Chỉ Điểm Ngầm
Cơn bão cát phóng xạ bên ngoài vòm kính gầm rú liên hồi, nện những cú búa vô hình vào những tấm kính cường lực khổng lồ của phân khu 7. Dưới gầm Cầu Treo Bình Minh, bóng tối đặc quánh sực nức mùi lưu huỳnh và dầu máy rỉ sét. Lâm ngồi tựa lưng vào một container đổ nát, hơi thở rít qua khe lọc của chiếc mặt nạ da sần rách cũ kỹ. Khớp bả vai phải của anh, sau cú rách cơ rạn xương từ trận chiến nghẹt thở với xe bọc thép phá dỡ của Sơn, giờ đây đang giật lên từng cơn đau buốt thấu tận tủy. Máu tươi thấm qua lớp băng gạc xám xịt dính đầy muội than, rỉ ra lạnh ngắt dọc theo nẹp cơ khí.
Nhưng nỗi bất lực kinh hoàng nhất vẫn nằm ở cánh tay trái. Lâm cúi đầu nhìn bàn tay trái của mình, lớp da thịt từ đầu ngón tay lên đến khuỷu tay đã chuyển sang màu xám xịt, khô khốc và phong hóa như một tảng đá vòm kính bị ăn mòn. Nó lạnh ngắt, chết lặng và vĩnh viễn mất đi cảm giác xúc giác. Di chứng của ca vá nơ-ron cưỡng bức khẩn cấp ở tấm kính 702 đã cướp đi nốt những dây thần kinh ngoại biên cuối cùng của anh. Lâm thử ra lệnh cho các ngón tay co lại, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng cơ học của bộ khung sắt trợ lực rỉ sét bọc ngoài.
“Uống đi, Lâm.” Vy bước ra từ bóng tối, đưa cho anh một tuýp dung dịch kiềm pha loãng. Đôi mắt cô ẩn sau chiếc kính lọc quang phổ cũ vẫn không ngừng rà quét xung quanh, cảnh giác với từng tiếng động nhỏ nhất của cống thải. “Huyết thanh chống hoại tử nơ-ron của bác sĩ Khanh chỉ còn tác dụng trong vài tiếng nữa. Nếu vai phải của anh không được cố định, anh sẽ liệt hoàn toàn nửa người trước khi kịp tìm ra lối thoát ngầm.”
Lâm nhận lấy tuýp thuốc bằng bàn tay phải run rẩy, nuốt khan chất lỏng đắng chát. Họng anh bỏng rát. Ở một góc tối khác của container, Hùng “Cáp Vàng” đang gõ liên tục vào chiếc máy tính bảng chắp vá, khuôn mặt lấm lem muội điện xám xịt biến dạng dưới ánh sáng xanh lét của màn hình nứt vỡ.
“Chết tiệt thật!” Hùng đột ngột rủa sả, hạ giọng thì thầm nhưng không giấu nổi sự hoảng loạn. “Lâm, Vy... Trên mạng vô tuyến lậu của thợ hàn đang có tin đồn cực kỳ tồi tệ. Có kẻ đã rò rỉ tọa độ trạm sạc oxy lậu của chúng ta cho bảo an. Lũ thợ hàn tự do đang gầm rú đòi lột da Danh 'Sẹo'. Chúng nó tin rằng Danh 'Sẹo' vì muốn đổi lấy Điểm Công Dân Khí Quyển Chuẩn C cho đứa con nhỏ đã bán đứng anh em.”
Vy nhíu mày, bàn tay siết chặt báng khẩu súng phun keo cải tiến: “Danh 'Sẹo' sao? Gã hèn nhát đó tuy tham tiền nhưng làm sao biết được lối đi ngầm dẫn đến phòng khám của bác sĩ Khanh? Nơi chú Tư đang ẩn náu là tuyệt mật.”
