Huyết Dịch Miễn Dịch Và Sát Thủ Giấu Mặt
Tiếng bùn đất sủi bọt ầm ầm vang lên xé rách sự tĩnh lặng u tịch của Đầm lầy Hắc Huyết. Từ dưới lòng nước đen kịt như mực, một luồng uy áp hắc ám, khổng lồ trỗi dậy, kéo theo những làn sóng cuộn trào dữ dội làm rung chuyển cả gò đất nhỏ nơi Ninh Dạ Huyết và Tô Mộc Tuyết đang đứng.
"Lùi lại mau!" Tô Mộc Tuyết hét lên, gương mặt thanh tú ngập tràn vẻ cảnh giác. Nàng nhanh nhẹn giương cây cung gỗ tuyết, một mũi tên phong bùa đã được đặt sẵn trên dây cung, kình khí màu xanh nhạt xoáy động xung quanh lưỡi tiễn, xua tan bớt làn sương độc tím sẫm đang lở lửng.
Từ trong lòng bùn loãng rẽ ra, một cái đầu khổng lồ dẹt như chiếc lá vối, phủ đầy những lớp vảy sừng đen bóng bốc mùi tanh hôi của xác thối xuất hiện. Đó là một con Đầm Lầy Cự Mãng – sinh vật ma hóa khổng lồ đã sống dưới đáy bùn lầy này hàng trăm năm, chuyên hấp thụ oán khí và ma lực rò rỉ để sinh tồn. Đôi mắt nó to như hai chiếc bát sứ, rực lên ánh sáng đỏ ngầu tàn bạo, khóa chặt vào bóng dáng của hai phàm nhân trước mặt. Nó rít lên một tiếng chói tai, khoang miệng đỏ lòm lộ ra bốn chiếc răng nanh dài nhọn hoắt, từ đó nhỏ xuống những giọt dịch vị ăn mòn bốc khói xèo xèo trên mặt đất.
"Ninh đại phu, con cự mãng này đã đạt đến cấp độ ma thú cấp ba! Lớp vảy của nó cực kỳ dày, mũi tên phong bùa của ta khó lòng xuyên thủng trong một đòn!" Tô Mộc Tuyết nghiến răng, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Chân nàng vẫn còn cảm giác tê dại nhẹ do độc tố đầm lầy từ trước chưa hoàn toàn tịnh hóa, khiến bộ pháp di chuyển không còn linh hoạt như thường ngày.
Ninh Dạ Huyết đứng phía sau nàng, đôi mắt sáng quắc dưới vành nón lá rách. Anh không hề hoảng loạn. Với bản năng của một y sĩ lâm sàng lâu năm, anh nhanh chóng quan sát và phân tích cấu trúc sinh học của sinh vật trước mặt.
"Cô nương, đừng bắn vào vảy của nó!" Ninh Dạ Huyết trầm giọng, giọng nói điềm tĩnh lạ thường của anh như một liều thuốc an thần truyền vào tâm trí đang căng thẳng của nữ thợ săn. "Phía dưới hốc mắt của nó có hai điểm lõm nhỏ màu xám nhạt. Đó là cơ quan cảm nhiệt giúp nó định vị con mồi trong sương mù. Hãy bắn vào đó để làm mù thị giác của nó! Ta sẽ lo phần còn lại!"
"Được!"
Tô Mộc Tuyết không chút do dự, niềm tin dành cho chàng y sĩ trẻ tuổi đã được củng cố qua chuyến đi rừng sâu. Nàng hít sâu một hơi, cánh cung kéo căng tối đa. Một tiếng "vút" xé gió vang lên, mũi tên phong bùa mang theo kình khí cuồng phong lao đi như một dải lụa xanh lục, cắm chuẩn xác vào hốc cảm nhiệt bên trái của cự mãng.
Con quái vật rống lên đau đớn, cái đầu khổng lồ điên cuồng quẫy đập dữ dội, làm bùn đen bắn tung tóe khắp nơi. Lợi dụng khoảnh khắc nó mất phương hướng, Ninh Dạ Huyết vận hành Hô hấp pháp Ninh gia để ổn định nhịp tim, cơ thể gầy gò của anh lướt đi trên những rễ cây cổ thụ trơn trượt với một tốc độ đáng kinh ngạc.
Anh áp sát cự thú ở cự ly cực gần. Bàn tay phải của anh khẽ lướt qua túi thuốc gỗ, rút ra một cây kim châm lớn bằng đồng thô dài nửa thước. Đây chính là kỹ thuật Điểm Huyệt Tê Liệt Ma Thú mà người thầy mù Tần lão đầu đã truyền dạy. Ninh Dạ Huyết dồn toàn bộ tinh thần lực vào đầu ngón tay, đâm mạnh cây kim châm vào đúng khớp xương cổ – nơi giao nhau của hệ thần kinh trung ương điều khiển toàn bộ cơ thể của cự mãng.
