bóng tối, chạm vào cánh tay trái của mình. Nó lạnh ngắt. Lớp da thịt thô ráp từ đầu ngón tay lên đến tận khuỷu tay đã chuyển sang một màu xám xịt của đá kính cường lực phong hóa. Các ngón tay co quắp lại cứng đờ như một chiếc gọng kìm sắt rỉ sét vĩnh viễn không còn xúc giác.


Bàn tay trái của anh đã hoàn toàn hóa đá.


Bên gọng kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ đeo trên mắt phải của anh, vệt sáng hổ phách nhạt từ vết sẹo nơ-ron trên cổ tay trái vẫn nhấp nháy yếu ớt, phản chiếu qua lớp kính rạn nứt.


“Lâm, anh tỉnh rồi hả?” Giọng Vy vang lên sát bên cạnh. Cô đang quỳ dưới nền đất sình lầy, mái tóc cắt ngắn dính bết nước axit. Cô đang dùng một bộ nẹp cơ khí chắp vá từ xưởng phế liệu của ông Năm Chì để cố định cánh tay trái đang co quắp của anh vào sát lồng ngực. “Đừng cử động mạnh. Hệ thần kinh của anh đang tự đào thải chất keo sinh học. Nếu anh cố dùng lực, các sợi nơ-ron ở bả vai sẽ đứt lìa vĩnh viễn.”


Lâm nghiến răng, giọng khàn đặc qua bộ lọc mặt nạ da sần rách: “Linh... Linh đâu rồi?”


“Con bé đang ngủ bên cạnh Hùng,” Vy thầm thì, tay cô vẫn thoăn thoắt siết chặt các bu-lông của bộ nẹp cơ khí để giảm thiểu chấn động lên vai Lâm. “Hùng đang dùng bình oxy khẩn cấp của cha anh để duy trì nhịp thở cho con bé. Nhưng bình khí đó chỉ còn chưa đầy bốn mươi phần trăm dung lượng. Chúng ta không thể ở lại đây lâu.”


Đột ngột, một tiếng *RẦM* trầm đục dội xuống từ nắp cống sắt phía trên đầu họ, cách đó khoảng năm mươi mét. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên dồn dập.


*Clang! Clang! Clang!*


“Tụi bay quét kỹ góc này cho tao!” Giọng nói ồm ồm, tàn nhẫn của Hùng "Sắt" vang vọng qua các khe hở của nắp cống. “Thằng Lâm bị thương nặng, nó không chạy xa được đâu. Dùng súng quét nhiệt điện từ rà từng mét khối cống thải. Phát hiện vệt nhiệt sinh học là bắn hạ ngay lập tức!”


Ngay sau đó, những vệt sáng laser màu đỏ máu từ súng quét nhiệt của lính tuần tra bắt đầu lách qua các khe nắp cống, rọi xuống lòng ống tối tăm như những chiếc răng nanh của một con quái vật đang đói mồi.


Lâm nín thở sâu. Theo phản năng, anh áp sát bàn tay trái hóa đá vô cảm của mình vào thành ống dẫn rỉ sét của cống ngầm. Mặc dù da thịt không còn cảm giác xúc giác, nhưng thông qua năng lực Cộng hưởng tần số vết vá mới thức tỉnh, hệ thần kinh bị đồng hóa của anh lập tức cảm nhận được những rung động cơ học tinh vi nhất truyền qua kết cấu sắt của đường ống.


Anh “nghe” thấy tiếng bước chân nặng nề của năm tên bảo an bọc giáp đen đang di chuyển trên đầu. Anh “nghe” thấy tiếng o o từ tần số điện từ của chiếc máy quét nhiệt đang rà quét sát sườn ngách hầm.


“Tụi nó đang ở ngay trên đầu chúng ta,” Lâm thì thầm, giọng phẳng lặng đến đáng sợ. “Năm tên. Vũ khí hạng nặng. Khoảng cách bốn mươi lăm mét và đang tiến lại gần.”


Vy biến sắc. Cô vội vàng kiểm tra khẩu súng phun keo cải tiến mới chế tạo dắt sau hông, nhưng đèn báo áp suất của súng liên tục chớp nháy màu cam – van nén khí đã bị rò rỉ nghiêm trọng sau cú bẻ van xả phụ Khu 7.


“Hùng! Cắt sóng tuần tra của tụi nó!” Vy ra hiệu cho Hùng "Cáp Vàng".


Hùng điên cuồng gõ vào chiếc máy tính bảng chắp vá, nhưng màn hình chỉ lóe lên vài tia lửa điện nhỏ rồi tắt ngúm. “Không được! Bộ thu phát sóng lậu của tôi bị chập mạch hoàn toàn sau vụ nổ EMP rồi. Tôi không thể bẻ khóa dải tần của tụi nó từ xa được nữa!”


Cánh gọng kìm của Hùng "Sắt" đang khép chặt. Vệt sáng đỏ của máy quét nhiệt chỉ còn cách ngách hầm của họ chưa đầy mười mét. Nếu vệt quét chạm vào Linh – đứa trẻ đang sốt cao với thân nhiệt vượt ngưỡng bình thường – vị trí ẩn nấp của họ sẽ bị lộ diện hoàn toàn dưới làn đạn súng điện từ tầm xa.


Cơ thể Lâm lại bắt đầu run rẩy dữ dội. Cơn co thắt nơ-ron lan rộng từ vai lên đến gáy cổ, khiến mắt phải anh mờ đi, máu tươi rỉ ra từ khóe tai trái rách nát.


