Băng Hỏa Xung Đột Trong Mật Thất
Gió tuyết gào rú bên ngoài ô cửa sổ khép hờ của Tế Thế Đường, rít lên những tiếng thê lương như tiếng khóc than của vong hồn nơi biên cảnh. Ninh Dạ Huyết lách người qua khe cửa gỗ sờn rách, nhanh chóng cài then sắt. Làn sương lạnh buốt bám trên áo choàng vải thô của anh lập tức tan ra thành những vệt nước ẩm ướt.
Trong phòng khám tối tăm, đệ tử A Ngưu đang ngồi xổm bên lò than rực hồng, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hốt hoảng. Thấy sư phụ trở về, cậu bé vội vàng lao tới, ghé sát tai anh thì thầm:
"Sư phụ! Người của Tống Kỳ vừa rồi lại lảng vảng ngoài ngõ sau. Bọn chúng còn mang theo cả chó săn ma pháp của Hiệp Hội. Con đã rải bột khử mùi của Lão bản Trần ra vườn thuốc, nhưng sợ không cầm cự được lâu nữa!"
Ninh Dạ Huyết mím chặt môi, bàn tay siết chặt túi Huyết Linh Thảo vừa giao dịch từ Tiền Đại Phú ở Chợ Tây. Mùi thảo dược cực âm thanh khiết len lỏi qua lớp vải thô, xoa dịu phần nào cơn bỏng rát đang âm ỉ trong kinh mạch phàm nhân của anh. Trận chiến ngầm với mật thám lúc nãy đã tiêu hao không ít tinh thần lực của anh khi phải duy trì Hắc Dạ Ẩn Tức Thuật.
"Không sao, con làm tốt lắm. Đi chuẩn bị nước ấm và chốt chặt cửa chính. Ta phải đưa bọn họ xuống dưới ngay lập tức," Ninh Dạ Huyết trầm giọng ra lệnh.
Anh bước nhanh vào phòng chứa thuốc cũ kỹ phía sau. Trên chiếc giường tre nhỏ, Tuyết Sa – Nữ Vương Huyết Nguyệt – đang nhắm nghiền đôi mắt đỏ ruby kiêu sa. Làn da trắng sứ của nàng phủ một lớp sương mỏng, hơi thở lạnh giá tỏa ra xung quanh làm đóng băng cả những vạt áo choàng bạc. Ở góc tối đối diện, Dạ Yến như một bóng ma huyền bí ẩn hiện trong làn khói đen nhạt. Còn Phượng Tước – Nữ Vương Xích Hỏa – lại đang ngồi tựa vào vách gỗ, khuôn mặt nóng bỏng rực đỏ, đôi mắt cam sáng rực đầy bực bội và đau đớn khi hỏa cốt trong người nàng liên tục rạn nứt.
"Thợ săn Thiết Vệ của Lôi Đình đã phong tỏa cổng thành. Tống Kỳ đã nghi ngờ y quán này," Ninh Dạ Huyết nhìn ba vị Nữ Vương, giọng nói không chút hoang mang nhưng đầy kiên quyết. "Chúng ta phải xuống Mật thất Huyết Liên dưới lòng đất. Chỉ có trận pháp ẩn nặc của ông nội ta ở dưới đó mới che giấu được la bàn dò tìm ma lực của thợ săn."
Phượng Tước hừ lạnh một tiếng, ngọn lửa nhỏ vô thức bùng lên đầu ngón tay nàng, thiêu rụi một góc chiếc bàn gỗ mục: "Phàm nhân ti tiện, ngươi dám ra lệnh cho ta sao? Nếu không phải vì khế ước đáng nguyền rủa này..."
"Nếu cô muốn bạo thể chết ở đây và kéo theo cả hai vị Nữ Vương kia cùng ta chôn thây, thì cứ việc bộc phát hỏa lực," Ninh Dạ Huyết lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt điềm tĩnh của một y sĩ nhìn thẳng vào đôi mắt cam rực lửa của nàng. "Còn nếu muốn sống, hãy đi theo ta."
Sự kiên định và đạo tâm không sợ hãi bạo lực của anh khiến Phượng Tước khựng lại. Nàng nghiến răng, đành nhẫn nhục đứng dậy.
