Đột Nhập Trạm Lọc Khí
Trong bóng tối chật hẹp của chiếc container bọc chì tại Hẻm Phế Liệu, tiếng rít khè khè cuối cùng từ chiếc bình dưỡng khí khẩn cấp mười phút đột ngột lịm tắt. Không gian rơi vào sự im lặng tịch mịch, chỉ còn lại tiếng thở dốc đứt quãng, khò khè như tiếng kéo bạt rách của Trần Khánh Linh. Cô bé mười hai tuổi nằm co quắp trên chiếc giường bạt rỉ sét, đôi môi nhợt nhạt tím tái dần dưới ánh sáng xanh lét phát ra từ chiếc màn hình nứt vỡ của máy tính bảng. Chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha đeo trên mặt cô bé đã hoàn toàn bão hòa; màng lọc sinh học sợi nano bên trong bị phủ một lớp vảy lưu huỳnh màu vàng chanh đặc quánh, không còn khả năng ngăn chặn làn khói độc từ phân khu 7 đang len lỏi qua các khe hở container.
Lâm quỳ bên cạnh em gái, bàn tay phải bọc nẹp cơ khí của anh run lên bần bật khi luống cuống kiểm tra chiếc van xả của bình khí khẩn cấp. Kim áp suất đã chỉ về vạch số không đỏ rực. Hết sạch. Phao cứu sinh cuối cùng của Linh đã cạn kiệt. Cơn đau từ khớp bả vai phải bị rách cơ rạn xương do roi điện của Tiến “Đồ Tể” quật trúng trước đó giật lên từng cơn buốt nhói, lan dọc xuống tận ngón tay. Nhưng nỗi bất lực kinh hoàng nhất lại nằm ở cánh tay trái của anh. Bàn tay trái ấy hoàn toàn im lặng, xám xịt và lạnh ngắt như một tảng đá vòm kính rỉ sét dưới lớp băng gạc dính máu. Di chứng hoại tử nơ-ron Cấp 3 đã cướp đi mọi xúc giác và khả năng vận động tinh vi của nó. Lâm cố nghiến răng ra lệnh cho ngón tay trái co duỗi, nhưng đáp lại chỉ có tiếng xương khớp rắc rắc khô khốc vô hồn.
“Không thở được... Anh Lâm... lồng ngực em... đau quá...” Linh thầm thì, đôi mắt đen tròn thông minh giờ đây mờ đục, hai bàn tay gầy guộc vô lực bấu chặt lấy vạt áo bảo hộ rách nát của anh trai.
“Ráng lên em, Linh. Anh ở đây. Anh sẽ mang khí sạch về cho em.” Lâm khàn giọng, cổ họng anh bỏng rát vì hít phải khí thải chưa lọc. Anh vội vàng kéo chiếc mặt nạ da sần của mình đeo vào cho em gái, chấp nhận để bản thân trực tiếp hít thở bầu không khí đặc quánh độc tố lưu huỳnh của khu ổ chuột.
Đúng lúc đó, cánh cửa container bọc chì bị đẩy ra một khe hẹp. Hùng “Cáp Vàng” lao vào, mái tóc nhuộm vàng xơ xác bết dính mồ hôi và muội than điện. Cậu thở dốc, tay ôm khít chiếc Bộ thu phát sóng lậu vào sát lồng ngực như thể đó là báu vật giữ mạng.
“Lâm! Trạm lọc khí số 3... đêm nay có ca xả khí tinh khiết từ Tầng Giữa xuống phòng nén phụ để bảo trì hệ thống lọc trung tâm. Hạnh 'Lọc' đang trực vận hành ở đó. Cô ấy vừa lén phát tín hiệu analog cho tao. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta để cướp Bình Oxy nén tinh khiết 99% trước khi bọn tuần tra của Hùng 'Sắt' phong tỏa hoàn toàn phân khu!”
