Đu Dây Quyết Chiến
Áp suất bên trong buồng nạp phụ số 5 của Trạm lọc khí số 3 đã chạm ngưỡng 5 atmosphere. Bức tường thép carbon dày cộp xung quanh như đang rên rỉ dưới sức nén khổng lồ của luồng khí thải ngược. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh nóng rực, bỏng rát và nghẹt thở. Hùng “Cáp Vàng” đã nằm rạp dưới sàn bê tông, hai tay ôm chặt lấy đầu, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt dường như phế quản của cậu sắp sửa vỡ tung dưới sức ép tàn nhẫn.
Bên ngoài lớp kính bọc thép dày của cửa áp lực, Hải “Chó Săn” vẫn đang đứng khoanh tay cười nhạo đầy thú tính. Gã lính gác tham lam ấy tin chắc rằng hai con chuột tầng đáy mang Điểm Công Dân Khí Quyển Chuẩn F này sẽ sớm hộc máu phổi mà chết ngạt bên trong buồng nén.
Lâm quỳ một gối trên sàn. Tai trái của anh đã rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng, chảy dài xuống cổ do màng nhĩ bị tổn thương nặng dưới áp suất dâng cao. Khớp bả vai phải bị rách cơ rạn xương do roi điện của Tiến “Đồ Tể” trước đó giật lên từng cơn buốt nhói như có hàng ngàn mảnh thủy tinh nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Nhưng Lâm không cho phép mình gục ngã. Linh đang nằm thoi thóp ở gác mái slums, từng giây phút trôi qua đều là ranh giới giữa sự sống và cái chết của con bé.
Anh nhắm chặt mắt, kích hoạt năng lực Nghe áp suất. Giữa tiếng gầm rú điếc tai của máy nén khí khổng lồ, Lâm lọc ra tiếng rít cơ học tần số cực cao phát ra từ chiếc van áp suất phụ bằng đồng thau nằm khuất dưới đường ống dẫn rỉ sét sát góc tường.
“Hùng... bám chặt lấy dầm chịu lực...” Lâm khàn giọng ra lệnh, giọng nói bị bóp nghẹt dưới áp lực nén.
Lâm dùng bàn tay trái hóa đá hoàn toàn – gọng kìm xám xịt, cứng đờ và lạnh ngắt như đá vòm kính – tì mạnh vào thanh dầm thép dốc đứng sát sàn để làm bệ đỡ cơ học chịu tải. Toàn bộ trọng lượng cơ thể anh dồn lên cánh tay phải đau đớn. Anh vung chiếc mỏ lết xích khổng lồ bấu chặt vào vành van đồng thau.
*Hự!*
Lâm nghiến răng gầm lên một tiếng rùng rợn. Vết máu rỉ sét từ lòng bàn tay phải rách nát của anh bám chặt, loang lổ trên vành van đồng thau buồng số 5 khi anh cố hết sức bẩy mạnh chiếc van dưới áp lực nén 10 atmosphere.
*KÍT...T...T!*
Tiếng kim loại rỉ sét nghiến vào nhau chói tai vang lên. Van đồng thau bị bẻ khóa cơ học đột ngột. Luồng khí nén áp lực cực đại tích tụ bên trong buồng nạp lập tức thoát ra qua họng xả phụ, tạo ra một vụ nổ áp suất ngược kinh hoàng.
*ĐOÀNG!*
Sức ép của vụ nổ áp suất ngược từ bên trong dội thẳng vào cánh cửa thép chịu lực. Chốt khóa điện từ của cửa thép bị thổi bay hoàn toàn, những tia lửa điện xanh loét bắn ra tung tóe. Cánh cửa thép nặng hàng trăm cân bị hất văng ra ngoài hành lang kỹ thuật, tạo nên một đám mây khói bụi mù mịt.
