Nhạc nềnSteam_Fortress

Bẫy Người Của Toàn Mồi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt của Vết Nứt Số 9 hắt lên những thanh dầm thép rỉ sét, vẽ nên một ranh giới chết chóc giữa sự sống và khoảng không vô tận ngoài vòm kính. Lâm đứng trên một sàn thao tác hẹp sát mép Vực Không Khí Chết, siết chặt chiếc nẹp cơ khí thô sơ bọc quanh bả vai phải. Cánh tay trái của anh buông thõng, xám xịt và cứng đờ dưới lớp băng gạc dính máu. Cơn co giật nơ-ron từ bả vai trái bắt đầu lan rộng lên các đốt sống cổ, giật nhói từng cơn buốt lạnh như có hàng vạn chiếc kim thép đâm thẳng vào tủy sống. Huyết thanh ức chế hoại tử đã cạn kiệt, và mỗi phút trôi qua, cơ thể anh lại bị đồng hóa thêm một phần vào kết cấu đá xám của vòm kính.


"Mày điên rồi, Lâm."


Một giọng nói kiêu ngạo vang lên từ phía sau bóng tối của dầm chịu lực. Khoa "Hàn Nhanh" bước ra, bộ đồ bảo hộ đời mới có logo sáng loáng của Dome-Corp phản chiếu ánh sáng xanh lục một cách bệnh hoạn. Trên tay gã, khẩu súng phun keo tự động thế hệ mới nhấp nháy đèn định vị laser đỏ rực. Khoa nhìn cánh tay trái hóa đá của Lâm với vẻ khinh bỉ lộ rõ qua lớp kính bảo hộ trong suốt.


"Thằng Nhỏ chỉ là một thằng Thợ Phụ rách rưới," Khoa khạc nhổ một bãi nước bọt xuống vực thẳm bên dưới. "Nó đáng giá bao nhiêu điểm oxy mà mày phải vác cái thây tàn phế này vào vùng cấm phóng xạ? Toàn 'Mồi' không phải là hạng đốc công nửa mùa như lão Sơn. Gã là thợ săn nơ-ron của tập đoàn. Mày bước vào đó, không có súng phun keo tử tế, không có đai từ hoạt động, mày chỉ là một khối nguyên liệu thô tự dẫn xác đến nộp mạng thôi."


Lâm không quay đầu lại. Giọng anh phẳng lặng, khàn đục qua lớp mặt nạ lọc khí cũ của cha:


"Nó là học trò của tao. Tao không để người của tao thành keo vá kính."


Khoa nghiến răng, định giơ súng phun keo chặn đường, nhưng Vy đã bước lên từ bóng tối phía sau Lâm. Khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh của cô gác hờ trên tay, phát ra tiếng rít áp lực nén đầy đe dọa. Vy nhìn Khoa bằng ánh mắt sắc lạnh, không nói một lời, nhưng họng súng của cô đã khóa chặt vào khớp vai bọc thép của gã. Khoa lùi lại một bước, hậm hực hạ súng:


"Được, để xem mày nhặt xác nó thế nào dưới cái vực chân không đó."


Lâm bước qua ranh giới của Vực Không Khí Chết. Áp suất không khí đột ngột sụt giảm xuống gần bằng không, ép chặt lấy lồng ngực anh qua chiếc mặt nạ da sần rách. Không khí nơi đây trống rỗng, chỉ có làn sương huỳnh quang xanh lục mang theo bụi phóng xạ đậm đặc bốc lên từ những tấm kính vỡ nát phía rìa phía Tây. Cánh tay trái hóa đá hoàn toàn không còn cảm giác nóng lạnh, nhưng năng lực Cộng hưởng tần số vết vá rực lên, truyền về đại não anh những rung động cơ học dồn dập của dầm chịu lực số 9 đang rạn nứt phía dưới.


Anh không còn súng phun keo chính, cũng không còn đai bảo hiểm điện từ hoạt động tốt. Lâm phải dùng tay phải luồn sợi dây đai da bò ba lớp gia cố lõi thép của ông Tư Đai quanh một thanh dầm rỉ sét, rồi dùng cánh tay trái xơ cứng như một chiếc gọng kìm cơ học tì chặt vào gờ thép để làm bệ đỡ chịu tải. Mỗi bước di chuyển dốc đứng là một cuộc đánh cược mạng sống với quán tính và sức gió giật mạnh của vành đai phóng xạ.


Qua kính lọc quang phổ nhiệt cũ bị rạn nứt nhẹ, Lâm nhìn xuống đáy vực. Dưới khoảng không sâu hoắm cách dầm treo năm mươi mét, một buồng áp suất phụ của trạm bảo trì bỏ hoang đang phát ra ánh sáng vàng nhạt. Tiếng khóc nghẹn và tiếng thở dốc hoảng loạn của Thằng Nhỏ truyền qua tần số sóng radio lậu của Hùng "Cáp Vàng" đang bị nhiễu nặng.