Một tiếng "rắc" nhẹ vang lên. Thân hình khổng lồ đang quằn quại của Đầm Lầy Cự Mãng bỗng chốc cứng đờ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó giãn nở ra, toàn bộ cơ bắp co rút dữ dội rồi đổ sụp xuống lòng bùn đen bên dưới gò đất, hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển.
"Người... người thực sự đã làm được!" Tô Mộc Tuyết kinh ngạc nhìn con ma thú khổng lồ bị tê liệt chỉ bằng một cây kim châm nhỏ bé. Nàng chưa từng thấy một y sĩ phàm nhân nào sở hữu kỹ thuật điểm huyệt chuẩn xác và dũng cảm đến thế.
"Châm pháp này chỉ có thể tê liệt nó trong vòng nửa nén hương. Chúng ta phải nhanh lên!" Ninh Dạ Huyết không kịp giải thích nhiều. Anh nhanh chóng bước đến sát gốc cây cổ thụ ngàn năm, nơi cụm Huyết Linh Thảo ngàn năm đang rực sáng đỏ ngọc dưới sương độc. Anh dùng chiếc liềm bạc nhỏ mang theo bên người, cẩn thận cắt lấy ba nhành lá hình trăng khuyết quý giá, bảo quản kỹ càng trong một chiếc hộp gỗ lót vải lụa tẩm dược liệu tịnh hóa.
Sự nhẹ nhõm ngắn ngủi vừa xuất hiện trong lòng hai người thì một biến cố kinh hoàng khác ập đến.
Một tiếng rít sắc lạnh, xé rách không khí từ phía trên tán cây cổ thụ rậm rạp dội xuống. Đó không phải là tiếng gió bão dã ngoại, mà là âm thanh của một mũi ám tiễn mang theo sát khí tột độ.
"Cẩn thận!"
Ninh Dạ Huyết với trực giác nhạy bén của Cửu Biến Thần Thể đã phát hiện ra luồng nguy hiểm cận kề. Mũi ám tiễn màu đen tuyền, đầu mũi tên quét một lớp kịch độc màu xanh lam sẫm đang nhắm thẳng vào lưng Tô Mộc Tuyết – người lúc này đang khuỵu gối dưới đất vì kiệt sức sau trận chiến với cự mãng.
Không kịp suy nghĩ, Ninh Dạ Huyết lao mình ra phía trước, dùng thân hình của mình làm lá chắn bảo vệ cho nữ thợ săn giải nghệ. Đồng thời, anh rút dứt khoát thanh Đoản đao rỉ sét Ninh gia giắt sau lưng vung lên gạt đỡ.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim khí giòn giã vang lên giữa đêm tối mù sương. Thanh đoản đao rỉ sét bộc phát một tia sáng bạc nhạt của thép thánh cổ đại, chặn đứng và đánh lệch hướng mũi ám tiễn độc. Thế nhưng, kẻ bắn lén là một sát thủ vô cùng xảo quyệt. Mũi ám tiễn thứ hai đã được bắn ra ngay sát nút phát thứ nhất theo quỹ đạo hình vòng cung cực kỳ hiểm hóc.
Ninh Dạ Huyết dù đã cố gắng xoay người tránh né, nhưng lưỡi tên độc vẫn sượt qua bả vai trái của anh, rạch ra một vết thương dài khoảng hai đốt ngón tay. Da thịt rách mở, dòng máu đỏ ngọc tinh khiết của Cửu Biến Thần Thể lập tức rỉ ra, phát sáng nhẹ dưới màn đêm hắc ám.
"Ninh đại phu!" Tô Mộc Tuyết kinh hoàng hét lên. Nàng vội vàng giương cung bắn trả một phát tiễn phong hệ lên tán cây cổ thụ phía trên, nhưng bóng đen bí ẩn đã nhanh nhẹn lướt đi vô ảnh giữa các cành cây, di chuyển không tiếng động như một bóng ma thực sự.
Từ trên cành cây cao rơi xuống một bóng người mặc y phục đen tuyền che kín từ đầu đến chân, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng xảo quyệt đầy sát khí. Đó chính là Hắc Y Nhân – sát thủ giấu mặt được thuê để ám hại Ninh Dạ Huyết dã ngoại.
