Nhạc nềnAfternoon_Garden

Cạm Bẫy Vu Khống Và Công Lý Của Thần Y

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm chưa kịp tan trên những con phố nghèo của thị trấn Sương Mù, mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của vùng biên thùy hẻo lánh. Ninh Dạ Huyết lướt nhanh qua những con ngõ tối tăm, tà áo y sĩ sờn rách khẽ bay trong gió lạnh. Nhờ có sự che chở ngầm của Vương Thập Nhất – gã lính tuần tra biên giới mang ơn cứu mạng của anh – Ninh Dạ Huyết đã lách qua trạm gác cổng thành dã ngoại một cách êm thấm ngay trước khi bình minh ló dạng.


Trong ngực áo anh, chiếc hộp gỗ chứa ba nhành Huyết Linh Thảo ngàn năm vẫn tỏa ra một luồng dược lực cực âm mát lạnh, xoa dịu vết sẹo rỉ máu đỏ ngọc trên ngực trái của anh. Ninh Dạ Huyết khẽ siết chặt chiếc bùa liên lạc bằng đồng thau vừa tịch thu được từ tên sát thủ Hắc Y Nhân dã ngoại. Giọng nói đố kỵ, xảo quyệt của Tống Kỳ – chủ nhân y quán Tống gia đối thủ – vẫn như còn văng vẳng bên tai anh qua luồng sóng truyền âm rò rỉ. Anh biết, một cạm bẫy tàn khốc đang chờ đợi mình ở Tế Thế Đường.


"Sư phụ! Người đã về!"


A Ngưu vội vàng lao ra từ cửa sau y quán, khuôn mặt thiếu niên hốc hác vì cả đêm mất ngủ, lo lắng tột độ.


"Mật thất thế nào rồi?" Ninh Dạ Huyết trầm giọng hỏi, bước nhanh vào phòng chứa thuốc.


"Dạ, ba vị cô nương vẫn an toàn dưới Mật thất Huyết Liên. Nhưng sư phụ..." A Ngưu ngập ngừng, giọng run rẩy chỉ tay ra phía cửa chính. "Từ lúc tờ mờ sáng, con đã thấy người của y quán Tống gia lảng vảng ngoài ngõ. Gã Tống Kỳ kia hình như đang chuẩn bị một âm mưu rất lớn nhắm vào chúng ta."


Ninh Dạ Huyết khẽ gật đầu, khuôn mặt thư sinh điềm tĩnh không chút gợn sóng. Anh bước xuống mật đạo ngầm, cẩn thận cất giấu ba nhành Huyết Linh Thảo vào chiếc hộp ngọc tịnh hóa bên cạnh bệ đá nơi ba vị Nữ Vương Tuyết Sa, Dạ Yến và Phượng Tước đang ngủ say dưỡng thương. Luồng ma lực thuộc tính của họ vẫn đang bị phong ấn ở mức Chiến Binh, nhưng nhờ có sự xuất hiện của thảo dược cực âm, trận pháp ẩn nặc quanh mật thất bỗng trở nên kiên cố hơn.


"Hãy ở yên dưới này," Ninh Dạ Huyết thì thầm vào khoảng không tối tăm, nơi đôi mắt tím sâu thẳm của Dạ Yến khẽ lóe lên một tia sáng tò mò từ góc tối. "Bên trên có rắc rối, ta sẽ tự mình giải quyết."


Khi Ninh Dạ Huyết vừa bước trở lại phòng khám ngoài và khoác lên mình chiếc áo choàng y sĩ sạch sẽ, tiếng gõ cửa dồn dập, thô bạo dội lên rầm rập như muốn đập nát cánh cửa gỗ mục nát của Tế Thế Đường. Tiếng la hét, chửi bới của một đám đông bị kích động vang lên hỗn loạn, xé rách sự yên tĩnh của buổi sớm.


"Mở cửa! Ninh Dạ Huyết, tên lang băm tà ác kia, mau bước ra đây chịu tội!"


