Nhạc nềnSteam_Fortress

Băng Gió Đáy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít chói tai của còi báo động áp suất từ phía sau nhỏ dần, nhưng mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi ẩm mốc của cống ngầm vẫn bám riết lấy khứu giác của Lâm như một lớp da thứ hai. Vy vừa kéo sập cánh cửa sập bằng sắt hoen rỉ của đường ống thải phụ, ngăn cách bọn họ khỏi tầm quét của cai ngục Phong "Ngạt". Cú bọc lót chớp nhoáng bằng loạt keo sinh học áp lực cao của cô đã tạm thời làm tắc nghẽn van xả khí nén của gã cai ngục, tạo ra một màn sương mù hỗn loạn đủ để họ biến mất vào lòng tối.


Lâm loạng choạng bước đi trong dòng nước thải ngập đến đầu gối, cánh tay phải bọc nẹp cơ khí chắp vá ghì chặt lấy tấm lưng gầy gò của Linh. Cô bé mười hai tuổi đang sốt hầm hập, tiếng thở khò khè đứt quãng qua chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét dán sticker hình cỏ ba lá rách góc. Bình oxy khẩn cấp mười phút đã cạn kiệt hoàn toàn, chỉ còn lại những hơi thở nông yếm khí mà Lâm đã dạy cô bé để kéo dài sự sống.


"Sắp tới rồi, ráng chút nữa thôi Linh," Lâm khàn giọng thì thầm, dù chính lồng ngực anh cũng đang bỏng rát vì hít phải một lượng nhỏ khí độc lưu huỳnh trong phòng khám hầm.


Vy đi tiên phong, khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh gác trên bả vai mảnh mai nhưng kiên nghị. Cô dẫn họ lách qua một khe hẹp giữa hai bức tường bê tông nứt toác, nơi dòng nước thải chuyển hướng chảy về phía hạ nguồn của Khu Ổ Chuột Bình Minh. Ánh sáng neon xanh đỏ nhạt nhòa từ phía trên vòm kính hắt xuống qua các khe hở của nắp cống, vẽ nên những vệt sáng bệnh hoạn trên gương mặt lấm lem muội than của cả nhóm.


Trước mặt họ, Hẻm Phế Liệu hiện ra trong một thung lũng rác thải công nghiệp khổng lồ. Những thùng container rác thải hỏng xếp chồng chéo lên nhau như những khối hộp đồ chơi của một gã khổng lồ điên loạn. Đây là địa bàn của băng "Gió Đáy" – nhóm trẻ mồ côi tự quản mà Lâm vẫn âm thầm cưu mang bằng những bình oxy lọc lậu.


Từ bóng tối của một chiếc container rỉ sét màu xanh bạt, một thân ảnh nhỏ thó lao ra. Đó là Thằng Tí "Rác", thủ lĩnh mười hai tuổi của băng Gió Đáy. Cậu bé khoác chiếc bao tải rách đựng đầy vỏ chai nhựa, đôi mắt lanh lợi sáng lên dưới làn tóc bết bụi than.


"Anh Lâm! Chị Vy! Mau vào đây! Bọn em đã chuẩn bị xong rồi!" Tí "Rác" thì thầm dồn dập, vẫy tay ra hiệu.


Lâm khom lưng bước vào bên trong chiếc container. Không gian bên trong chật hẹp, ẩm thấp nhưng được ngụy trang cực kỳ tinh vi. Tí "Rác" và lũ trẻ đã kéo các tấm bạt rác thải bọc chì – những mảnh phế liệu thu gom lén lút từ bãi thải của Dome-Corp – phủ kín toàn bộ các seams cơ học của container. Lớp chì mỏng này là ranh giới sinh tử, giúp ngăn chặn hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể của họ lọt vào camera quét hồng ngoại của bầy drone tuần tra đang rà quét phía trên.


