Nhạc nềnSteam_Fortress

Tro Tàn Và Khí Giải Thoát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn hình tinh thể lỏng nứt vỡ trên trạm sạc drone vẫn đang nhấp nháy luồng sáng đỏ bệnh hoạn. Hình ảnh chú Tư – người thầy, người cha thứ hai của Lâm – bị treo lơ lửng bằng xích sắt trên miệng hố xả khí thải nóng rực của nhà máy keo như một nhát dao nung đỏ đâm thẳng vào võng mạc anh. Đôi mắt mù lòa của ông phủ một lớp màng đục dưới làn khói lưu huỳnh vàng đặc, nhưng khuôn mặt khắc khổ ấy không hề có một chút sợ hãi. Phía sau ông, tên đặc nhiệm bọc thép Mã số 04 đứng sừng sững như một khối thép đen vô tri, vệt sáng đỏ ngang tầm mắt trên mũ giáp của hắn quét qua quét lại lạnh lùng.


“Mười lăm phút, Lâm,” giọng Đốc công Sơn rít qua bộ đàm tự chế của Lâm, nhừa nhựa tiếng mỡ bò và sự đắc thắng tàn bạo. “Mang cái ổ cứng bọc chì chứa Bản đồ rò rỉ của mày đến Lõi xả áp suất phụ Khu 7. Nếu tao không thấy mày trước khi đồng hồ đếm ngược của trạm lọc về không, tao sẽ ra lệnh cho Mã số 04 cắt xích. Ông già mù của mày sẽ thành nguyên liệu thô nấu keo sinh học nơ-ron ngay lập tức.”


“Lâm, anh không thể đi!” Vy nắm chặt lấy bả vai phải đang rỉ máu của Lâm, đôi mắt sắc sảo ẩn sau chiếc kính lọc quang phổ thông minh hiển thị những vệt sóng đỏ lo ngại. “Đây là bẫy của Trưởng phòng An. Hắn đã giăng lưới quét nhiệt toàn bộ phân khu 7. Hắn muốn dụ anh lộ diện để thu thập tần số nơ-ron đặc biệt của anh cho dự án keo tự trị thế hệ mới của Vinh!”


Lâm không đáp. Anh chậm rãi cúi xuống, dùng bàn tay phải run rẩy vì rách cơ xương nhặt khẩu súng phun keo cải tiến mới chế tạo dắt lại sau hông. Bàn tay trái của anh – giờ đây đã là một khúc gỗ chết xám xịt, xơ cứng và hóa đá hoàn toàn do hoại tử nơ-ron – đặt bất động trước ngực như một tấm khiên vô hồn. Anh không còn cảm giác đau buốt ở tay trái nữa, bởi toàn bộ nơ-ron thần kinh ngoại biên ở đó đã bị chất keo sinh học hút cạn trong ca vá khẩn cấp trước. Nhưng bả vai phải thì khác. Khớp bả vai phải bị rách cơ rạn xương từ trận chiến trước vẫn đang giật lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy, rỉ máu thấm qua lớp băng gạc dính muội than.


“Tao phải đi, Vy,” Lâm khàn giọng, giọng nói phẳng lặng đến đáng sợ qua lớp mặt nạ lọc khí cũ của cha. “Cha tao đã chết dưới tay tập đoàn vì muốn bảo vệ cái vòm kính này. Tao không để chú Tư phải chết thêm một lần nữa. Hùng, cậu ở lại trạm sạc điện, giữ mạch tín hiệu gây nhiễu cho tụi tôi. Vy, cô đi với tôi.”


Hùng “Cáp Vàng” gật đầu dứt khoát, ngón tay lấm lem muội điện gõ liên tục vào bảng mạch trần của máy tính bảng. “Tao sẽ bẻ khóa dải tần của bầy drone tuần tra C-90 để tụi nó không thể khóa mục tiêu vào tụi mày. Nhưng chỉ được mười phút thôi! Đi lẹ đi!”


Lâm và Vy bám chặt vào sợi cáp neo dãn nứt, thực hiện một cú nhảy lướt áp suất mạo hiểm từ độ cao năm trăm mét của Vành Đai Gió Tử Thần xuống dầm thép chịu lực của Khu Công Nghiệp Đáy. Sức gió gào rú 110km/h quật mạnh vào cơ thể Lâm, nhưng anh không màng đến đau đớn. Bộ nẹp cơ khí trên bả vai phải phát ra tiếng ken két rạn nứt nhẹ do lực giật cáp treo khi rơi tự do. Anh dùng khuỷu tay trái hóa đá móc chặt vào dầm dốc đứng số 9, trượt nhanh xuống như một bóng ma trong màn sương lưu huỳnh vàng đặc.


