Lửa Đồng Thau
Khoảng không tăm tối rít gầm gào rú bên màng nhĩ rách nát, kéo tuột thân ảnh Trần Văn Lâm rơi thẳng xuống sa mạc phóng xạ bên dưới. Gió bão cát đỏ ngoài vòm kính rít lên những tiếng thét ghê rợn, xé toạc làn sương lưu huỳnh vàng đồng đặc quánh. Trọng lực khổng lồ ở độ cao ba trăm mét đang kéo ghim cơ thể anh xuống cái chết cận kề. Khớp bả vai phải bị rách cơ rạn xương nhói lên từng cơn buốt dại, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo da sần rách nát. Bàn tay trái hoại tử nơ-ron xơ cứng hóa đá hoàn toàn vĩnh viễn đung đưa vô lực như một khúc gỗ chết. Không còn cáp bảo hiểm chính. Không còn ròng rọc điện từ.
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử ấy, bộ não của một thợ hàn bám vòm mười năm không cho phép Lâm đầu hàng. Anh nghiến chặt răng đến mức trào máu tươi nơi khóe miệng, ép phổi giảm thiểu nhịp thở xuống mức tối đa theo Quy tắc điều hòa nhịp thở cận tử của chú Tư để duy trì sự tập trung tuyệt đối.
Bằng cánh tay phải đau đớn tột cùng, Lâm vươn khẩu súng phun keo cải tiến mới chế tạo hướng thẳng về phía cột dầm thép dốc đứng số 9 rỉ sét đang lao vùn vụt qua mắt. Anh bóp cò.
*PHỰT!*
Sợi cáp neo phụ khẩn cấp phóng ra, xé rách màn đêm phóng xạ. Đầu móc thép cắm phập vào gờ chịu lực của thanh dầm dốc đứng. Một cú giật tàn nhẫn dội ngược lại bả vai phải của Lâm, tiếng xương khớp kêu rắc rắc khô khốc vang lên bên trong bộ nẹp cơ khí. Thân hình anh bị quật mạnh vào vách dầm, nhưng lực ma sát trượt từ lòng bàn tay phải rách nát bám chặt vào sợi cáp đã giảm thiểu tối đa lực rơi tự do. Anh xoay mình, dùng khuỷu tay trái hóa đá móc chặt vào một thanh xà gồ phụ, cứu Thằng Nhỏ đang bất tỉnh treo lơ lửng ngay sát bên cạnh.
Vy và Hùng “Cáp Vàng” từ đường ống thoát khí ngầm nhanh chóng đu dây xuống, đỡ lấy Lâm và Thằng Nhỏ đang kiệt sức. Họ bạt mạng di tản dưới làn mưa axit màu vàng đồng đang rơi xối xả, rút sâu vào hệ thống cống thải dẫn về Khu Ổ Chuột Bình Minh.
***
04:30 sáng. Tại tiệm tạp hóa lọc nước nhỏ của dì Tư Hồng sát vách phòng trọ gác mái của Lâm.
Không gian chật hẹp nồng nặc mùi dầu mỡ công nghiệp và mùi nước ngưng tụ sạch lọc thô. Linh đang nằm mê mệt trên chiếc giường bạt rỉ sét, khuôn mặt nhợt nhạt của cô bé mười hai tuổi được xoa dịu phần nào nhờ luồng khí sạch tinh khiết từ chiếc Bình Oxy nén tinh khiết 99% mà Lâm vừa sạc đầy từ trạm lọc. Tiếng thở khò khè khốn khổ của cô bé đã dịu đi, lồng ngực nhỏ nhắn phập phồng đều đặn dưới lớp mặt nạ lọc khí cũ dán sticker hình cỏ ba lá rách góc.
