Vật Rơi Từ Tầng Mây
Tiếng sấm rền không phải từ bầu trời tự nhiên dội xuống, mà là một cú rúng động cơ học chạy dọc theo những dầm thép khổng lồ của vòm kính Neo-Sài Gòn. Cú chấn động mạnh đến mức làm bụi rỉ sét trên trần tôn phòng trọ gác mái của Lâm rơi xuống như một trận mưa bột màu đỏ, phủ lên tấm bạt che giường của Linh.
Hùng “Cáp Vàng” vừa bước qua ngưỡng cửa rách nát, tay cầm tấm thẻ liên lạc rỉ sét của đốc công Sơn, liền bị cú lắc lư làm suýt ngã nhào. Cậu vội vàng bám chặt vào khung cửa sổ tôn, mái tóc nhuộm vàng xơ xác vuốt ngược dựng đứng lên dưới luồng gió áp lực đột ngột thay đổi. Chiếc máy tính bảng mini chắp vá trên tay Hùng rít lên một tiếng chói tai, màn hình hiển thị phổ sóng vô tuyến bắt đầu nhảy loạn xạ như một bầy kiến vỡ tổ.
“Không phải chấn động nhà máy lọc nước!” Hùng hét lên, hàm răng khểnh nghiến chặt để át đi tiếng rít rùng rợn từ trên đỉnh vòm kính. “Lâm! Có nổ lớn ở Tầng Mây! Tần số quét nhiệt của tao vừa bắt được một vệt rụng tự do từ độ cao tám trăm mét!”
Lâm đang quỳ bên giường Linh, tay phải vẫn giữ chặt chiếc van xả nước ngưng tụ ấm nóng dưới gầm giường để ngăn luồng khí lưu huỳnh rò rỉ. Anh ngước mắt lên. Kính lọc quang phổ nhiệt cũ đeo trên mắt anh lập tức chuyển sang chế độ quét tầm xa. Qua lớp kính cường lực mờ đục của trần gác mái, anh nhìn thấy một vệt sáng đỏ rực – vệt nhiệt của một vật thể đang rơi tự do với vận tốc cực lớn, xé rách làn sương khói công nghiệp đục ngầu của Tầng Đáy.
“Là người,” Lâm khàn giọng, giọng nói nghẹn lại sau lớp mặt nạ lọc khí cũ dính đầy muội than. “Vệt nhiệt có dạng sinh học bọc bảo hộ cao cấp. Không phải rác thải công nghiệp thông thường.”
“Chờ đã...” Hùng dán mắt vào chiếc màn hình nứt vỡ của máy tính bảng, ngón tay gõ liên tục vào bảng mạch trần lộ ra ngoài. “Tín hiệu định vị sinh trắc học của tập đoàn! Mã bảo mật chuẩn S... Là một kỹ sư cao cấp của Dome-Corp rơi xuống! Xác của ông ta vừa găm thẳng vào hệ thống dầm thép chịu lực cao của phân khu 7!”
Lâm cảm thấy tim mình đập mạnh một nhịp. Kỹ sư cao cấp của Dome-Corp rơi xuống Tầng Đáy? Đó là điều chưa từng xảy ra trong suốt mười năm anh làm thợ hàn ở đây. Giới thượng lưu Tầng Mây chưa bao giờ đặt chân xuống vũng bùn rỉ sét này, trừ khi họ bị đào thải bằng bạo lực.
“Hùng, quét tần số bảo an ngay,” Lâm ra lệnh, giọng anh lạnh lùng nhưng quyết đoán. Anh đứng dậy, gạt bộ nẹp cơ khí thô sơ trên cánh tay trái đang run rẩy nhẹ để cố định các khớp xương ngón tay xơ cứng. “Bọn dọn dẹp của tập đoàn sẽ không để cái xác đó tồn tại quá mười lăm phút.”
“Mày đoán đúng rồi!” Hùng kêu lên, mặt cắt không còn giọt máu. “Băng tần bảo an của Trưởng phòng An vừa kích hoạt lệnh tiêu hủy khẩn cấp phân khu 7. Phi đội drone dọn dẹp – bầy Kền Kền 1 – đang cất cánh từ trạm giám sát Tầng Giữa. Chúng mang theo súng bắn tia laser nhiệt để thiêu rụi hiện trường! Lâm, nếu trên người lão kỹ sư đó có thẻ truy cập hoặc ổ cứng dữ liệu... đó là cơ hội duy nhất để chúng ta kiếm điểm Oxy cứu con Linh! Nhưng dầm thép phân khu 7 cao bốn trăm mét, gió giật từ Vành Đai Tử Thần đang ở mức cấp tám!”
