Đột Kích Trạm Drone
Gió ở độ cao năm trăm mét không giống như những luồng khí quẩn quanh dưới lòng cống thải rỉ sét. Nó là một con quái vật vô hình, gầm rú và lồng lộn qua Vành Đai Gió Tử Thần, mang theo cái lạnh cắt da của tầng mây và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ các nhà máy hóa chất của Tầng Giữa dội xuống.
Lâm treo mình lơ lửng giữa khoảng không vô định. Cánh tay trái của anh – giờ đây đã là một khúc gỗ chết xám xịt, xơ cứng và hóa đá hoàn toàn do hoại tử nơ-ron – được dùng như một chiếc móc neo vật lý vô hồn. Anh bấu chặt những ngón tay đá lạnh ngắt ấy vào một bu-lông chịu lực gỉ sét trên dầm thép của cột trụ số 12. Mỗi cú giật của gió lốc nện vào lưng khiến bộ khung nẹp cơ khí chắp vá trên bả vai phải của anh rên lên những tiếng *ken két* khô khốc. Khớp vai phải rách cơ rạn xương từ trận chiến trước giật lên từng cơn đau buốt thấu tim.
“Lâm! Tụi nó tới kìa!”
Giọng Hùng “Cáp Vàng” rè rè vang lên qua bộ đàm tự chế bọc băng keo đen. Cách đó mười mét, Hùng đang nép mình sau một hộp kỹ thuật điện lực bám đầy bụi gỉ, chiếc máy tính bảng chắp vá của cậu nhấp nháy những vệt sáng xanh yếu ớt.
Lâm không đáp. Anh gạt nhẹ công tắc bên gọng kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ. Nhờ chiếc Chip định vị áp suất hồng ngoại hỏng dính đầy mạt đồng được anh lén lút cải tiến, thế giới xung quanh hiện lên dưới dạng những dải phổ màu tương phản. Những luồng gió nóng từ ống xả thải hiển thị màu cam rực, trong khi luồng khí lạnh phóng xạ rò rỉ từ bên ngoài vòm kính mang sắc xanh lam buốt giá. Nhưng thứ đáng sợ nhất chính là ba chấm đỏ rực đang lướt nhanh trong màn sương mù lưu huỳnh phía trên: bầy Drone C-90 tuần tra tự động của Trưởng phòng Giám sát An.
“Hùng, chạy mã bẻ khóa trạm sạc ngay. Vy, bọc lót phía dưới!” Lâm khàn giọng ra lệnh qua lớp mặt nạ da sần rách cũ kỹ của cha.
Phổi của anh bỏng rát. Lượng oxy trong bình nén rách dắt sau hông đang tụt dốc không phanh. Để sinh tồn trong môi trường yếm khí cực hạn này, Lâm buộc phải vận dụng kỹ thuật Điều hòa nhịp thở cận tử. Anh hít vào thật nông trong ba giây, nín thở mười giây, rồi thở ra nhẹ nhàng để giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu, kéo dài thời gian sống sót của tế bào não dưới Ngưỡng thiếu oxy não nghiêm trọng.
*VÚT... VÚT...*
Tiếng cánh quạt phản lực của hai con Drone C-90 rít lên xé toạc màn sương độc. Mắt cảm biến hồng ngoại đỏ rực của chúng quét qua quét lại trên dầm thép d dốc đứng. Phát hiện có sự thay đổi nhiệt độ sinh học, con drone đi đầu lập tức kích hoạt Súng bắn lưới điện từ của drone 'Kền Kền 1'.
*PHỰT!*
Tấm lưới sợi carbon dẫn điện cao áp phóng ra, xé rách khoảng không. Lâm nhắm chặt mắt, dùng lực cánh tay phải bọc nẹp cơ khí giật mạnh dây neo, thực hiện một cú nhảy lướt áp suất vượt qua khoảng trống dầm rộng sáu mét để né tránh. Tấm lưới điện chạm vào thanh dầm thép nơi anh vừa bám, nổ tung thành những tia lửa điện xanh loét, thiêu rụi hoàn toàn lớp sơn chống gỉ cũ kỹ.
Nhưng cú nhảy mạo hiểm đẩy Lâm vào tình thế hiểm nghèo. Anh cố bắn móc neo phụ bám vào dầm trung tâm của Trạm Giám Sát Tự Động Drone C-90, nhưng từ trường điện từ cực mạnh phát ra từ lõi sạc của trạm lập tức làm nhiễu loạn bảng mạch của chiếc Dây đai bảo hiểm điện từ quanh hông anh.
*BÍP... BÍP...*
Lực hút nam châm điện từ đột ngột tắt ngấm. Lâm mất đà, rơi tự do giữa không trung năm trăm mét.
