Lối Thoát Trong Sương Độc
Phòng khám dưới hầm của Bác sĩ Khanh chưa bao giờ ngột ngạt đến thế. Ánh đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần hầm chao đảo dữ dội, hắt những vệt sáng vàng vọt, bệnh hoạn lên những bức tường bê tông thấm đẫm nước thải axit rỉ sét. Mùi cồn sát trùng rẻ tiền vốn thường trực tại đây giờ đã bị lấn át hoàn toàn bởi một thứ mùi đáng sợ hơn gấp trăm lần: mùi lưu huỳnh nồng nặc, bỏng rát của khí độc công nghiệp.
*Vùm... vùm... vùm...*
Tiếng động cơ máy nén khí hạng nặng từ phía trên mặt đất dội xuống qua lớp bê tông dày, rung lên bần bật. Hùng "Sắt" đã ra tay. Gã đội trưởng tuần tra ác ôn của Dome-Corp không cần tốn công xông vào trận chiến cận chiến dưới lòng đất chật hẹp này. Hắn chọn cách tàn nhẫn nhất: bịt kín lối ra và kích hoạt máy nén để bơm thẳng khí độc lưu huỳnh nồng độ cao vào hệ thống họng thông gió chính của phòng khám lậu.
"Khí độc đang tràn xuống!" Bác sĩ Khanh khàn giọng hét lên, gương mặt ông xám xịt như tro tàn dưới ánh đèn chập chờn. Ông vội vã chạy về phía những chiếc giường bạt rách nát, nơi ba bốn công nhân vá kính nghèo khổ đang nằm thoi thóp với những vết thương hoại tử nơ-ron chưa lành. "Chúng ta phải di tản ngay lập tức!"
Chị Bảy Huyết Thanh nhanh nhẹn di chuyển giữa các giường bệnh. Khẩu trang y tế của chị đã thấm đẫm mồ hôi, đôi mắt lộ rõ vẻ kiên nghị nhưng không giấu nổi sự khẩn trương. Chị dứt khoát rút những ống tiêm tự động chứa thuốc giảm đau nơ-ron liều nhẹ, đâm mạnh vào mạch máu của những bệnh nhân đang ho sặc sụa. "Thuốc này sẽ tạm thời dập tắt cơn co thắt phế quản và làm chậm nhịp thở của họ! Nếu họ hoảng loạn hít thở quá nhanh, phổi của họ sẽ bị khí lưu huỳnh ăn mòn rách nát trước khi chúng ta kịp kéo họ ra khỏi đây!"
Lâm ngồi trên giường bạt, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Cơn đau từ bả vai phải rách cơ rạn xương do luồng điện từ roi của Tiến "Đồ Tể" quật trúng trước đó đang giật lên từng cơn buốt nhói. Nhưng nỗi kinh hoàng thực sự nằm ở cánh tay trái của anh. Dưới lớp băng gạc dính máu, bàn tay trái của Lâm đã hoàn toàn biến dạng. Nó xám xịt, xơ cứng và lạnh ngắt như một tảng đá vòm kính rỉ sét. Di chứng hoại tử nơ-ron Cấp 3 đã cướp đi toàn bộ cảm giác xúc giác của anh. Lâm cố gắng ra lệnh cho các ngón tay co duỗi, nhưng đáp lại chỉ có tiếng *rắc... rắc...* khô khốc của các khớp xương đã hóa đá vĩnh viễn.
Bên cạnh anh, Vy đang giữ chặt bé Linh. Khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái Lâm nhợt nhạt cắt không còn giọt máu ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét quá khổ. Bình oxy khẩn cấp màu bạc – di vật duy nhất của cha họ để lại – đang rít lên những tiếng khè khè yếu ớt. Kim đồng hồ đo áp suất trên bình đã chạm sát vạch đỏ. Lượng khí sạch tinh khiết còn lại chưa đầy năm phút.
"Lâm! Không có thời gian để bàng hoàng nữa đâu!" Vy hét lên xuyên qua tiếng rít của khí độc đang phun ra từ họng thông gió trên trần. Mái tóc ngắn cá tính của cô bết chặt vào trán, đôi mắt sắc sảo ẩn sau chiếc kính bảo hộ thông minh đang quét liên tục các dải tần nhiệt độ xung quanh. "Khí lưu huỳnh đang dâng lên từ sàn hầm! Chúng ta phải tìm lối ra!"
Bác sĩ Khanh lao về phía chiếc van tay quay khổng lồ của hệ thống xả khí chính ở góc hầm. Ông dùng đôi bàn tay gầy guộc của một trí thức bám chặt vào vành thép rỉ sét, nghiến răng lấy hết sức bình sinh để xoay dầm van.
"Kẹt rồi! Nó bị kẹt rỉ sét hoàn toàn rồi!" Bác sĩ Khanh tuyệt vọng gào lên.
