Nhạc nềnAfternoon_Garden

Y Quán Biên Thùy Và Bộ Kim Châm Gia Truyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rầm rập của những bước chân đá khổng lồ rung chuyển cả lăng mộ cổ xưa. Những Cổ Mộ Thủ Vệ cao lớn bằng đá xám, đôi mắt rực lên ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, đang siết chặt vòng vây quanh tế đàn đá lăng lăng. Ninh Dạ Huyết quỳ rạp dưới đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, ba vết cắn hình tam giác ngược trên cổ anh đang phát ra thứ hào quang chín màu mờ ảo nhưng nóng rát như nung. Luồng huyết độc hỗn loạn của ba vị Nữ Vương – Băng sương của Tuyết Sa, Bóng tối của Dạ Yến, và Lửa thần của Phượng Tước – đang điên cuồng tàn phá các mạch máu phàm nhân của anh, khiến anh cảm thấy như thể lục phủ ngũ tạng sắp sửa bạo liệt thành trăm mảnh.


"Phàm nhân ti tiện... ngươi còn đứng dậy được không?" Tuyết Sa chống tay lên cạnh quan tài đá, sắc mặt nhợt nhạt, giọng nói run rẩy đầy lạnh lẽo. Tu vi Nữ Vương tối cao của nàng đã bị khế ước Huyết Thệ phong ấn ngược, tụt dốc thảm hại xuống mức Chiến Binh tầm trung.


"Nếu không muốn chết bẹp dưới chân lũ tượng đá kia, thì câm miệng lại và làm theo lời ta!" Ninh Dạ Huyết nghiến răng gầm lên. Sự kiên định của một người thầy thuốc không cho phép anh gục ngã ở đây. Anh ngước mắt nhìn lên bức tường đá cao phía sau tế đàn. Thanh đoản đao rỉ sét Ninh gia – vũ khí rèn từ thép thánh khắc chế Huyết Tộc – vẫn đang găm chặt ở đó sau cú đánh của Phượng Tước.


Anh quay sang Dạ Yến, người đang ẩn hiện trong làn khói đen suy kiệt: "Nữ Vương Hắc Dạ, dùng bóng tối của cô nâng ta lên vách đá đó! Ta cần thu hồi thanh đao!"


Dạ Yến khẽ nheo mắt tím sâu thẳm, khẽ hừ một tiếng nhưng không thể kháng cự mệnh lệnh trói buộc sinh mệnh của khế ước. Nàng phất tay, một luồng hắc khí u tối quấn lấy eo Ninh Dạ Huyết, nâng cơ thể gầy gò của anh bay vút lên cao. Ninh Dạ Huyết dùng hết sức bình sinh, vươn bàn tay run rẩy nắm lấy chuôi đao, dứt khoát rút mạnh ra. Thanh đoản đao rỉ sét vừa rời khỏi vách đá bỗng phát ra một luồng kình khí bạc nhạt dịu nhẹ, xua tan bớt phần nào sự nóng rát trong huyết quản của anh.


"Phượng Tước! Tuyết Sa! Lũ thủ vệ đá này di chuyển bằng lõi năng lượng ma pháp ở khớp gối và ngực!" Ninh Dạ Huyết vừa tiếp đất vừa hét lớn, đôi mắt anh nhạy bén chẩn đoán ra quy luật vận động cơ khí cổ xưa của quái vật. "Tuyết Sa, dùng băng khí đóng băng khớp gối của con đi đầu! Phượng Tước, dùng lửa thiêu rụi lõi ngực của con bên phải!"


Ba vị Nữ Vương kiêu ngạo dù nghi kỵ phàm nhân này tột độ, nhưng nỗi đau rạn nứt kinh mạch truyền từ nhịp tim của Ninh Dạ Huyết qua khế ước Huyết Thệ Đồng Tử khiến họ không thể do dự. Tuyết Sa vung tay, một luồng băng sương cực lạnh quét qua, đóng băng hoàn toàn khớp gối của con thủ vệ đá đang lao tới, khiến nó đổ sụp xuống đất tạo ra tiếng động lớn. Phượng Tước gầm nhẹ, ngưng tụ hỏa lực tàn dư thành một mũi tên lửa thần bắn thẳng vào lõi ngực của con tượng đá bên phải, nung chảy viên ma thạch cung cấp năng lượng trong tiếng nổ vang dội.