Lâm không nói gì. Anh nhắm chặt mắt, áp sát bàn tay trái hóa đá lạnh ngắt của mình vào thanh dầm chịu lực rỉ sét của container. Nhờ vết sẹo thần kinh đã đồng hóa sâu sắc với cấu trúc vòm kính, anh có thể cảm nhận được những rung động cơ học siêu nhỏ truyền qua kim loại. Tần số cộng hưởng lạ từ vết vá nơ-ron bắt đầu hoạt động, lọc bỏ tiếng gió bão gầm rú bên ngoài để lắng nghe nhịp đập của lòng đất.
Có cái gì đó không đúng. Những nhịp rung động không phải từ hướng Danh 'Sẹo'. Nó quá tinh vi, quá nhẹ nhàng để là bước chân của một kẻ thợ hàn lóng ngóng.
***
Cách đó hai trăm mét, sâu dưới lòng đất Chợ Bình Minh, trong một nhánh cống ngầm ẩm ướt sát bên Phòng khám ngầm của Bác sĩ Khanh bỏ hoang.
Một bóng người gầy gò đang bò rạp sát mặt đất dính đầy nước thải axit. Đó là Trí “Áp Suất” – học trò cưng và là kẻ chỉ điểm trung thành của đốc công Sơn. Đôi mắt hí xảo quyệt của gã rực lên dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc máy ghi âm siêu nhỏ cầm tay. Trí lén lút dò theo đường dây cáp điện từ cũ rỉ sét, ngón tay gã thoăn thoắt bấm các phím trên thiết bị định vị analog bọc chì.
“Đúng rồi... Tọa độ xung thần kinh phát ra từ đây...” Trí thì thầm, giọng gã run lên vì phấn khích xen lẫn hèn nhát. “Lão già mù chú Tư đang trốn ở đây. Lần này lập công, đốc công Sơn chắc chắn sẽ cho mình một suất thuốc ức chế hoại tử cấp cao.”
Gã nhanh chóng gửi một dòng mã tọa độ analog gác mái cũ đã được ngụy trang về máy chủ của Sơn. Trí không hề biết rằng, ngay phía sau gã, một bóng đen khổng lồ bọc trong bộ giáp chống bạo động màu đen xước sát đã lừng lững hiện ra. Đó là Hùng “Sắt”.
“Làm tốt lắm, con chuột nhắt,” giọng nói ồm ồm đầy sát khí của Hùng “Sắt” vang lên sau lớp mặt nạ phòng độc bọc thép. Gã giơ cánh tay hộ pháp bọc thép lên, ra hiệu cho toán đặc nhiệm bọc thép phía sau.
Trí “Áp Suất” giật nảy mình, vội vàng quỳ sụp xuống, đầu gối ngập trong nước thải hôi hám: “Đại ca Hùng Sắt! Tôi đã làm đúng theo lệnh của đốc công Sơn! Danh 'Sẹo' đã bị tôi đổ vạ thành công trên mạng lậu rồi, lũ thợ hàn lậu sẽ không nghi ngờ gì tôi đâu! Xin hãy nói với đốc công ban cho tôi điểm oxy...”
“Cút ra sau,” Hùng “Sắt” lạnh lùng gạt Trí sang một bên như gạt một đống rác thải. Gã bước lên trước cửa hầm ngầm của phòng khám bỏ hoang, tay phải lăm lăm chiếc kìm thủy lực cao áp dùng điện từ.
*KENG... XOẢNG...*
Tiếng thép carbon chịu lực bị cắt đứt vang lên đanh gọn, chói tai trong không gian chật hẹp của cống ngầm. Cánh cửa thép bảo vệ phòng khám bị phá sập hoàn toàn.
***
Trong căn phòng hầm ẩm thấp nồng nặc mùi thuốc sát trùng rẻ tiền, chú Tư đang ngồi tĩnh lặng trên một chiếc hòm gỗ cũ. Đôi mắt mù lòa phủ lớp màng đục của ông hướng về phía cửa hầm đổ nát. Chiếc tẩu thuốc bằng đồng cũ trên môi ông vẫn tỏa ra những vệt khói mỏng màu xám nhạt.
