Nhạc nềnAfternoon_Garden

Thợ Săn Gõ Cửa Giữa Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão tuyết gào rú bên ngoài ô cửa sổ rách nát của Tế Thế Đường, rít lên những tiếng ghê rợn như muốn xé toạc mái ngói sờn cũ của y quán biên thùy. Ninh Dạ Huyết bước lên những bậc thang đá ẩm ướt từ Mật thất Huyết Liên ngầm sâu dưới lòng đất, lồng ngực trái của anh nhói buốt dữ dội. Vết rạch trích máu tim để cứu Tuyết Sa và Phượng Tước vẫn còn rỉ ra thứ dịch thể màu đỏ ngọc lấp lánh hào quang chín màu mờ ảo. Kinh mạch phàm nhân của anh rã rời, hơi lạnh tàn dư từ ma lực băng sương của Nữ Vương Huyết Nguyệt vẫn âm ỉ xung đột với hỏa độc nóng bỏng mà Nữ Vương Xích Hỏa dùng để tôi luyện cơ thể anh.


"Sư phụ, người mau ngồi xuống!" A Ngưu hốt hoảng đỡ lấy bả vai run rẩy của Ninh Dạ Huyết, nhanh tay lấy ra một hũ bột tiêu linh khử mùi của Lão bản Trần và bột thảo dược cực âm dán chặt lên lớp băng gạc quấn quanh ngực anh. "Mùi máu Cửu Biến Thần Thể của người quá ngọt, nếu không dán kín, con sợ chó săn ma pháp của Hiệp Hội Săn Đêm ngoài phố sẽ đánh hơi thấy mất!"


Ninh Dạ Huyết hít sâu một hơi theo Bí pháp hô hấp Ninh gia để bình ổn nhịp tim đang đập loạn xạ. Anh khẽ gật đầu, cố gắng che giấu khuôn mặt thư sinh nhợt nhạt không chút máu dưới ánh đèn dầu tù mù của phòng khám ngoài. Ở góc tối của phòng chứa thuốc, người thầy mù lòa Tần lão đầu đang lặng lẽ ngồi tựa lưng vào vách gỗ mục. Lão nhân không nói một lời, đôi mắt phủ lớp màng trắng đục nhắm hờ, nhưng bàn tay khô gầy có nhiều vết chai sạn vẫn nhịp nhàng gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc bằng đồng đen khắc bùa cổ xuống mặt bàn gỗ sờn rách. Khói xám nhạt lượn lờ tỏa ra từ tẩu thuốc, mang theo một mùi dâu tằm dịu nhẹ nhưng kỳ lạ, âm thầm tịnh hóa và ngụy trang hoàn toàn khí tức ma pháp rò rỉ từ dưới hầm ngầm.


"Dạ Huyết," giọng nói khàn khàn, trầm mặc của Tần lão đầu vang lên giữa tiếng gió rít ngoài cửa. "Người của Hiệp Hội Săn Đêm đã đến đầu ngõ. Gã Tống Kỳ ở y quán đối diện đã bán đứng danh sách mua thảo dược bổ máu của ngươi cho Triệu Vô Phong. Lát nữa khi bọn chúng xông vào, dù có chuyện gì xảy ra, ngươi cũng phải giữ cho nhịp tim phàm nhân của mình thật tĩnh lặng. Tâm tĩnh thì khí tức mới ẩn, hiểu chưa?"


"Đệ tử đã hiểu, thưa thầy," Ninh Dạ Huyết khẽ cúi đầu, bàn tay lén siết chặt chuôi thanh Đoản đao rỉ sét Ninh gia đang giấu kín dưới gầm bàn khám bệnh. Anh biết rõ, Trận pháp ẩn nặc Tế Thế Đường do ông nội Ninh Dạ Sâm thiết lập dưới nền đất tuy có thể che giấu hoàn toàn dao động ma pháp của ba vị Nữ Vương dưới mật thất ngầm, nhưng nếu thợ săn địa phương dùng kỹ thuật Huyết Tích Truy Vết để lùng sục mùi máu phàm nhân đặc biệt của anh ngay tại phòng khám này, y quán sẽ lập tức rơi vào tử lộ.


"Rầm!"


Một lực đạo thô bạo đột ngột giáng mạnh xuống, đạp tung cánh cửa gỗ sờn cũ của Tế Thế Đường. Gió tuyết lạnh buốt cùng những bông tuyết trắng xóa lập tức thốc vào phòng, thổi tắt rụi ngọn đèn dầu yếu ớt trên bàn khám bệnh.


