Vết Sẹo Cộng Hưởng
Bóng tối dưới lòng đất không bao giờ mang lại cảm giác bình yên. Nó đặc quánh, nồng nặc mùi rác thải y tế rữa nát, mùi lưu huỳnh rỉ sét từ những đường ống dẫn thải axit chạy dọc trần hầm, và trên hết là mùi cồn sát trùng rẻ tiền của Phòng khám dưới hầm của Bác sĩ Khanh.
Lâm tỉnh lại giữa những tiếng rít khè khè của chiếc máy lọc khí dã chiến đặt ở góc phòng. Đầu anh đau như búa bổ, từng sợi dây thần kinh dọc gáy cổ giật liên hồi, nóng rát như thể vẫn còn cắm trực tiếp vào sợi cáp đồng của khẩu súng phun keo đã mất. Anh cố gắng mở mắt. Ánh sáng vàng vọt, chập chờn từ bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần hầm hắt xuống, làm nhòe đi gương mặt hốc hác của Vy đang ngồi bên cạnh.
"Anh tỉnh rồi à? Đừng nhúc nhích," giọng Vy khàn đặc, đôi mắt thông minh của cô hằn rõ những tia máu đỏ vì kiệt sức. Bộ đồ bảo hộ đen bó sát của cô dính đầy bụi than đen và những vệt keo sinh học đã hóa đá màu hổ phách. "Hùng và tôi phải liều mạng đu dây lên độ cao ba trăm mét giữa bão cát phóng xạ để lôi anh xuống đây. Anh đã bất tỉnh suốt mười tiếng đồng hồ rồi."
Lâm không đáp. Cơn đau từ bả vai phải rách cơ rạn xương dội lên dữ dội khi anh cố cử động lồng ngực. Nhưng đó chưa phải là thứ tồi tệ nhất. Theo bản năng của một thợ hàn vòm kính mười năm bám dầm, Lâm cố gắng vươn bàn tay trái ra để tìm kiếm điểm tì chịu lực.
Không có phản hồi.
Lâm bàng hoàng nhìn xuống cánh tay trái của mình. Dưới lớp băng gạc ố vàng dính máu, bàn tay trái của anh đã hoàn toàn biến dạng. Lớp da thịt từ đầu ngón tay lên đến tận khuỷu tay đã chuyển sang một màu xám xịt, thô ráp và xơ cứng vĩnh viễn, giống hệt như chất kính cường lực của vòm bảo vệ bị phong hóa. Các ngón tay co quắp lại thành một hình gọng kìm cứng đờ, lạnh ngắt như đá rỉ sét.
Anh cố gắng dùng ý nghĩ để điều khiển ngón tay trỏ nhúc nhích. Đáp lại anh chỉ có tiếng *rắc... rắc...* khô khốc của các khớp xương đã bị keo sinh học nơ-ron ăn mòn và hóa đá hoàn toàn. Cảm giác nóng, lạnh, đau đớn hay xúc giác của bàn tay trái đã biến mất không còn một vết tích.
"Tay trái của tôi..." Lâm khàn giọng, cổ họng anh khô khốc như sa mạc ngoài vòm kính.
Vy cúi đầu, tránh ánh mắt của anh. Đúng lúc đó, chị Bảy Huyết Thanh bước nhanh vào từ phía sau tấm màn che cáu bẩn. Chị đeo chiếc khẩu trang y tế màu xanh đã sờn, tay cầm một ống tiêm tự động chứa thứ dung dịch màu xám nhạt. Không nói một lời, chị Bảy dứt khoát gạt lớp áo bảo hộ rách nát trên vai phải của Lâm, đâm mạnh mũi kim vào mạch cơ vai.
"Thuốc giảm đau nơ-ron liều nhẹ," chị Bảy nói, giọng thực tế và lạnh lùng nhưng bàn tay thao tác cực kỳ nhẹ nhàng. "Nó sẽ dập tắt cơn co giật bả vai cho cậu. Đừng cố cử động bàn tay trái đó nữa, Lâm. Tế bào thần kinh ngoại biên của cậu đã bị keo sinh học chưa pha loãng nuốt chửng hoàn toàn trong ca vá cưỡng bức đêm qua rồi. Cậu đã đạt đến Tương thích Nơ-ron Cấp 3. Nói thẳng ra, tay trái của cậu bây giờ là một khúc xương đá chết."