"Van xin ông... tôi không thở được... mặt nạ của tôi..." Giọng Thằng Nhỏ méo mó, đứt quãng vì thiếu oxy.


"Câm mồm! Cắm cái cáp mỏ hàn đó vào mảng dầm kia mau!" Giọng nói xảo quyệt, tàn nhẫn của Toàn "Mồi" dội lên qua máy thu phát. "Chỉ số tương thích nơ-ron của mày đạt 45%. Máu của mày là chất xúc tác tốt nhất cho mẻ keo sinh học này. Vá xong mảng dầm này, tao sẽ cho mày một bình khí nén tinh khiết. Bằng không, tao sẽ rút sạch tủy sống của mày ngay tại đây!"


Lâm siết chặt tay phải bọc nẹp cơ khí. Sự phẫn nộ bùng lên trong lồng ngực anh, lấn át cả cơn đau buốt thấu xương đang lan dần từ bả vai trái lên cổ. Anh áp sát thân người vào dầm dốc đứng, sử dụng ròng rọc điện từ chắp vá trượt không tiếng động từ dầm chịu lực phía trên xuống sát gờ buồng áp suất.


Bên trong buồng, Thằng Nhỏ đang quỳ rạp dưới đất, hai vai rụt lại vì sợ hãi tột cùng, khuôn mặt lấm lem nước mắt và muội than hàn ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí tự chế đang bị rò rỉ khí độc huỳnh quang. Toàn "Mồi" đứng phía sau, khuôn mặt nhọn hoắt đầy sát khí. Hai tên gác gác cổng bọc giáp da của gã đang lăm lăm súng điện từ tuần tra xung quanh.


Đột ngột, một tiếng rít tần số cao vang lên từ phía dầm đối diện. Khoa "Hàn Nhanh" lén kích hoạt cảm biến quét nhiệt của một con drone tuần tra gần đó để gây nhiễu loạn cho cả hai bên, hòng ép Lâm phải lộ diện hoặc bị drone tiêu diệt. Luồng sáng quét nhiệt đỏ rực của drone bắt đầu rà quét dọc theo thành kính.


Lâm biết mình không còn thời gian để do dự.


Anh buông lỏng ròng rọc cơ học, rơi tự do ba mét xuống bệ thép sát cửa buồng áp suất. Đúng khoảnh khắc đáp đất, Lâm vung cánh tay phải bọc nẹp trợ lực, bóp cò súng phun keo cải tiến mới chế tạo. Một phát bắn Ghim keo sinh học áp lực cao xé gió lao đi. Dòng keo đặc màu hổ phách phun ra với tốc độ cực nhanh, bám chặt và lập tức hóa đá xám xịt toàn bộ khẩu súng bắn đinh và bàn tay của tên gác cổng đi đầu, ghim chặt gã vào cột dầm thép chịu lực.


Tên gác cổng rú lên đau đớn khi lớp keo sinh học ăn mòn và đồng hóa tế bào da tay gã thành đá xám rỉ sét chỉ trong ba giây.


Toàn "Mồi" giật mình quay lại. Nhìn thấy Lâm bọc trong bộ đồ da sần rách nát, gã rít lên một tiếng điên cuồng, lùi lại phía sau và lôi mạnh Thằng Nhỏ lên làm lá chắn sống, gí sát khẩu súng điện từ tầm gần vào màng lọc mặt nạ của cậu bé.


"Lâm! Bước tới một bước là tao bắn nát đầu nó!" Toàn "Mồi" gầm lên, ngón tay gã siết chặt cò súng.


Lâm cố gắng dùng bàn tay trái hóa đá của mình để bẩy cửa van thoát hiểm khẩn cấp bên hông buồng áp suất nhằm tạo ra một luồng áp suất ngược làm lệch hướng súng của Toàn. Nhưng các ngón tay trái xơ cứng, cứng đờ như gọng kìm sắt rỉ sét hoàn toàn không phản hồi ý nghĩ của anh. Chúng trượt khỏi tay vịn cơ học một cách vô lực, phát ra tiếng kim loại va chạm *ken két* khô khốc.


Cú trượt tay khiến Lâm bị phơi nhiễm một lượng bức xạ huỳnh quang cực độc từ vết nứt rò rỉ ngay cạnh bên. Kính lọc quang phổ nhiệt độ đeo trên mắt anh xuất hiện một vệt rạn nứt lớn dưới áp lực khí quyển biến động hỗn loạn của tử địa.


Lâm đứng tĩnh lặng trên dầm dốc đứng dầm thép nghiêng 85 độ, bả vai phải run lên nhẹ vì chấn thương rách cơ xương nhức nhối. Phía trước anh, Toàn "Mồi" đang thở phì phò sau lớp mặt nạ phòng độc, nòng súng điện từ gí chặt vào thái dương của Thằng Nhỏ. Mảng kính vòm ngay dưới chân Thằng Nhỏ bắt đầu phát ra những tiếng kêu *rắc... rắc...* rùng rợn do chấn động áp suất từ tháp siêu âm của tập đoàn đang dội về ngày một mạnh hơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!