Nhiệt độ của luồng khí thải nóng rực chạy trong đường ống bên trong đã nung đỏ vành van thép. Tiếng da thịt lòng bàn tay ông tiếp xúc với kim loại nóng bỏng phát ra tiếng *xèo xèo* rợn người. Bác sĩ Khanh đau đớn rú lên, ngã quỵ xuống sàn hầm, đôi bàn tay bị thiêu bỏng nặng nề, da thịt bong tróc rớm máu. Toàn bộ thiết bị phẫu thuật chắp vá đắt giá, chiếc máy ly tâm huyết thanh tự chế – cả đời nghiên cứu cứu người nghèo của ông – giờ đây phải bỏ lại trong làn sương độc màu vàng chanh đang đặc quánh dần.
"Tránh ra để tôi!" Vy bước tới, dứt khoát nâng khẩu súng phun keo cải tiến bọc lõi thạch anh lên. Cô nhắm thẳng vào họng thông gió chính trên trần – nơi luồng khí độc đang phun ra xè xè – và bóp cò.
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Dòng keo sinh học đậm đặc màu hổ phách bắn ra, bám chặt vào miệng họng gió và lập tức đông cứng lại thành một mảng đá xám dày cộp dưới tác động của nhiệt độ phòng. Tiếng khí rít tạm thời bị m muffled, nhưng áp lực nén từ máy nén khí khổng lồ phía trên quá lớn. Mảng keo bắt đầu phồng rộp lên như một bong bóng xà phòng khổng lồ sắp vỡ tung.
"Không ổn rồi! Keo sinh học không thể chịu nổi áp suất nén trực tiếp của máy nén khí tập đoàn! Nó chỉ trụ được chưa đầy hai phút!" Vy nghiến răng, tay vẫn giữ chặt báng súng phun để gia cố thêm các đường viền keo.
Mắt Lâm cay xè dưới lớp kính lọc quang phổ nhiệt cũ. Làn sương độc màu vàng đồng đã che mờ hoàn toàn tầm nhìn trong phòng hầm. Không ai có thể nhìn thấy lối thoát trong màn sương đặc quánh này.
*Mình phải bình tĩnh. Phải nghe... nghe bằng bàn tay chết này...*
Lâm mím môi đến bật máu để áp chế cơn đau buốt từ bả vai phải. Anh quỳ thụp xuống, áp lòng bàn tay trái xơ cứng hóa đá xám xịt của mình trực tiếp vào vách sắt của đường ống rỉ sét sát nền hầm.
Ngay khoảnh khắc mảng đá xám trên tay anh tiếp xúc với kim loại, năng lực Cộng hưởng tần số vết vá kích hoạt. Bàn tay hóa đá không còn xúc giác, nhưng nó hoạt động như một màng loa áp điện nhạy bén nhất. Những rung động cơ học siêu nhỏ truyền qua kim loại đường ống dội thẳng vào tủy sống cổ và khuếch đại trực tiếp trong màng nhĩ Lâm.
*U...u...u...*
Trong đầu Lâm hiện lên một sơ đồ lưới 3D sống động của toàn bộ hệ thống ống dẫn khí dưới lòng đất phòng khám. Anh nghe thấy tiếng bước chân bọc thép của Hùng "Sắt" đang di chuyển tuần tra phía trên nắp hầm thải số 3. Anh nghe thấy tiếng rít của các luồng khí độc đang bị ép nén dưới áp suất cao dồn dập tràn vào. Nhưng quan trọng hơn cả, ở góc tối sâu nhất dưới sàn hầm, có một tiếng *vù... vù...* rất khẽ của một luồng áp suất ngược.
"Kênh xả phụ!" Lâm đột ngột mở mắt, đồng tử mắt trái rực lên vệt sáng hổ phách nhạt. Anh dùng tay phải bọc nẹp cơ khí chỉ thẳng vào một tấm lưới sắt rỉ sét bị che khuất sau đống thùng container rác thải y tế cũ ở góc phòng. "Đường ống thải phụ ở góc đó! Do chênh lệch áp suất với cống ngầm sâu Chợ Lớn, lối đó đang tạo ra một luồng áp suất ngược hút khí độc ra ngoài! Đó là sinh lộ duy nhất!"
Vy không hề nghi ngờ chỉ dẫn của Lâm. Cô nhanh chóng dùng khẩu súng phun keo cải tiến bắn một xung lực keo mạnh, giật tung tấm lưới sắt rỉ sét ra ngoài. Một đường ống tối đen, ẩm ướt bốc lên hơi nước lạnh buốt lộ ra.
"Chị Bảy! Đưa các bệnh nhân vào trước!" Vy ra lệnh, phối hợp cùng Hùng Cáp Vàng đang cõng bé Linh sát lưng.