Ninh Dạ Huyết ra hiệu cho A Ngưu lùi lại phía sau bàn sắc thuốc, tự mình điềm tĩnh tiến lên rút then cài cửa. Cánh cửa gỗ vừa mở ra, một luồng gió lạnh thốc vào phòng kèm theo mùi tanh hôi của tà độc dã ngoại.


Đứng đầu đám đông là Trương Bá – Trưởng phòng y tế trấn Sương Mù. Gã quan viên tham lam béo múp míp mặc bộ quan phục lụa là xa xỉ, khuôn mặt vắt vẻo những thớ thịt mỡ đang vênh lên đầy hách dịch. Ngay bên cạnh gã là Tống Kỳ, chủ nhân của y quán Tống gia. Tống Kỳ khoác chiếc áo choàng gấm thêu hoa văn tinh xảo, trên môi nở một nụ cười nham hiểm, đắc ý tột độ khi nhìn thấy Ninh Dạ Huyết bước ra.


Phía sau họ, bốn gia nhân lực lưỡng đang khiêng một chiếc cáng gỗ. Trên cáng là thi thể của một nam tử phàm nhân trẻ tuổi, làn da xám xịt không chút sức sống, dọc cổ và hai bên thái dương nổi đầy những đường gân đen tà ác ngoằn ngoèo – dấu hiệu kinh hoàng của việc trúng kịch độc hoại tử kinh mạch.


"Ninh Dạ Huyết! Ngươi còn dám vác mặt ra đây sao?" Tống Kỳ chỉ tay thẳng vào mặt anh, giọng nói lớn tiếng, cố tình để vạn dân nghèo đang tụ tập xung quanh đều nghe rõ. "Hôm qua, nạn nhân này đến Tế Thế Đường của ngươi bốc thuốc cảm phong. Nhưng sau khi uống thuốc của ngươi xong, hắn lập tức co giật bạo thể, kinh mạch thối rữa mà chết! Ngươi rõ ràng đã sử dụng tà thuật, pha trộn tà độc dị tộc vào thuốc để hại mạng phàm nhân vô tội!"


Đám đông dân nghèo xung quanh nghe thấy thế liền xôn xao phẫn nộ. Họ vốn là những người nghèo khổ, dễ bị kích động bởi những lời đồn thổi về tà thuật và ma quỷ.


"Trời đất ơi! Tế Thế Đường bấy lâu nay chữa bệnh miễn phí hóa ra là để thí nghiệm tà thuật sao?"


"Đập phá y quán của hắn đi! Đuổi tên lang băm hại người này ra khỏi thị trấn!"


Trương Bá hắng giọng một tiếng lớn, vung chiếc lệnh bài hành chính bằng đồng thau lên trước mặt Ninh Dạ Huyết, giọng nói đầy uy quyền giả tạo: "Ninh y sĩ, bản quan nhận được đơn tố cáo đích danh từ y quán Tống gia và thân nhân nạn nhân. Chứng cứ rành rành, thi thể còn đây. Theo luật pháp đế quốc, bản quan tuyên bố niêm phong Tế Thế Đường vĩnh viễn, tịch thu toàn bộ dụng cụ y tế và bắt giữ ngươi về lao xá chờ ngày xét xử!"


Tống Kỳ đứng bên cạnh khẽ vuốt chòm râu dê, ánh mắt thèm khát liếc nhìn về phía chiếc tủ thuốc gỗ dâu tằm trong phòng chứa thuốc – nơi gã biết bộ kim châm gia truyền Huyết Nguyệt Châm vô giá đang được cất giấu. Gã đã hối lộ cho Trương Bá một lượng lớn ngân lượng để dàn dựng vở kịch này, mượn tay quan phủ triệt hạ danh tiếng của Ninh Dạ Huyết và cướp đoạt gia bảo.


"Chậm đã!"