Lâm không nói một lời. Anh dùng cánh tay trái hóa đá như một chiếc gọng kìm cơ học tì chặt vào cạnh giường bạt để lấy điểm tựa đứng dậy, tay phải vác khẩu súng phun keo cải tiến mới chế tạo dắt chặt sau hông. Ánh mắt anh lạnh lùng, quyết tuyệt nhìn về phía lối ra của Hẻm Phế Liệu. Dưới bầu trời vòm kính đóng kín, không khí sạch không phải là tài nguyên miễn phí; nó là thứ tiền tệ đẫm máu mà Dome-Corp dùng để định đoạt sinh mạng của những kẻ mang Điểm Công Dân Khí Quyển Chuẩn F như anh và Linh. Để giành lại hơi thở cho em gái, anh sẵn sàng biến mình thành kẻ cướp.
***
Màn mưa bụi công nghiệp màu vàng đồng rơi xối xả xuống những mái tôn rỉ sét của Khu Ổ Chuột Bình Minh, tạo nên một lớp sương mù axit ăn mòn bỏng rát. Lâm và Hùng “Cáp Vàng” di chuyển lén lút dọc theo các thanh dầm thép chịu lực dốc đứng của cầu treo rỉ sét, lợi dụng bóng tối và tiếng rít gầm rú của luồng khí thải nóng xả ra từ nhà máy để che giấu bước chân.
Trước mặt họ, Trạm lọc khí số 3 sừng sững như một pháo đài bê tông xám xịt của Dome-Corp, nổi bật giữa lòng đáy áp suất bằng những ánh đèn pha quét nhiệt quét qua quét lại liên tục. Hàng dài cư dân nghèo khổ, rách rưới đeo mặt nạ tự chế đang xếp hàng rồng rắn dưới cơn mưa axit, run rẩy chờ đợi đến lượt đổi những điểm oxy trợ cấp nghèo nàn lấy vài lít Bình Oxy tạp chất (Oxy Vàng) rít rát phế quản. Dưới họng súng tự động của lính gác tuần tra bọc giáp đen, bất kỳ sự xôn xao nào cũng có thể kích hoạt cuộc đàn áp đẫm máu.
“Radar quét nhiệt của cổng phụ nằm ở góc nghiêng ba mươi độ,” Hùng “Cáp Vàng” thì thầm, ngón tay gõ liên tục vào bảng mạch trần lộ ra ngoài của Bộ thu phát sóng lậu. “Tao sẽ gửi một đoạn mã nhiễu tần số thấp để làm mù cảm biến hồng ngoại của nó trong vòng hai mươi giây. Lâm, bả vai phải của mày đang chấn thương nặng, liệu có đu dây qua nổi khoảng trống mười mét kia không?”
Lâm áp sát thân người vào thanh dầm thép rỉ sét, dùng khuỷu tay trái hóa đá tì mạnh vào gờ sắt làm bệ đỡ chịu tải. Anh nhìn vết rạn nứt nhẹ trên kính lọc quang phổ nhiệt đeo trên mắt, định vị luồng khí nóng rò rỉ từ van xả phụ của trạm lọc.
“Không qua cũng phải qua. Linh không còn thời gian nữa. Bật máy nhiễu sóng đi, Hùng.”
*Tạch. Tạch.*
Chiếc máy tính bảng chắp vá của Hùng nhấp nháy luồng sáng xanh lam nhạt. Đoạn mã lậu bắt đầu gặm nhấm hệ thống an ninh cổng phụ. Luồng sáng đỏ rực của camera quét nhiệt hồng ngoại đột ngột chớp tắt rồi đứng im. Lâm không hề do dự. Anh vung tay phải bắn sợi cáp carbon của đai bảo hiểm bám chặt vào lan can sắt của trạm lọc, thực hiện kỹ năng Industrial Parkour lướt nhanh qua khoảng không lộng gió độc, đáp xuống sàn bê tông cổng phụ không gây ra một tiếng động.