Sát thủ thợ săn chính Triệu Vô Phong bước vào, khoác trên mình chiếc áo choàng da thú lớn dính đầy máu khô. Khuôn mặt gầy gò sắc sảo của gã lạnh lùng như băng tuyết biên cảnh, đôi mắt chim ưng sắc lẹm lướt qua phòng khám tối tăm đầy vẻ dò xét. Bên hông gã đeo thanh cung lớn thánh lực 'Huyết Hận' khắc bùa diệt ma phát ra ánh sáng bạc nhạt. Theo sau gã là gã thuộc hạ tàn bạo Triệu Đại Hổ, tay lăm lăm ngọn đuốc lớn rực cháy và bình dầu hỏa ma pháp sẵn sàng phóng hỏa.


Dưới chân Triệu Vô Phong, một con chó săn ma pháp khổng lồ có đôi mắt đỏ rực rỉ máu đang nhe răng nanh sắc nhọn. Sợi xích sắt nặng nề trên cổ nó rầm rập kéo lê dưới sàn gỗ ẩm ướt. Ngay khi bước vào phòng, con thú đã hếch mũi lên không trung, hít hà điên cuồng và gầm gừ những tiếng đe dọa hướng thẳng về phía phòng chứa thuốc phía sau.


"Ninh đại phu, đêm hôm bão tuyết thế này mà y quán của ngươi vẫn chưa tắt lửa sắc thuốc sao?" Triệu Vô Phong chậm rãi bước lên, giọng nói trầm thấp chứa đầy sát khí lạnh lẽo. Gã đưa mắt nhìn lướt qua Ninh Dạ Huyết đang ngồi điềm tĩnh phía sau bàn khám, rồi liếc nhanh sang Tần lão đầu đang ngồi im lặng ở góc tối.


"Triệu hội trưởng đêm khuya đột kích y quán nghèo của ta, không biết là có sắc lệnh hành chính nào của Trưởng trấn, hay là có thợ săn nào dưới trướng bị thương cần cứu chữa gấp?" Ninh Dạ Huyết nhàn nhạt lên tiếng, thần thái không chút hoang mang của một người thầy thuốc chữa bệnh cứu người.


Triệu Đại Hổ hừ lạnh một tiếng, bước lên vung ngọn đuốc rực cháy sát mặt Ninh Dạ Huyết, hơi nóng phả vào làn da nhợt nhạt của anh: "Phàm nhân ti tiện, bớt dùng Trưởng trấn ra đe dọa chúng ta! Tống phu của y quán Tống gia đã tố cáo ngươi mua một lượng lớn Huyết Linh Thảo bổ máu từ chợ đen Tiền gia, lại còn t tàng trữ dị tộc bóng tối trong phòng thuốc. Khứu giác của chó săn ma pháp chúng ta không bao giờ sai. Khai mau, ba vị Nữ Vương Huyết Tộc đang trốn ở đâu?"


Con chó săn ma pháp dường như để minh họa cho lời nói của Triệu Đại Hổ, lập tức sủa vang dồn dập, điên cuồng cào móng vuốt xuống sàn gỗ, kéo căng sợi xích sắt lao mạnh về phía chiếc tủ thuốc lớn sát tường – nơi ẩn giấu lối vào Mật thất Huyết Liên ngầm bên dưới.


Ninh Dạ Huyết cảm nhận rõ ràng ba vết cắn trên cổ mình đang nóng ran rực rỡ qua khế ước Huyết Thệ Cộng Cảm. Dưới lòng đất, ba vị Nữ Vương chắc chắn đang phải chịu đựng sự bỏng rát kinh mạch dữ dội do sự hiện diện của thánh lực cực dương phát ra từ vũ khí của Triệu Vô Phong. Anh biết, nếu con chó săn ma pháp tiến sát hơn, kỹ thuật Huyết Tích Truy Vết của nó chắc chắn sẽ ngửi thấy mùi máu đỏ ngọc đang rỉ ra dưới lớp gạc quấn ngực anh.


"Triệu hội trưởng, Tống Kỳ đố kỵ với danh tiếng y quán của ta nên mới vu khống bừa bãi," Ninh Dạ Huyết điềm tĩnh đứng dậy, chủ động bước ra chặn trước đường đi của con chó săn. "Huyết Linh Thảo ta mua là để điều chế thuốc cảm cúm tịnh hóa dịch bệnh cho dân nghèo ở trại tị nạn biên cảnh. Nếu các ngươi muốn lục soát, ta không cản. Nhưng khứu giác của con thú này dường như đang bị nhầm lẫn bởi mùi của các loại độc thảo ta phơi sau vườn rồi."


"Nhầm lẫn sao?" Triệu Vô Phong nheo mắt, ra hiệu cho Triệu Đại Hổ. "Đại Hổ, lục soát tủ thuốc cho ta! Con thú này sủa hướng nào, cứ đập nát hướng đó!"


