Dịch Bệnh Nước Sông Và Sự Cộng Cảm Sinh Tử
Sương mù buổi sớm tại thị trấn biên thùy Sương Mù chưa bao giờ dày đặc và mang theo tử khí nồng nặc đến thế. Chỉ một ngày sau khi Ninh Dạ Huyết dùng bộ kim châm Huyết Nguyệt Châm vạch trần âm mưu hèn hạ của y quán Tống gia ngay trước mặt vạn dân, một đại nạn khủng khiếp khác đã âm thầm ập xuống đầu những phàm nhân nghèo khổ nơi đây.
"Sư phụ! Sư phụ ơi, không xong rồi!"
Tiếng kêu thất thanh của đệ tử A Ngưu phá vỡ sự tĩnh lặng của gian phòng sắc thuốc Tế Thế Đường. Cậu thiếu niên mười lăm tuổi lao vào, hơi thở đứt quãng, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Phía sau cậu, thợ rèn Mạnh Thiết bước đi khập khiễng, cùng gã khổng lồ Thiết Ngưu đang khiêng một chiếc cáng tre thô sơ. Trên cáng là Hoa Cô – người bà đỡ đẻ phúc hậu vốn rất được kính trọng trong trấn. Lúc này, bà đang co giật dữ dội, làn da nổi đầy những đường gân màu tím đen rùng rợn, khóe miệng sùi bọt mép mang sắc đỏ sậm của huyết dịch biến chất.
"Ninh đại phu... cứu... cứu Hoa Cô với!" Thiết Ngưu khóc rống lên, bắp tay cuồn cuộn run rẩy khi đặt chiếc cáng xuống nền đất. "Không chỉ có Hoa Cô, ngoài kia... ở Trại tị nạn biên cảnh, hàng trăm người đang đổ gục sau khi uống nước từ dòng Sông Huyết. Nước sông sáng nay bỗng đổi sang màu đỏ sẫm như máu đặc, tỏa ra mùi hôi thối cực kỳ tà ác!"
Ninh Dạ Huyết nhanh chóng tiến lại gần cáng gỗ. Gương mặt thư sinh của anh đanh lại, đôi mắt sáng quắc nhanh chóng quan sát các triệu chứng lâm sàng. Anh khẽ đặt hai ngón tay lên động mạch cảnh của Hoa Cô. Nhịp tim của bà đập nhanh một cách hỗn loạn, kinh mạch nóng bỏng như có lửa thiêu, và luồng khí đen kịt đang từ phế phổi lan dần lên não bộ.
"A Ngưu, mang hộp gỗ chứa Thất Diệp Nhất Chi Hoa ra đây! Mạnh Thiết đại ca, giúp ta giữ chặt vai của Hoa Cô!"
Ninh Dạ Huyết trầm giọng ra lệnh, phong thái điềm tĩnh của một thần y lập tức trấn an tinh thần của mọi người xung quanh. Anh rút ra ba cây châm ngọc đỏ từ bộ Huyết Nguyệt Châm, vận khí châm cực nhanh vào các đại huyệt Đản Trung và Thiên Đột của Hoa Cô để tạm thời khóa chặt độc tố không cho tấn công vào tim mạch. Tuy nhiên, ngay khi kim châm ngọc đỏ cắm xuống, một luồng khí đen tà ác bộc phát từ vết châm, phản chấn mạnh mẽ khiến ngón tay Ninh Dạ Huyết tê dại.
Anh khẽ biến sắc. Luồng độc tố này mang theo một áp lực ma pháp cực kỳ tàn bạo, lạnh lẽo và đầy oán niệm cổ xưa. Đây hoàn toàn không phải là tà độc phàm trần thông thường của Tống gia.
"Cổ độc huyết dịch..." Ninh Dạ Huyết thì thầm trong lòng, lồng ngực trái của anh – nơi có vết sẹo rạch máu tim cứu Tuyết Sa trước đây – bỗng chốc nhói lên đau đớn.
Bằng tri thức y học tối cổ từ cuốn Thần Nông Cổ Ký ẩn giấu trong thần trí, Ninh Dạ Huyết lập tức nhận ra bản chất của dịch bệnh này. Đây chính là độc tố huyết dịch cổ đại của Huyết Tộc, được điều chế bằng bí pháp Huyết Hải Vạn Cổ Kinh. Kẻ duy nhất sở hữu và sử dụng loại độc tố tàn bạo này không ai khác chính là Trưởng lão chủ chiến Huyết Ma Tào Ngột. Lão già khô héo như xác ướp kia đã âm thầm ra lệnh thả độc xuống nguồn nước sông biên giới nhằm một mục đích tàn độc: ép ba vị Nữ Vương đang dưỡng thương phải bộc phát ma lực lộ diện, từ đó kích hoạt cuộc chiến tranh tàn sát toàn diện giữa loài người và Huyết Tộc.