Hải “Chó Săn” và toán lính tuần tra bọc giáp đen bị luồng khí áp lực thổi dội ngược, ngã nhào ra sàn bê tông. Lâm không bỏ lỡ một giây nào. Anh ôm chặt chiếc Bình Oxy nén tinh khiết 99% vừa sạc đầy bằng tay phải, dùng khuỷu tay trái hóa đá xốc Hùng “Cáp Vàng” dậy rồi bạt mạng lao ra ngoài hành lang khói bụi. Họ luồn lách qua các khe dầm thép dốc đứng, biến mất vào màn mưa axit màu vàng đồng đang rơi xối xả bên ngoài trạm lọc.
***
Nửa tiếng sau, tại hầm container bọc chì ở Hẻm Phế Liệu.
Lâm quỳ bên giường bạt rỉ sét, tay phải run rẩy kết nối chiếc Bình Oxy nén tinh khiết 99% vào chiếc mặt nạ cũ của Linh. Luồng khí sạch tinh khiết, mát lạnh không hề lẫn bụi mịn hay độc tố lưu huỳnh lập tức tràn vào phế quản của cô bé mười hai tuổi. Tiếng thở khò khè như kéo bạt rách dịu dần. Lồng ngực nhỏ nhắn của Linh bắt đầu phập phồng đều đặn trở lại, sắc môi tím tái dần hồng hào dưới làn khí sạch.
Lâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay khoảnh khắc anh buông lỏng tinh thần, cơ thể anh lập tức đòi lại cái giá phải trả.
*Ực!*
Lâm khuỵu ngã xuống sàn container, một ngụm máu đen rỉ ra nơi khóe miệng. Cơn co giật nơ-ron thần kinh dữ dội bất ngờ bùng phát từ bả vai trái, nhanh chóng lan rộng lên các đốt sống cổ của anh. Do liều huyết thanh ức chế hoại tử đã hoàn toàn hết tác dụng, chất keo sinh học nơ-ron dính sâu trong tủy sống của Lâm bắt đầu tự phân bào điên cuồng, ăn mòn các tế bào thần kinh vận động lành lặn còn lại.
“Lâm! Đừng cử động!” Vy lao tới từ góc tối của xưởng ngầm, khuôn mặt cô biến sắc khi nhìn thấy các vệt gân máu màu xám rỉ sét đang nổi rõ rệt dọc theo bả vai lên đến sát gáy cổ của Lâm. Cô vội vàng dùng băng gạc tẩm dung môi cồn công nghiệp áp chặt vào vết sẹo nơ-ron rực sáng màu hổ phách để làm dịu cơn co thắt, nhưng cơ thể Lâm vẫn run lên bần bật, mắt trái của anh mờ đi dưới cơn đau buốt thấu tim.
“Không... không sao...” Lâm nghiến chặt răng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy để Linh không thức giấc. “Van nạp... đã bẻ khóa... Linh cứu được rồi...”
Đúng lúc đó, cánh cửa container bọc chì bị đẩy ra một cách vội vã. Thằng Tí “Rác” lao vào, khuôn mặt đen nhẻm vì đất bụi đầm đìa mồ hôi, đôi mắt to ngập tràn sự hoảng sợ tột độ.
“Anh Lâm! Chị Vy! Thằng Nhỏ... Thằng Nhỏ bị gài bẫy rồi!” Tí “Rác” thở dốc, giọng nói run rẩy lạc đi. “Toàn 'Mồi' đã lừa bắt Thằng Nhỏ đưa lên Vực thẳm vòm kính phân khu 7! Em lén nghe thấy bọn chúng nói... đốc công Sơn ra lệnh phải thu hoạch toàn bộ nơ-ron tủy sống của Thằng Nhỏ ngay đêm nay để bù đắp lượng keo thiếu hụt của tập đoàn!”
Lâm chống tay phải xuống sàn, cố sức gượng dậy bất chấp bộ nẹp vai cơ khí đang kêu cọt kẹt rạn nứt. Ánh mắt anh lạnh lùng rực lên vệt sáng hổ phách sắc lẹm.
