Hơi Thở Đắt Đỏ
Tiếng gió rít qua những khe nứt siêu nhỏ của vòm kính trên đỉnh Khu Ổ Chuột Bình Minh chưa bao giờ ngừng lại. Nó không phải là thứ âm thanh tự nhiên của đất trời, mà là tiếng gầm rú của một con quái vật cơ khí khổng lồ đang cố nuốt chửng chút không khí tàn dư của hàng triệu con người dưới đáy xã hội.
Lâm treo mình lơ lửng ở độ cao năm mươi mét so với mặt đất rỉ sét. Sợi cáp bảo hiểm điện từ bám chặt vào thanh dầm thép chịu lực gỉ sét kêu lên những tiếng kẽo kẹt khô khốc mỗi khi có luồng gió lốc từ Tầng Giữa dội xuống. Bộ đồ bảo hộ da sần rách của anh đã bạc màu vì axit và bám đầy những vệt keo sinh học khô cứng màu hổ phách. Tay phải anh siết chặt khẩu súng phun keo sinh học áp lực cao rỉ sét, trong khi các đầu ngón tay trái bắt đầu run rẩy nhẹ – dấu hiệu đầu tiên của sự đào thải nơ-ron thần kinh Cấp 2.
“Lâm! Drone tuần tra hướng chín giờ! Xuống mau!”
Tiếng của Hùng "Cáp Vàng" rè rè vang lên qua bộ đàm tự chế bọc băng keo đen. Hùng đang ngồi vắt vẻo trên một hộp kỹ thuật điện lực cách đó không xa, mái tóc nhuộm vàng xơ xác vuốt ngược nổi bật dưới ánh đèn neon vàng vọt của khu phố nghèo. Chiếc máy tính bảng mini chắp vá của cậu đang nhấp nháy những vệt sáng đỏ rực, hiển thị sóng quét nhiệt của thiết bị an ninh Dome-Corp.
Lâm không đáp. Anh nín thở, gạt công tắc trên đai lưng để ngắt lực hút điện từ của móc khóa carabiner, để cơ thể rơi tự do ba mét xuống một thanh dầm hẹp hơn trước khi kích hoạt lại lực bám. Một cú đáp hoàn hảo không tiếng động. Ngay phía trên đầu anh, một chiếc drone tuần tra C-90 lướt qua với ba mắt cảm biến hồng ngoại đỏ rực quét dọc theo các tấm kính cường lực. Luồng gió từ cánh quạt của nó thổi bay làn khói lưu huỳnh màu vàng đồng đặc quánh đang rò rỉ từ phân khu 7, khiến mắt Lâm cay xè ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha.
Màng lọc khí của chiếc mặt nạ cũ đã ố vàng, phát ra tiếng rít khè khè khó nhọc. Lâm cảm nhận rõ vị đắng chát của kim loại nặng và lưu huỳnh đang len lỏi qua các kẽ hở của lớp da rách. Ca trực đêm nay kéo dài hơn mười tám tiếng liên tục trên vòm kính nghiêng 80 độ đã vắt kiệt sức lực của anh. Nhưng anh không thể dừng lại. Mỗi vệt keo anh phun lên các vết rạn nứt là một vài Điểm Oxy được nạp vào tài khoản sinh trắc học để duy trì sự sống cho em gái Linh.
Khi chiếc drone khuất hẳn vào màn sương độc, Lâm nhanh chóng trượt xuống theo sợi dây neo. Đáp chân xuống mặt đất đầy mạt sắt vụn của Khu Ổ Chuột Bình Minh, anh không kịp gỡ mặt nạ mà chạy thẳng về phía dãy trọ gác mái sát trần kính bảo vệ.
Căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông nóng hầm hập như một lò nung do hấp thụ nhiệt trực tiếp từ kính vòm ban ngày. Trên chiếc giường bạt cũ kỹ chắp vá, Trần Khánh Linh, cô bé mười hai tuổi với nước da nhợt nhạt và dáng người gầy gò, đang co rúm người lại. Tiếng thở của cô bé khò khè, đứt quãng, xen lẫn những cơn ho khan xé ruột xé gan. Chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét quá khổ dán sticker hình cỏ ba lá rách góc trên mặt cô bé phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo màu đỏ liên tục.
“Linh! Anh về rồi!”
Lâm quỳ rạp xuống bên giường, vội vàng kiểm tra bộ lọc của máy nén khí mini rỉ sét bên cạnh. Tấm màng lọc thô đã bị nghẹt cứng bởi lớp muội than lưu huỳnh màu vàng đồng. Linh run rẩy mở đôi mắt đen tròn thông minh nhưng ngập tràn sự mệt mỏi, cố gắng giấu tiếng ho: “Anh Lâm... Em... Em không sao... Chỉ hơi ngộp một chút...”
