Mật Thám Chợ Tây Và Giao Dịch Chợ Đen
Gió tuyết rít gào ngoài ô cửa sổ khép hờ của Tế Thế Đường, thổi vào phòng chứa thuốc một làn khí lạnh buốt giá. Ninh Dạ Huyết khẽ rên rỉ, đưa bàn tay run rẩy lau đi vệt máu tươi còn đọng lại nơi khóe môi. Cú phản phệ ma lực từ kinh mạch của Tuyết Sa vừa rồi suýt chút nữa đã làm vỡ nát phế phủ phàm nhân của anh. Dù vậy, nhìn sắc mặt Nữ Vương Huyết Nguyệt đã dần hồng hào trở lại, hơi thở đóng băng của nàng đã ổn định trên chiếc giường tre cũ, Ninh Dạ Huyết biết mình đã đánh cược đúng.
Nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Kinh mạch trong người anh đang bỏng rát, dòng máu Cửu Biến Thần Thể cuộn trào như muốn thiêu đốt lồng ngực. Sơ ngộ thần thể mới chỉ giúp anh thích nghi bước đầu, chứ chưa thể gánh chịu liên tục những luồng ma lực hủy diệt từ ba vị vương giả dị tộc.
"Sư phụ..." A Ngưu từ ngoài cửa lén lút bước vào, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ lo lắng. Cậu ghé sát tai Ninh Dạ Huyết, thì thào với giọng run rẩy: "Lúc nãy khi người châm cứu, con ngửi thấy mùi máu tanh rất lạ rò rỉ ra ngoài phố. Gã Tống Kỳ ở y quán đối diện... hình như đã ngửi thấy. Con thấy gia nhân của gã cứ lảng vảng ngoài ngõ sau, mắt cứ liếc vào phòng thuốc của chúng ta."
Ninh Dạ Huyết nhíu mày. Tống Kỳ là kẻ hẹp hòi và đố kỵ có tiếng ở thị trấn Sương Mù này. Y quán Tống gia của gã luôn tìm cách chèn ép Tế Thế Đường. Chỉ cần một chút mùi vị ma pháp hay máu dị tộc rò rỉ, gã chắc chắn sẽ báo ngay cho Hiệp Hội Săn Đêm để mượn tay thợ săn triệt hạ anh.
Từ góc tối của căn phòng, một bóng đen mảnh mai mờ ảo chậm rãi bước ra. Dạ Yến – Nữ Vương Hắc Dạ – nhìn Ninh Dạ Huyết với đôi mắt tím sâu thẳm đầy tính toán. Nàng khẽ cười, giọng nói mị hoặc vang lên trong tâm trí anh:
"Nhịp thở của ngươi quá lớn, phàm nhân ạ. Với cái mùi máu Cửu Biến ngọt lịm kia cộng với tàn dư ma lực của Tuyết Sa, ngươi bước ra ngoài không khác gì một ngọn đuốc sáng rực giữa đêm tối. Muốn sống sót ra ngoài mua thuốc bổ máu, hãy học cách hòa nhịp đập của tim vào bóng tối."
Dạ Yến khẽ vẫy tay, một luồng hắc khí u tối quấn lấy bả vai Ninh Dạ Huyết. Anh lập tức cảm nhận được một khẩu quyết kỳ lạ xuất hiện trong thần trí. Đó chính là **Hắc Dạ Ẩn Tức Thuật**.
"Tập trung tinh thần, điều hòa nhịp thở trùng khớp với tần số dao động của bóng tối xung quanh," giọng Dạ Yến lạnh lùng chỉ dẫn. "Khi ngươi nín thở, bóng tối sẽ tự động uốn lượn che phủ lấy thân hình và triệt tiêu hoàn toàn tàn ảnh của ngươi."