Chỉ trong vòng bảy phút, họ đã thâm nhập sâu vào Lõi xả áp suất phụ Khu 7.


B bối cảnh bên trong lõi xả khổng lồ hiện ra như một hầm mộ công nghiệp khổng lồ. Những đường ống dẫn khí thải rỉ sét uốn lượn như những khúc ruột của một con quái vật cơ khí khổng lồ. Ở trung tâm hầm mộ là một hố xả sâu hoắm, nơi dòng chất thải hóa chất và keo sinh học chưa pha loãng đang cuộn xoáy nóng rực, tỏa ra luồng hơi nóng bỏng rát và mùi lưu huỳnh nồng nặc đến nghẹt thở.


Chú Tư đang bị treo lơ lửng bằng xích sắt ngay trên miệng hố xả đó.


Đốc công Sơn đứng trên đài quan sát bọc thép phía đối diện, bên cạnh gã là tên đặc nhiệm Mã số 04 sừng sững như một ngọn tháp đen chịu áp suất. Phía dưới đất, mười tên lính tuần tra bọc giáp đen của Hùng “Sắt” đang lăm lăm súng điện từ tuần tra, tạo thành một gọng kìm không lối thoát.


“Mày đến đúng giờ lắm, Lâm,” Sơn cười sằng sặc, ngón tay béo phì gõ gõ vào chiếc mũ bảo hộ mạ vàng bóng loáng. “Ổ cứng bọc chì đâu? Giao ra đây, tao sẽ ra lệnh cho Mã số 04 kéo ông già mù này lên. Bằng không, tao chỉ cần nhấn nút bấm đỏ này, van xả áp suất ngược sẽ kích hoạt, thổi bay cả lũ tụi mày xuống hố keo nóng!”


Lâm bước ra từ bóng tối của dầm dốc đứng, tay phải anh đặt trên ổ cứng bọc chì chứa Bản đồ rò rỉ giắt trước ngực áo bảo hộ rách nát. Kính lọc quang phổ nhiệt đeo trên mắt anh – giờ đây chỉ còn hoạt động một bên mắt phải do mắt trái bị cháy hỏng cảm biến hồng ngoại – hiển thị toàn bộ căn phòng dưới những dải màu đỏ cam rực lửa của hơi nóng lưu huỳnh.


“Thả chú Tư ra trước,” Lâm khàn giọng, giọng nói vang vọng dưới vòm sắt rỉ sét. “Tao sẽ giao ổ cứng cho mày.”


“Mày không có quyền đàm phán ở đây, thằng thợ hàn què!” Tiến “Đồ Tể” – tay sai đắc lực của Sơn – gầm lên từ phía sau, tay lăm lăm chiếc roi điện cao áp đang xẹt những tia lửa xanh lét. “Đưa ổ cứng đây!”


Vy lén di chuyển phía sau các đường ống dẫn khí, khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh của cô đã khóa mục tiêu vào ròng rọc treo xích sắt của chú Tư. Cô nhấp nháy tín hiệu ánh sáng trên gọng kính bảo hộ để ra hiệu cho Lâm. Lâm ngầm hiểu ý. Anh giả vờ đưa tay vào túi bảo hộ để rút ổ cứng bọc chì ra, thu hút sự chú ý của Sơn và Mã số 04.


“BẮN!” Lâm hét lớn.


*PHỰT!*


Dòng keo sinh học dẻo màu hổ phách phóng ra từ súng của Vy, nhắm thẳng vào sợi xích sắt treo chú Tư để kéo ông về phía dầm an toàn. Nhưng phản xạ của tên đặc nhiệm Mã số 04 nhanh đến đáng sợ. Hắn không hề quay đầu, chỉ vung cánh tay bọc thép khổng lồ, thanh kiếm nhiệt plasma rực sáng màu cam đỏ trên tay hắn chém một đường chí mạng.