Lâm cảm thấy lồng ngực mình thắt lại đau đớn. Anh lập tức tháo chiếc mặt nạ lọc khí cũ của cha – vật bảo mệnh duy nhất chứa màng lọc nano tự chế còn hoạt động tốt – đeo vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh.
“Hít thở chậm lại, Linh. Nhắm mắt lại và thở theo nhịp của anh,” Lâm thì thầm, áp trán mình vào trán em gái, dẫn dắt cô bé thực hiện liệu pháp thở chậm điều hòa nhịp tim mà cha họ từng dạy. Tiếng thở khò khè của Linh dần dịu đi dưới lớp màng lọc tinh khiết, nhưng Lâm biết chiếc mặt nạ này cũng chỉ kéo dài được vài mươi phút trước khi màng lọc bị bão hòa hoàn toàn bởi bầu không khí đặc quánh độc tố ngoài kia.
Chưa kịp để Lâm đứng vững, một tiếng rầm lớn chấn động cánh cửa tôn rỉ sét của phòng trọ. Cánh cửa bị đá văng từ bên ngoài, va đập vào vách tường tạo ra tiếng rít kim loại chói tai.
Lý "Cân" bước vào. Gã đàn ông gầy gò đeo kính gọng tròn đen bọc trong bộ vest công sở màu đen xộc xệch bám đầy bụi than công nghiệp. Sau lưng gã là hai tên côn đồ bặm trợn bọc trong bộ giáp da sần sùi, tay lăm lăm dùi cui điện lực cao áp phát ra những tia lửa điện xanh loét kêu tạch tạch. Trên tay phải của Lý "Cân" là chiếc vali thép sáng loáng chứa thiết bị phát sóng khóa phổi sinh học từ xa – nỗi khiếp sợ của mọi con nợ thuế oxy dưới đáy Bình Minh.
“Trần Văn Lâm,” Lý "Cân" lạnh lùng lên tiếng, giọng nói máy móc không chút cảm xúc của một kẻ thực thi luật pháp Dome-Corp. Gã mở vali, rút ra một thiết bị đo nợ quét sinh trắc học hướng thẳng về phía cổ tay của Linh.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Tiếng còi cảnh báo đỏ rực vang lên dồn dập từ thiết bị đo nợ. “Tài khoản sinh trắc học số 409-Linh: Nợ thuế Oxy cấp bốn. Số dư: 0 Điểm. Thời hạn cưỡng chế khóa phổi sinh học tự động: 12 giờ đêm nay. Tổng số điểm cần nộp để gia hạn: 500 Điểm Oxy.”
Lâm lập tức bước lên phía trước, dùng thân hình cao gầy nhưng săn chắc của mình che chắn hoàn toàn cho em gái. Anh cố nén cơn run rẩy ở bàn tay trái, khàn giọng nói: “Lý Cân, tôi vừa hoàn thành ca trực đêm nay trên vòm kính. Đốc công Sơn hứa sẽ chuyển điểm vào sáng mai. Xin hãy gia hạn cho chúng tôi thêm mười hai giờ nữa.”
“Sáng mai?” Lý "Cân" cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh ẩn sau cặp kính gọng tròn đầy khinh bỉ. “Luật của Dome-Corp không có khái niệm 'ngày mai' đối với lũ chuột cống. Đúng mười hai giờ đêm, nếu hệ thống không nhận đủ năm trăm điểm, van phổi sinh học cấy dưới gáy con bé sẽ tự động thắt chặt. Mày biết cơ chế khóa phổi tự động hoạt động thế nào rồi đấy – mười phút thiếu oxy, não sẽ chết hoàn toàn.”
“Tôi có bốn mươi lăm điểm dự phòng ở đây!” Lâm vội vàng chìa cổ tay trái có cấy chip sinh học ra, cố gắng thương lượng. “Hãy nhận lấy số này trước đi!”
Lý "Cân" liếc nhìn vệt sáng đỏ nhấp nháy trên cổ tay Lâm rồi spits một bãi nước bọt màu xám xịt xuống sàn nhà rỉ sét. “Bốn mươi lăm điểm? Mày đang bố thí cho Dome-Corp đấy à? Lũ bay đâu, dạy cho nó biết quy tắc thu thuế ở đây.”
Một tên tay sai lập tức bước lên, vung chiếc dùi cui điện lực quật mạnh vào bả vai Lâm. Lâm cố tránh nhưng cú va chạm sượt qua khiến dòng điện cao áp chạy dọc sống lưng, làm tê liệt các thớ cơ vai. Anh ngã gục xuống sàn sắt kêu lên một tiếng hộc nghẹn.
“Anh Lâm!” Linh thét lên dưới chiếc mặt nạ, cố vùng vẫy để bò dậy nhưng cơ thể suy kiệt giữ cô bé lại trên giường bạt.