Vy nhẹ nhàng đỡ Linh nằm xuống chiếc giường bạt cũ ở góc container. Cô nhanh chóng tháo chiếc mặt nạ lọc khí quá khổ của cô bé ra, thay thế bằng một màng lọc thô mới chắp vá từ sợi nano mà cô mang theo. Linh khẽ rên rỉ, đôi mắt đen tròn thông minh hé mở nhìn Lâm đầy lo lắng.


"Anh... tay anh..." Linh thều thào, hướng ánh mắt về phía cánh tay trái đang đơ cứng của Lâm.


Lâm vội vàng giấu cánh tay trái ra sau lưng, nở một nụ cười gượng gạo: "Anh không sao. Linh ngoan, nhắm mắt ngủ một chút. Có chị Vy ở đây rồi."


Khi Linh đã thiếp đi dưới tác dụng của liệu pháp thở chậm, Vy quay sang Lâm, gương mặt cô lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Cô chỉ vào cánh tay trái của anh: "Ngồi xuống đây. Tôi phải tháo nẹp sắt ra kiểm tra. Lớp keo sinh học chưa pha loãng từ ca vá khẩn cấp ở phân khu 7 đang ăn mòn sâu vào nơ-ron của anh rồi."


Lâm im lặng ngồi xuống chiếc thùng phi rỉ sét. Cánh tay trái của anh giờ đây là một khối nặng nề, vô cảm. Lớp da thịt từ đầu ngón tay lên đến tận khuỷu tay đã chuyển sang một màu xám xịt, thô ráp và xơ cứng vĩnh viễn, trông không khác gì chất kính cường lực của vòm bảo vệ bị phong hóa. Các ngón tay co quắp lại thành một gọng kìm cứng đờ, lạnh ngắt.


Vy lấy ra một chiếc kìm thủy lực cầm tay từ túi đồ bảo hộ đen bó sát. Cô tỉ mỉ đưa mũi kìm vào cắt đứt lớp nẹp thép rỉ sét đang găm chặt vào bắp tay Lâm. Những tiếng *xoành xoạch* của kim loại bị cắt đứt vang lên ghê rợn trong không gian tĩnh lặng của container.


Khi lớp nẹp sắt bị lột bỏ, một cảnh tượng kinh hoàng lộ ra. Phần da thịt tiếp giáp giữa lớp hóa đá xám xịt và phần cánh tay lành lặn đang rỉ ra một thứ dịch lỏng màu hổ phách nhạt – đó là hỗn hợp giữa máu và chất keo sinh học nơ-ron chưa đông cứng hẳn. Chất keo này đang cố gắng tự phân bào, ăn mòn thêm các sợi thần kinh vận động khỏe mạnh của anh.


"Anh điên thật rồi, Lâm," Vy nghiến răng, giọng cô run lên nhẹ. "Cắm trực tiếp cáp thần kinh vào chất keo chưa pha loãng... Anh có biết là nếu không tẩy sạch lớp keo thừa này ngay lập tức, quá trình hóa đá sẽ lan rộng lên bả vai và tủy sống cổ của anh không?"


"Lúc đó tôi không có lựa chọn," Lâm trả lời, giọng trầm và phẳng lặng như mặt nước cống ngầm. "Nếu không vá tấm kính 702, khí lưu huỳnh đã giết chết Linh và cả khu phố nghèo này rồi."


Vy im lặng. Cô biết anh nói đúng. Cô với tay lấy một chiếc bình kim loại móp méo từ hông đai lưng. Đó là "Cồn công nghiệp cô Chín" – dung môi hóa chất đặc chủng mà cô đã mua lậu từ Chợ Bình Minh. Thứ dung môi này cực kỳ khan hiếm và đắt đỏ dưới Tầng Đáy, là chất duy nhất có khả năng hòa tan hoạt tính sinh học của keo nơ-ron trước khi nó kịp hóa đá tế bào sống.


"Sẽ rất đau đấy. Anh phải nhịn," Vy cảnh báo, tay cô giữ chặt lấy bả vai trái của anh.