“Toàn 'Mồi'... gã dám đụng đến người của tao.”
“Lâm, anh điên rồi sao?” Vy bấu chặt lấy bả vai phải của anh, giọng cô đầy sự giận dữ lẫn lo lắng. “Cơ thể anh đang bị hoại tử nơ-ron tủy sống gặm nhấm! Tay trái của anh đã hoàn toàn hóa đá vĩnh viễn, vai phải thì rách cơ chưa lành! Anh bước lên độ cao năm trăm mét chịu bão cát lúc này chỉ có con đường chết!”
Lâm quay đầu nhìn Linh đang ngủ say bình yên dưới làn khí sạch tinh khiết, rồi nhìn sang chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha dắt bên hông.
“Nó là học trò của tôi. Nó tin tôi nên mới bước chân lên vòm kính này. Tôi không để người của tôi thành keo vá kính.”
Vy nhìn sâu vào đôi mắt kiên định không chút sợ hãi của Lâm, cô biết mình không thể ngăn cản người đàn ông lầm lì này. Cô dứt khoát buông tay, quay sang tủ đồ cơ khí lấy ra khẩu súng phun keo cải tiến mới chế tạo dắt chặt vào hông Lâm, rồi siết chặt chiếc đai da bảo hiểm của anh.
“Tôi đi chuẩn bị xe ngầm. Hùng 'Cáp Vàng' sẽ bẻ khóa sóng bảo an hỗ trợ từ xa. Hải 'Móc Treo' và Phúc 'Đinh Sét' đang ở phân khu 7, họ sẽ bọc lót cho anh trên cao. Sống sót trở về, Trần Văn Lâm.”
***
Vực thẳm vòm kính phân khu 7 ở độ cao 500m.
Cơn bão cát đỏ phóng xạ ngoài hoang mạc đang va đập liên tục vào thành kính cường lực phía ngoài, tạo nên những tiếng gầm rú kinh hoàng như tiếng gầm của dã thú. Những vệt bụi phóng xạ rực lên ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục nhạt bám dọc theo các khe nứt vòm kính, bị gió lốc cuốn đi tạo thành những dải lụa sáng bệnh hoạn giữa đêm tối. Áp suất không khí biến động hỗn loạn liên tục giật mạnh, sẵn sàng thổi bay bất kỳ sinh vật nào không bám chặt vào kết cấu chịu lực.
Lâm treo mình lơ lửng giữa khoảng không vô định bằng sợi dây đai bảo hiểm da bò ba lớp của ông Tư Đai. Tay trái hóa đá xám xịt của anh bọc chặt vào bộ nẹp cơ khí rỉ sét, dùng khuỷu tay tì chặt vào gờ dầm dốc đứng dầm thép nghiêng 85 độ để làm điểm tựa cơ học cứng ngắc. Tay phải anh siết chặt khẩu súng phun keo cải tiến mới chế tạo, kính lọc quang phổ nhiệt đeo trên mắt hiển thị luồng khí độc lưu huỳnh đang rò rỉ dưới dạng một thác nước màu vàng đỏ rực rỡ.
Phía trên đầu anh khoảng ba mươi mét, Phúc “Đinh Sét” và Hải “Móc Treo” đang ẩn nấp sau một hộp kỹ thuật điện lực khổng lồ. Hải “Móc Treo” đã giăng sẵn một mạng lưới cáp neo tự chế bằng thép carbon chịu lực cực tốt, kết nối chặt chẽ giữa các cột trụ dầm chịu lực để bọc lót tầm cao cho Lâm. Phúc “Đinh Sét” đang vác khẩu súng bắn đinh tán khí nén khổng lồ trên vai, đôi mắt bộc trực dõi theo từng cử động của Lâm dưới gió giật mạnh.