"Hừ, một lũ kiến hôi phàm nhân dũng cảm," giọng nói khàn khàn, biến âm qua mặt nạ vải của Hắc Y Nhân vang lên đầy khinh bỉ. "Mũi tên của ta tẩm kịch độc 'Hắc Huyết Tán' được điều chế từ nọc độc của dơi quỷ vực sâu phối hợp với thánh lực tịnh hóa mạn tính. Phàm nhân trúng phải độc này, kinh mạch sẽ hoại tử, tim phổi ngừng đập chỉ trong vòng ba bước chân. Ninh đại phu, bộ kim châm gia truyền Huyết Nguyệt Châm của gia tộc người, hôm nay phải đổi chủ rồi."
Tô Mộc Tuyết nghe xong, gương mặt cắt không còn giọt máu. Nàng vội vàng muốn xông lên bảo vệ anh, nhưng chân nàng bỗng run rẩy dữ dội, độc tố tê liệt nhẹ từ đầm lầy cộng hưởng với áp lực sát khí khiến nàng ngã quỵ xuống đất, bất lực nhìn sát thủ đang chậm rãi bước lại gần.
Ninh Dạ Huyết quỳ một gối trên mặt đất gồ ghề, bàn tay trái siết chặt vết thương ở bả vai. Cảm giác nóng rát tột độ ban đầu bùng phát dữ dội, giống như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé huyết quản của anh. Độc tố đen ngòm bắt đầu lan nhanh dọc theo các đường gân máu hướng về phía tim.
Thế nhưng, ngay khi kịch độc 'Hắc Huyết Tán' chuẩn bị chạm vào động mạch chủ, dòng máu đặc biệt ẩn giấu sâu trong cơ thể Ninh Dạ Huyết bỗng chốc sôi trào. Kinh mạch của anh phát ra hào quang chín màu mờ ảo mộng mị. Năng lực thụ động Vạn Độc Bất Xâm (Huyết dịch) của Cửu Biến Thần Thể tự động kích hoạt vĩnh viễn.
Luồng độc tố tà ác màu đen ngòm vừa tiếp xúc với dòng máu đỏ ngọc liền bị phân hủy và trung hòa hoàn hảo, biến thành một làn khói xám nhạt bốc hơi ra ngoài qua lỗ chân lông vết thương. Cơn đau rát tột cùng biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một luồng nhiệt lượng ôn hòa sưởi ấm toàn bộ phế phổi đang bị lạnh của anh. Vết thương hở ở bả vai bắt đầu có dấu hiệu khép miệng nhờ sự tái tạo tế bào siêu tốc.
Ninh Dạ Huyết khẽ cúi đầu, che giấu ánh mắt kinh ngạc của mình dưới vành nón lá. Anh nhận ra sát thủ hoàn toàn chủ quan khinh địch, tin tưởng tuyệt đối vào độc tính chí mạng của mũi tên. Đây chính là cơ hội duy nhất để phản sát.
Anh tương kế tựu kế, giả vờ như cơ thể đang bị trúng độc nặng. Anh rên rỉ một tiếng đau đớn, lồng ngực phập phồng thở dốc theo Bí pháp hô hấp Ninh gia để giả vờ như nhịp tim sắp ngừng đập, cơ thể lảo đảo rồi đổ rạp xuống đất bên cạnh hộp gỗ chứa Huyết Linh Thảo.
"Ninh đại phu! Không thể thế được!" Tô Mộc Tuyết khóc nghẹn ngào, nước mắt rỉ ra nơi khóe mắt đầy tuyệt vọng. Nàng tự trách bản thân đã kéo chàng y sĩ lương thiện này vào hiểm cảnh.
Hắc Y Nhân nhìn thấy cảnh tượng đó, nở nụ cười nham hiểm đầy ngạo mạn. Hắn thong thả bước lại gần, thanh trủy thủ tẩm độc cầm trên tay phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
"Y thuật của người có giỏi đến đâu thì trước kịch độc của ta cũng chỉ là trò trẻ con," Hắc Y Nhân đứng ngay trước mặt Ninh Dạ Huyết đang nằm im lìm, cúi người xuống định vươn tay giật lấy túi thuốc gỗ đeo bên hông anh.
Ba bước chân. Hai bước chân. Một bước chân. Khoảng cách đã đạt mức cực hạn cận chiến.
Ngay khi ngón tay của sát thủ vừa chạm vào dây đeo túi thuốc, đôi mắt của Ninh Dạ Huyết đột ngột mở to. Ánh mắt anh không hề có vẻ chết chóc hay đau đớn của kẻ trúng độc, mà ngập tràn sự lạnh lùng, sắc bén và tỉnh táo tột độ của một thợ săn thực sự.