Lâm gật đầu. Anh dùng bàn tay phải bọc nẹp cơ khí nắm chặt lấy cạnh chiếc thùng phi sắt, chuẩn bị tinh thần.


Vy dứt khoát đổ trực tiếp dòng cồn công nghiệp lạnh buốt lên vết thương hở.


*XÈ...È...È...*


Một phản ứng hóa học tàn nhẫn xảy ra ngay lập tức. Lớp keo sinh học màu hổ phách tiếp xúc với cồn sủi bọt trắng xóa, tỏa ra một làn khói trắng bốc mùi cồn và lưu huỳnh nồng nặc. Cơn đau buốt thấu xương tủy ập đến như một luồng điện cao áp chạy thẳng từ đầu ngón tay lên đến đại não Lâm. Nó không phải là nỗi đau thể xác thông thường, mà là cảm giác hàng triệu tế bào thần kinh ngoại biên đang bị xé rách, thiêu rụi và tái cấu trúc cùng một lúc.


Toàn thân Lâm giật mạnh lên một cái. Các thớ cơ trên khuôn mặt anh co rúm lại, mồ hôi lạnh túa ra như tắm xối xả dọc theo trán và cổ. Anh nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng xương hàm kêu *khục khục*, máu tươi rỉ ra từ khóe môi bị cắn rách. Anh không được phép hét lên. Tiếng thét của anh có thể xuyên qua lớp container mỏng, phá hỏng mọi nỗ lực ngụy trang của lũ trẻ ngoài kia.


Vy dùng chiếc gạc bẩn thấm đẫm cồn công nghiệp, tàn nhẫn chà xát lên vết thương để lấy đi từng mảng keo sinh học đang hóa đá dở dang. Mỗi đường chà của cô giống như một nhát dao cạo rỉ sét nạo trực tiếp vào xương tủy Lâm.


*Mình phải chịu đựng. Vì Linh. Vì bầu trời của cha...*


Trong cơn đau tột cùng, Lâm cố gắng tập trung ý nghĩ vào bàn tay trái. Anh cố gắng ra lệnh cho ngón tay út nhúc nhích. Chỉ một milimet thôi. Nhưng vô ích. Khớp xương đã bị keo hóa đá cứng đờ hoàn toàn. Bàn tay trái của anh chính thức bị liệt 100% xúc giác và khả năng vận động tinh vi. Nó đã trở thành một gọng kìm đá xám xịt vĩnh viễn, một vết sẹo cơ-sinh học không thể đảo ngược.


Vy dừng tay, thở dốc. Cô nhanh chóng băng bó vết thương bằng một lớp vải bạt mỏng sạch. "Tôi đã tẩy sạch lớp keo thừa bám ngoài da. Nhưng phần nơ-ron bên trong cánh tay anh... đã bị đồng hóa hoàn toàn. Tôi không thể cứu được xúc giác của anh nữa."


Lâm nhìn cánh tay xám xịt của mình, giọng bình thản đến đáng sợ: "Ít nhất nó vẫn còn cứng. Có thể dùng làm bệ tì chịu lực khi đu dây."


Đột ngột, từ phía trên mái tôn của container vang lên tiếng *tuýt... tuýt...* đứt quãng của chiếc còi đất sét. Đó là tín hiệu cảnh báo của Con Bé Đen đang ngồi cảnh giới trên đỉnh cầu sắt.


"Drone tuần tra tầm thấp!" Tí "Rác" thảng thốt thì thầm, nhanh chóng tắt ngọn đèn dầu duy nhất trong container. Bóng tối dày đặc lập tức bao trùm không gian chật hẹp.


*VÙ...Ù...Ù...*


Tiếng động cơ điện rít khè khè đặc trưng của drone C-90 dội xuống từ dầm cầu sắt ngay trên đầu họ. Luồng ánh sáng quét nhiệt màu xanh lét rọi qua các khe hở nhỏ của container, quét qua quét lại như những xúc tu của một con quái vật cơ khí đang đói mồi.