Lâm nhìn xuống Linh. Cô bé đang ngủ mê mệt dưới chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha, lồng ngực gầy gò phập phồng yếu ớt theo nhịp thở nông mà anh vừa hướng dẫn. 45 điểm Oxy lậu còn lại trong chip sinh học của anh chỉ đủ duy trì máy thở cho em gái đến mười giờ đêm. Nếu không có bước đột phá nào, đúng mười hai giờ đêm nay, Lý “Cân” sẽ quay lại và van phổi sinh học của Linh sẽ bị khóa chặt vĩnh viễn.
“Trông con bé cho tao,” Lâm nói, tay phải với lấy khẩu súng phun keo sinh học áp lực cao rỉ sét dắt sau hông. Anh siết chặt sợi dây đai bảo hiểm điện từ lực hút lớn quanh hông, kiểm tra hai móc khóa carabiner bằng titanium rỉ sét. “Tao sẽ đi.”
“Lâm! Tay trái của mày đang hoại tử nơ-ron!” Hùng nắm lấy vai anh, ánh mắt đầy lo ngại dán vào bàn tay trái đang co quắp nhẹ của Lâm. “Đu dây tự do ở độ cao đó dưới sức gió này... mày sẽ rơi tự do trước khi chạm vào cái xác!”
“Nếu tao không đi, Linh sẽ chết ngạt trước nửa đêm,” Lâm gạt tay Hùng ra, ánh mắt lạnh lùng bừng sáng sau lớp kính bảo hộ tối màu. “Giữ liên lạc qua bộ đàm lậu. Cảnh báo drone cho tao.”
Lâm lao ra khỏi cửa gác mái, bước thẳng vào màn sương axit đục ngầu của phân khu 7.
Không gian phía trên Khu Công Nghiệp Đáy là một ma trận khổng lồ của những đường ống xả thải khổng lồ, những dầm thép chịu lực đan chéo nhau như những bộ xương của một con quái vật thời tiền sử. Mưa ngưng tụ từ vòm kính rơi xuống, mang theo nồng độ axit cao làm rát bỏng những vùng da hở trên mặt Lâm. Anh bám hai chân vào thang dây rỉ sét, bắt đầu leo lên với tốc độ đáng kinh ngạc bằng kỹ năng Industrial Parkour dẻo dai tích lũy qua hàng ngàn ca trực đêm.
Độ cao tăng dần. Một trăm mét. Hai trăm mét.
Không khí bắt đầu loãng ra, nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu nhớt cháy từ vụ nổ phía trên dội xuống. Mỗi lần Lâm vung tay phải để móc carabiner vào dầm thép chịu lực, bả vai trái bị thương do dùi cui điện của bảo an lại nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Bàn tay trái của anh hầu như mất hoàn toàn cảm giác nóng lạnh, các đầu ngón tay xơ cứng đến mức anh phải dùng cả cánh tay tì vào thành dầm nghiêng để giữ thăng bằng.
“Lâm! Nghe rõ không?” Tiếng Hùng rè rè vang lên trong bộ đàm gài tai. “Bầy Kền Kền 1 đã vượt qua ranh giới Tầng Giữa! Ba phút nữa chúng sẽ tiếp cận tọa độ dầm số 702. Sức gió ở vành đai gió tử thần đang tăng lên chín mươi cây số một giờ! Mày phải nhanh lên!”
Lâm không trả lời. Hơi thở anh dồn dập, rít qua màng lọc sinh học bão hòa của mặt nạ cũ phát ra tiếng khè khè khó nhọc. Anh đang đứng trên một dầm thép dốc đứng nghiêng 85 độ, bề mặt phủ một lớp rỉ sét trơn trượt do nước mưa axit ngưng tụ.
*VÚT!*
Một luồng gió giật bất ngờ từ Vành Đai Gió Tử Thần thổi quét qua khoảng không, mang theo sức mạnh của một cú quật búa tạ. Cú giật mạnh đến mức sợi cáp neo bảo hiểm chính của Lâm căng lên kêu *pực pực*, móc khóa carabiner phụ bám dầm bên trái bị lực gió giật văng ra khỏi khe thép rỉ sét, rơi tự do xuống khoảng không tăm tối bên dưới.