Hùng nhanh chóng bám theo sau. Cả hai lách qua cánh cửa sắt rỉ sét dẫn vào hành lang kỹ thuật tối tăm, nồng nặc mùi ozone và tiếng gầm rú điếc tai của các máy nén khí áp lực lớn.
Tại phòng điều khiển phụ của Trạm lọc khí số 3, Hạnh “Lọc” đang ngồi trước màn hình hiển thị lưu lượng khí, đôi bàn tay mảnh mai của cô run rẩy bấu chặt vào mép bàn kim loại. Cô mặc bộ đồng phục kỹ thuật viên màu xám xanh xộc xệch, đôi mắt quầng thâm lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo sợ tột độ. Hạnh biết mình đang đánh cược cả mạng sống và chiếc thẻ truy cập kỹ thuật cấp 2 của mình. Nếu ban điều hành Dome-Corp phát hiện cô lén giúp đỡ một kẻ trốn thuế chuẩn F như Lâm, hình phạt không chỉ là sa thải, mà là khóa phổi vĩnh viễn.
Tiếng gõ cửa theo nhịp ba ngắn hai dài vang lên từ khe cửa kỹ thuật. Hạnh giật mình, vội vàng quét thẻ mở khóa. Lâm và Hùng lách vào, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi lạnh của mưa axit.
“Lâm... cậu điên rồi,” Hạnh thầm thì, giọng cô nghẹn lại khi nhìn thấy cánh tay trái xám xịt, xơ cứng hoàn toàn của Lâm lộ ra dưới lớp vải rách. “Bọn bảo an vừa tăng cường tuần tra cổng số 4. Hải 'Chó Săn' đang trực ở sảnh chính, gã liên tục kiểm tra dòng điện rò rỉ vật lý của hệ thống. Tôi chỉ có thể điều chỉnh luồng xả khí sạch hướng về buồng nạp phụ số 5 trong vòng ba phút. Các cậu phải nhanh lên!”
“Cảm ơn cậu, Hạnh. Tình nghĩa này Lâm tôi sẽ không bao giờ quên,” Lâm gật đầu quyết tuyệt, ánh mắt anh rực lên vệt sáng hổ phách nhạt qua lớp kính lọc nứt vỡ.
Hạnh nhanh tay gõ lệnh trên bàn phím điều khiển, bẻ hướng dòng chảy của khí tinh khiết 99% từ đường ống dẫn chính của Tầng Giữa xả thẳng vào buồng nạp phụ số 5. “Mau đi đi! Cửa buồng nạp phụ chỉ mở từ bên trong bằng van cơ học. Hùng, cậu phải dùng mã lậu bẻ khóa áp suất ngược mới trích xuất được bình khí!”
***
Buồng nạp phụ số 5 là một không gian hình trụ bọc thép carbon dày đặc các đường ống dẫn đồng thau rỉ sét kêu rít xè xè dưới áp lực khí nén khổng lồ. Lâm bước vào bên trong, cảm nhận rõ luồng khí sạch tinh khiết mát lạnh đang tràn ngập căn phòng, đối lập hoàn toàn với bầu không khí ngột ngạt bỏng rát bên ngoài.
“Hùng, cắm cáp bẻ khóa mau!” Lâm hét lên để át đi tiếng gầm rú của máy nén.
Hùng “Cáp Vàng” quỳ rạp dưới sàn, cắm cổng kết nối analog của Bộ thu phát sóng lậu vào bảng điều khiển van điện từ phụ. Ngón tay cậu gõ như bay trên màn hình hiển thị: “Đang chạy thuật toán Hack van áp suất phụ bằng mã lậu... Chết tiệt, tường lửa của trạm lọc đang phản hồi ngược! Nó bắt đầu kiểm tra sinh trắc học vân tay của kỹ thuật viên vận hành!”