Ninh Dạ Huyết tiến đến chiếc tủ thuốc lớn sát tường, gạt nhẹ một cơ quan ẩn giấu phía sau hũ rượu thuốc dâu tằm. Một tiếng "khục" nặng nề vang lên, chiếc tủ gỗ dịch chuyển sang bên, lộ ra một cửa đá ngầm dẫn sâu xuống lòng đất. Anh cắn nhẹ đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu phàm nhân chứa Cửu Biến Thần Thể lên nhãn trận pháp khắc trên mặt đá. Luồng hào quang chín màu mờ ảo lóe lên rồi tắt lịm, cánh cửa đá nặng nề chậm rãi mở ra.
Cả nhóm nhanh chóng bước xuống bậc thang tối tăm. Khi cánh cửa đá khép lại phía sau, không gian lập tức chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của **Mật thất Huyết Liên**. Căn hầm ngầm này nằm sâu dưới lòng đất y quán, bốn bức tường đá ẩm ướt khắc đầy cổ văn trận pháp ngụy trang do ông nội Ninh Dạ Sâm thiết lập để cách ly hoàn toàn mọi dao động ma pháp bên trong.
Thế nhưng, không gian mật thất quá chật hẹp và ngột ngạt. Sự hiện diện của ba vị Nữ Vương thuộc ba gia tộc thù địch ngàn năm lập tức khiến bầu không khí trở nên căng thẳng tột độ.
Phượng Tước vừa ngồi xuống bệ đá liền rên rỉ một tiếng đau đớn. Luồng hỏa độc bạo tẩu do hỏa cốt rạn nứt bắt đầu bùng phát dữ dội trong kinh mạch nàng. Hơi nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể nóng bỏng của nàng khiến vách đá ẩm ướt xung quanh bốc hơi nghi ngút. Đôi mắt cam của nàng khóa chặt vào Ninh Dạ Huyết, chứa đựng cơn khát máu điên cuồng và cả sự ghen tuông bản năng cực đoan khi thấy Tuyết Sa vừa được anh châm cứu tịnh hóa trước đó.
"Phàm nhân... ta khát... đưa máu của ngươi đây! Tại sao ngươi lại trị liệu cho nữ nhân Huyết Nguyệt kia trước? Bản vương mới là người cần máu của ngươi nhất!" Phượng Tước gầm khè, ngọn lửa đỏ rực bùng lên quanh thân nàng, biến mật thất chật hẹp thành một lò bát quái nóng rực.
Tuyết Sa khẽ nheo đôi mắt đỏ ruby lạnh lùng. Chứng kiến ngọn lửa của Phượng Tước đang đe dọa thiêu rụi không gian ẩn nấp, bản năng kiêu ngạo của Nữ Vương Huyết Nguyệt lập tức trỗi dậy. Nàng đứng bật dậy, vạt áo choàng bạc tung bay, luồng băng sương khí cực lạnh từ lòng bàn tay nàng tuôn ra cuồn cuộn để áp chế ngọn lửa của đối thủ.
"Nữ nhân Xích Hỏa thô lỗ, câm miệng lại!" Tuyết Sa lạnh lùng quát. "Kinh mạch của ngươi bẩn thỉu đầy tà hỏa, sương lạnh của ta mới là thứ cần được tịnh hóa trước! Ngươi muốn dùng hỏa độc thiêu rụi trận pháp ẩn nặc của y quán này để thợ săn Thiết Vệ tìm đến sao?"
"Ngươi dám gọi ta là thô lỗ? Nữ nhân Huyết Nguyệt kiêu căng, hôm nay ta sẽ thiêu rụi lớp băng sương giả tạo của ngươi!" Phượng Tước nổi giận lôi đình.
Hai luồng ma lực cực hạn – một đỏ rực nóng bỏng, một bạc trắng lạnh giá – va chạm trực diện giữa không trung mật thất. Một tiếng nổ "ầm" vang lên dữ dội, chấn động kinh người làm nứt toác những mảng đá lớn trên tường mật thất ngầm. Trận pháp ẩn nặc ngụy trang xung quanh rung chuyển bần bật, ánh cổ văn phát sáng nhấp nháy liên tục như sắp vỡ vụn.