Ninh Dạ Huyết nhắm mắt lại, vận hành bí pháp thở Ninh gia để bình ổn nhịp tim đang đập loạn, sau đó chậm rãi dẫn dắt luồng hắc khí của Dạ Yến chạy dọc theo các đại huyệt dọc sống lưng. Khi anh mở mắt ra, cơ thể anh như được bọc trong một màng sương đen mờ nhạt, hơi ấm phàm nhân và mùi máu đặc biệt lập tức bị phong ấn hoàn toàn. Anh quay sang nhìn A Ngưu, cậu đệ tử nhỏ hoàn toàn ngơ ngác, dù đứng ngay cạnh nhưng không hề cảm nhận được sự hiện diện của sư phụ mình.
"Tốt lắm. A Ngưu, con ở lại canh gác mật thất ngầm thật kỹ. Ta phải đến Chợ Tây một chuyến. Nguồn thảo dược bổ máu của chúng ta đã cạn kiệt, nếu không có Huyết Linh Thảo để tịnh hóa, kinh mạch của Dạ Yến và Phượng Tước sẽ bạo tẩu trong đêm nay mất."
Ninh Dạ Huyết khoác lên mình chiếc áo choàng vải thô rách nát, kéo sụp mũ che khuất ba vết cắn phát sáng trên cổ, rồi lặng lẽ bước ra ngoài trời đêm bão tuyết.
Thị trấn Sương Mù về đêm chìm trong một bầu không khí hắc ám, mộng mị. Sương mù dày đặc từ rừng cấm tràn vào, nuốt chửng những ánh đèn dầu tù mù dọc hai bên phố nghèo. Ninh Dạ Huyết bước đi không tiếng động trên những con hẻm lầy lội, bóng của anh hoàn toàn đồng hóa vào những vách tường gỗ ẩm mốc nhờ Hắc Dạ Ẩn Tức Thuật.
Đột nhiên, tai anh khẽ động. Có tiếng bước chân sột soạt bám theo phía sau.
Qua khe mũ, Ninh Dạ Huyết liếc nhìn lại. Hai gã đàn ông mặc giáp da thô sơ, tay cầm đoản đao đang rón rén đi theo dấu chân mờ nhạt của anh trên tuyết. Trên ngực áo của chúng thêu biểu tượng hoa dược thảo của y quán Tống gia.
"Đúng là người của Tống Kỳ," Ninh Dạ Huyết thầm nghĩ, ánh mắt lạnh đi. Tống Kỳ quả nhiên đã thuê mật thám chợ đen để rình rập anh. Nếu anh đi thẳng đến Chợ Tây trong trạng thái này, chúng sẽ bám theo và phát hiện ra giao dịch lậu.
Ninh Dạ Huyết dừng bước trước một khúc quanh tối tăm. Anh áp sát lưng vào vách đá ẩm ướt, nín thở và vận hành Hắc Dạ Ẩn Tức Thuật đến cực hạn. Bóng tối xung quanh như một chiếc kén lớn nuốt chửng lấy thân hình anh, triệt tiêu hoàn toàn hơi ấm và hơi thở phàm nhân.
Hai gã mật thám nhanh chóng đuổi tới khúc quanh. Chúng dừng lại, ngơ ngác nhìn con hẻm trống rỗng trước mặt.
"Ủa? Thằng nhóc y sĩ nghèo đó đâu rồi? Rõ ràng tao thấy nó rẽ vào đây mà?" Một gã gãi đầu, giọng đầy bực bội.
"Mẹ kiếp, sương mù dày quá, chắc mất dấu rồi. Về báo cáo với Tống đại phu đi, y quán của nó chắc chắn có vấn đề. Mùi máu dị tộc lúc nãy không thể sai được," gã còn lại khè giọng rồi cả hai nhanh chóng quay đầu chạy ngược trở lại.