Một tiếng quát vang dội như sấm bên tai cắt ngang lời Trương Bá. Từ cuối phố, một toán dân binh vũ trang đầy đủ, tay cầm trường thương sắt thô rầm rập tiến lại. Dẫn đầu là Trương Đại Đầu – Đội trưởng dân binh thị trấn Sương Mù. Gã nam tử trung niên cao lớn vai rộng, khuôn mặt đầy sẹo phong sương lộ ra vẻ chính trực, giận dữ. Thanh đại đao rèn từ sắt đen đeo sau lưng gã phát ra tiếng kêu leng keng đầy sát khí.


"Quan lớn Trương Bá! Muốn bắt người của dân binh bảo hộ thì phải có chứng cứ thuyết phục!" Trương Đại Đầu bước lên chặn ngay trước cửa Tế Thế Đường, thân hình đồ sộ của gã tạo thành một bức tường phàm nhân vững chắc che chở cho Ninh Dạ Huyết. "Ninh đại phu bấy lâu nay cứu giúp hàng ngàn dân nghèo ở khu ổ chuột này không lấy một đồng tiền thuốc. Ta không tin một người có y đức như anh ấy lại đi dùng tà độc hại người!"


Trương Bá biến sắc, lùi lại một bước đầy nhát gan trước uy áp của gã đội trưởng dân binh hung tợn. Nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ hách dịch, chỉ tay vào thi thể trên cáng: "Trương đội trưởng! Ngươi định kháng lệnh quan phủ sao? Thi thể nạn nhân nổi đầy gân đen tà độc rõ mồn một thế này, chính mắt Tống đại phu kiểm định là chết do uống phải thuốc độc của Tế Thế Đường. Ngươi còn muốn bao che cho kẻ tà đạo này đến bao giờ?"


Tống Kỳ cũng hùa vào kích động đám đông: "Đúng thế! Trương đội trưởng mang ơn Ninh Dạ Huyết nên định dùng vũ lực đè bẹp công lý sao? Dân làng nghèo chúng ta mạng sống rẻ rúng, nhưng không thể để kẻ tà đạo này tùy ý chém giết!"


Dân chúng bắt đầu la ó, cầm gạch đá định ném vào y quán. Thế trận giằng co giữa dân binh và đám đông bị kích động trở nên căng thẳng tột độ, chỉ cần một mồi lửa nhỏ là bạo lực sẽ bùng nổ.


Giữa bầu không khí nghẹt thở ấy, Ninh Dạ Huyết vẫn đứng im lặng. Anh khẽ vuốt nhẹ vết sẹo trên ngực trái, nhịp tim vận hành theo Bí pháp hô hấp Ninh gia một cách nhịp nhàng. Đôi mắt anh quét qua thi thể nằm trên cáng gỗ.


Bằng nhãn lực nhạy bén của Cửu Biến Thần Thể, anh phát hiện ra một chi tiết bất thường: mặc dù làn da của nạn nhân xám xịt và gân đen nổi đầy cổ, nhưng ở vùng động mạch cảnh dưới tai trái, lớp da thịt thỉnh thoảng lại khẽ rung động một nhịp cực kỳ nhỏ nhẹ, hầu như không thể phát hiện bằng mắt thường. Hơn nữa, mùi tanh hôi bốc ra từ thi thể không phải là mùi của tử thi phân hủy, mà là mùi của hoa nguyệt quang biến dị kết hợp với bột tà dược mạn tính cực âm – loại dược thảo chuyên dùng để gây ra trạng thái chết lâm sàng, đóng băng nhịp tim và hơi thở tạm thời.


Tống Kỳ đã cho nạn nhân uống tà dược giả chết để vu khống anh!


"Trương đội trưởng, xin hãy bình tĩnh," Ninh Dạ Huyết khẽ đặt bàn tay thanh mảnh lên vai Trương Đại Đầu, giọng nói điềm tĩnh, ấm áp của anh vang lên giữa đám đông ồn ào như có một sức mạnh vô hình xoa dịu mọi sự phẫn nộ.


Anh bước lên phía trước một bước, đối diện trực tiếp với Trương Bá và Tống Kỳ. Ánh mắt anh sắc bén như dao mổ, khiến Tống Kỳ chột dạ khẽ né tránh.