Lâm bị hất văng người ra khỏi dầm thép, cơ thể anh lơ lửng giữa khoảng không cao bốn trăm mét, chỉ còn sợi cáp chính giữ chặt lấy đai lưng điện từ. Lực giật mạnh khiến bả vai trái của anh đau nhói như bị xé rách. Dưới chân anh, vực thẳm của Khu Ổ Chuột Bình Minh chỉ còn là một dải sáng neon vàng vọt, mờ ảo ẩn sau làn khói độc.
“Lâm! Mất móc khóa phụ rồi à?” Tiếng Hùng thét lên trong bộ đàm.
“Không sao,” Lâm rít qua kẽ răng. Anh dùng tay phải bọc găng da siết chặt khẩu súng phun keo, cố gắng nhắm vào thanh dầm chịu lực phía trên để bắn neo phụ.
*CẠCH... CẠCH...*
Khẩu súng phun keo chỉ phát ra những tiếng kêu cơ học khan khốc. Buồng nén khí không đủ áp lực do nguồn pin lithium-ion áp suất cao dính đầy hóa chất đã cạn kiệt năng lượng sau ca trực dài mười tám tiếng trước đó.
“Chết tiệt! Pin súng hàn bị sụt áp!” Lâm chửi thề. Anh không thể dùng keo sinh học để tạo điểm bám mới.
Ngay phía trên anh, cách khoảng năm mét qua một khoảng trống dầm gãy, là dầm thép ngang số 702. Trên đó, một thi thể bọc trong bộ đồng phục kỹ sư cao cấp màu xám bạc của Dome-Corp đang mắc kẹt, đầu rủ xuống dầm chịu lực, máu tươi từ vết thương trên cổ vẫn chưa kịp đông hẳn dưới làn gió lạnh.
Nhưng khoảng cách năm mét là một vực thẳm không thể vượt qua nếu không có dây neo phụ. Đúng lúc đó, tiếng rít động cơ phản lực đặc trưng của drone Kền Kền 1 vang lên từ phía trên. Ánh sáng laser quét nhiệt màu xanh lét bắt đầu quét dọc theo các thanh dầm thép dốc đứng, thiêu rụi những mảng rêu độc bám trên thép phát ra tiếng xèo xèo và mùi khét lẹt.
“Chúng đến rồi! Lâm! Lũ drone dọn dẹp đang rà quét nhiệt! Nếu mày không di chuyển, tia laser của chúng sẽ nướng chín mày!” Hùng thét lên.
Lâm dán chặt người vào thành dầm dốc đứng rỉ sét, bộ não thợ hàn của anh hoạt động với công suất tối đa. Anh nhìn xuống dưới. Ngay dưới chân anh, khoảng ba mươi mét, là họng xả khí thải khổng lồ của Nhà máy lọc nước thải đáy vòm. Theo chu kỳ bảo trì, cứ mỗi ba mươi giây, nhà máy sẽ xả một luồng hơi nước nóng ẩm đục ngầu chứa đầy muội than lưu huỳnh để giải áp.
Một ý nghĩ điên rồ nhưng chính xác lóe lên trong đầu Lâm. Luồng khí thải nóng rực đó không chỉ tạo ra một màn sương khói ngụy trang nhiệt hoàn hảo chống lại cảm biến của drone, mà lực đẩy áp suất ngược của nó còn tạo ra một luồng gió nâng tạm thời.
Anh bắt đầu đếm ngược trong đầu.
*Ba. Hai. Một.*
*ÙNG... ÙNG...*
Một tiếng gầm rống cơ học vang lên từ dưới lòng đất. Một luồng khói vàng đục ngầu, nóng rực phun thẳng lên trời từ họng xả khổng lồ, cuộn xoáy quanh hệ thống dầm thép phân khu 7. Nhiệt độ xung quanh lập tức tăng vọt, mồ hôi lạnh của Lâm quyện với nước mưa axit chảy ròng ròng trong mặt nạ.
“Nhảy!”
Lâm gầm lên, ngắt kích hoạt lực hút điện từ của đai bảo hiểm, dùng toàn bộ sức bật của đôi chân tì mạnh vào thành dầm rỉ sét. Anh lao mình vào khoảng không rộng năm mét.
Luồng khí thải nóng rực đẩy ngược từ dưới lên như một bàn tay khổng lồ, nâng đỡ cơ thể anh bay vút qua khoảng trống dầm gãy bằng kỹ năng Nhảy lướt áp suất. Làn khói lưu huỳnh đặc quánh bao phủ lấy anh, biến bức xạ nhiệt của cơ thể Lâm hòa làm một với luồng khí thải nóng rực trên màn hình cảm biến của bầy drone tuần tra.