Ninh Dạ Huyết từ trong bóng tối bước ra, thở hắt ra một hơi lạnh. Khế ước Huyết Thệ khẽ nóng ran trên cổ, cảnh báo anh rằng tinh thần lực đang tiêu hao khá nhanh khi duy trì ẩn tức thuật. Anh không dám trễ nải, lập tức tăng tốc tiến về phía **Chợ Tây trấn Sương Mù**.
Chợ Tây là nơi giao thương hỗn loạn và tăm tối nhất của biên giới. Dưới những mái bạt rách nát rỉ nước mưa, mùi cá tanh, mùi than củi quyện cùng mùi rượu rẻ tiền tạo nên một thứ hỗn hợp nồng nặc khó chịu. Đây là thiên đường của những kẻ lưu manh, lính đào ngũ và những thương nhân chợ đen chuyên vận chuyển hàng cấm vượt biên giới.
Ninh Dạ Huyết lách qua những sạp hàng đông đúc, tiến sâu vào một con ngõ hẹp phía sau tiệm bán thịt thú rừng. Anh dừng lại trước một cánh cửa sắt rỉ sét, gõ nhẹ theo nhịp ba ngắn một dài.
Cửa sắt khẽ mở ra một khe nhỏ, một đôi mắt híp đầy khôn ngoan nhìn ra ngoài. Nhận ra Ninh Dạ Huyết, cánh cửa lập tức mở rộng để anh bước vào, rồi đóng sầm lại khóa chặt.
Bên trong là một kho ngầm bằng đá sâu dưới lòng đất, được thắp sáng bởi những cây nến mỡ bò lớn. Khắp nơi xếp đầy những hòm gỗ chứa thảo dược quý và các tinh thạch ma pháp phát sáng nhạt. Ngồi sau chiếc bàn gỗ mun lớn là một gã béo mập mạp, mặc trường bào gấm thêu tiền vàng sang trọng, tay đang nhịp nhàng gõ chiếc quạt giấy. Đó chính là **Tiền Đại Phú** – ông trùm chợ đen của trấn Sương Mù.
"Ồ, cậu Ninh! Đêm hôm bão tuyết thế này mà thần y biên thùy lại rảnh rỗi ghé thăm kho ngầm của ta sao?" Tiền Đại Phú nheo mắt cười, nụ cười híp mí đặc trưng của một thương nhân lão luyện.
"Tôi cần Huyết Linh Thảo, loại ngàn năm càng tốt. Ngoài ra còn cần thêm sâm đất và cỏ ngưng thần," Ninh Dạ Huyết dứt khoát đi thẳng vào vấn đề, kéo chiếc mũ trùm đầu xuống.
Nụ cười trên môi Tiền Đại Phú khẽ khựng lại. Gã đặt chiếc quạt giấy xuống bàn, thở dài một tiếng đầy vẻ khó xử:
"Cậu Ninh à, không phải ta không muốn bán cho cậu. Nhưng cậu cũng biết tình hình biên giới hiện tại rồi đấy. Hiệp Hội Săn Đêm vừa phái thống lĩnh Thiết Vệ Lôi Đình đến phong tỏa toàn bộ Sông Huyết. Việc vận chuyển thảo dược cực âm như Huyết Linh Thảo từ đầm lầy Hắc Huyết vào trấn bây giờ là một canh bạc bằng cả mạng sống. Giá của nó... đã tăng gấp ba lần rồi."
"Gấp ba lần?" Ninh Dạ Huyết nhíu mày. "Ông Tiền, chúng ta đã làm ăn với nhau nhiều năm. Ông biết tôi chữa bệnh cho dân nghèo không lấy tiền lấy bạc nhiều, lấy đâu ra một lượng lớn **Huyết Tinh tệ** hay tiền vàng hoàng gia để trả mức giá đó?"
Tiền Đại Phú khẽ nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc bén của một con cáo già thương trường:
"Kinh doanh là kinh doanh, cậu Ninh ạ. Ta rất tôn trọng y đức của cậu, nhưng ta cũng phải nuôi sống cả gia đình và bầy thuộc hạ ngoài kia. Nếu cậu không có đủ Huyết Tinh tệ... thì ta e rằng chuyến hàng này không thể giao được."