“Lâm! Giữ đúng Quy tắc ba điểm bám!” Hải “Móc Treo” hét lớn qua bộ đàm tự chế, giọng ông bị tiếng gió bão gào rú nuốt chửng một nửa. “Sức gió đang tăng lên một trăm mười cây số một giờ! Cáp neo tự chế của chúng ta không chịu nổi lực giật quá ba lần đâu!”
Lâm không trả lời. Qua lớp kính lọc nứt rạn, anh nhìn thấy Toàn “Mồi” đang đứng trên một bệ bám bọc thép bám vòm chịu lực của thành kính vòm cường lực. Gã mặc bộ đồ bảo hộ màu xám nhạt của nhà thầu phụ Dome-Corp, khuôn mặt nhọn hoắt xảo quyệt hiện rõ dưới ánh đèn pha quét của trực thăng bảo an tuần tra từ xa. Ngay sát rìa kính nứt toác, Thằng Nhỏ đang bị trói chặt vào một sợi cáp neo dãn nứt, chiếc mặt nạ lọc khí của cậu bị rò rỉ khí độc khiến cậu ho sặc sụa, lả đi vì kiệt sức.
“Trần Văn Lâm!” Toàn “Mồi” gầm lên qua loa phóng thanh gắn trên mũ bảo hộ, nụ cười độc ác méo mó hiện rõ. “Tao biết mày sẽ đến! Thằng nhóc này có nhóm máu tương thích nơ-ron cực cao, tủy sống của nó sẽ sản xuất ra mẻ keo sinh học tự trị tốt nhất cho đốc công Sơn! Giao nộp ổ cứng bọc chì chứa Bản đồ rò rỉ khí quyển ra đây, tao sẽ cho nó một ngụm oxy sạch!”
“Thả nó ra,” Lâm khàn giọng, giọng nói phẳng lặng nhưng lạnh ngắt như đá vòm kính.
“Để xem mày đu dây nhanh hơn đạn súng điện từ của tao không!” Toàn “Mồi” ra lệnh cho toán lính gác bám vòm chịu lực xung quanh nổ súng.
*HÙ...Ù...Ù...*
Trận đấu quyết tử bùng nổ giữa khoảng không lộng gió độc.
Lâm gạt mạnh công tắc ròng rọc điện từ bôi trơn dầu thải dắt bên hông. Nhờ lớp dầu thải bôi trơn kỹ lưỡng của Thằng Tèo, ròng rọc điện từ trượt êm ái trên sợi cáp neo chính mà không hề gây ra tiếng rít kim loại rỉ sét. Thân ảnh Lâm lướt nhanh dọc theo sợi cáp với tốc độ 15m/s, nhảy vượt qua các dầm dốc đứng dầm thép một cách nhẹ nhàng như sóc.
*PHỰT! PHỰT! PHỰT!*
Toán lính gác của Toàn nổ súng điện từ liên thanh. Những luồng đạn điện từ xanh loét xé rách làn sương khói công nghiệp, cày nát các mảng gỉ sét trên dầm thép ngay sát gót chân Lâm. Lâm nhấp nhả liên tục công tắc bám dính điện từ của đai bảo hiểm, thực hiện kỹ năng Industrial Parkour lách qua các góc khuất của cột trụ chịu lực số 12.
Toàn “Mồi” đứng trên bệ bám bọc thép nhìn thấy tốc độ di chuyển điên cuồng của Lâm thì biến sắc. Gã xảo quyệt gầm lên, kích hoạt khẩu súng bắn móc kéo áp lực cao dắt bên hông. Một sợi cáp thép carbon phóng ra với lực nén cực mạnh, cắm phập vào phần đai da bò ba lớp sau lưng Lâm.
“Dính rồi! Lôi cổ nó xuống sa mạc phóng xạ cho tao!” Toàn “Mồi” điên cuồng nhấn nút tời cáp áp lực cao, cố giật đứt đai bảo hiểm của Lâm.