"Trương quan lớn, Tống đại phu," Ninh Dạ Huyết trầm giọng nói. "Nếu người này thực sự chết vì thuốc của Tế Thế Đường, Ninh Dạ Huyết ta sẵn sàng đền mạng ngay tại chỗ. Nhưng trước khi niêm phong y quán, ta yêu cầu được khám nghiệm công khai thi thể ngay trước mặt vạn dân thị trấn. Y đạo của gia tộc Ninh gia ta bấy lâu nay trong sạch, không thể bị bôi nhọ bởi những lời vu khống vô căn cứ."


"Khám nghiệm cái gì nữa?" Tống Kỳ chột dạ gầm lên, cố tình can thiệp cản trở. "Người đã chết từ đêm qua, thân thể lạnh ngắt. Ngươi định dùng tà thuật xúc phạm thi thể sao? Trương quan lớn, mau ra lệnh mang thi thể đi chôn cất khẩn cấp để nạn nhân được yên nghỉ!"


"Chôn cất khẩn cấp?" Ninh Dạ Huyết khẽ cười lạnh, tiếng cười đầy sự khinh bỉ. "Tống đại phu nôn nóng chôn cất nhân chứng như vậy, phải chăng là sợ ta vạch trần điều gì?"


Trương Đại Đầu gầm lên một tiếng lớn, vung thanh đại đao sắt đen cắm mạnh xuống nền đất đá trước cáng gỗ phát ra tiếng "ầm" vang dội: "Ai dám mang thi thể đi trước khi Ninh đại phu khám nghiệm, đại đao của Trương Đại Đầu ta sẽ không nể tình! Dân binh nghe lệnh, bao vây vòng ngoài, bảo vệ hiện trường khám nghiệm công khai!"


"Tuân lệnh!"


Hàng chục dân binh vũ trang lập tức dàn trận vây quanh chiếc cáng gỗ, gạt phắt Tống Kỳ và gia nhân của gã ra ngoài. Trương Bá mặt cắt không còn giọt máu, nhát gan không dám ho he một lời, đành đứng im nhìn Ninh Dạ Huyết tiến lại gần thi thể.


Ninh Dạ Huyết quỳ một gối bên cạnh cáng gỗ, khuôn mặt điềm tĩnh đầy bản lĩnh chuyên môn y học. Anh khẽ vươn ngón tay trỏ và ngón giữa, ấn mạnh vào huyệt Nhân Trung và huyệt Thiên Đột của nạn nhân. Da thịt của người chết lạnh ngắt, nhưng Ninh Dạ Huyết cảm nhận được một luồng dược lực cực âm đang khóa chặt vùng phế phổi của hắn.


Anh khẽ lướt tay qua bả vai, rút từ trong túi áo ra bộ kim châm Huyết Nguyệt Châm gia truyền. Ba cây kim châm bằng ngọc thạch đỏ thẫm lấp lánh dưới ánh sáng ban mai nhạt nhòa, phát ra một luồng hào quang đỏ ngọc dịu nhẹ khi tiếp xúc với dòng máu Cửu Biến Thần Thể của anh.


Tống Kỳ nhìn thấy bộ kim châm ngọc đỏ, đôi mắt gã lóe lên sự tham lam tột độ nhưng cũng đầy vẻ kinh hoàng.


"Mọi người hãy nhìn kỹ," Ninh Dạ Huyết lớn tiếng nói, giọng nói vang vọng khắp con phố nghèo. "Nạn nhân có sắc mặt xám xịt, gân đen nổi đầy cổ trông như trúng tà độc hoại tử. Nhưng thực chất, đây là các vết gân đen giả tạo do bột than đen kết hợp với nước ép của hoa nguyệt quang biến dị bôi lên da thịt để đánh lừa thị giác."


Ninh Dạ Huyết vừa nói vừa dùng một chiếc khăn tay thấm nước ấm, khẽ lau mạnh lên vùng cổ của nạn nhân. Kỳ tích xảy ra, những đường gân đen tà ác ghê rợn kia lập tức bị lau sạch hoàn toàn, lộ ra làn da trắng bệch nhưng không hề có dấu hiệu thối rữa của tử thi.