“Để tao giữ van cơ học!”
Lâm bước tới trước van xả áp suất khổng lồ bằng đồng thau dính đầy bụi dầu đen. Bả vai phải chấn thương nhức nhối như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào khi anh cố vác chiếc mỏ lết xích chịu lực dài nửa mét lên. Để có lực vặn chiếc van đã rỉ sét lâu ngày dưới áp lực nén 10 atmosphere, Lâm buộc phải dùng bàn tay trái hóa đá hoàn toàn của mình làm một chiếc gọng kìm cơ học vô hồn, tì chặt vào gờ dầm thép dốc đứng bên cạnh để làm điểm tựa chịu lực cơ học.
*Rắc... rắc...*
Tiếng xương khớp khô khốc vang lên từ bả vai trái xơ cứng của Lâm. Anh không cảm thấy đau đớn ở cánh tay trái, nhưng những sợi dây thần kinh vận động rách nát ở vai đang co rút dữ dội, kéo theo một cơn co thắt cơ tim khiến mắt anh mờ đi.
“Bẻ van... mau lên!” Lâm gầm lên qua kẽ răng, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn lên tay phải bọc nẹp, dùng mỏ lết xích bẩy mạnh cánh van cơ học.
*KÍT...T...T!*
Tiếng kim loại rỉ sét nghiến vào nhau chói tai vang lên. Chiếc van đồng thau từ từ xoay chuyển. Luồng khí sạch tinh khiết 99% áp lực lớn lập tức phun ra xè xè từ họng nạp phụ, lấp đầy chiếc Bình Oxy nén tinh khiết màu bạc mà Lâm mang theo. Kim áp suất trên bình khí nén của Lâm bắt đầu nhích dần lên vạch xanh.
Nhưng đúng khoảnh khắc dòng khí tinh khiết đang nạp đầy bình, bảng điều khiển trung tâm của trạm lọc đột ngột chớp nháy đèn đỏ báo động dồn dập.
Tại sảnh chính, Hải “Chó Săn” – gã lính gác tham lam với hàm răng vàng ố – đang gác chân lên bàn gặm mẩu bánh tổng hợp thì phát hiện ra dòng điện rò rỉ bất thường dọc theo nhánh nạp phụ số 5 hiển thị trên màn hình giám sát vật lý. Gã bật dậy, đôi mắt ti hí xảo quyệt nheo lại.
“Hao hụt áp suất cơ học ở buồng số 5? Không có lệnh sạc khí của ban điều hành... Có chuột bò vào rồi!” Hải “Chó Săn” cười sằng sặc đầy thú tính, giật chiếc dùi cui điện cao áp dắt bên hông và hét vào bộ đàm. “Đội tuần tra bọc giáp đen! Khóa chặt cổng phụ số 3! Có kẻ trộm oxy!”
Trong phòng điều khiển, Hạnh “Lọc” bàng hoàng nhìn màn hình hiển thị lệnh cưỡng chế khóa sinh trắc học khẩn cấp do Hải kích hoạt từ xa. Hệ thống an ninh đã tự động đưa tài khoản kỹ thuật của cô vào danh sách nghi phạm nội bộ. Thẻ truy cập của cô lập tức bị vô hiệu hóa, phát ra tiếng bíp bíp lạnh lùng.
“Lâm! Hùng! Bọn bảo an phát hiện rồi! Trốn mau!” Hạnh hét lên qua hệ thống loa liên lạc nội bộ của buồng nạp, giọng cô ngập tràn sự hoảng loạn và tuyệt vọng.
Nhưng đã quá muộn.
*ẦM! RẦM!*
Hai cánh cửa thép chịu lực khổng lồ của buồng nạp phụ số 5 đột ngột sập xuống từ trần nhà với tốc độ cực nhanh, đóng sầm lại trước mắt Lâm và Hùng với một tiếng động chấn động rung chuyển cả sàn bê tông. Hệ thống khóa sinh trắc học khẩn cấp đã được kích hoạt hoàn toàn từ phòng giám sát của Hải “Chó Săn”.