Dạ Yến ngồi trong góc tối khẽ nhíu mày tím sẫm. Nàng phất tay, luồng hắc khí bóng tối tuôn ra bọc lấy các khe nứt trên tường đá để hấp thụ bớt năng lượng rò rỉ, bảo vệ y quán bên trên khỏi bị chấn động. Nàng lạnh lùng cảnh báo:
"Trận pháp sắp nổ rồi. Thợ săn Thiết Vệ của Lôi Đình bên ngoài mang theo la bàn ma lực cao cấp. Nếu các ngươi muốn tự hủy và kéo theo phàm nhân này chết chùm, thì cứ tiếp tục đấu đi."
Thế nhưng, cơn khát máu và sự ghen tuông cực đoan của Huyết Tộc khi bị dồn vào không gian kín đã khiến cả Tuyết Sa và Phượng Tước mất đi lý trí kiểm soát. Luồng năng lượng băng hỏa xung đột càng lúc càng mạnh, nhiệt độ mật thất lúc thì nóng như thiêu đốt, lúc lại lạnh thấu xương tủy.
Ninh Dạ Huyết đứng ở giữa hai luồng năng lượng khổng lồ, kinh mạch phàm nhân của anh bị ép tới mức rạn nứt nhẹ, lồng ngực đau nhói như bị vạn kiến lửa cắn xé. Anh biết rõ, nếu không ngăn chặn cuộc xung đột này ngay lập tức, trận pháp ẩn nặc sẽ vỡ, và tất cả sẽ bị thợ săn Thiết Vệ tiêu diệt.
Anh dứt khoát bước lên phía trước, đứng thẳng vào tâm điểm giao thoa của băng và hỏa.
"Sư phụ! Đừng qua đó!" A Ngưu từ lối đi ngầm hét lên đầy kinh hoàng.
Ninh Dạ Huyết phớt lờ lời cảnh báo. Anh hít sâu một hơi theo **Bí pháp hô hấp Ninh gia** để bình ổn nhịp tim đang đập loạn xạ, sau đó vận hành **Băng Sương Vận Khí Pháp** do Tuyết Sa truyền dạy trước đó để bảo vệ tim mạch phàm nhân của mình khỏi bị đông cứng bởi hàn khí cực hạn của nàng. Đồng thời, làn da anh bắt đầu ửng đỏ rực như than hồng do hỏa lực của Phượng Tước thiêu đốt bên ngoài.
Anh nhanh tay rút bộ kim châm gia truyền **Huyết Nguyệt Châm** từ trong hộp gỗ mun dưới đất, vận khí ngón tay định phóng châm châm cứu ngắt quãng kinh mạch để cưỡng chế khóa ma lực bạo tẩu của hai người.
Thế nhưng, ngay khi ba cây kim ngọc đỏ vừa rời khỏi tay anh, luồng áp lực năng lượng băng hỏa quá khổng lồ giữa mật thất đã tạo ra một cơn lốc xoáy năng lượng mạnh mẽ, thẳng tay thổi bay ba cây kim ngâm ngọc găm chặt vào vách đá ẩm ướt phía xa.
Thử nghiệm châm cứu từ xa thất bại hoàn toàn trước sức mạnh vương giả!
Kinh mạch phàm nhân của Ninh Dạ Huyết rung lên bần bật, một ngụm máu tươi trào ra nơi khóe miệng. Anh cảm nhận được thọ mệnh phàm nhân của mình đang bị tiêu hao nghiêm trọng dưới sức ép tàn nhẫn này.
"Không thể dùng võ lực hay kim châm thông thường khống chế bọn họ lúc này," Ninh Dạ Huyết thầm nghĩ đầy lý trí. "Họ chỉ thực sự dừng tay khi bản năng khát máu được xoa dịu, và khi họ nhận ra tính mạng của họ trói buộc vào ta."
Anh đưa mắt nhìn vết sẹo mờ ở ngực trái – nơi anh từng trích máu tim cứu Tuyết Sa trước đây. Ánh mắt anh lạnh đi đầy quyết đoán.
Ninh Dạ Huyết vươn tay chộp lấy thanh **Đoản đao rỉ sét Ninh gia** đặt trên bàn đá dã ngoại. Anh dứt khoát rạch một đường sâu ngay sát vết sẹo ngực trái của mình.