Vy nhìn Lâm đầy quyết đoán. Cô rút từ trong túi bảo hộ bọc chì ra một ống tiêm áp lực chứa chất lỏng màu xanh lam nhạt – liều Huyết thanh chống hoại tử nơ-ron cuối cùng còn sót lại từ phòng khám của bác sĩ Khanh.


“Chịu đựng một chút, Lâm. Tôi phải tiêm trực tiếp vào mạch máu cổ của anh để thuốc phát huy tác dụng nhanh nhất,” Vy nói nhanh, tay cô giữ chặt gáy cổ Lâm.


Lâm nhắm chặt mắt, vận dụng kỹ thuật Điều hòa nhịp thở cận tử để giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu, chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn sốc thuốc.


*HẮT!*


Tiếng rít của ống tiêm áp lực vang lên đanh gọn trong bóng tối. Dòng dược chất lạnh buốt như băng đá dội thẳng vào tủy sống cổ của Lâm, clashes dữ dội với cơn nóng bỏng rát của keo sinh học đang ăn mòn tế bào thần kinh. Lâm nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, hai bàn tay siết chặt lấy nền đất sình lầy để ngăn bản thân không bật ra tiếng thét. Cơn đau buốt thấu xương tủy kéo dài mười giây tưởng chừng như vô tận, trước khi dòng huyết thanh tạm thời dập tắt các cơn co thắt, trả lại sự tỉnh táo lạnh lùng cho bộ não của anh.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt. Liều huyết thanh cuối cùng đã hết sạch. Họ không còn bất kỳ phương án dự phòng nào nếu cơn hoại tử nơ-ron tiếp tục bùng phát trong hai mươi tư giờ tới.


“Vy... hơi nóng lưu huỳnh,” Lâm khàn giọng nói, mắt phải rực sáng màu hổ phách dưới kính lọc quang phổ rạn nứt. “Nhìn kìa.”


Vy nhìn theo hướng chỉ của Lâm. Sát bên cạnh ngách hầm họ đang trốn là một van xả thải phụ của nhà máy hóa chất Chợ Lớn. Luồng khí thải lưu huỳnh đậm đặc màu vàng đồng đang phun ra xè xè từ đường ống thoát khí chính, tỏa ra hơi nóng bỏng rát lên đến sáu mươi độ C.


“Hơi nóng của lưu huỳnh sẽ làm bão hòa hoàn toàn cảm biến hồng ngoại của máy quét nhiệt!” Vy lập tức hiểu ra chiến thuật của Lâm. Cô nhanh chóng kéo chiếc áo khoác bọc chì che kín Linh, rồi cùng Hùng kéo Lâm áp sát vào đường ống xả thải nóng rực.


Họ dập tắt toàn bộ đèn pin tự chế, nín thở sâu dìm mình dưới làn khói lưu huỳnh vàng đặc nóng bỏng.


*VÚT... VÚT...*


Tia quét nhiệt màu đỏ máu rọi thẳng vào ngách hầm của họ. Lâm nín thở hoàn toàn dưới Ngưỡng thiếu oxy não nghiêm trọng, nhịp tim giảm xuống còn bốn mươi nhịp một phút để tiết kiệm từng ngụm khí sạch cuối cùng trong mặt nạ.


Chiếc máy quét nhiệt của lính tuần tra quét qua quét lại trên dầm thép sát bên họ, nhưng luồng hơi nóng khổng lồ tỏa ra từ van xả lưu huỳnh đã tạo thành một bức tường nhiệt độ khổng lồ che khuất hoàn toàn bức xạ sinh học của cả nhóm.


“Không có vệt nhiệt bất thường ở ngách số ba!” Tiếng gầm của một tên lính tuần tra vang lên ngay sát trên đầu họ. “Chỉ có hơi nóng xả thải của nhà máy thôi!”


“Mẹ kiếp, di chuyển sang phân khu bên cạnh!” Giọng Hùng "Sắt" đầy phẫn nộ dội xuống, kéo theo tiếng bước chân cơ khí nặng nề thưa dần rồi mất hút trong bóng tối hành lang.


Lâm thở hắt ra, lồng ngực anh đau thắt vì thiếu oxy. Vy vội vàng kéo anh ra khỏi luồng khí nóng lưu huỳnh, dùng giẻ lau rỉ sét lau sạch những vệt nước axit bám trên mặt nạ của anh.


Cơn nguy kịch tạm thời qua đi, nhưng không gian cống ngầm ẩm ướt lại chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Cánh tay trái của Lâm hoàn toàn xơ cứng, vô cảm bọc trong bộ nẹp cơ khí rỉ sét – minh chứng tàn nhẫn cho cái giá tích lũy đầu tiên mà anh phải trả để giành lại hơi thở tự do cho phân khu 7.


Đột ngột, từ sâu trong các nhánh cống ngầm tối tăm phía trước, một tiếng động cơ bánh răng rít lên khe khẽ vang vọng lại, kéo theo tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt rùng rợn trên vách ống sắt dốc đứng.


*Cạch... Cạch... Cạch...*


Đó không phải là bước chân của lính tuần tra thường.


Hùng "Cáp Vàng" biến sắc, máy tính bảng chắp vá trên tay cậu đột ngột chớp tắt liên tục: “Chết tiệt... Hùng "Sắt" đã thả robot bảo an hạng nặng Model S-100 xuống cống ngầm rồi! Tụi nó đang đánh hơi mùi khí nén rò rỉ để tìm chúng ta!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!