Lâm nín thở sâu (Nhịn thở sâu), giữ cơ thể tĩnh lặng tuyệt đối. Anh áp bàn tay trái hóa đá sát vào vách sắt container. Qua mảng đá xám vô cảm, anh không cảm nhận được độ lạnh của kim loại, nhưng năng lực Cộng hưởng tần số vết vá mới thức tỉnh giúp anh "nghe" thấy tần số rung động của cánh quạt drone đang xoay tròn cách đó chưa đầy năm mét.


*Cạch... Cạch... Cạch...*


Tiếng màng cảm biến của drone rà quét liên tục. Nhờ lớp bạt bọc chì ngụy trang nhiệt của Tí "Rác" và tiếng còi đất giả tiếng chim sẻ của Con Bé Đen làm nhiễu loạn thuật toán AI, con drone C-90 chần chừ vài giây rồi từ từ bay đi hướng khác, âm thanh động cơ nhỏ dần rồi biến mất vào màn mưa axit bên ngoài.


Ánh sáng đèn dầu được thắp lại. Vy thở phào nhẹ nhõm, nhưng nét mặt cô vẫn đầy ưu tư. Cô nhìn Lâm, hạ giọng: "Sơn đã biết anh nhặt được Bản đồ rò rỉ khí quyển từ xác Trần Lập. Gã đang lùng sục khắp phân khu 7 này. Sơn đã lót tay cho bọn bảo an Tầng Giữa để che giấu lỗi rò rỉ tấm kính 702, và gã sẵn sàng giết chết anh để bịt đầu mối tham nhũng đó."


Lâm siết chặt bàn tay phải lành lặn còn lại: "Tôi nắm giữ bằng chứng tham nhũng của gã. Sơn sẽ không dừng lại cho đến khi lấy được ổ cứng bọc chì này."


Chưa kịp dứt lời, cánh cửa container đột ngột bị đẩy mạnh. Thằng Tí "Rác" hớt hải chạy vào, gương mặt nhỏ nhắn của nó tái nhợt vì sợ hãi, mồ hôi hòa cùng muội than chảy thành vệt dài trên má.


"Anh Lâm! Chị Vy! Không xong rồi!" Tí "Rác" thở dốc, hai tay run rẩy bám chặt lấy vai Lâm. "Thằng Nhỏ... Thằng Nhỏ bị bọn Toàn 'Mồi' bắt đi rồi!"


Lâm đứng phắt dậy, bả vai phải chấn thương nhói lên một cơn đau buốt: "Toàn 'Mồi'? Gã cò mồi của Sơn? Tại sao gã lại bắt Thằng Nhỏ?"


"Em lén nghe bọn tay sai của gã nói chuyện ở Chợ Bình Minh," Tí "Rác" khóc nghẹn, giọng run rẩy. "Sơn cần thu hoạch nơ-ron thần kinh tươi để hoàn thành chỉ tiêu nộp cho Giám đốc Vinh ở Tầng Giữa, đổi lấy Điểm Công Dân chuẩn S để di tản. Toàn 'Mồi' đang lùng sục các thợ hàn trẻ tuổi của phân khu... Chúng nó định lừa Thằng Nhỏ vào Vực Không Khí Chết sát Vết Nứt Số 9 để ép nó vá kính phóng xạ, rồi thu hoạch tủy sống thần kinh của nó khi nó bị hoại tử!"


Lồng ngực Lâm thắt lại. Thằng Nhỏ – cậu học trò mười sáu tuổi nhút nhát, sợ độ cao nhưng luôn cố gắng làm việc để nuôi mẹ – đang rơi vào cái bẫy chết chóc của bọn buôn người sinh học.


Cơn co giật cơ đột ngột xuất hiện dọc theo cánh tay trái hóa đá của Lâm, lan dần lên bả vai. Huyết thanh ức chế hoại tử nơ-ron của anh đã cạn kiệt hoàn toàn, và thời gian sinh tồn của anh đang đếm ngược từng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!