Lâm ngồi bệt dưới sàn container, để dì Tư Hồng dùng băng gạc tẩm dung môi cồn công nghiệp lau sạch vết máu rỉ ra từ khớp vai phải rách cơ. Cơn co giật nơ-ron thần kinh dữ dội do hết thuốc ức chế hoại tử đang cào xé bả vai trái của anh, lan dần lên các đốt sống cổ khiến nửa thân người anh run lên bần bật. Bàn tay trái của anh – giờ đây là một gọng kìm xám xịt, cứng đờ và mất sạch xúc giác – đặt bất động trên đùi như một khối đá phong hóa.
“Ráng chịu đau chút con,” dì Tư Hồng khàn giọng nói, đôi mắt đầy nếp nhăn hằn rõ sự xót xa. “Cái thứ keo sinh học thần kinh của tập đoàn nó đang ăn mòn nốt phần vai của con rồi. Cứ vá kính bằng máu mình thế này, có ngày con hóa đá hoàn toàn mất thôi.”
Bé Na, đứa con gái trọc lóc do rụng tóc vì nhiễm độc chì của dì Hồng, nhút nhát đứng nấp sau cánh cửa bạt. Đôi mắt đen tròn của cô bé 8 tuổi ngập tràn sự lo sợ, tay ôm chặt con búp bê làm từ dây điện phế liệu. Na thỉnh thoảng lại bắt chước tiếng động cơ rít khè khè của drone tuần tra một cách vô thức, như một phản xạ tự nhiên của những đứa trẻ sinh ra dưới trần kính bảo vệ.
“Dì Hồng... Linh gửi dì trông nom giùm con...” Lâm khàn giọng nói, giọng nói phẳng lặng nhưng mệt mỏi tột cùng. “Đốc công Sơn... sẽ không bỏ qua vụ Toàn Mồi bị kẹt trên vòm. Con phải chuẩn bị...”
Chưa kịp dứt lời, một tiếng rít rùng rợn xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm.
*HÙ...Ù...Ù...*
Đó không phải là tiếng gió bão ngoài vòm kính. Đó là tiếng động cơ phản lực nén khí của phi đội drone tuần tra, quyện lẫn với tiếng xích sắt va vào nhau lách cách rùng rợn từ phía đầu hẻm phế liệu. Tiếng loa phóng thanh của bảo an tập đoàn dội vào vách tôn rỉ sét vang dội:
“Trần Văn Lâm! Giao nộp ổ cứng bọc chì chứa Bản đồ rò rỉ khí quyển và con nhóc Trần Khánh Linh ra đây! Nếu không, toàn bộ phân khu 7 sẽ bị san phẳng!”
Vy từ xưởng ngầm lao lên, khuôn mặt cô biến sắc: “Lâm! Đốc công Sơn đã thuê ngầm băng lính đánh thuê 'Vệ Binh Đồng Thau' rồi! Chúng mang theo súng phun lửa áp lực cao, đang phóng hỏa thiêu rụi các mái tôn từ đầu hẻm!”
*HỎA HOẠN!*
Tiếng la hét thất thanh của cư dân nghèo Khu Ổ Chuột Bình Minh bùng nổ dữ dội. Qua khe hở của container, Lâm nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Những gã lính đánh thuê bọc trong bộ giáp đồng rỉ sét, đeo mặt nạ phòng độc heo lòi tàn bạo đang nã những luồng lửa hóa chất màu xanh cam áp lực cao thẳng vào các mái nhà tranh tre chắp vá.
Lửa hóa dầu petrochemical bắt lửa cực nhanh trên các mái tôn dính đầy dầu mỡ thải. Sức nóng khủng khiếp của đám cháy quyện chặt với Đợt xả khí thải lưu huỳnh nồng độ cao từ nhà máy Tầng Giữa xả xuống, tạo thành một cơn bão khói độc đặc quánh màu vàng chanh, thiêu rụi phế quản của bất kỳ ai hít phải.
