Chiến Lũy Rỉ Sét
Gió rít qua các khe nứt của Cầu Treo Bình Minh mang theo mùi hôi hám của khí lưu huỳnh đặc quánh và vị chua chát của những hạt mưa axit đầu mùa. Dưới ánh đèn neon chập chờn màu xanh đỏ của phân khu 7, cây cầu sắt rỉ sét nối liền khu ổ chuột và khu công nghiệp đáy rung lên bần bật sau mỗi nhịp xả thải từ Tầng Giữa dội xuống. Đêm nay, không khí ở đây đặc biệt ngột ngạt. Bầu không khí như thể một tấm bạt lò xo kéo căng, chỉ chờ một tia lửa nhỏ để nổ tung.
Lâm đứng ở rìa cầu, hai chân bám chặt vào tấm sàn thép đục lỗ. Nửa thân người trái của anh được nâng đỡ bởi một bộ khung xương cơ khí tự chế chắp vá từ những mảnh vụn của robot tuần tra bỏ hoang mà ông Năm Chì cho nhặt ở bãi phế liệu. Bộ khung cơ học rỉ sét kêu lách cách mỗi khi anh dịch chuyển, các piston thủy lực rò rỉ dầu đen bám đầy bụi đồng vàng óng. Cánh tay trái của anh – giờ đây đã hóa đá hoàn toàn, chuyển sang màu xám xịt của đá kính cường lực – đặt bất động trước ngực như một tấm khiên chết. Anh không còn cảm giác đau buốt ở tay trái nữa, bởi toàn bộ nơ-ron thần kinh ngoại biên ở đó đã bị chất keo sinh học hút cạn trong ca vá khẩn cấp ở phân khu 7. Nhưng bả vai phải thì khác. Khớp bả vai phải bị rách cơ rạn xương từ trận chiến với Vệ Binh Đồng Thau vẫn đang giật lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy, rỉ máu thấm qua lớp băng gạc dính muội than.
“Sơn 'Dây', tình hình cáp thế nào?” Lâm khàn giọng hỏi qua bộ đàm tự chế bọc băng keo đen.
Phía trên dầm chịu lực cao cách mặt cầu mười mét, Sơn "Dây" đang treo mình lơ lửng bằng sợi dây đai bảo hiểm da bò ba lớp. Cánh tay đầy tàn nhang của gã thoăn thoắt đấu nối các sợi cáp neo điện từ lực hút lớn vào dầm thép chịu lực của cầu. Sơn "Dây" quệt mồ hôi trộn lẫn bụi rỉ sắt trên trán, hét lớn đáp lại:
“Tao đang gia tải cho các khóa carabiner điện từ! Pin lithium-ion áp suất cao lấy từ xác con drone hỏng đã được đấu nối quá tải vào buồng nạp. Lực bám từ trường tăng gấp ba lần bình thường, nhưng nếu dòng điện quá tải kéo dài quá mười lăm phút, toàn bộ cuộn dây đồng sẽ bị nóng chảy!”
“Mười lăm phút là quá đủ rồi,” Vy bước ra từ bóng tối của một container phế liệu đổ sập ngay đầu cầu. Cô gái mặc bộ đồ bảo hộ đen bó sát, đôi mắt sắc sảo ẩn sau chiếc Kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ đang hiển thị các luồng bức xạ nhiệt của khu vực xung quanh dưới dạng phổ màu vàng đỏ. Vy kiểm tra lại khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh của mình, rồi quay sang Lâm: “Hùng 'Cáp Vàng' đã bẻ khóa thành công radar quét nhiệt của drone tuần tra trong bán kính một trăm mét. Nhưng xe bọc thép phá dỡ của Sơn không dùng sóng định vị thông thường. Chúng di chuyển bằng động cơ diesel nén áp lực cao, bánh xích bọc thép. Chúng ta không thể chặn nó bằng rào chắn vật lý thông thường.”
Lâm siết chặt tay phải vào báng khẩu súng phun keo gia cố quá tải. Khẩu súng phun keo rỉ sét này đã được Kiệt 'Mỏ Lết' gia cố lại buồng nén khí, lắp thêm lò xo chịu lực để có thể nén áp suất lên gấp đôi mức giới hạn thiết kế. Anh cảm nhận rõ độ rung bần bật của thân súng khi dòng khí nén tích tụ bên trong.