Chú Tư không hề hoảng loạn. Là một Thợ Cảm Biến Áp Suất cựu trào, ông đã nghe thấy tiếng rít của kìm thủy lực từ trước đó ba mươi giây. Ông biết mình không thể chạy thoát với đôi mắt mù và cơ thể đã rệu rã sau hàng chục năm bám vòm kính.
“Lũ chó săn Dome-Corp cuối cùng cũng tìm đến đây,” chú Tư thong thả gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc vào lòng bàn tay xơ cứng, giọng nói phẳng lặng như mặt nước ngưng tụ dưới đáy vòm.
Hùng “Sắt” bước vào, chiếc dùi cui điện lực cao áp trên tay gã rít lên những tiếng xè xè xanh loét: “Lão già mù. Giao nộp Bản đồ rò rỉ khí quyển ra đây, hoặc tao sẽ ném cái thây rách của mày vào Hầm mộ nơ-ron cùng với lũ thợ hàn lậu.”
“Bản đồ? Các ngươi sợ một tấm bản đồ rỉ sét đến thế sao?” Chú Tư khẽ cười, nụ cười khắc khổ đầy khinh bỉ.
Bất thình lình, chú Tư vung tay. Chiếc tẩu thuốc bằng đồng cũ chứa đầy tàn thuốc đang cháy đỏ rực được ném thẳng vào mặt tên bảo an đi đầu. Khói nóng và tàn lửa hóa dầu bùng lên, làm mù mắt tên lính gác khiến hắn rú lên đau đớn.
Nhưng đòn phản kháng bằng khói nóng của chú Tư lập tức bị dập tắt. Hùng “Sắt” và toán đặc nhiệm phía sau đều đeo mặt nạ chống độc bọc thép bọc kín hoàn toàn. Hùng “Sắt” gầm lên một tiếng tàn bạo, vung chiếc dùi cui điện lực quật mạnh vào sườn trái của chú Tư.
*XOẢNG... rắc...*
Tiếng xương sườn gãy lìa khô khốc vang lên. Chú Tư đổ rạp xuống sàn đất ẩm ướt, chiếc tẩu thuốc bằng đồng văng ra xa, tắt ngấm. Máu tươi trào ra từ khóe miệng ông, nhuộm đỏ bộ đồ vải thô màu xám.
“Lão già ngoan cố,” Hùng “Sắt” giẫm chiếc ủng bọc thép lên ngực chú Tư, ghì chặt ông xuống nền đất rỉ sét. “Trói nó lại bằng xích sắt carbon. Đốc công Sơn muốn dùng mạng của nó để đổi lấy cái ổ cứng bọc chì của thằng Lâm.”
***
Cách đó hai trăm mét, Lâm đột ngột hự lên một tiếng.
Một cơn đau nhói như kim châm truyền thẳng từ lòng bàn tay trái hóa đá dọc theo tủy sống lên đến bả vai phải rách cơ của anh. Qua Tần số cộng hưởng lạ từ vết vá nơ-ron, Lâm cảm nhận được một xung động cơ học cực mạnh dập nát – tiếng cửa hầm phòng khám của bác sĩ Khanh bị phá hủy, và sau đó là nhịp gõ đứt quãng của một chiếc gậy sắt quen thuộc nện xuống nền đất cống.
“Chú Tư!” Lâm hét lên, cố gắng đứng bật dậy nhưng cơn đau vai phải khiến anh khuỵu gối xuống vũng nước thải.
“Lâm! Đừng cử động mạnh!” Vy vội vã lao đến giữ chặt bả vai anh. “Tần số quét nhiệt của tôi vừa phát hiện một lượng lớn tín hiệu bảo an đang khép chặt vòng vây quanh khu vực phòng khám. Có ít nhất mười đặc nhiệm bọc thép bọc giáp đen.”
“Chú Tư đang ở đó... Họ đang bắt ông ấy!” Lâm thở dốc, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trên trán. Anh cố gắng kích hoạt năng lực Nghe áp suất để định vị súng bắn tỉa của bảo an trên các thanh dầm thép phía trên, nhưng tiếng mưa bão cát phóng xạ bên ngoài vòm kính lúc này quá lớn. Tiếng gió rít gào rú qua các khe nứt tấm kính 702 tạo ra những luồng âm thanh hỗn loạn, hoàn toàn nhiễu loạn thính giác của anh.