“Lũ trẻ! Còn năm đứa trẻ mồ côi của băng Gió Đáy đang bị kẹt ở hầm container gác mái!” Thằng Tí “Rác” hớt hải chạy vào, khóc không thành tiếng.
Lâm chống tay phải xuống đất, cố gượng dậy bất chấp bộ nẹp cơ khí vai phải đang kêu cọt kẹt rạn nứt. Cơn đau nơ-ron cổ giật mạnh khiến mắt trái anh mờ đi, nhưng ý chí bảo vệ những sinh mạng vô tội đã lấn át hoàn toàn thể xác đang mục nát.
“Vy! Giúp tôi di tản Linh và dì Hồng xuống cống ngầm!” Lâm ra lệnh, tay phải bốc lấy cuộn dây thang tự chế bện từ Thép carbon chịu lực cao chịu nhiệt cực tốt mà thằng Bảy sắt vụn nhặt được.
Lâm bạt mạng lao ra ngoài màn khói lửa ngút trời. Sức nóng của lửa hóa chất lưu huỳnh phả thẳng vào mặt anh, màng lọc chiếc mặt nạ cũ của cha rít lên những tiếng cạch cạch khô khốc báo hiệu sự bão hòa độc tố. Anh cố dùng súng phun keo rỉ sét bắn một dòng keo lạnh để dập tắt ngọn lửa đang liếm sát chân container gác mái, nhưng tia lửa hàn lạnh không đủ áp lực để đẩy lùi biển lửa hóa dầu đang cuồn cuộn dâng cao. Thất bại!
“Tránh ra con ơi!”
Dì Tư Hồng từ phía sau lao ra, người phụ nữ trung niên mập mạp bưng theo xô nước ngưng tụ pha kiềm đậm đặc – thứ nước dì dùng để tái chế sinh hoạt – dứt khoát ném mạnh vào gốc lửa hóa chất. Nước kiềm phản ứng trung hòa axit của lửa lưu huỳnh, tạo ra một làn khói trắng xóa dập tắt ngọn lửa trong vài giây, mở ra một lối đi nhỏ lên gác mái. Nhưng một tia lửa hóa dầu bắn ngược lại, găm vào cánh tay phải của dì Hồng khiến dì hét lên đau đớn, toàn bộ tiệm tạp hóa lọc nước của dì bị ngọn lửa nuốt chửng hoàn toàn.
“Dì Hồng!” Lâm gầm lên. Anh không thể chần chừ.
Lâm bám chặt tay phải vào thanh dầm thép dốc đứng chịu lực không bị cháy, tuân thủ nghiêm ngặt Quy tắc ba điểm bám để giữ thăng bằng cơ thể trên độ cao mười mét nghiêng dốc. Sử dụng kỹ năng Hàn điểm siêu tốc bằng tay phải bọc nẹp cơ khí, Lâm bắn liên tiếp các đinh tán titan chịu lực để ghim chặt sợi dây thang Thép carbon chịu lực cao vào khung dầm thép dốc đứng.
*KENG! KENG! KENG!*
Những tia chớp xanh lam nhạt lóe lên liên tục cực nhanh dưới khói lửa mịt mù. Sợi dây thang thép carbon chịu nhiệt được cố định chắc chắn, tạo thành một đường thoát hiểm dốc đứng an toàn cho lũ trẻ băng Gió Đáy và bé Na bám vào tụt xuống lòng đất cống thải.
“Đi nhanh! Na! Tí Rác! Đu xuống cống thải!” Lâm hét lớn qua bộ đàm, tay phải giữ chặt chân thang dây chịu lực giật mạnh dưới sức gió nóng.
Nhưng ngay khi đứa trẻ cuối cùng vừa chạm đất an toàn, gác mái trọ cũ nát của Lâm hoàn toàn sụp đổ dưới sức nóng của ngọn lửa đồng thau. Container rỉ sét đổ sụp kéo theo một tiếng nổ áp suất lớn của van khí thải.