“Liên minh thợ hàn lậu Khu 7 đã lập chiến lũy xong chưa?” Lâm quay sang hỏi Dũng "Búa".
Dũng "Búa" – gã thanh niên lầm lì với bắp vai gồ lên như hai khối đá – gật đầu dứt khoát. Gã vác trên vai khẩu Búa khí nén hạng nặng chắp vá từ máy gõ xỉ hàn công nghiệp. Đứng xung quanh gã là hơn hai mươi thợ hàn tự do của liên minh, tay lăm lăm mỏ hàn plasma lạnh và xà beng chịu lực. Họ đứng san sát nhau sau những tấm rào chắn làm từ dầm thép rỉ sét bện chặt bằng xích sắt carbon.
“Xong rồi,” Dũng "Búa" nói, giọng trầm đục. “Lũ chó săn Dome-Corp muốn san phẳng slums thì phải bước qua xác anh em thợ hàn trước.”
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Tiếng xích sắt nghiến lên mặt đường nhựa rạn nứt vang lên từ phía đầu cầu bên kia. Luồng ánh sáng pha cực mạnh từ hai cụm đèn halogen của chiếc xe bọc thép phá dỡ xé toạc màn sương khói lưu huỳnh vàng đặc. Chiếc xe bọc thép khổng lồ nặng hơn mười tấn, bọc trong những tấm giáp thép carbon dày cộp dính đầy bùn đất và muội than, lừng lững tiến vào cầu treo. Đốc công Sơn ngồi trong buồng lái bọc thép, khuôn mặt béo phì bóng nhẫy mỡ hiện rõ qua lớp kính chắn gió cường lực. Gã cười sằng sặc qua loa phóng thanh của xe:
“Trần Văn Lâm! Lũ thợ hàn lậu rách rưới! Hôm nay tao sẽ nghiền nát cây cầu này cùng với cái ổ chuột của tụi mày! Giao nộp Bản đồ rò rỉ và con nhóc Linh ra đây!”
Chiếc xe bọc thép phá dỡ rống lên một tiếng điếc tai, luồng khói đen đặc xả ra từ ống pô cao áp nhuộm đen cả một khoảng không. Nó tăng tốc, bánh xích bọc thép nghiến sột soạt xuống mặt cầu treo, húc thẳng vào rào chắn dầm rỉ sét của liên minh.
*RẦM... KHÁT...*
Cú húc cơ giới cực mạnh khiến rào chắn bằng dầm thép bị móp méo dữ dội. Những sợi xích sắt carbon căng ra kêu rít lên rùng rợn. Một vài thợ hàn trẻ tuổi bị lực chấn động hất văng ra xa, ngã nhào xuống mặt sàn thép dập lỗ. Sức mạnh cơ giới bọc thép của tập đoàn hoàn toàn áp đảo phòng tuyến thủ công nghèo nàn.
“Dũng! Khớp xích!” Lâm hét lớn qua bộ đàm.
Dũng "Búa" không chần chừ. Gã gầm lên một tiếng, lao ra khỏi rào chắn đổ sập. Khẩu búa khí nén hạng nặng trên tay gã được đấu nối trực tiếp vào nguồn Pin lithium-ion áp suất cao rực sáng vệt điện xanh lam. Gã vung búa, nện thẳng một cú cực mạnh vào khớp nối bánh xích phía trước của chiếc xe bọc thép.
*BÙM! THỊCH!*
Luồng khí nén áp lực cực lớn phóng ra tại điểm tiếp xúc, tạo ra một tiếng nổ đanh gọn xé rách màn đêm. Khớp nối bánh xích bọc thép của chiếc xe bị đập vỡ nát, các mắt xích sắt văng ra tung tóe dọc mặt cầu. Chiếc xe bọc thép khổng lồ bị mất đà, xích trái bị đứt tuột ra ngoài khiến nó loạng choạng nghiêng sang một bên.
“Sơn 'Dây'! Ngay bây giờ!” Lâm ra hiệu hướng lên dầm cao.
Sơn "Dây" ở trên cao lập tức gạt mạnh van xả của ròng rọc điện từ. Gã nới lỏng ba sợi cáp treo chịu lực chính ở phía bên trái cầu treo.