Triệu Đại Hổ cười sằng sặc, vung thanh đại đao bản rộng tiến sát về phía tủ thuốc gỗ dâu tằm. Con chó săn ma pháp điên cuồng hít hà ngay dưới chân tủ thuốc, móng vuốt của nó đã bắt đầu cào rách lớp gạch ngụy trang trận nhãn dưới đất.


Ninh Dạ Huyết nhận ra thuốc ngụy trang thông thường hoàn toàn vô hiệu trước khứu giác ma pháp biến dị của con thú. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh liếc mắt nhìn hướng gió bão tuyết đang lùa mạnh qua cánh cửa rách nát thổi thẳng về phía con chó săn. Đầu óc anh vận hành cực nhanh, lập tức đưa ra một quyết định táo bạo.


Anh giả vờ vấp ngã do cơ thể suy kiệt, bả vai đập mạnh vào kệ gỗ bên cạnh. Một hũ rượu thuốc độc lớn – hũ rượu ngâm các loại rễ độc rừng sương mù cực mạnh của Tần lão đầu dùng để gây tê liệt thần kinh – lập tức rơi vỡ tan tành ngay trước mũi con chó săn ma pháp.


Rượu độc đen ngòm cùng mùi độc thảo hăng hắc, nồng nặc tột độ lập tức bốc lên, theo luồng gió bão tuyết thổi thẳng vào mũi con thú. Chất độc gây tê liệt cực mạnh tiếp xúc trực tiếp với khứu giác nhạy cảm gấp trăm lần phàm nhân của nó. Con chó săn ma pháp lập tức rú lên những tiếng kêu thảm khốc, đôi mắt đỏ rực trợn trừng đầy đau đớn, toàn thân co giật ngã quỵ xuống sàn gỗ, hoàn toàn mất đi khả năng truy vết mùi hương.


"Ngươi dám đầu độc chó săn của Hiệp Hội!" Triệu Đại Hổ nổi giận lôi đình, vung thanh đại đao rực lửa hỏa độc định chém thẳng xuống đầu Ninh Dạ Huyết.


Ninh Dạ Huyết quỳ dưới đất, tay đã chạm vào chuôi đoản đao rỉ sét dưới gầm bàn, sẵn sàng liều chết phản kích cận chiến.


Đúng lúc này, một tiếng "cộc" nhẹ nhàng nhưng nặng trịch như sấm sét giữa trời quang vang lên từ góc tối.


Tần lão đầu gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc bằng đồng đen xuống mặt bàn gỗ. Một luồng kình khí vô hình nhưng mang theo uy áp nặng nề như thái sơn áp đỉnh đột ngột càn quét khắp phòng khám. Luồng kình khí tàn bạo dập tắt ngọn đuốc trên tay Triệu Đại Hổ trong nháy mắt, khiến thanh đại đao rực lửa của hắn bị đánh lệch hướng chém sạt vào vách đá, phát ra tiếng nổ lớn.


Triệu Vô Phong lập tức biến sắc, lùi lại một bước đầy cảnh giác. Gã nhìn chằm chằm vào lão già mù lòa đang từ tốn nâng tẩu thuốc lên hút một hơi, ánh mắt gã tràn ngập sự kiêng dè và kinh hoàng trước dao động kình khí ẩn giấu của cựu thủ lĩnh thợ săn hoàng gia huyền thoại.


"Triệu hội trưởng, Tế Thế Đường là nơi cứu người, không phải nơi để các ngươi vung đao phóng hỏa," giọng nói trầm thấp của Tần lão đầu vang lên, mang theo một áp lực vô hình khiến cả Triệu Vô Phong và thuộc hạ không dám hành động quá càn quấy. "Con thú của các ngươi tự ý hít phải độc dược phơi khô, chết cũng không oan. Nếu muốn đập phá tiếp, hãy bước qua chiếc tẩu thuốc này của ta trước."


Triệu Vô Phong nghiến răng nén hận, gã biết mình không thể đối đầu trực diện với lão già mù bí ẩn này lúc này. Gã hít sâu một hơi, ra hiệu cho Triệu Đại Hổ thu đao. Thế nhưng, sự nghi ngờ và tàn bạo của một thợ săn ngũ tinh không dễ dàng bị dập tắt.


Gã chậm rãi bước đến trước chiếc tủ thuốc lớn sát tường – nơi con chó săn vừa sủa dữ dội trước khi bị đầu độc. Triệu Vô Phong dừng chân ngay trước tủ thuốc giấu lối vào mật thất ngầm, đưa bàn tay gầy gò vuốt dọc theo vách gỗ đá sần sùi, rồi nhẹ nhàng gõ gõ hai ngón tay vào vách gỗ đá sần sùi, ánh mắt đầy nghi ngờ khóa chặt vào Ninh Dạ Huyết đang quỳ dưới đất...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!