Đám đông dân chúng xung quanh đồng loạt ồ lên kinh ngạc. Sự nghi ngờ ban đầu bắt đầu lung lay dữ dội.


"Trời ơi! Gân đen kia là giả sao?"


"Tống Kỳ! Ngươi giải thích thế nào về việc này?" Trương Đại Đầu trừng mắt nhìn gã chủ tiệm y quán đối diện.


Tống Kỳ mồ hôi hột rỉ ra trên trán, nhưng gã vẫn cố cãi chày cãi cối: "Lau sạch gân đen thì đã sao? Hơi thở của hắn đã tắt, nhịp tim đã ngừng đập từ đêm qua! Hắn rõ ràng đã chết hẳn rồi! Ngươi có lau sạch da thịt thì hắn cũng không thể sống lại!"


"Hắn chưa chết," Ninh Dạ Huyết lạnh lùng ngắt lời. "Hắn chỉ bị hôn mê sâu do uống phải tà dược mạn tính cực âm của y quán Tống gia – loại thuốc chuyên dùng để đóng băng nhịp tim tạm thời trong vòng mười hai canh giờ nhằm tạo hiện trường giả chết. Nếu không được cứu chữa kịp thời bằng châm pháp tịnh hóa trong vòng một canh giờ nữa, dược lực cực âm sẽ thực sự phá hủy phế phổi của hắn, biến giả chết thành thật chết."


Ninh Dạ Huyết vận hành Hô hấp pháp Ninh gia để ổn định tinh thần lực cực hạn của mình. Anh cầm ba cây kim châm ngọc đỏ Huyết Nguyệt Châm, vận khí đầu ngón tay dứt khoát phóng châm cực nhanh và chính xác vào ba đại huyệt vị trên ngực nạn nhân: huyệt Đản Trung, huyệt Thần Khuyết và huyệt Cự Khuyết.


"Phập! Phập! Phập!"


Kỹ thuật Nguyệt Quang Châm Pháp tịnh hóa được thi triển hoàn mỹ ngay trước mắt vạn dân. Ba cây kim ngọc đỏ cắm ngập vào huyệt vị, lập tức tỏa ra những sợi chỉ ánh sáng đỏ ngọc dịu nhẹ lượn lờ quanh lồng ngực nạn nhân. Luồng ma lực tịnh hóa cực dương từ bộ kim châm bắt đầu dẫn lưu và nung chảy luồng dược lực cực âm đang đóng băng tim phổi của người bệnh.


Ninh Dạ Huyết tập trung tinh thần cao độ, mồ hôi lấm tấm rỉ ra trên trán thư sinh nhạt nhòa. Anh khẽ búng nhẹ vào đuôi cây kim châm cuối cùng, tạo ra một tần số rung động nhỏ nhẹ truyền sâu vào kinh mạch tim mạch nạn nhân.


Cả con phố nghèo chìm vào một sự im lặng tĩnh mịch đến nghẹt thở. Hàng ngàn con mắt của dân nghèo thị trấn Sương Mù đều đổ dồn vào chiếc cáng gỗ, nín thở chờ đợi kỳ tích xuất hiện. Tống Kỳ đứng ngoài vòng vây run rẩy lập cập, bàn tay gã siết chặt vạt áo choàng gấm, cảm nhận thấy đại nạn của mình đang cận kề.


Ninh Dạ Huyết hít một hơi sâu, vận luồng sinh lực dẻo dai của Cửu Biến Thần Thể truyền vào cây kim châm cuối cùng nằm ngay sát tử huyệt ngực.


Khi cây kim ngọc đỏ cuối cùng cắm xuống ngực 'thi thể', lồng ngực người chết bỗng phập phồng thở lại, phun ra một ngụm huyết độc đen ngòm chứa tà dược của Tống gia ngay trước mặt vạn dân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!