"Lối này! Mau theo ta!" Ninh Dạ Huyết vung thanh đoản đao rỉ sét chém đứt một sợi xích sắt đang sạt lở cản đường, dẫn dắt ba vị Nữ Vương đang suy kiệt và lảo đảo chạy thoát qua một khe nứt địa chất đang sụt lún sâu trong cổ lăng.


...


Cơn bão tuyết ngoài rừng sương mù biên giới vẫn gào rú điên cuồng, thổi những bông tuyết buốt giá vào mặt Ninh Dạ Huyết khi hắn chật vật dìu ba người phụ nữ lén lút tiến về phía thị trấn Sương Mù. Cơ thể hắn gần như đã tê dại vì lạnh và mất máu, nhưng ba vết cắn trên cổ vẫn không ngừng tỏa nhiệt lượng hỗn loạn.


Sau hơn một canh giờ đi bộ ròng rã trong bóng đêm bão tuyết, ngôi nhà gỗ rách nát nằm cô độc ở cuối phố nghèo thị trấn Sương Mù cuối cùng cũng hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt. Đó chính là Tế Thế Đường – y quán nghèo nát của anh.


Ninh Dạ Huyết dùng bả vai đẩy mạnh cánh cửa gỗ sờn cũ, thở hổn hển dắt ba vị Nữ Vương bước vào trong.


"Sư phụ! Người đã về..." Cậu thiếu niên mười lăm tuổi A Ngưu đang ngồi sắc thuốc bên bếp than hồng lập tức bật dậy. Nhưng khi nhìn thấy ba người phụ nữ tuyệt mỹ, quyến rũ nhưng tỏa ra sát khí dị tộc lạnh thấu xương đang lảo đảo bước vào sau lưng sư phụ mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu dược đồng lập tức cắt không còn giọt máu, đôi chân run lẩy bẩy suýt đánh rơi chiếc siêu đất nung.


"A Ngưu, khóa chặt cửa ngoài vĩnh viễn!" Ninh Dạ Huyết trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn đặc đầy uy quyền y sĩ. "Tuyệt đối không được để bất kỳ ai trong thị trấn biết chúng ta có khách. Dọn dẹp phòng chứa thuốc cũ phía sau mật thất ngầm, chuẩn bị nước ấm và thảo dược bổ khí huyết cho ta!"


"Dạ... dạ, sư phụ!" A Ngưu tuy sợ hãi tột độ trước khí chất vương giả đầy áp lực của ba người phụ nữ lạ mặt, nhưng lòng trung thành tuyệt đối với Ninh Dạ Huyết khiến cậu nhanh chóng chấp hành mệnh lệnh, đóng chặt các chốt cửa gỗ dâu tằm và kéo rèm che kín mọi khe sáng.


Ninh Dạ Huyết dìu ba vị Nữ Vương vào phòng chứa thuốc cũ nằm sâu phía sau y quán. Căn phòng ngập tràn mùi thảo dược khô, sâm đất và ngải cứu ấm áp. Tuyết Sa lạnh lùng ngồi xuống chiếc giường tre cũ kỹ, đôi mắt đỏ ruby vẫn cảnh giác quét qua từng ngóc ngách tồi tàn của phòng khám nghèo. Dạ Yến lặng lẽ ẩn mình vào góc tối nhất của căn phòng, còn Phượng Tước thì bực bội ngồi bệt xuống đất, ngọn lửa ma pháp yếu ớt quanh thân thỉnh thoảng lại bùng lên khiến vách gỗ kêu xèo xèo.


"Nơi tồi tàn của phàm nhân..." Tuyết Sa khẽ hừ lạnh, làn da trắng sứ của nàng khẽ run lên do khí lạnh của vết thương kinh mạch rạn nứt đang bộc phát.


"Nếu không có nơi tồi tàn này che giấu hơi thở, thợ săn của Hiệp Hội Săn Đêm ngoài kia đã dùng Thánh Ngân Cung bắn nát tim các cô rồi!" Ninh Dạ Huyết lạnh lùng đáp trả.