“Chúng ta không thể đột kích trực diện,” Vy nghiến răng, đôi mắt sắc sảo nhìn màn hình quét nhiệt đang đỏ rực của kính lọc quang phổ. “Lực lượng của Hùng Sắt quá mạnh. Nếu chúng ta lao ra bây giờ, không những không cứu được chú Tư mà còn làm lộ vị trí của Linh.”
Lâm áp chặt bàn tay trái hóa đá vào đường ống dẫn keo dầm chịu lực chạy dọc vách container. Anh nhắm mắt, nín thở sâu để giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu, ép cơ thể thích nghi với trạng thái yếm khí để tăng cường độ nhạy bén của vết sẹo thần kinh.
*CỘT... CỘT... CỘT...*
Một chuỗi âm thanh cơ học cực kỳ tinh vi truyền qua đường ống dẫn keo dầm chịu lực bám sát vào da thịt hóa đá của anh. Đó là kỹ thuật Lắng nghe áp suất khí qua da mà chú Tư đã dạy cho anh những ngày đầu bước lên vòm kính. Chú Tư, dù đang bị xích sắt trói chặt gáy cổ và bị kéo lê đi dọc hành lang cống ngầm, vẫn dùng gót chân cơ học gõ nhịp liên tục vào đường ống dẫn keo chịu lực.
*Cạch... cạch... cạch...*
Nhịp gõ cơ học dịch chuyển theo mã hiệu thợ hàn cổ điển: “T-Ọ-A-Đ-Ộ... L-Õ-I... X-Ả... 7... N-G-U-Y-Ê-N... B-Ả-N...”
Lâm run lên. Chú Tư đang dùng hơi tàn cuối cùng để truyền thông tin tọa độ của Lõi xả áp suất phụ Khu 7 cho anh. Ông biết gã đốc công Sơn sẽ không bao giờ tha mạng cho ông, và ông muốn Lâm phải sống sót để hoàn thành di nguyện của cha mình.
“Chú Tư...” Lâm thầm gọi trong lòng, hai hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu. Anh cảm nhận được nhịp gõ thưa dần, thưa dần rồi tắt lịm hoàn toàn khi chú Tư bị tống lên chiếc xe bọc thép của bảo an.
Vy giữ chặt vai Lâm, giọng cô run lên nhưng đầy quyết đoán: “Lâm, họ đang rút đi. Sơn đã có được con tin. Chúng ta phải rút lui ngay lập tức trước khi bầy drone tuần tra quét nhiệt dọn dẹp đến đây.”
Lâm từ từ buông tay khỏi đường ống dẫn keo. Bàn tay trái hóa đá của anh để lại một vệt máu rỉ sét bám chặt vào van đồng thau buồng nạp – vết máu rỉ ra từ bả vai phải đau đớn của anh dọc theo bộ nẹp cơ khí.
Đúng lúc đó, bộ đàm tự chế bọc băng keo đen của Hùng “Cáp Vàng” vang lên tiếng rè rè chói tai của sóng vô tuyến bị bẻ khóa. Giọng nói nhừa nhựa, tàn nhẫn của đốc công Sơn dội qua loa phát:
“Trần Văn Lâm! Tao biết mày đang nghe. Lão già mù của mày đang nằm trong tay tao. Nếu mày muốn nhìn thấy lão còn thở, hãy mang cái ổ cứng bọc chì chứa Bản đồ rò rỉ đến Trạm drone phân khu 7 trước sáu giờ sáng mai. Nếu sau sáu giờ mày không xuất hiện... tao sẽ ném cái thây rách của lão vào Hầm mộ nơ-ron làm phân bón cho chất keo sinh học của tập đoàn!”
*CẠCH...*
Tín hiệu radio bị ngắt hoàn toàn, để lại tiếng gió bão cát phóng xạ ngoài vòm kính gầm rú điếc tai trong bóng tối cống ngầm ẩm ướt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!