Hành Trình Vào Đầm Lầy Sương Độc
Tiếng bước chân nặng nề của Triệu Vô Phong và toán thợ săn dần xa khuất sau màn bão tuyết gào rú, để lại bầu không khí im lặng đến rợn người bên trong Tế Thế Đường. Ninh Dạ Huyết đứng lặng yên giữa phòng chứa thuốc cũ kỹ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết rạch trích máu tim từ đêm trước vẫn âm ỉ bỏng rát dưới lớp băng gạc quấn chặt. Mùi rượu độc nồng nặc từ hũ rượu vỡ tan tành trên sàn gỗ xộc lên mũi, tuy đã tạm thời làm tê liệt khứu giác của con chó săn ma pháp, nhưng cũng tước đi của anh một bảo cụ giảm đau quý giá.
"Sư phụ, người không sao chứ?" A Ngưu từ góc tối vội lao ra, gương mặt thiếu niên cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay run rẩy dọn dẹp những mảnh gốm vỡ trên sàn. "Con cứ tưởng... tưởng như gã thợ săn kia sắp phát hiện ra mật đạo rồi."
"Ta không sao," Ninh Dạ Huyết trầm giọng, bàn tay buông lỏng chuôi thanh Đoản đao rỉ sét Ninh gia đang giấu kín dưới gầm bàn khám. "Nhưng Triệu Vô Phong đã nghi ngờ. Gã sẽ lập tức ra lệnh thiết quân luật, phong tỏa toàn bộ lối ra vào thị trấn và các nguồn cung cấp thảo dược của chúng ta. Tiền Đại Phú chắc chắn không thể chuyển thuốc bổ máu vào đây trong vài ngày tới."
Nói rồi, anh quay người bước xuống mật đạo tối tăm, dẫn thẳng vào Mật thất Huyết Liên ngầm sâu dưới lòng đất. Dưới ánh sáng mờ ảo của trận pháp ngụy trang, ba vị Nữ Vương Huyết Tộc đang ngồi trên ba bệ đá cổ. Tuyết Sa – Nữ Vương Huyết Nguyệt – khẽ mở đôi mắt đỏ ruby lạnh lùng, làn da trắng sứ của nàng dường như càng thêm tái nhợt dưới áp lực của luồng thánh lực cực dương vừa càn quét bên trên. Phượng Tước – Nữ Vương Xích Hỏa – đang nhíu chặt đôi mày thanh tú, hỏa cốt trong người nàng âm ỉ rạn nứt phát ra những tiếng kêu rắc nhẹ đầy đau đớn. Chỉ có Dạ Yến – Nữ Vương Hắc Dạ – là vẫn trầm mặc như một bóng ma ẩn hiện trong làn khói đen, đôi mắt tím sâu thẳm nhìn xoáy vào Ninh Dạ Huyết.
"Phàm nhân, nhịp tim của ngươi vừa rồi đập rất hỗn loạn," Dạ Yến lạnh nhạt lên tiếng, giọng nói mị hoặc vang lên trực tiếp trong thức hải của anh. "Nếu thợ săn hoàng gia phát hiện ra nơi này, ta không ngại tàn sát cả thị trấn. Nhưng với tu vi bị phong ấn hiện tại, việc bộc phát ma lực sẽ chỉ đẩy nhanh quá trình tự hủy kinh mạch của cả ba chúng ta. Và khi đó, khế ước Huyết Thệ sẽ kéo theo linh hồn phàm nhân của ngươi xuống vực sâu vĩnh viễn."
Tuyết Sa khẽ hừ lạnh, nhưng ánh mắt bạc của nàng đã bớt đi vẻ khinh miệt thường ngày: "Máu tim của ngươi tuy có thể áp chế hàn độc bạo tẩu của ta tạm thời, nhưng nếu không có Huyết Linh Thảo cực âm để điều hòa và dung hợp dòng máu ba thuộc tính, cơ thể ngươi sẽ bạo liệt trước khi chúng ta khôi phục được một phần mười tu vi."
Ninh Dạ Huyết nhìn vết thương vẫn rỉ máu đỏ ngọc trên ngực mình, khẽ mỉm cười điềm tĩnh: "Ta là một y sĩ. Ta biết rõ giới hạn của cơ thể mình hơn ai hết. Nguồn thuốc bổ trong trấn đã bị phong tỏa, ta phải đi sâu vào Rừng biên giới Sương Mù để hái Huyết Linh Thảo dã ngoại. Các cô cứ yên tâm dưỡng thương trong mật thất, trận pháp ẩn nặc ngầm vẫn hoạt động tốt."