Ngay khi vừa dứt lời, một cơn đau rát kinh hoàng đột ngột bùng nổ từ ngực trái của anh lan thẳng lên cổ. Dòng máu Cửu Biến Thần Thể trong người anh đang bộc phát phản ứng đào thải cực hạn đối với ba luồng huyết độc dị tộc. Anh ngã quỵ xuống cạnh tủ thuốc, hai tay bấu chặt vào ngực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Nhịp tim của anh đập loạn nhịp, kéo theo nỗi đau đớn nhân đôi truyền trực tiếp vào kinh mạch của ba vị Nữ Vương thông qua khế ước Huyết Thệ Đồng Tử.


"Ưm..." Tuyết Sa khẽ rên rỉ, tay ôm chặt ngực trái, đôi mắt đỏ ruby lóe lên tia nhìn phức tạp và giận dữ hướng về phía Ninh Dạ Huyết. Nàng cảm thấy rõ ràng nhịp tim của mình đang bị lay chuyển theo nhịp đập hỗn loạn của hắn.


"Kinh mạch của hắn sắp bạo liệt rồi..." Dạ Yến từ trong bóng tối bước ra, khuôn mặt huyền bí quyến rũ đầy vẻ nghiêm trọng. "Hắn chết, khế ước sẽ kéo theo cả ba chúng ta xuống địa ngục."


Ninh Dạ Huyết cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ vững thần trí phàm nhân tỉnh táo. Anh biết mình phải hành động ngay lập tức. Anh lết thân thể rệu rã đến góc phòng chứa thuốc, gạt bỏ đống bao tải ngải cứu khô, để lộ nền gạch xám cũ kỹ dưới đất. Anh dùng thanh đoản đao rỉ sét nạy mạnh viên gạch thứ ba từ góc tường lên.


Dưới lớp đất cát ẩm ướt, một chiếc hộp gỗ mun cổ kính khắc hoa văn nguyệt quế hiện ra. Ninh Dạ Huyết run rẩy mở nắp hộp.


Bên trong chiếc hộp, xếp ngay ngắn trên lớp lụa đỏ rách nát là 108 cây kim châm cứu bằng ngọc thạch đỏ rực, tỏa ra một luồng hào quang đỏ nhạt ấm áp xua tan đi phần nào khí lạnh trong phòng. Đây chính là di vật gia truyền tối cao của cha anh – bộ kim châm **Huyết Nguyệt Châm**, được rèn từ xương ngực của Huyết Tổ cổ đại, có khả năng dẫn lưu huyết dịch và áp chế ma độc cực mạnh.


"Huyết Nguyệt Châm..." Tuyết Sa kinh ngạc thốt lên khi cảm nhận được dao động năng lượng nguyên thủy quen thuộc phát ra từ bộ kim châm ngọc đỏ. "Tại sao một phàm nhân như ngươi lại sở hữu thứ này?"


"Ta đã nói, ta là y sĩ!" Ninh Dạ Huyết lấy ra một cây kim ngọc đỏ dài ba thốn, vận hành **Huyết Mạch Cộng Minh Thuật** sơ cấp bằng cách hít sâu theo bí pháp thở Ninh gia để ổn định nhịp tim phàm nhân.


Anh quay sang Tuyết Sa, tiến lại gần giường tre: "Tuyết Sa, kinh mạch của cô đang bị thuộc tính hỏa của Phượng Tước và bóng tối của Dạ Yến xâm nhập tàn phá trong lúc suy kiệt. Ta cần dùng kim châm cứu dẫn lưu luồng khí bạo tẩu này ra ngoài thông qua cơ thể phàm nhân của ta để trung hòa."


"Lùi lại!" Tuyết Sa lập tức cảnh giác, một luồng băng khí cực lạnh đột ngột bùng nổ từ lòng bàn tay nàng, khóa chặt lấy cổ tay đang cầm kim châm của Ninh Dạ Huyết. Lớp sương băng nhanh chóng phủ đầy da thịt anh, gây ra cơn đau buốt thấu xương. "Phàm nhân ti tiện, ngươi muốn dùng thứ kim châm này để khống chế ta sao? Giới quý tộc Huyết Tộc không bao giờ giao mạng sống cho một kẻ thấp kém!"