Linh khẽ rên rỉ, tiếng thở khò khè của cô bé yếu ớt đến mức lồng ngực hầu như không phập phồng. Bình khí khẩn cấp của cô bé phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo cạn kiệt khí sạch hoàn toàn. Lâm nhìn em gái, lòng đau như thắt. Anh biết nếu không đưa Linh thoát ra cống ngầm chính để nạp khí lậu nhanh chóng, phổi của cô bé sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Chị Bảy Huyết Thanh và Bác sĩ Khanh nhanh chóng hỗ trợ các công nhân vá kính bị thương bò vào đường ống thải phụ dốc đứng. Vy và Hùng Cáp Vàng bám sát theo sau.
Lâm là người đi cuối cùng để đoạn hậu. Việc di chuyển với một bả vai phải chấn thương nặng và cánh tay trái hóa đá hoàn toàn vĩnh viễn là một cực hình tột cùng. Anh không thể dùng tay trái để cầm nắm hay bám giữ dầm dốc đứng. Mỗi lần di chuyển, anh buộc phải dùng khuỷu tay trái hóa đá làm bệ tì cơ học thô sơ, tì mạnh vào vách ống sắt rỉ sét để đẩy cơ thể trườn về phía trước.
*Keng... keng... keng...*
Mỗi khi mảng đá xám trên cánh tay trái va đập vào thành ống kim loại rỉ sét, một tiếng động đanh gọn vang lên, đồng thời truyền về những cơn co thắt nơ-ron đau buốt thấu xương chạy dọc lên bả vai và gáy cổ Lâm. Anh phải cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy tràn qua cằm để không bật ra tiếng thét làm lộ vị trí.
Sau lưng họ, mảng keo sinh học Vy phun trên trần phòng khám không chịu nổi áp suất nén cực đại đã vỡ tung với một tiếng *bùm* lớn. Luồng khí độc lưu huỳnh đặc quánh màu vàng tràn ngập toàn bộ phòng khám dưới hầm của Bác sĩ Khanh chỉ trong vài giây, nuốt chửng hoàn toàn những thiết bị y tế cuối cùng của người bác sĩ nghèo.
Luồng hơi nóng của khí độc đuổi sát sau gót chân Lâm, phả vào lưng anh bỏng rát. Lâm dùng kỹ năng Nhịn thở sâu, giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu để tiết kiệm từng ngụm khí sạch cuối cùng trong mặt nạ cũ của cha, dốc toàn lực trườn nhanh qua đoạn ống thải dốc đứng.
Sau vài phút nghẹt thở bò trườn trong bóng tối ẩm ướt, nhóm Lâm thoát ra ngoài và rơi xuống nền bê tông ướt sũng của một ngã ba cống ngầm khổng lồ thuộc Đường ống thoát khí chính Tầng Đáy. Nước thải axit ngập đến đầu gối, lạnh buốt và bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Vy nhanh chóng kiểm tra Linh. "Con bé vẫn thở, nhưng bình khí sạch đã cạn kiệt hoàn toàn! Chúng ta cần phải đến trạm sạc lậu của Hùng ngay lập tức!"
Lâm gật đầu, anh cố gắng gượng đứng dậy trong dòng nước thải lạnh giá. Nhưng ngay khi anh định bước đi, lòng bàn tay trái hóa đá của anh đang thả lỏng sát vách tường bê tông ẩm ướt của cống ngầm đột ngột rùng mình dữ dội.
Một tần số rung động cơ học cực mạnh, chậm rãi và nặng nề truyền qua nền bê tông ẩm ướt thẳng vào tủy sống cổ Lâm.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Đó không phải là bước chân di chuyển nhanh nhẹn của toán lính tuần tra bọc giáp đen của Hùng "Sắt". Đây là tiếng bước chân của một kẻ mang bộ giáp bọc thép nặng nề hơn, di chuyển một cách chậm rãi, đầy quyền lực và lạnh lùng như tử thần.
Đồng thời, áp suất không khí trong ngã ba cống ngầm đột ngột đảo chiều. Luồng gió lạnh từ Chợ Lớn dội xuống bị chặn đứng. Tiếng các cửa van thép áp lực khổng lồ từ xa đóng sầm lại vang lên *uỳnh uỳnh* dọc theo các nhánh cống.
Kẻ chặn đường đã xuất hiện.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của nhánh cống ngầm duy nhất dẫn ra lối thoát, một thân ảnh khổng lồ bọc giáp đen nhám từ từ bước ra. Gương mặt gã ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí bọc thép hầm hố có hai ống lọc lớn nhô ra như răng nanh quái vật, phát ra những tiếng thở khò khè, nặng nề đầy áp bức qua van xả một chiều.
Cai ngục tù áp suất – Phong "Ngạt" đang đứng chặn ngay lối ra duy nhất dưới cống ngầm, tay gã lăm lăm bộ điều khiển áp suất buồng giam cầm tay rực sáng đèn đỏ bảo mật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!