*XÈO... XÈO...*
Tia laser nhiệt của drone Kền Kền 1 quét sạt qua vị trí Lâm vừa nhảy, luồng sáng laser bị khúc xạ bởi màn hơi nước nóng ẩm đục ngầu, chém sạt vào thanh dầm thép chịu lực bên trái tạo ra một trận mưa tia lửa điện xanh loét.
Nhưng cú nhảy lướt áp suất không hoàn hảo. Lực gió giật từ Vành Đai Tử Thần bất ngờ đổi hướng, thổi bạt cơ thể Lâm lệch khỏi quỹ đạo tiếp đất dầm số 702.
*PỰC!*
Tia laser nhiệt của drone Kền Kền 1, dù bị khúc xạ, vẫn quét trúng sợi cáp neo bảo hiểm chính bên trái của Lâm. Sợi cáp bện từ sợi carbon cường lực bị nhiệt độ cực cao của laser thiêu rụi trong tích tắc, đứt phăng ra với một tiếng nổ đanh gọn. Chiếc carabiner titanium quý giá của Lâm rơi thẳng xuống vực thẳm.
Lâm rơi tự do.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi trọng lực kéo cơ thể anh lao xuống sa mạc phóng xạ bên ngoài vòm kính, Lâm vung cánh tay phải bọc nẹp cơ khí chắp vá ra phía trước. Bàn tay phải của anh bám chặt lấy mép dầm rỉ sét của dầm số 702.
*RẮC... RẮC...*
Khớp vai phải của Lâm chịu một lực giật cực đại nặng hàng trăm cân, kêu lên những tiếng rạn nứt đau đớn. Anh treo mình lơ lửng bằng một tay duy nhất, cơ thể va đập mạnh vào thành dầm nghiêng bám đầy bụi than rỉ sét. Máu nóng từ vết rách bả vai thấm đẫm lớp áo bảo hộ da sần rách.
“Lâm! Lâm! Mày còn sống không?” Tiếng Hùng gào thét trong bộ đàm gài tai, lẫn trong tiếng rít cơ học của bầy drone đang lượn vòng phía trên.
Lâm không thể trả lời. Anh dùng chút sức lực cuối cùng của cánh tay phải, tì đầu gối vào gờ dầm thép dốc đứng để đẩy cơ thể rướn lên. Bàn tay trái hoại tử nơ-ron xơ cứng của anh, dù không còn xúc giác, vẫn được dùng như một gọng kìm sắt cố định để giữ thăng bằng trên mặt nghiêng trơn trượt.
Anh lồm cồm bò lên dầm thép số 702, áp sát người vào cái xác của kỹ sư cao cấp Trần Lập.
Xác chết bọc trong bộ đồ bảo hộ màu xám bạc dính đầy những vệt máu hổ phách khô cứng – minh chứng cho việc ông ta từng tiếp xúc sâu sắc với keo sinh học thần kinh trước khi chết. Khuôn mặt của Trần Lập ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí bọc thép thạch anh đã vỡ nát một nửa, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ lo âu tột độ.
Lâm dùng tay phải lục lọi nhanh vào túi áo bảo hộ trước ngực của cái xác. Ngón tay anh chạm vào một vật thể kim loại nặng nề, lạnh ngắt.
Là một ổ cứng analog bọc chì bảo vệ dày cộp, có dán nhãn niêm phong bảo mật của phòng thiết kế vòm kính Dome-Corp: *Thẻ dữ liệu analog Bản đồ rò rỉ khí quyển*.
Ngay khoảnh khắc ngón tay Lâm vừa chạm vào lớp vỏ chì lạnh giá của ổ cứng, làn khói thải lưu huỳnh xung quanh đột ngột bị thổi bạt bởi cánh quạt phản lực mạnh mẽ của drone thợ săn chuyên dụng Kền Kền 1.
Một luồng ánh sáng quét nhiệt màu đỏ rực khổng lồ từ mắt cảm biến của con drone rọi thẳng vào lưng Lâm, đốt nóng lớp da áo bảo hộ dính đầy dầu mỡ của anh như một lò nung.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Tiếng còi khóa mục tiêu sinh trắc học của con drone rít lên chói tai trong không gian lộng gió, báo hiệu họng súng bắn lưới điện từ dưới bụng nó đã hoàn toàn khóa chặt vào gáy Lâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!