Lâm bị hất văng xuống sàn đất, bộ nẹp vai cơ khí rạn nứt hoàn toàn. Qua làn khói lưu huỳnh vàng đặc đang dâng cao, anh bàng hoàng nhìn thấy rào chắn an ninh của slums đã bị khóa chặt.
Đứng sau hàng rào bảo an bọc thép, gã thu thuế Lý “Cân” xuất hiện với bộ vest đen xộc xệch dính đầy muội than. Khuôn mặt máy móc lạnh lùng của gã hiện rõ dưới ánh lửa. Trên tay gã là chiếc vali thép chứa thiết bị phát sóng khóa phổi sinh học từ xa.
Gã giơ thẳng chiếc vali về phía Linh – cô bé đang bị kẹt lại trên một góc dầm thép gác mái rực lửa chưa kịp di tản.
“Trần Văn Lâm! Mày phá hủy tháp siêu âm của tập đoàn, tội đáng khóa phổi vĩnh viễn!” Lý “Cân” lạnh lùng nói qua loa cầm tay, ngón tay gã dứt khoát nhấn nút kích hoạt vali phát sóng từ khoảng cách ba mươi mét.
*BÍP... P... P...*
Chiếc vali thép rực lên vệt sáng đỏ rực rùng rợn. Ngay lập tức, Linh gục xuống trên dầm thép nóng bỏng. Cô bé mười hai tuổi hai tay cào xé cổ họng, phế quản bị thắt chặt hoàn toàn bởi lệnh khóa sinh trắc học từ xa. Con bé tím tái, không thể hít thở dù chỉ một ngụm khí sạch.
“LINH!”
Lâm điên cuồng gào lên. Cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên làm rực sáng vệt hổ phách dọc theo tủy sống cổ anh. Anh nhìn thấy khẩu súng bắn đinh tán tự động của Huy đang nằm vương vãi trên sàn container bị cháy sát bên cạnh – thứ vũ khí bọc thép tầm gần chịu lực cực tốt mà Huy bỏ lại trong đợt hỗn loạn.
Lâm dùng tay phải vồ lấy khẩu súng bắn đinh tán tự động, dồn toàn bộ sức lực cơ vai rách nát để giữ tĩnh lặng họng súng dưới làn khói độc lưu huỳnh che khuất tầm nhìn. Anh ngắm thẳng vào chiếc vali thép trên tay Lý “Cân”.
*HỰ!*
Lâm bóp cò liên tục.
*PẰNG! PẰNG!*
Hai chiếc đinh tán titan chịu lực phóng ra với tốc độ điện từ cực nhanh, xé rách màn khói lửa rực đỏ, găm phập thẳng vào bảng mạch ăng-ten phát sóng nhô ra bên hông chiếc vali thép của Lý “Cân”.
*ĐOÀNG!*
Chiếc vali thép nổ tung một góc, bắn ra những tia lửa điện xanh loét làm bỏng rát tay Lý “Cân”, khiến gã lùi lại hoảng sợ. Sóng khóa phổi bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Linh hít vào một hơi khí sạch nén từ bình oxy khẩn cấp dắt bên hông, lồng ngực nhỏ nhắn phập phồng trở lại trong tiếng ho sặc sụa.
Nhưng niềm vui chưa kịp định hình thì một tiếng rên rỉ cơ học khổng lồ dội xuống từ trần vòm kính. Đám cháy hóa chất đồng thau đang kích hoạt đợt xả khí thải lưu huỳnh nồng độ cao thứ hai từ nhà máy Tầng Giữa dội thẳng xuống lối thoát phía Tây.
Một bức tường khói độc lưu huỳnh đặc quánh màu vàng chanh, nóng rực và ngạt thở đang cuồn cuộn tràn tới, bao phủ hoàn toàn lối thoát duy nhất của Lâm và Linh dưới chân công trình rực lửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!