Ninh Dạ Huyết im lặng. Anh biết rõ Tiền Đại Phú hành động vì lợi nhuận, nhưng gã cũng là kẻ rất trọng chữ tín và thèm khát những đơn thuốc độc quyền có thể mang lại lợi ích thương mại khổng lồ. Ninh Dạ Huyết khẽ mỉm cười, vẻ điềm tĩnh của một truyền nhân thần y lộ rõ trên khuôn mặt thư sinh.
Anh chậm rãi lấy từ trong ngực áo ra một cuộn giấy da dê cũ kỹ, đặt nhẹ lên bàn gỗ mun:
"Tôi không có đủ Huyết Tinh tệ. Nhưng tôi có thứ này. Đây là **Tĩnh Huyết Ngưng Thần Đơn** – một đơn thuốc đặc trị độc quyền do gia tộc Ninh gia của tôi truyền lại. Nó có khả năng tịnh hóa hoàn toàn tạp chất trong huyết dịch cho các võ giả bị nghịch hành khí huyết, giúp họ đột phá bình cảnh mà không bị bạo thể. Ông Tiền, ông nghĩ xem, nếu ông độc quyền bán loại đan dược này cho giới mercenaries và võ sĩ biên cảnh, ông sẽ thu về bao nhiêu vạn tiền vàng?"
Đôi mắt híp của Tiền Đại Phú lập tức trợn tròn. Gã vội vàng vươn bàn tay mập mạp chộp lấy cuộn giấy da dê, mở ra đọc ngấu nghiến. Càng đọc, cơ mặt gã càng giật giật, hơi thở trở nên dồn dập tột độ. Là một thương nhân lão luyện, gã lập tức nhận ra giá trị nghịch thiên của đơn thuốc này. Nó hoàn toàn có thể tạo nên một cơn sốt thương nghiệp trên toàn bộ đại lục.
"Cậu... cậu Ninh, đơn thuốc này là thật chứ?" Tiền Đại Phú nuốt nước bọt, giọng run run.
"Tôi dùng danh tiếng y quán Tế Thế Đường và mạng sống của mình để đảm bảo. Ông có thể cho dược sĩ của ông kiểm tra tính dược lý ngay lập tức," Ninh Dạ Huyết điềm tĩnh đáp.
"Tốt! Rất tốt!" Tiền Đại Phú đập mạnh tay xuống bàn, nụ cười híp mắt quay trở lại, rạng rỡ hơn bao giờ hết. "Giao dịch thành công! Ta sẽ đưa cho cậu năm cây Huyết Linh Thảo chất lượng cao nhất, cộng thêm toàn bộ sâm đất và cỏ ngưng thần cậu cần, với mức giá ưu đãi nhất!"
Ngay khi Tiền Đại Phú vừa đứng dậy định vào kho trong lấy thảo dược, một tiếng "két" nhẹ vang lên từ phía trần nhà đá phía trên.
Ninh Dạ Huyết và Tiền Đại Phú đồng loạt khựng người lại. Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dồn dập đang di chuyển ngay phía trên lối vào kho ngầm.
"Có kẻ bám đuôi!" Ninh Dạ Huyết thầm kinh ngạc. Mật thám của Tống Kỳ quả nhiên xảo quyệt hơn anh nghĩ, chúng không hề bỏ cuộc mà đã âm thầm bám theo hướng đi của anh đến tận Chợ Tây.
Tiền Đại Phú sắc mặt lập tức biến đổi, gã ra hiệu cho hai tên cận vệ hộ pháp đứng sau lưng rút đao sắt đen, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ kho hàng lậu.
"Cậu Ninh, mau trốn đi! Nếu thợ săn tuần tra phát hiện ra giao dịch này, cả hai chúng ta đều đầu rơi máu chảy!" Tiền Đại Phú thì thào đầy hoảng hốt.