“Lâm!” Vy hét lên từ phía dưới dầm treo.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau bả vai phải như muốn đứt lìa, vươn tay phải bọc nẹp cơ khí bắn móc neo cơ học phụ bám chặt vào một sợi cáp treo dãn nứt. Thân hình anh bị quật mạnh vào vách sắt dầm chịu lực. Cú va đập cực mạnh khiến chiếc kính lọc quang phổ nhiệt trên mặt anh chớp nháy dữ dội rồi tắt phụt một bên mắt – cảm biến hồng ngoại trái đã bị quá tải cháy hỏng hoàn toàn, bốc lên mùi khét lẹt của nhựa chảy.
Lâm treo mình lơ lửng bằng một tay phải, toàn thân run rẩy dưới sức gió giật của Vành Đai Gió Tử Thần. Phía trên gáy cổ, cổng kết nối nơ-ron lậu rỉ sét bắt đầu truyền về những luồng xung điện giật nhói buốt não.
“Không thể đấu hỏa lực với tụi nó trên dầm dốc này được!” Lâm khàn giọng nhận ra. Bản năng của một thợ hàn vòm kính mười năm bám dầm mách bảo anh một chiến thuật liều lĩnh.
Anh dùng súng phun keo cải tiến mới chế tạo, nhắm thẳng vào hai họng xả khí thải nóng đối diện nhau trên kết cấu dầm chịu lực của trạm sạc.
*PHỤT... PHỤT...*
Dòng keo sinh học dẻo màu hổ phách phun ra xé gió, dán chặt và bịt kín hoàn toàn hai họng xả áp lực. Khí thải nóng bị nén lại bên trong đường ống kêu rít lên rùng rợn. Chỉ trong vòng năm giây, áp suất nén vượt quá giới hạn chịu đựng của van cơ học, nổ tung tạo ra một vùng áp suất chân không cục bộ cực mạnh – thủ đoạn Tạo túi chân không độc môn của Lâm.
Luồng gió lốc xoáy ngược xuất hiện đột ngột, triệt tiêu hoàn toàn lực nâng cánh quạt của hai con Drone C-90 đang lao tới. Chúng rít lên chói tai, mất lái hoàn toàn rồi va vào nhau nổ tung thành những mảnh vụn sắt vụn rơi rớt xuống vực thẳm Tầng Đáy.
Ngay lập tức, Vy từ phía dưới dầm treo đu dây lướt lên, báng súng phun keo cải tiến của cô nhắm thẳng vào thấu kính cảm biến hồng ngoại chính của trạm giám sát, bắn một bãi keo sinh học bịt kín mắt thần của An.
“Mã ghi đè đã chạy xong chín mươi phần trăm!” Hùng “Sắt” gào lên qua bộ đàm, ngón tay cậu gõ liên tục vào bảng mạch trần của máy tính bảng. “Tao đã khóa được mạng lưới tuần tra của phân khu 7 rồi! Lâm, cắm cáp tải dữ liệu khẩn cấp!”
Lâm dùng khuỷu tay trái hóa đá móc chặt vào dầm chịu lực để làm bệ đỡ, tay phải run rẩy rút sợi cáp analog từ túi bảo hộ bọc chì, cắm thẳng vào cổng kỹ thuật của trạm giám sát drone.
Màn hình trung tâm của trạm sạc chớp nháy liên tục, các dòng mã bảo mật màu xanh của tập đoàn bắt đầu bị ghi đè. Lâm thở dốc, cảm giác chiến thắng tạm thời nhen nhóm trong lồng ngực bỏng rát.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi lập tức bị dập tắt hoàn toàn.
Màn hình điều khiển trung tâm của trạm giám sát đột ngột tối sầm lại, rồi tự động chuyển sang một kênh phát sóng trực tiếp mã hóa riêng. Trên màn hình nứt vỡ hiển thị một khung cảnh tăm tối, ẩm ướt dưới lòng đất – hố xả khí thải công nghiệp nóng rực của nhà máy keo sinh học.
Một bóng người già nua, gầy guộc bọc trong bộ đồ vải thô màu xám rách nát đang bị xích sắt carbon trói chặt gáy cổ, treo lơ lửng trên miệng hố xả khí thải độc hại đang cuồn cuộn bốc cháy phía dưới.
Đó là chú Tư.
Gương mặt mù lòa của ông đầy những vết sẹo rỉ máu, hơi thở thoi thóp dưới làn khói lưu huỳnh nóng rực. Ngay bên cạnh ông, vệt sáng đỏ ngang tầm mắt của tên đặc nhiệm bọc thép Mã số 04 rực lên lạnh lùng, tay hắn đang cầm chiếc kìm thủy lực kề sát vào sợi cáp treo xích sắt của ông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!