Nỗi tuyệt vọng đè nặng lên lồng ngực Lâm. Mất đi tay trái đồng nghĩa với việc anh không thể cầm mỏ hàn một cách tinh vi được nữa. Anh nhìn sang chiếc giường bạt rách nát sát vách hầm. Linh đang nằm đó, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét quá khổ dán sticker hình cỏ ba lá rách góc. Con bé đang ngủ, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới nhịp thở khè khè của bình khí khẩn cấp.
"Linh sao rồi?" Lâm hỏi, giọng run lên.
"Nó tạm thời ổn định nhờ bình khí sạch di vật của cha anh," Vy khẽ thở dài, chỉ tay vào bình khí nén màu bạc đặt đầu giường Linh. "Nhưng lượng oxy tinh khiết trong bình chỉ còn đủ dùng dưới năm phút. Nếu chúng ta không tìm được nguồn nạp khí mới hoặc điểm oxy để đóng thuế cho Lý Cân trước hạn chót, con bé sẽ bị khóa phổi tự động."
Lâm nghiến chặt răng. Anh cố gượng dậy, dùng cánh tay phải đau đớn tì xuống cạnh giường sắt để ngồi dậy. Súng phun keo rỉ sét đã mất khi rơi tự do, đai bảo hiểm điện từ thì cháy hỏng bảng mạch hoàn toàn. Anh chẳng còn gì ngoài bộ nẹp cơ khí chắp vá rỉ sét và một cơ thể tàn phế.
Trong cơn phẫn nộ và bất lực, Lâm vô tình vung cánh tay trái hóa đá đập mạnh vào đường ống xả thải rỉ sét sát vách hầm để lấy điểm tựa đứng lên.
*KENG... G... G...*
Tiếng va chạm kim loại đanh gọn vang lên. Nhưng ngay khoảnh khắc mảng đá xám trên bàn tay trái chạm vào vách sắt đường ống, một luồng xung động cơ học dữ dội, dồn dập đột ngột truyền ngược từ ống dẫn thẳng vào tủy sống cổ và dội thẳng vào màng nhĩ Lâm.
Lâm khựng lại. Đồng tử mắt anh co nhỏ, hai tai ù đi. Đó không phải là ảo giác thính giác thông thường. Đó là một tần số cộng hưởng lạ - tiếng rít cơ học cực kỳ tinh vi chạy dọc theo toàn bộ kết cấu vòm kính của Phân khu 7.
Anh nghe thấy tiếng gió rít qua những khe nứt siêu nhỏ cách xa hàng trăm mét. Anh nghe thấy tiếng chuyển động tuần hoàn của các dòng khí độc lưu huỳnh đang bị ép nén dưới áp suất cao. Và đáng sợ hơn, anh nghe thấy những rung động cơ học dồn dập truyền qua nền đất bê tông phía trên trần hầm.
*Cộp... cộp... cộp...*
Năm bước chân di chuyển nặng nề, nhịp nhàng. Tiếng kim loại va đập vào nhau một cách máy móc, lạnh lùng. Đó không phải là bước chân của dân nghèo slums đi dép cao su rách. Đó là tiếng xích sắt và đế ủng bọc thép của lực lượng đặc nhiệm bảo an.
"Có người đang đến," Lâm thì thầm, ánh mắt anh dán chặt vào trần hầm đang rơi rớt những hạt bụi rỉ sét.
Vy kinh ngạc nhìn anh. "Anh nói gì cơ? Dưới này cách mặt đất hơn mười mét bê tông, làm sao anh nghe được?"
"Tôi không nghe bằng tai..." Lâm áp sát lòng bàn tay trái hóa đá xám xịt vào vách ống sắt rỉ sét lần nữa. Luồng xung động cơ học hiển thị rõ rệt trong đầu anh như một sơ đồ nhiệt áp suất sống động. "Là đặc nhiệm bọc thép. Năm tên. Chúng đang di chuyển theo đội hình tác chiến hình chữ V dọc theo lối hầm thải số 3. Sơn đang dẫn đường cho chúng."
Chưa kịp để Vy và Hùng đưa ra câu hỏi, cánh cửa sắt dày của phòng khám đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Bác sĩ Khanh bước vào. Gương mặt người đàn ông trung niên vốn trầm tĩnh nay xám xịt như tro tàn, chiếc áo blouse trắng dính đầy vết hóa chất của ông run rẩy dữ dội.
"Lâm... Vy..." Bác sĩ Khanh khàn giọng nói, đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ. "Đốc công Sơn đã phát hiện ra phòng khám lậu này. Hắn đang dẫn đặc nhiệm bọc thép Mã số 04 đến bao vây tiêu hủy toàn bộ hầm thải này! Chúng ta bị bao vây rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!