Để bảo đảm an toàn cho chuyến đi rừng sâu đầy rẫy ma thú và sương độc, Ninh Dạ Huyết biết mình không thể đi một mình với thể chất phàm nhân suy kiệt hiện tại. Anh lập tức liên hệ với Tô Mộc Tuyết – nữ thợ săn giải nghệ đang sống ẩn dật bằng nghề hái thuốc thuê tại rìa thị trấn.
Họ gặp nhau tại một góc khuất sát cổng thành Sương Mù khi trời còn chưa sáng tỏ. Tô Mộc Tuyết đứng lặng yên trong làn sương sớm, y phục thợ săn màu xám tro ôm sát thân hình mảnh mai nhưng săn chắc. Trên lưng nàng đeo cây cung gỗ tuyết khắc bùa phong hệ cổ xưa, đôi mắt lạnh lùng cảnh giác nhìn chằm chằm vào chàng y sĩ trẻ tuổi.
"Ninh đại phu, đêm hôm bão tuyết vừa dứt, người lại muốn vào Rừng biên giới Sương Mù sao?" Giọng nói của Tô Mộc Tuyết trong vắt nhưng lạnh lẽo như băng tuyết dã ngoại. "Nơi đó quanh năm ngập tràn sương độc ma pháp, ma thú khát máu cấp cao rình rập khắp nơi. Hiệp Hội Săn Đêm vừa ban bố lệnh thiết quân luật, ra vào rừng lúc này là tự sát."
"Ta cần Huyết Linh Thảo gấp để cứu mạng người bệnh trong mật thất," Ninh Dạ Huyết nhìn thẳng vào mắt nàng, thần thái kiên định không chút dao động. "Ta biết cô bị trục xuất khỏi Hiệp Hội vì từ chối tàn sát phàm nhân vô tội. Cô cần tiền để sinh tồn, còn ta cần một người dẫn đường lão luyện có thể né tránh các khu vực sạt lở địa hình và trạm tuần tra của thợ săn. Đây là giao dịch sòng phẳng."
Tô Mộc Tuyết khẽ nheo mắt. Nàng đã nghe danh y đức của chàng y sĩ nghèo chuyên chữa trị miễn phí cho dân nghèo ở trại tị nạn biên cảnh. Sự kiên định và dũng cảm phàm nhân của anh khiến nàng có chút dao động. Nàng khẽ gật đầu, dứt khoát rút một mũi tên phong hệ giắt sau lưng:
"Được, ta sẽ dẫn đường. Nhưng đi vào rừng sâu, mọi mệnh lệnh của ta người phải tuyệt đối tuân theo. Nếu gặp ma thú cấp cao vượt quá tầm bắn của ta, ta sẽ ưu tiên rút lui."
Cả hai nhanh chóng vượt qua cổng thành biên giới nhờ sự che chở ngầm của Vương Thập Nhất – binh sĩ tuần tra đang mang ơn cứu mạng của Ninh Dạ Huyết. Khi bước chân đầu tiên chạm vào thảm lá mục của Rừng biên giới Sương Mù, một cảm giác lạnh buốt và u tịch lập tức bao trùm lấy họ.
Sương mù ở đây không phải màu trắng thông thường, mà là một màu xám tro đục ngầu, lơ lửng giữa các thân cây cổ thụ khổng lồ rêu phong bám đầy. Tô Mộc Tuyết di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng không phát ra tiếng động, liên tục ra hiệu cho Ninh Dạ Huyết né tránh những vùng đất mềm sụt lún do bão tuyết đêm qua gây ra. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa kỹ năng theo dấu vết của nữ thợ săn và sự điềm tĩnh giữ nhịp thở của chàng y sĩ giúp họ tiến sâu vào rừng mà không đánh động đến các ma thú hoang dã.
Tuy nhiên, khi họ tiến sát đến vùng ranh giới dẫn vào Đầm lầy Hắc Huyết, bầu không khí bỗng đổi khác. Làn sương mù xung quanh đột ngột chuyển sang màu tím sẫm dày đặc, tỏa ra một mùi ngọt lịm mị hoặc đầy nguy hiểm.