Dòng **Máu Cửu Biến Thần Thể** đỏ ngọc tinh khiết nhất lập tức tuôn ra xối xả, tỏa ra một mùi hương ngọt lịm, thanh khiết tột độ chứa đựng năng lượng cực dương tịnh hóa khổng lồ. Mùi máu đặc biệt rò rỉ ra không khí mật thất ngầm, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của ba vị Nữ Vương.
Ba vết cắn hình tam giác ngược trên cổ Ninh Dạ Huyết phát sáng chín màu rực rỡ dưới tác động của khế ước Huyết Thệ Cộng Cảm Quy Tắc. Nỗi đau thể xác tột cùng của anh truyền trực tiếp vào kinh mạch của Tuyết Sa và Phượng Tước qua khế ước, khiến đôi mắt họ đồng loạt rỉ máu, ma tính bạo tẩu bỗng chốc bị khựng lại dữ dội do nhịp tim của main đột ngột giảm mạnh.
"Uống đi! Nếu các cô muốn sống!" Ninh Dạ Huyết nghiến răng gầm lên đau đớn.
Anh lao vào giữa vòng chiến, dùng hết sức lực phàm nhân dẻo dai vừa thích nghi nhờ sơ ngộ thần thể, ôm lấy bả vai Tuyết Sa và Phượng Tước, cưỡng chế nhỏ dòng máu tim đang rỉ ra từ ngực mình vào miệng hai người.
Dòng máu Cửu Biến ấm áp, ngọt lịm trôi xuống cổ họng hai vị Nữ Vương. Sức mạnh tịnh hóa cực dương của thần thể huyết dịch lập tức lan tỏa khắp kinh mạch của họ, trung hòa hoàn toàn luồng huyết độc phản phệ và làm dịu đi cơn khát máu bạo tẩu điên cuồng. Ngọn lửa đỏ rực quanh thân Phượng Tước lụi tàn dần, và lớp băng sương lạnh giá của Tuyết Sa cũng tan chảy thành nước.
Thế nhưng, cái giá thể xác mà Ninh Dạ Huyết phải trả là cực kỳ khủng khiếp.
Hàn khí cực hạn tàn lưu của Tuyết Sa bắt đầu xâm nhập sâu vào ngực hở của anh, đe dọa đông cứng hoàn toàn động mạch chủ của trái tim phàm nhân. Ninh Dạ Huyết run rẩy lập cập, làn da trắng bệch không chút máu, nhịp tim yếu dần cận kề cái chết.
Chứng kiến phàm nhân cứu mạng mình sắp bị đông cứng chết, Phượng Tước kinh hoàng gạt bỏ hoàn toàn kiêu ngạo chủng tộc. Nàng vội vàng vươn bàn tay nóng bỏng ôm chặt lấy lồng ngực đang rỉ máu của anh, vận hành **Hỏa Độc Tôi Thể Pháp** truyền một luồng hỏa độc yếu nhất nhưng ôn hòa nhất vào kinh mạch anh để sưởi ấm, đẩy lùi hàn độc của Tuyết Sa ra ngoài.
Quá trình tôi luyện kinh mạch bằng hỏa độc cực kỳ đau đớn, khiến Ninh Dạ Huyết co giật nhẹ trong vòng tay nàng, nhưng nó đã giữ lại nhịp tim sinh mệnh cho anh, giúp kinh mạch phàm nhân thích nghi dẻo dai hơn gấp bội.
Cơn bão năng lượng hoàn toàn dập tắt. Mật thất Huyết Liên trở lại sự tĩnh lặng ngột ngạt vốn có.
Ninh Dạ Huyết kiệt sức quỳ rạp dưới đất, lồng ngực quấn băng gạc đỏ thẫm rỉ máu, mái tóc đen dài rủ xuống che khuất khuôn mặt thư sinh nhợt nhạt.
Tuyết Sa và Phượng Tước đồng loạt thu hồi ma lực thuộc tính. Cả hai đứng lặng im bên giường bệnh, đôi mắt đỏ ruby và đôi mắt cam sáng rực nhìn chằm chằm vào vết thương rỉ máu trên ngực anh với ánh mắt đầy phức tạp, ghen tuông cực đoan giờ đây đã chuyển hóa hoàn toàn thành sự hối lỗi sâu sắc và sự thấu cảm linh hồn vượt qua ranh giới chủng tộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!