Sợi cáp thép kéo căng bần bật. Lực giật tàn nhẫn dội ngược lại khớp bả vai phải bị rách cơ của Lâm, khiến vết thương rách miệng rớm máu tươi qua lớp áo bảo hộ da sần. Lâm nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương, tay phải bám chặt lấy ròng rọc để không bị kéo tuột khỏi dầm thép.
“Lâm! Tránh ra!”
Phúc “Đinh Sét” từ dầm thép phía trên gầm lên. Gã vạm vỡ vác khẩu búa khí nén hạng nặng, dùng toàn lực bắp tay nện mạnh một cú sấm sét xuống thanh dầm thép chịu lực chính kết nối trực tiếp với bệ bám của Toàn “Mồi”.
*UỲNH!*
Một tiếng nổ chấn động cơ học khổng lồ truyền qua kết cấu kim loại vòm kính. Sóng chấn động rung chuyển dữ dội làm lệch hướng ngắm và lực giật của tời cáp trên tay Toàn “Mồi”. Sợi cáp thép đang kéo căng đột ngột bị chùng xuống một nhịp.
Chính trong khoảnh khắc lệch đà đó, Lâm đưa ra quyết định chiến thuật điên rồ nhất. Anh ngắt toàn bộ lực bám điện từ của đai bảo hiểm, dùng kỹ năng Nhảy lướt áp suất nương theo luồng gió ngược đang giật mạnh từ sa mạc phóng xạ bên ngoài tràn vào vết nứt. Cơ thể anh bay bổng lên không trung, lướt qua khoảng trống dầm rộng tám mét một cách ngoạn mục.
Lâm xoay người 360 độ trên không trung lộng gió độc. Tay phải anh hướng thẳng về phía bệ bám của Toàn “Mồi”, bóp cò súng phun keo cải tiến mới chế tạo.
*PHÙ...Ù...Ù...*
Dòng keo sinh học nơ-ron chưa pha loãng màu hổ phách đậm đặc, rực sáng rực rỡ dưới ánh sáng hồng ngoại, phun ra xé gió với áp suất nén cực đại. Dòng keo dính chặt vào hai chân và bệ bám bọc thép của Toàn “Mồi”, lập tức hóa đá xám xịt chỉ sau ba giây dưới nhiệt độ lạnh buốt của bão cát ngoài vòm kính.
“Á! Chân tao! Chân tao bị dán cứng rồi!” Toàn “Mồi” gào thét kinh hoàng khi thấy hai chân mình bị ghim chặt, hóa đá cứng đờ dính vĩnh viễn vào tấm kính cường lực khổng lồ của vòm bảo vệ.
Lâm tiếp đất bằng khuỷu tay trái hóa đá tì mạnh vào dầm chịu lực dốc đứng sát cạnh Toàn “Mồi”. Tay phải anh vung chiếc móc neo carabiner phụ, kéo sập hoàn toàn bệ bám bọc thép lỏng lẻo của gã cò mồi xảo quyệt. Bệ bám sụp đổ kéo theo thân hình Toàn “Mồi” nghiêng hẳn ra ngoài khoảng không vực thẳm.
Nhưng trong cơn điên cuồng giãy giụa của kẻ cận kề cái chết, Toàn “Mồi” cười hoang dại đầy thú tính. Gã rút phăng con dao cắt cáp bọc cao su cách điện dắt bên hông, chém mạnh một nhát chí mạng vào sợi cáp chịu lực chính đang treo người Lâm.
*PHỰT!*
Sợi cáp carbon siêu chịu lực bị chém đứt phăng với một tiếng động đanh gọn, lạnh lùng.
Lâm mất hoàn toàn lực treo nâng đỡ. Thân ảnh anh lập tức bị trọng lực khổng lồ của vực thẳm kéo tuột xuống khoảng không tăm tối ở độ cao 300m, rơi tự do vùn vụt giữa cơn bão cát đỏ rực đang gào rú dữ dội mà không còn bất kỳ sợi cáp an toàn nào nâng đỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!