*XÈ...È... CẠCH...*
Trọng tâm của cây cầu treo Bình Minh đột ngột hạ thấp xuống hơn hai mét ở phía trái. Mặt cầu sắt nghiêng hẳn một góc ba mươi độ dưới sức gió giật mạnh. Sự thay đổi trọng lực đột ngột kết hợp với việc đứt bánh xích trái khiến chiếc xe bọc thép phá dỡ khổng lồ hoàn toàn mất thăng bằng. Nó trượt dài trên mặt sàn thép trơn trượt dính đầy axit mưa, thân xe nghiêng hẳn sang một bên, gầm rú điên cuồng nhưng không thể tiến lên.
Thấy chiếc xe bị kẹt, Phúc "Đinh Sét" nóng nảy vác khẩu búa khí nén lao lên, định đập vỡ lớp giáp trước của xe để lôi đốc công Sơn ra ngoài.
“Phúc! Quay lại! Giáp trước dày lắm!” Lâm hét lên cảnh báo nhưng đã quá muộn.
Cú đập búa khí nén của Phúc nện thẳng vào tấm giáp thép carbon trước mũi xe.
*XOẢNG! CẠCH...*
Lực phản chấn dữ dội từ tấm giáp dày mười phân dội ngược lại hoàn toàn. Khẩu búa khí nén bị văng khỏi tay Phúc, lực giật mạnh đến mức làm nứt rách toàn bộ cơ bắp tay phải của gã. Phúc hét lên đau đớn, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cánh tay áo bảo hộ sờn rách, gã ngã gục xuống sàn cầu nghiêng dốc.
“Chết tiệt!” Lâm nghiến răng. Anh biết không thể dùng bạo lực cứng để phá vỡ con quái vật sắt thép này. Phải dùng chất dẻo.
Lâm bước lên phía trước, bộ khung xương cơ khí bên chân trái rít lên những tiếng piston thủy lực khô khốc. Anh dùng bàn tay trái hóa đá hoàn toàn bám chặt vào một thanh dầm dốc đứng của cầu để làm bệ tì chịu tải cơ học vững chắc. Cánh tay phải đau đớn nhấc khẩu súng phun keo gia cố quá tải lên, ngón tay trỏ siết chặt cò súng.
*HỰ...Ù...Ù...*
Thân súng phun keo rung lên bần bật, vòi phun phát ra tiếng rít xé gió rùng rợn khi áp suất buồng khí nén được đẩy lên mức cực đại. Lâm bắn một dòng keo sinh học nơ-ron chưa pha loãng màu hổ phách đặc quánh thẳng vào kính chắn gió cường lực của chiếc xe bọc thép.
*PHỤT... XOẠT...*
Dòng keo hổ phách phun ra xé gió, bao phủ hoàn toàn kính lái của Sơn. Gặp không khí lạnh rò rỉ từ vết nứt vòm kính, chất keo sinh học lập tức tự phân bào và liên kết cơ-sinh học với cấu trúc kính, hóa đá xám xịt chỉ sau ba giây. Tầm nhìn của Sơn bị bịt kín hoàn toàn trong bóng tối đá xám.
Chưa dừng lại ở đó, Lâm bóp cò lần thứ hai, bẻ hướng vòi phun bắn thẳng dòng keo đậm đặc vào họng nạp khí động cơ và lưới tản nhiệt phía trước của chiếc xe bọc thép. Chất keo sinh học chưa pha loãng len lỏi vào sâu trong các khe cánh quạt tản nhiệt, bám chặt vào họng nạp khí và lập tức đông cứng hóa đá, chặn đứng hoàn toàn luồng không khí lưu thông vào động cơ diesel.
*RỐNG... KHÈ...È...*
Động cơ diesel nén áp lực cao của chiếc xe bọc thép rống lên những tiếng nghẹn ngào rùng rợn. Thiếu không khí nạp và hệ thống tản nhiệt bị bịt kín bởi lớp keo hóa đá, nhiệt độ động cơ tăng vọt lên mức báo động đỏ chỉ trong vài mươi giây. Khói trắng bốc lên mù mịt từ nắp capo xe bọc thép.
“Vy! Bình xăng phụ!” Lâm hét lớn qua bộ đàm.
Vy đã chờ sẵn ở ngách cầu từ trước. Cô đeo kính lọc quang phổ nhiệt độ cũ, nhìn rõ luồng bức xạ nhiệt đỏ rực đang tích tụ cực lớn dưới gầm xe bọc thép – nơi đặt bình nhiên liệu phụ chứa dầu petrochemical dễ nổ.