Tên tay sai thứ hai bước tới, giẫm chiếc ủng bọc thép nặng nề lên bàn tay trái đang run rẩy của Lâm, ghì chặt nó xuống sàn rỉ sét. Lý "Cân" đứng từ trên cao nhìn xuống, tay lăm lăm bộ điều khiển khóa phổi: “Năm trăm điểm. Không thiếu một xu. Tao sẽ đợi ở trạm gác cổng số 4. Đúng mười hai giờ đêm, nếu không thấy điểm nạp vào, tao sẽ tự tay nhấn nút khóa.”
Trong cơn đau buốt thấu xương từ bả vai và bàn tay bị giẫm đạp, Lâm cố giữ cho tâm trí tỉnh táo. Ánh mắt anh lướt qua gầm giường rọ, nơi có đường ống dẫn nước ngưng tụ và van xả phụ của máy lọc nước ngầm sát vách phòng trọ. Đó là một hệ thống lọc áp lực cao cũ kỹ chạy dọc theo kết cấu dãy trọ gác mái.
Bằng một động tác cực nhanh tích lũy từ những năm tháng Industrial Parkour sinh tồn, Lâm dùng tay phải bọc găng da bò luồn xuống dưới gầm giường, nắm chặt lấy chiếc van xả cơ học bằng đồng thau rỉ sét của đường ống áp lực. Anh biết van này đang nén một lượng khí thải lưu huỳnh cực lớn chưa qua bộ lọc thô của nhà máy bên cạnh.
“Lý Cân,” Lâm gầm lên qua kẽ răng, tay phải siết chặt chiếc van đồng. “Mày có biết cái ống này dẫn thẳng từ kho chứa khí thải của phân khu 7 không? Nếu tao bẻ gãy cái van này, áp lực nén mười atmosphere sẽ thổi bay căn phòng này trong ba giây. Cả tao, em gái tao, và lũ chó săn của mày sẽ cùng hít thở đống khí lưu huỳnh đậm đặc này mà không cần đợi đến mười hai giờ đêm!”
Lý "Cân" biến sắc. Gã lùi lại một bước, ánh mắt đảo nhanh về phía đường ống áp lực đang rung lên bần bật dưới gầm giường. Hai tên tay sai cũng khựng lại, chiếc dùi cui điện lực run rẩy trên tay. Họ biết thợ hàn vòm kính như Lâm là những kẻ điên rồ nhất đáy xã hội, những kẻ treo mình trên cái chết mỗi ngày và không còn gì để mất.
*RẮC... RẮC...*
Lâm cố ý xoay mạnh chiếc van đồng thau cũ kỹ. Một tiếng rít khè khè chói tai vang lên, kéo theo luồng khí nóng đục ngầu có mùi lưu huỳnh nồng nặc bắt đầu rò rỉ ra ngoài qua các kẽ hở ren ốc rỉ sét. Sức nóng và áp lực dội ngược lập tức làm bỏng rát lòng bàn tay phải của anh, nhưng ánh mắt anh vẫn rực cháy sự quyết tuyệt lạnh lùng.
“Mày điên rồi!” Lý "Cân" hét lên, che mũi lại trước làn khói độc đang bắt đầu lan tỏa trong phòng gác mái chật hẹp. Gã ra hiệu cho hai tên tay sai lùi nhanh ra cửa. “Mười hai giờ đêm nay! Trần Văn Lâm! Để xem cái van rỉ sét đó có cứu được phổi của em gái mày không!”
Bọn chúng nhanh chóng tháo chạy xuống cầu thang sắt kêu loảng xoảng, để lại bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh rò rỉ.
Lâm lập tức siết chặt lại chiếc van đồng thau, cơ thể anh đổ sụp xuống sàn nhà, thở dốc khó nhọc. Màng lọc khí trên chiếc mặt nạ cũ của cha đeo trên mặt Linh phát ra tiếng rít khè khè yếu ớt, màng lọc sinh học sợi nano bên trong đã bị bão hòa hoàn toàn bởi luồng khí độc rò rỉ vừa rồi. Linh bắt đầu ho dữ dội hơn, đôi môi cô bé chuyển sang màu tím tái do thiếu oxy trầm trọng.
Lâm gượng dậy, ôm lấy em gái vào lòng. Chỉ còn đúng bốn tiếng đồng hồ trước khi giới nghiêm thu thuế Oxy bắt đầu. Năm trăm điểm oxy – một con số không tưởng đối với một thợ hàn lậu rách nát ở đáy xã hội. Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã của Hùng "Cáp Vàng" vang lên ngoài cửa gác mái, mang theo một thông tin chấn động từ đốc công Sơn về một ca trực khẩn cấp tại Vết Nứt Số 9.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!