*XOẸT... XOẢNG!*


Sợi keo sinh học của Vy bị chém đứt làm đôi trong tích tắc dưới sức nóng của kiếm nhiệt. Sức nóng của thanh kiếm cũng làm sém một mảng xích sắt treo chú Tư, khiến nó kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc sắp đứt gãy.


“Lũ chuột nhắt ngu ngốc!” Sơn điên cuồng gào lên. “Mã số 04, chém đầu ông già đó cho tao! Tiến, nổ súng bắn hơi độc xả thẳng vào thằng Lâm!”


Mã số 04 bước lên một bước, thanh kiếm nhiệt plasma kề sát vào cổ họng chú Tư. Hơi nóng từ lưỡi kiếm làm cháy xém bộ quần áo vải thô màu xám của ông, mùi vải cháy quyện với mùi lưu huỳnh nồng nặc.


Nhưng chú Tư không hề run rẩy. Đôi mắt mù lòa của ông hướng thẳng về phía luồng gió rít rò rỉ từ vết nứt vòm kính phía trên. Ông mỉm cười, nụ cười thanh thản đến lạ lùng trên khuôn mặt khắc khổ đầy vết sẹo.


“Lâm... con trai...” chú Tư khàn giọng nói, giọng nói của ông không hề bị bóp nghẹt bởi khói độc. “Con có nghe thấy tiếng gió rít không? Đó không phải là tiếng vòm kính rên rỉ... Đó là tiếng bầu trời đang thở. Cha con, Trần Văn Định, đã chết để giữ cho tiếng thở đó không bị tập đoàn tắt ngấm. Đừng để cái chết của ông ấy trở nên vô ích.”


“Chú Tư! Im miệng!” Lâm gào lên, bả vai phải rách cơ giật mạnh đau đớn khi anh cố vươn tay phải bọc nẹp cơ khí để bắn móc neo phụ cứu ông.


“Bầu trời... không có thuế oxy, Lâm ạ,” chú Tư thầm thì. “Tự do... không nằm trong tay những kẻ cai trị. Nó nằm trong mỏ hàn của con.”


Đột ngột, chú Tư dùng gót chân cơ học – chiếc chân giả được chế tạo từ linh kiện drone cũ của ông Năm Chì – đá mạnh vào chốt giữ xích sắt tự động bên hông đai bảo hiểm.


*CẠCH... XOẢNG!*


Chốt khóa an toàn sập xuống. Sợi xích sắt tuột ra.


Thân hình già nua của chú Tư rơi tự do thẳng xuống hố xả khí thải nóng rực phía dưới. Nhưng ông không rơi xuống một mình. Khi rơi xuống, ông dùng hai bàn tay chai sạn bám chặt lấy sợi xích sắt carbon khổng lồ kết nối với hệ thống ròng rọc điều khiển van xả, dùng sức nặng của cơ thể kéo tuột toàn bộ hệ thống xích xuống hố xả.


*RẦM... XOẢNG... XOẢNG...*


Sợi xích sắt khổng lồ bị kéo căng đột ngột, quấn chặt lấy cánh tay bọc thép và họng súng bắn hơi độc của đặc nhiệm Mã số 04 khi hắn cố vươn tay giữ xích. Chấn động mạnh từ sợi xích giật ngược làm lệch hoàn toàn đà thăng bằng của tên đặc nhiệm khổng lồ, kéo hắn quỳ sụp xuống dầm thép. Luồng hơi độc từ khẩu súng trên tay hắn bị bít kín xả ngược lại bên trong bộ giáp bọc thép, tạo ra một vụ nổ áp lực nhỏ khói bụi mù mịt che khuất tầm nhìn của Sơn và toán lính tuần tra.


“CHÚ TƯ!!!”


Tiếng gào xé lòng của Lâm vang vọng khắp Lõi xả áp suất phụ Khu 7. Nỗi đau thương tột đỉnh biến thành ngọn lửa căm thù rực cháy trong lồng ngực bỏng rát của anh. Cái chết bi tráng của chú Tư – người thầy đã dạy anh cách nghe gió, người cha thứ hai đã bảo bọc anh suốt mười năm qua – đã thổi bùng mọi nơ-ron thần kinh trong cơ thể anh lên mức giới hạn.


*PHỤT... PHỤT...*


Tiến “Đồ Tể” điên cuồng bóp cò súng bắn hơi độc, luồng khí lưu huỳnh vàng đặc xả thẳng về phía Lâm.