Ninh Dạ Huyết khẽ gật đầu. Anh nhanh chóng chộp lấy túi thảo dược vừa được Tiền Đại Phú đặt lên bàn, vận hành Hắc Dạ Ẩn Tức Thuật đến cực hạn. Luồng hắc khí u tối một lần nữa bao phủ lấy thân hình anh, biến anh thành một cái bóng vô hình hòa tan hoàn toàn vào những góc tối tăm, ẩm ướt đầy hòm gỗ của kho ngầm đá.
Cửa kho ngầm bỗng nhiên bị một lực mạnh đạp vỡ. Một gã mật thám mặc giáp da đen – kẻ vừa rồi bị mất dấu ở khúc quanh – cùng hai tên thợ săn cấp Đồng của Hiệp Hội cầm kiếm bạc xông vào.
"Tiền lão bản! Chúng tôi nghi ngờ ông đang chứa chấp một tên y sĩ phàm nhân tàng trữ dị tộc và giao dịch thảo dược cấm!" Gã mật thám hét lớn, ánh mắt sắc bén quét qua căn phòng.
Tiền Đại Phú vẫn điềm tĩnh ngồi sau bàn gỗ mun, khẽ gõ chiếc quạt giấy, khuôn mặt mập mạp lộ ra vẻ tức giận đầy uy quyền hành chính:
"Láo xược! Các ngươi nghĩ đây là đâu? Thương hội Tiền gia của ta được Trưởng trấn Lý Vạn Niên cấp giấy phép kinh doanh hợp pháp! Ai cho phép các ngươi tự ý xông vào đập phá kho hàng của ta? Giao dịch thảo dược cấm? Chứng cứ đâu?"
Gã mật thám khựng lại trước uy thế của Tiền Đại Phú. Hắn vội vàng lục soát khắp các hòm gỗ, nhưng dưới tác dụng ẩn nặc hoàn hảo của Hắc Dạ Ẩn Tức Thuật, Ninh Dạ Huyết đang đứng lặng im ngay trong góc tối sát bên cạnh hắn mà hắn không hề hay biết.
"Không... không có ai cả, thưa đại ca," một tên thợ săn cấp Đồng sau khi lục soát góc phòng báo cáo lại.
"Mẹ kiếp! Rõ ràng tao thấy mùi máu hướng về đây mà!" Gã mật thám nghiến răng bực bội, đành phải hậm hực vung tay ra lệnh: "Rút lui! Nhưng Tiền lão bản, ông hãy cẩn thận đấy. Hiệp Hội Săn Đêm đang giám sát chặt chẽ khu vực này."
Khi cánh cửa sắt rỉ sét khép lại, Ninh Dạ Huyết mới từ trong bóng tối chậm rãi hiện hình, lồng ngực phập phồng thở dốc do tiêu hao quá nhiều tinh thần lực.
Tiền Đại Phú lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn Ninh Dạ Huyết với ánh mắt đầy phức tạp và kinh ngạc trước khả năng ẩn nặc thần kỳ của anh. Gã ghé sát tai Ninh Dạ Huyết, giọng nói trầm xuống đầy vẻ nghiêm trọng:
"Cậu Ninh, tôi bớt giá và che chở cho cậu đợt này vì nợ ân tình cứu mạng chân của Mạnh Thiết và đơn thuốc của cậu. Nhưng nghe này... Hiệp Hội Săn Đêm đang siết chặt kiểm soát biên giới cực kỳ tàn bạo. Và có một tin mật từ nội bộ... có kẻ đã bán đứng danh sách mua thảo dược bổ máu của y quán cậu cho bọn họ rồi."
Ninh Dạ Huyết nghe xong, lồng ngực như bị một tảng đá băng ép chặt, nhịp tim bỗng chốc đông cứng lại đầy kinh hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!