"Không ổn! Đây là Sương Độc Ảo Giác bộc phát định kỳ!" Tô Mộc Tuyết biến sắc, bước chân nàng bỗng lảo đảo, đôi mắt lạnh lùng bắt đầu hiện lên vẻ mơ hồ, mất phương hướng. Nàng vung tay định giương cung bắn bừa bãi vào những bóng ma vô hình đang nhảy múa trong tâm trí.
Ninh Dạ Huyết lập tức nhận ra độc tính cực âm của làn sương này. Anh áp sát nhanh chóng, một tay giữ chặt bả vai run rẩy của Tô Mộc Tuyết, tay kia nhanh nhẹn lấy ra từ túi thuốc gỗ hai nhành lá thanh độc tươi rói mà anh đã chuẩn bị sẵn từ vườn thuốc sau y quán trước khi bị tàn phá.
"Ngậm chặt lá này vào miệng, đừng nuốt nước bọt!" Ninh Dạ Huyết trầm giọng ra lệnh, dứt khoát nhét nhành lá đắng chát vào giữa bờ môi mím chặt của nàng, đồng thời tự mình cũng ngậm lấy một nhành.
Vị đắng chát tột cùng của lá thanh độc lập tức bộc phát, kích thích mạnh mẽ vào dây thần kinh vị giác, tịnh hóa hoàn toàn độc khí đang ăn mòn phế phổi của cả hai. Đôi mắt của Tô Mộc Tuyết dần lấy lại sự trong sáng lạnh lùng vốn có. Nàng nhìn Ninh Dạ Huyết ở cự ly cực gần, cảm nhận được hơi thở ấm áp và sự điềm tĩnh lạ thường của anh, trong lòng không khỏi dấy lên một sự tò mò sâu sắc về chàng y sĩ phàm nhân này.
"Cảm ơn người, Ninh đại phu," Tô Mộc Tuyết khẽ lùi lại một bước, giọng nói có chút bối rối nhẹ nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. "Nếu không có lá thanh độc của người, chúng ta đã tự sát dưới ảo giác rồi. Phía trước chính là Đầm lầy Hắc Huyết, vùng đất ngập nước nguy hiểm nhất biên giới."
Trước mắt họ là một vùng đầm lầy mênh mông, nước đầm lầy có màu đen kịt như mực, phát ra mùi hôi thối nồng nặc của lá cây mục nát và tàn dư ma lực cổ đại rò rỉ. Tô Mộc Tuyết định bước thẳng qua một bãi bùn mềm để rút ngắn khoảng cách, nhưng ngay khi mũi giày da của nàng chạm vào nước đen, một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên, khói trắng bốc nghi ngút.
"Lùi lại!" Ninh Dạ Huyết nhanh tay kéo mạnh vạt áo của nàng trở về bờ đá. Anh quỳ xuống, dùng một cành cây khô nhúng vào nước bùn đen, quan sát cành cây bị ăn mòn mục nát chỉ trong vài giây.
"Nước đầm lầy này mang tính axit cực cao do bị nhuộm bởi máu của một Huyết Tộc cổ đại chết trận ngàn năm trước," Ninh Dạ Huyết phân tích tỉ mỉ dưới góc độ dược lý. "Giày da phàm nhân của chúng ta sẽ bị ăn mòn hoàn toàn chỉ sau mười bước chân, gây bỏng rát hoại tử da thịt vĩnh viễn. Chúng ta không thể đi thẳng."
"Vậy phải làm sao?" Tô Mộc Tuyết nhìn quanh, toàn bộ đầm lầy chỉ có những rễ cây cổ thụ khổng lồ nhô lên khỏi mặt nước đen như những con rồng uốn lượn.
"Chúng ta phải leo lên và di chuyển dọc theo các rễ cây cổ thụ kia," Ninh Dạ Huyết chỉ tay về phía những thân rễ trơn trượt bám đầy rêu độc. "Tuy trơn trượt và tiêu hao nhiều thể lực phàm nhân, nhưng đó là con đường duy nhất không bị ăn mòn."
Tô Mộc Tuyết gật đầu đồng ý. Nàng dùng dây cáp thợ săn buộc chặt eo hai người lại với nhau để tránh trượt chân rơi xuống nước độc. Quá trình di chuyển cực kỳ gian khổ. Ninh Dạ Huyết phải vận hành Hô hấp pháp Ninh gia liên tục để giữ vững nhịp tim không bị suy kiệt nặng, cơ thể phàm nhân của anh mồ hôi đầm đìa, lòng bàn tay bị gai độc trên rễ cây cào rách rỉ máu nhẹ. Sự kiên cường chịu đựng đau đớn của anh khiến Tô Mộc Tuyết đi trước liên tục phải ngoái đầu nhìn lại đầy thán phục.