Cơn co giật nơ-ron toàn thân đột ngột ập đến. Cánh tay trái hóa đá của Lâm co rút mạnh, các vệt xám rỉ sét lan rộng từ khuỷu tay lên đến tận bả vai, ép chặt vào lồng ngực khiến anh không thể thở nổi. Hệ thần kinh vận động của anh đang sụp đổ nhanh chóng do phản ứng đào thải keo sinh học cưỡng bức từ ca vá trước.


Lâm quỳ sụp xuống dầm dốc đứng rỉ sét, tay phải run rẩy vươn vào túi bảo hộ trước ngực. Anh rút ra ống tiêm áp lực bằng thủy tinh thạch anh – Liều huyết thanh bảo vệ nơ-ron cuối cùng, báu vật sinh tồn duy nhất mà Vy đã đánh cắp từ phòng thí nghiệm của Vinh.


“Lâm! Đừng tiêm! Hết tác dụng hai mươi tư giờ, cơ thể anh sẽ bị hóa đá gấp đôi!” Vy hét lên trong tuyệt vọng khi thấy anh giơ ống tiêm lên.


Lâm không ngần ngại. Anh áp đầu ống tiêm áp lực trực tiếp vào mạch máu cổ bên trái, ngay sát cổng kết nối nơ-ron lậu rỉ sét, và nhấn nút kích hoạt.


*XOẸT!*


Dòng hoạt chất màu xanh lam nhạt lạnh buốt được bơm thẳng vào hệ thần kinh trung ương của anh.


Một cơn đau buốt thấu tim dội ngược lại não bộ, khiến đồng tử mắt phải của Lâm co nhỏ lại rồi giãn rộng cực hạn. Vệt sáng hổ phách rực rỡ bùng lên, chạy dọc từ gáy cổ xuống tận các đầu ngón tay trái hóa đá. Trạng thái Tương thích Nơ-ron Cấp 3 (36% - 55%) bùng nổ dữ dội. Hệ thần kinh vận động của Lâm được kích hoạt tạm thời vượt quá giới hạn vật lý của một con người bình thường. Cánh tay trái hóa đá xám xịt của anh đột ngột phục hồi lực bám cơ học cực lớn, các thớ cơ xơ cứng rít lên ken két dưới lớp nẹp cơ khí.


Anh đứng phắt dậy giữa làn khói độc lưu huỳnh đặc quánh. Qua một bên mắt phải của kính lọc quang phổ nhiệt, anh nhìn thấy dòng khí độc đang cuộn xoáy hướng về phía khu ổ chuột Bình Minh bên dưới do Quyết định cô lập phân khu 7 của bà Trương đã khóa chặt toàn bộ các van xả chính.


“Sơn... tụi mày phải trả giá,” Lâm khàn giọng, đôi mắt rực sáng màu hổ phách lạnh lùng như đá vòm kính.


Anh bạt mạng lao đi trên dầm thép d dốc đứng nghiêng 85 độ, tốc độ di chuyển nhanh đến đáng kinh ngạc nhờ bộ khung xương cơ khí tự chế trợ lực chân trái. Tiến “Đồ Tể” định giơ roi điện ngăn cản, nhưng Lâm không hề tránh né. Anh dùng cánh tay trái hóa đá bọc nẹp cơ khí gạt phăng chiếc roi điện cao áp, lực va đập cực mạnh làm gãy đôi cán roi của Tiến và hất văng gã ngã nhào xuống dầm dưới.


Lâm lao thẳng về phía van xả áp suất phụ của Lõi xả Khu 7 – chiếc vô lăng cơ học khổng lồ bằng đồng thau dài nửa mét đang bị rỉ sét và keo sinh học hóa đá bám chặt cứng.


“Cản nó lại! Mã số 04! Bắn hạ nó!” Sơn điên cuồng gào thét từ đài quan sát, gã lồm cồm bò ra từ cabin bọc thép để tìm bộ điều khiển kích nổ.


Tên đặc nhiệm Mã số 04 giật đứt sợi xích sắt quấn quanh người, thanh kiếm nhiệt plasma rực sáng lao thẳng về phía Lâm từ trên cao. Luồng gió từ động cơ phản lực của hắn thổi bay mọi màn khói độc xung quanh.


Lâm ignores tất cả. Anh áp sát cơ thể bọc khung xương cơ khí vào chiếc vô lăng van xả khổng lồ. Anh wraps cánh tay trái hóa đá vô cảm và cánh tay phải bọc nẹp cơ khí quanh vành đồng thau rỉ sét.