“Đã định vị được!” Vy khàn giọng nói.
Cô gạt công tắc nhỏ bên gọng kính bảo hộ cũ, sử dụng các mảnh kính vỡ phản chiếu ánh sáng đèn pin hội tụ của thằng Tám 'Đèn' rọi thẳng vào camera quét hồng ngoại của chiếc xe bọc thép để làm mù hoàn toàn hệ thống cảm biến phòng thủ tự động của nó.
*XÈ...È...*
Một vệt sáng lóa mắt xuất hiện đột ngột, camera cảm biến của xe bị chớp nháy đỏ báo lỗi tạm thời. Nhân cơ hội đó, Vy vung khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh, bắn một phát đạn keo xung lực nén thạch anh rực sáng thẳng vào bình nhiên liệu phụ dưới gầm xe.
*BÙM! OÀNG...*
Một tiếng nổ kinh hoàng bùng phát dưới gầm xe bọc thép phá dỡ. Ngọn lửa hóa dầu màu xanh cam bùng lên dữ dội, thổi bay tấm chắn xích bên trái của chiếc xe. Lực nổ áp suất cực lớn cộng với mặt cầu treo nghiêng dốc ba mươi độ đã hất văng chiếc xe bọc thép khổng lồ nặng mười tấn lật nghiêng hoàn toàn sang một bên mặt cầu.
*RẦM... XOẢNG...*
Chiếc xe bọc thép phá dỡ nằm lật nghiêng trên mặt sàn thép dập lỗ, dầu đen và chất keo sinh học hóa đá rỉ ra từ khoang động cơ bốc cháy nghi ngút. Tiếng reo hò chiến thắng bùng nổ dữ dội từ liên minh thợ hàn lậu Khu 7 sau rào chắn. Họ đã vô hiệu hóa thành công con quái vật cơ giới bọc thép của tập đoàn.
Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì một tiếng rít kim loại rùng rợn vang lên từ dưới gầm cầu treo.
*RẮC... RẮC...*
Sơn "Dây" hét lớn qua bộ đàm, giọng đầy hoảng loạn: “Lâm! Các sợi cáp treo chịu lực chính của cầu đang bị dãn nứt nghiêm trọng sau vụ nổ bình xăng! Lực bám điện từ của các khóa carabiner đang sụt giảm nhanh do pin lithium quá nhiệt sắp cháy nổ! Cầu sắp sập rồi!”
Lâm bàng hoàng nhìn xuống sàn cầu. Những tấm sàn thép dập lỗ bắt đầu cong vênh, các mối hàn rỉ sét kêu rắc rắc khô khốc dưới sức nặng của chiếc xe bọc thép bị lật nghiêng.
Đúng lúc đó, nắp buồng lái bọc thép của chiếc xe bị lật nghiêng bị đẩy mạnh ra ngoài.
Đốc công Sơn lồm cồm bò ra từ khoang lái đầy khói đen. Khuôn mặt béo phì của gã dính đầy muội than và máu tươi rỉ ra từ vết rách trên trán, chiếc áo choàng lông thú nhân tạo rực rỡ bị cháy xém một góc. Gã thở dốc, đôi mắt híp độc ác trợn ngược đầy điên cuồng nhìn Lâm.
Trong bàn tay phải dính đầy dầu mỡ của Sơn, gã đang cầm chặt một bộ điều khiển điện tử cầm tay có nút bấm đỏ chớp nháy liên tục.
“Lũ thợ hàn lậu rách rưới...” Sơn ho sặc sụa, giọng nói nhừa nhựa đầy điên dại dội qua loa cầm tay dính máu. “Mày nghĩ tao chỉ mang theo cái xe bọc thép này thôi sao? Tao đã cho gài mìn nén khí dọc theo các dầm chịu lực dưới chân cầu treo này từ trước rồi! Giao nộp Bản đồ ra đây, nếu không tao sẽ kích nổ san phẳng toàn bộ cái liên minh rác rưởi của tụi mày dưới lòng sông thải!”
Ngón tay cái béo phì của Sơn đặt sát vào nút bấm đỏ chớp nháy của bộ điều khiển kích nổ, nụ cười điên cuồng của gã rực lên dưới ánh lửa hỏa hoạn đang liếm dần sát chân cầu treo rỉ sét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!