Đột nhiên, mặt nước đen kịt bên dưới các rễ cây bắt đầu sủi bọt khí dữ dội. Những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo, nhầy nhụa bắt đầu trồi lên từ bùn đen, lao vút về phía họ với tốc độ kinh người.
"Là Đỉa Ma Hút Máu Khổng Lồ! Chúng đánh hơi thấy mùi máu từ vết thương của người!" Tô Mộc Tuyết kinh hoàng hét lên.
Hàng chục con quái vật nhầy nhụa, thân hình to như bắp tay phàm nhân, miệng đầy răng nanh sắc nhọn đang điên cuồng trườn lên các rễ cây. Tô Mộc Tuyết lập tức giương cung gỗ tuyết, vận kình khí bắn liên hoàn ba mũi tên phong bùa. Tiếng rít gió xé rách màn đêm, các mũi tên phong hệ ghim chặt ba con đỉa ma khổng lồ xuống thân gỗ rễ cây, nổ tung thành những vũng dịch xanh hôi thối.
Thế nhưng, số lượng quái vật quá đông đảo, một con đỉa ma từ góc khuất bất ngờ lao vút lên định cắn thẳng vào chân Tô Mộc Tuyết khi nàng đang nạp tiễn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Ninh Dạ Huyết không chút do dự vung thanh Đoản đao rỉ sét Ninh gia chém dứt khoát một nhát ngang không khí. Lưỡi đao rỉ sét bộc phát một tia sáng bạc nhạt của thép thánh cổ đại, chém đôi con đỉa ma nhầy nhụa ngay giữa chừng bay. Dịch thể đen hôi thối phun bắn lên tay áo Ninh Dạ Huyết, gai độc trên thân con quái vật cào rách một đường dài trên mu bàn tay anh, máu Cửu Biến Thần Thể đỏ ngọc rỉ ra phát sáng nhẹ.
"Người bị thương rồi!" Tô Mộc Tuyết hốt hoảng bắn phát tiễn cuối cùng tống khứ bầy đỉa ma xung quanh, nhanh chóng kéo Ninh Dạ Huyết chạy vọt qua rễ cây cổ thụ cuối cùng, đặt chân lên một gò đất khô ráo ở trung tâm đầm lầy.
Ninh Dạ Huyết thở dốc, mu bàn tay đau rát dữ dội do gai độc cào rách, nhưng dòng máu Cửu Biến đặc biệt trong người anh đang tự động kích hoạt năng lượng tịnh hóa kháng hoàn toàn tà độc, vết thương hở bắt đầu lành lại nhanh chóng nhờ Tế Bào Tái Sinh Siêu Tốc.
Anh không quan tâm đến vết thương của mình, đôi mắt sáng quắc nhìn chăm chằm vào khoảng tối sâu thẳm dưới chân một gốc cây cổ thụ ngàn năm ở giữa gò đất.
Ở đó, dưới làn sương độc tím sẫm, một cụm thảo dược gồm ba nhành lá hình trăng khuyết đang rực sáng lên thứ ánh sáng đỏ ngọc lấp lánh như ruby, tỏa ra một hương thơm thanh khiết xua tan hoàn toàn mùi hôi thối của đầm lầy xung quanh.
"Huyết Linh Thảo ngàn năm..." Ninh Dạ Huyết khẽ thầm thì, lồng ngực đập liên hồi đầy vui sướng. Cuối cùng anh cũng tìm thấy mục tiêu thu hoạch chính để cứu mạng ba vị Nữ Vương Huyết Tộc.
Thế nhưng, ngay khi Ninh Dạ Huyết vừa bước lên một bước định đưa tay hái lấy cụm thảo dược quý hiếm, mặt nước đầm lầy đen kịt xung quanh gò đất bỗng dưng ngừng sủi bọt, rồi đột ngột cuộn sóng dữ dội. Một luồng uy áp hắc ám, khổng lồ từ dưới lòng bùn sâu bắt đầu trỗi dậy, tiếng nước động bất thường rầm rập vang lên báo hiệu sự hiện diện của một sinh vật khổng lồ cổ xưa bảo vệ thánh dược đang thức tỉnh...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!