"Sư phụ, thuốc giải Thất Diệp Nhất Chi Hoa đây!" A Ngưu hớt hải bưng hộp gỗ đến.
Ninh Dạ Huyết nhanh chóng nghiền nát thảo dược giải độc cực mạnh này, hòa vào nước ấm rồi đổ vào miệng Hoa Cô. Thế nhưng, chỉ vài hơi thở sau, cơ thể bà lại co giật mạnh hơn, máu đen rỉ ra từ khóe mắt. Thảo dược phàm trần hoàn toàn vô hiệu trước độc tính ma pháp tột cùng của Huyết Tộc. Độc tố cổ đại của Tào Ngột đang ăn mòn tế bào của Hoa Cô với tốc độ kinh hoàng, nếu không được tịnh hóa ma lực trong vòng nửa canh giờ, bà và hàng trăm dân nghèo ngoài kia sẽ thực sự biến đổi thành những Huyết Nô mất đi lý trí.
"Không kịp nữa rồi..." Ninh Dạ Huyết nghiến răng.
Anh hiểu rõ, nếu không dập tắt dịch bệnh này ngay tại chỗ, Hiệp Hội Săn Đêm địa phương dưới sự chỉ huy của Triệu Vô Phong sẽ dùng cớ 'tiêu diệt ổ dịch tà thuật' để thiêu rụi toàn bộ trại tị nạn biên cảnh và y quán Tế Thế Đường. Để tịnh hóa hoàn toàn ma tính trong độc tố cổ đại của Tào Ngột, anh cần một chất dẫn năng lượng cực dương có khả năng dung hợp và trung hòa tuyệt đối.
Dòng máu Cửu Biến Thần Thể của chính anh.
Ninh Dạ Huyết dứt khoát rút đoản đao rỉ sét Ninh gia gác dưới gầm bàn khám, rạch mạnh một đường dài trên lòng bàn tay trái. Dòng máu đỏ tươi mang ánh kim nhạt mờ ảo – huyết dịch đặc biệt của Cửu Biến Thần Thể – lập tức tuôn chảy. Anh nhỏ mười giọt máu tươi vào bát thuốc bắc chứa Thất Diệp Nhất Chi Hoa. Kỳ tích xuất hiện, bát thuốc đen ngòm bỗng chốc sủi bọt, tỏa ra một làn khói xám nhạt mang mùi thảo dược thanh khiết, triệt tiêu hoàn toàn mùi tanh hôi của tà độc.
"Thiết Ngưu, đổ bát thuốc này cho Hoa Cô uống!" Ninh Dạ Huyết ra lệnh, gương mặt anh đã nhợt nhạt đi vài phần.
Sau khi Hoa Cô uống cạn bát thuốc chứa máu Cửu Biến, những đường gân tím đen trên cổ bà dần lặn xuống, nhịp thở trở nên đều đặn và bà thiếp đi trong trạng thái ổn định. Thiết Ngưu và Mạnh Thiết mừng rỡ reo lên đầy kinh ngạc.
Thế nhưng, đây mới chỉ là bắt đầu. Ngoài kia, tiếng la hét, rên rỉ đau đớn của hàng trăm dân nghèo từ Trại tị nạn biên cảnh đang dội về y quán mỗi lúc một dồn dập. Ninh Dạ Huyết không hề do dự. Anh lập tức ra lệnh cho A Ngưu chuẩn bị chiếc vạc đồng lớn sắc thuốc liên tục. Cứ mỗi vạc thuốc lớn được đun sôi, Ninh Dạ Huyết lại tự rạch sâu thêm một vết thương trên đầu ngón tay, để dòng máu quý giá của mình nhỏ xuống làm chất dẫn giải độc.
Một vạc thuốc, hai vạc thuốc, rồi ba vạc thuốc...