Ninh Dạ Huyết không hề lùi bước, đôi mắt anh nhìn thẳng vào mắt nàng, tràn đầy sự điềm tĩnh và nghiêm túc của một người thầy thuốc: "Tuyết Sa, cô nhìn sắc mặt của mình xem! Hàn độc của dòng họ Huyết Nguyệt trong người cô đang bị hỏa độc của Phượng Tước nung nấu dữ dội. Theo thuyết âm dương ngũ hành huyết mạch, nước và lửa xung khắc, nếu không dùng Huyết Nguyệt Châm để ngắt quãng kinh mạch và dẫn lưu luồng khí bạo tẩu này vào dòng máu Cửu Biến của ta để trung hòa, trong vòng ba canh giờ nữa, toàn bộ kinh mạch băng sương của cô sẽ tự phát nổ từ bên trong! Cô muốn giữ cái kiêu ngạo vương giả vô nghĩa đó rồi chết cùng ta, hay muốn sống sót để phục thù?"


Lời nói đanh thép, đầy tri thức y lý thực tế của Ninh Dạ Huyết vang dội khắp căn phòng nhỏ, khiến Tuyết Sa khựng lại. Luồng băng khí trên tay nàng khẽ dao động.


Dạ Yến đứng quan sát từ góc tối, khẽ lên tiếng bằng giọng nói trầm mặc xảo quyệt: "Tuyết Sa, hắn nói đúng đấy. Ta cảm nhận được nhịp tim của hắn đang hỗn loạn tột độ. Hắn chết, chúng ta cũng không sống nổi. Chi bằng cứ để hắn thử nghiệm xem thế nào. Dù sao, hắn cũng chỉ là một phàm nhân không có tu vi, không thể giở trò trước mặt chúng ta."


Tuyết Sa cắn chặt môi, ánh mắt đầy vẻ dằn vặt và nghi kỵ, nhưng cuối cùng nàng cũng chậm rãi thu hồi luồng băng khí lạnh giá khỏi cổ tay Ninh Dạ Huyết.


Cổ tay Ninh Dạ Huyết đã đỏ ửng và thâm tím do bị bỏng lạnh, kinh mạch phàm nhân của anh run rẩy dữ dội. Anh hít một hơi thật sâu, vận hành khí huyết **Cửu Biến Thần Thể - Sơ ngộ** để sưởi ấm cánh tay. Anh nhỏ một giọt máu tươi từ đầu ngón tay mình lên đầu cây kim châm ngọc đỏ để kích hoạt hào quang tịnh hóa của Huyết Nguyệt Châm.


Cây kim châm bỗng rực sáng sắc đỏ ngọc lấp lánh.


Ninh Dạ Huyết nín thở, đôi mắt tập trung cực hạn, vung tay đâm cực nhanh và chính xác cây kim châm đầu tiên vào đại huyệt phong ấn ngay sát vết cắn đồng hóa trên cổ Tuyết Sa.


"Phụt!"


Ngay khi cây kim ngọc đỏ đầu tiên cắm sâu vào da thịt, một luồng ma lực băng sương cực hạn bạo tẩu từ cổ Tuyết Sa bất ngờ phản phệ ngược dòng khế ước, xông thẳng vào kinh mạch phàm nhân của Ninh Dạ Huyết. Cơn chấn động năng lượng quá mạnh mẽ khiến lồng ngực anh thắt chặt, Ninh Dạ Huyết không kiềm chế được liền phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ một góc chiếc giường tre.


"Sư phụ!" A Ngưu đứng ngoài cửa nghe tiếng động liền kinh hoàng hét lên.


"Không được vào!" Ninh Dạ Huyết gầm nhẹ, tay vẫn giữ chặt chuôi kim châm không hề lung lay dù khóe miệng vẫn rỉ máu.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngụm máu đen tà độc bị trục xuất ra ngoài, sắc mặt trắng bệch đau đớn hằng dặm của Tuyết Sa lập tức dịu đi rõ rệt. Luồng khí nóng rát bạo tẩu trong lồng ngực nàng bỗng chốc được dẫn lưu ôn hòa, kinh mạch rạn nứt bắt đầu tự phục hồi với tốc độ kinh người dưới sự kinh ngạc tột độ của cả ba vị Nữ Vương Huyết Tộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!