“Chết tiệt! Cửa áp lực đã khóa chết!” Hùng “Cáp Vàng” điên cuồng đập máy tính bảng vào cổng kết nối, cố gắng nạp đè mã nguồn bẻ khóa van cửa từ xa. “Tường lửa quân sự của Dome-Corp đã đóng băng toàn bộ dải tần điều khiển! Chúng ta bị nhốt rồi, Lâm!”
Qua khe kính bọc thép dày của cửa áp lực, Lâm nhìn thấy thân ảnh cao lớn của Hải “Chó Săn” đang dẫn đầu toán lính tuần tra bọc giáp đen áp sát hành lang. Gã lính gác tham lam dừng lại trước cửa buồng nạp, nhìn Lâm bọc trong bộ đồ da sần rách nát qua lớp kính với vẻ khinh bỉ tột cùng. Gã giơ chiếc vali điều khiển áp suất lên, nụ cười xảo quyệt lộ rõ dưới ánh đèn pha quét.
“Lũ chuột chuẩn F rách nát,” giọng nói nhừa nhựa của Hải “Chó Săn” vang lên qua loa phát thanh của buồng nạp. “Dám trộm khí sạch tiêu chuẩn quân sự của tập đoàn sao? Để xem phổi của tụi mày chịu được áp suất bao nhiêu atmosphere khi tao kích hoạt chế độ nén xả thải ngược!”
Hải dứt khoát ấn nút kích hoạt hệ thống tăng áp khẩn cấp của buồng nạp phụ.
*HÙ...Ù...Ù...*
Tiếng động cơ máy nén khí khổng lồ phía trên trần nhà đột ngột rít lên một tần số rùng rợn. Luồng khí thải công nghiệp chưa lọc – đặc quánh bụi mịn và khí độc lưu huỳnh nóng rực – bắt đầu bị bơm ngược vào buồng nạp phụ số 5 với áp suất cực lớn.
Áp suất không khí bên trong buồng nạp tăng vọt một cách chóng mặt. Lâm cảm nhận rõ lồng ngực mình bị ép chặt lại như có một tảng đá khổng lồ đè nặng lên phế quản. Tai anh bắt đầu đau buốt thấu xương, tiếng rít gió gào rú bên trong màng nhĩ bị tổn thương khiến anh chảy máu tai nhẹ dọc theo thái dương. Hùng “Cáp Vàng” ngã rạp xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu, lồng ngực phập phồng khó nhọc dưới sức ép của áp suất đang tăng dần lên mức 5 atmosphere.
Lâm quỳ một gối xuống sàn, tay phải bám chặt lấy chiếc Bình Oxy nén tinh khiết 99% vừa nạp đầy khí sạch. Anh dùng bàn tay trái hóa đá vô cảm tì chặt vào gờ dầm thép chân đế để giữ thăng bằng cơ thể không bị thổi bay bởi luồng khí nén đang cuộn xoáy hung hãn. Trong bóng tối chập chờn của buồng nén đang tăng áp, ánh mắt Lâm rực lên vệt sáng hổ phách lạnh lùng. Anh biết không thể phá cửa thép bằng lực cơ học thô sơ, nhưng năng lực Nghe áp suất mới thức tỉnh đang truyền về đại não anh tần số rung động của chiếc van áp suất phụ nằm sâu dưới đường ống dẫn đồng thau.
“Hùng...” Lâm khàn giọng, tiếng nói bị bóp nghẹt dưới áp lực nén khổng lồ. “Chuẩn bị... Chúng ta phải bẻ khóa van áp suất phụ... tạo áp lực nổ ngược để phá khóa cửa thép này... bằng không phế quản của chúng ta... sắp vỡ tung rồi!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!