“BẺ KHÓA!!!” Lâm gầm lên, tiếng gầm xé toạc không gian hầm mộ.


Toàn bộ lực lượng nơ-ron tương thích cấp 3 bùng nổ. Các sợi gân máu màu hổ phách trên cổ và bả vai Lâm rực sáng lên dưới da. Lực kéo cơ học cực đại từ bộ nẹp vai cơ khí kết hợp với sức mạnh hóa đá của cánh tay trái truyền thẳng vào vành van đồng thau.


*RẮC... RẮC...*


Lớp keo sinh học hóa đá bám trên van bắt đầu rạn nứt. Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau gầm rú chói tai.


*RẦM!*


Chiếc vô lăng van xả khổng lồ dài nửa mét bị Lâm dùng toàn lực bẻ gãy chốt khóa an toàn, xoay tròn hai vòng rưỡi dưới áp suất khí nén cực đại dồn nén từ bên trong.


*HÙ...Ù...Ù...*


Cửa van xả phụ mở toạc.


Một luồng áp suất ngược khổng lồ chứa không khí siêu tinh khiết từ hệ thống lọc trung tâm bên ngoài vòm kính nổ tung, phun ra từ họng van với vận tốc âm thanh. Luồng khí sạch áp lực lớn tạo thành một cơn bão gió màu trắng bạc, thổi ngược toàn bộ làn khói độc lưu huỳnh vàng đặc và bầy khí thải công nghiệp nóng rực ra ngoài vòm kính.


Sức ép khủng khiếp của luồng khí xả ngược quật mạnh vào tên đặc nhiệm Mã số 04 đang lao tới, thổi bay bộ giáp bọc thép nặng hai trăm ký của hắn văng ngược lại vách tường bê tông nứt toác. Sơn và toán lính tuần tra bị áp lực gió hất ngã nhào, bạt mạng bò trườn lẩn trốn dưới các gờ dầm thép để tránh bị hút ra ngoài.


Cơn bão áp suất ngược dữ dội va đập mạnh vào mảng kính vòm số 702 vốn đã bị rạn nứt nghiêm trọng bởi sóng siêu âm từ tháp phát sóng trước đó.


*XOẢNG... XOẢNG... RẮC...*


Tấm kính cường lực dày nửa mét ngay trên đỉnh đầu Lõi xả phụ Khu 7 nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn thủy tinh rơi tự do lấp lánh như những giọt mưa sao băng dưới ánh đèn neon.


Vết rách khổng lồ hướng thẳng lên Tầng Giữa rực rỡ lộ ra ngoài bầu trời đêm.


Khói độc lưu huỳnh tan biến hoàn toàn, trả lại bầu không khí trong lành y tế cho toàn bộ cư dân nghèo phân khu 7 bên dưới. Hàng vạn người dân đang tím tái ngạt thở dọc theo các hành lang dầm treo đồng loạt hít vào những ngụm khí sạch đầu tiên, tiếng reo hò vang dội khắp các ngõ ngách rỉ sét.


Lâm ngã rạp người xuống thanh dầm thép chịu lực sát miệng van xả. Cánh tay phải của anh – nơi gánh chịu toàn bộ lực phản chấn của cú bẻ van – bắt đầu co rút dữ dội, xuất hiện những vệt vảy xám hóa đá đầu tiên chạy dọc từ ngón tay lên đến khuỷu tay. Di chứng hoại tử nơ-ron đã chính thức ăn mòn cánh tay lành lặn cuối cùng của anh.


Vy bạt mạng chạy đến, đỡ lấy thân hình Lâm đang run rẩy kiệt quệ. Đôi mắt phải rực sáng màu hổ phách của anh nhìn trừng trừng qua vết rách khổng lồ của trần kính vòm, hướng thẳng lên những tòa tháp cao tầng rực rỡ ánh đèn neon sặc sỡ của Tầng Giữa đang lơ lửng giữa tầng mây.


Anh nắm chặt khẩu súng phun keo rỉ sét dính đầy muội than trong bàn tay phải đang hóa đá dần, giọng nói của anh khàn đục nhưng kiên định vang lên giữa tiếng gió bão gào rú:


“Sơn... An... Vinh... Tao tới kiếm tụi mày đây.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!