Ninh Dạ Huyết kiên trì làm việc ngày đêm không nghỉ. Anh tự tay châm cứu cho những ca bệnh nặng nhất, liên tục trích máu của mình để pha chế thuốc giải cứu chữa cho hàng vạn dân nghèo đang tràn vào y quán. Mỗi một mạng người phàm được cứu sống là một lần Ninh Dạ Huyết phải trả giá bằng chính thọ mệnh thể xác của mình. Dòng máu Cửu Biến Thần Thể dù thần kỳ nhưng thể chất phàm nhân của anh lúc này chưa thức tỉnh hoàn toàn, việc mất máu quá nhiều khiến cơ thể anh suy kiệt nghiêm trọng.
Đến đêm muộn, khi bệnh nhân cuối cùng được cứu sống và đưa ra ngoài dưỡng thương, Ninh Dạ Huyết đổ sụp xuống chiếc ghế gỗ bên bàn sắc thuốc. Hai mắt anh mỏi mệt, lồng ngực trái đau rát như bị ngàn mũi kim châm, vết sẹo trích máu tim cũ lại rỉ máu đỏ ngọc thấm đẫm tấm băng gạc trắng. Mái tóc đen dài của anh, dưới ánh đèn dầu tù mù, đã xuất hiện thêm vài sợi bạc trắng xơ xác ở hai bên thái dương – cái giá tích lũy tàn nhẫn của việc hao tổn sinh mệnh lực.
Nhịp tim của Ninh Dạ Huyết đột ngột giảm mạnh, yếu ớt đến mức gần như ngừng đập.
Chính vào khoảnh khắc sinh mệnh phàm nhân của anh chạm đến bờ vực suy kiệt cực hạn, ba vết cắn hình tam giác ngược trên cổ anh bỗng phát sáng đỏ ngọc rực rỡ.
"Huyết Thệ Cộng Cảm..." Ninh Dạ Huyết khẽ lẩm bẩm, cảm nhận được một luồng năng lượng thuộc tính hỗn loạn đang từ dưới đất dội thẳng vào kinh mạch của mình.
Sâu dưới nền đất y quán, bên trong Mật thất Huyết Liên lạnh lẽo, ba vị Nữ Vương Huyết Tộc đang ngồi thiền định dưỡng thương bỗng đồng loạt mở mắt. Tuyết Sa – Nữ Vương Huyết Nguyệt – khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, lồng ngực nàng thắt chặt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Phượng Tước – Nữ Vương Xích Hỏa – gầm lên một tiếng đầy giận dữ, hỏa cốt trong người nàng bùng phát nhiệt lượng hỗn loạn khiến vách đá mật thất nứt vỡ rỉ lửa. Dạ Yến – Nữ Vương Hắc Dạ – khuỵu gối xuống bệ đá, khóe mắt rỉ ra một giọt máu tím sẫm, đôi mắt tím đầy vẻ kinh hoàng và bất tin.
Thông qua khế ước sinh tử của vết cắn đồng hóa, nỗi đau thể xác và sự suy kiệt nhịp tim của Ninh Dạ Huyết đang nhân đôi và truyền trực tiếp vào linh hồn của ba vị Nữ Vương. Họ đau đớn dữ dội, nhận ra phàm nhân này đang liều mạng cứu giúp đồng bào của mình, và gián tiếp dùng mạng sống của anh để che chở cho sự hiện diện của họ khỏi bị thợ săn Thiết Vệ phát hiện.
"Tên phàm nhân ngu xuẩn... ngươi định tự sát sao?" Tuyết Sa nghiến răng, đôi mắt đỏ ruby ngập tràn sự phẫn nộ nhưng ẩn chứa một nỗi xót xa tột cùng chưa từng có.
Nàng không thể chịu đựng thêm nỗi đau cộng cảm này, cũng không thể để lá chắn sinh mệnh duy nhất của mình gục ngã. Gạt bỏ hoàn toàn kiêu ngạo vương giả của tộc người Huyết Nguyệt, Tuyết Sa dứt khoát đứng dậy. Nàng bước ra khỏi mật thất ngầm, tà áo choàng bạc lướt nhanh trên những bậc đá tối tăm, tiến thẳng về phía phòng sắc thuốc ngoài.
Cánh cửa gỗ phòng chứa thuốc khẽ mở ra, mang theo một luồng hàn khí lạnh giá thổi bay làn khói thuốc bắc nghi ngút. Tuyết Sa bỗng bước ra khỏi mật thất ngầm, giữ chặt bàn tay đang run rẩy vì mất máu của Ninh Dạ Huyết, ánh mắt lạnh lùng thường ngày giờ tràn ngập sự xót xa và kiên quyết bảo hộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!