"Cái gì?!" Hắc Y Nhân kinh hoàng biến sắc, theo bản năng muốn lùi lại trốn chạy.
Nhưng đã quá muộn.
Ninh Dạ Huyết vung thanh Đoản đao rỉ sét Ninh gia bằng tay trái, chém đứt đôi thanh trủy thủ của sát thủ nhờ chất liệu thép thánh khắc chế cực mạnh. Đồng thời, bàn tay phải của anh di chuyển nhanh như chớp giật, kẹp lấy ba cây kim ngọc đỏ Huyết Nguyệt Châm vừa rút ra từ tay áo, đâm cực kỳ chính xác vào ba đại huyệt khớp xương trên bả vai và xương đòn của Hắc Y Nhân.
"Phập! Phập! Phập!"
Kỹ thuật Điểm Huyệt Tê Liệt Ma Thú phối hợp hoàn hảo với châm pháp dẫn lưu ma lực. Ba cây kim ngọc đỏ tỏa ra hào quang đỏ ngọc dịu nhẹ, phong tỏa hoàn toàn đường truyền thần kinh vận động và dòng tuần hoàn thánh lực tự thân trong cơ thể sát thủ.
Thân hình của Hắc Y Nhân lập tức cứng đờ như một tượng đá, thanh trủy thủ gãy rơi keng xuống đất đá. Đôi mắt hắn giãn nở ra đầy kinh hoàng và bất tin tột độ.
"Ngươi... làm sao có thể... ngươi không trúng độc?!" Hắc Y Nhân run rẩy thốt lên, giọng nói đứt quãng đầy sợ hãi. Hắn không thể tin được một phàm nhân bình thường lại có thể kháng hoàn toàn kịch độc hoại tử kinh mạch và phản sát hắn chỉ trong một nốt nhạc.
Tô Mộc Tuyết đứng bên cạnh cũng ngơ ngác nhìn cảnh tượng kỳ tích vừa diễn ra, nước mắt vẫn còn đọng trên má, tâm thần chấn động không nói nên lời.
Ninh Dạ Huyết điềm tĩnh đứng dậy, phủi nhẹ lớp bùn đất dính trên y phục y sĩ sờn rách. Vết thương ở bả vai trái của anh lúc này đã hoàn toàn khép miệng, không còn rỉ ra một giọt máu nào.
"Ta đã nói, ta là một y sĩ," Ninh Dạ Huyết lạnh lùng nhìn sát thủ đang bị tê liệt hoàn toàn trước mặt. "Mọi độc tố trên thế gian này đối với ta đều vô hiệu."
Anh bước lại gần, vươn tay lột bỏ chiếc mặt nạ vải đen của tên sát thủ. Dưới ánh sáng mờ ảo của sương đêm, lộ ra khuôn mặt gầy gò của một nam tử trung niên xa lạ, trên trán có vết xăm hình trăng khuyết gạch chéo – biểu tượng của Hiệp Hội Săn Đêm địa phương.
Ninh Dạ Huyết nhanh nhẹn lục soát người hắn để tìm kiếm manh mối. Khi bàn tay anh chạm vào túi áo trong của sát thủ, anh rút ra một chiếc lệnh bài bằng bạc khảm ngọc bích và một chiếc bùa chú liên lạc bằng đồng thau đang phát ra những luồng sáng nhạt định kỳ.
Chiếc bùa chú liên lạc bỗng chốc rung lên nhẹ nhàng, phát ra một giọng nói khàn khàn quen thuộc rò rỉ thông tin mật từ chính thị trấn Sương Mù:
"'Hắc Y', nhiệm vụ tiêu diệt Ninh Dạ Huyết và thu hồi bộ kim châm gia truyền đã hoàn thành chưa? Triệu Vô Phong đang nghi ngờ y quán tàng trữ dị tộc bóng tối, chuẩn bị phát động lệnh khám xét toàn diện vào sáng mai. Hãy nhanh chóng bịt đầu mối dã ngoại."
Ninh Dạ Huyết siết chặt chiếc bùa chú liên lạc trong lòng bàn tay, đôi mắt anh nheo lại đầy lạnh lẽo. Giọng nói phát ra từ bùa chú chính là của Tống Kỳ – chủ nhân y quán Tống gia đối thủ cạnh tranh trực tiếp tại thị trấn.
Tông Kỳ đã cấu kết với Hiệp Hội Săn Đêm để bán đứng thông tin y quán và thuê sát thủ giấu mặt ám hại anh dã ngoại!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!