Nhạc nềnAfternoon_Garden

Bóng Tối Ám Sát Và Máu Tim Cứu Vương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lạnh giá tràn vào cửa hang đá dã ngoại, Ninh Dạ Huyết khẽ rút ba cây châm ngọc đỏ vừa thu hồi từ đống tro tàn của Huyết Lang, hướng mắt nhìn thẳng về phía thị trấn Sương Mù đang chìm trong bóng tối phong tỏa. Sau khi dặn dò Tô Mộc Tuyết ở lại bảo vệ Tuyết Sa và Phượng Tước trong hang đá dã ngoại, anh quyết định cùng Dạ Yến lén trở lại y quán Tế Thế Đường để kiểm tra tình hình của đệ tử A Ngưu và dọn dẹp các dấu vết có thể bị thợ săn phát hiện.


Dưới sự dẫn đường của Dạ Yến bằng Hắc Dạ Vô Ảnh Quyết, thân hình hai người như hòa làm một với những cái bóng đổ dài trên những vách đá ẩm ướt. Thị trấn Sương Mù đêm nay im lặng một cách đáng sợ. Tiếng xích sắt của tuần tra Thiết Vệ thỉnh thoảng khua vang lách cách ngoài phố lớn, nhưng nhờ bản lĩnh di chuyển không tiếng động mà Dạ Yến truyền dạy, Ninh Dạ Huyết đã an toàn lách qua các trạm gác cổng thành, lẻn vào lối cửa sau của Tế Thế Đường.


Phòng chứa thuốc cũ kỹ vẫn nồng nặc mùi hũ rượu thuốc bị vỡ từ mấy hôm trước. Đệ tử A Ngưu đang gục đầu ngủ thiếp đi bên cạnh bếp lò sắc thuốc đã tắt từ lâu. Ninh Dạ Huyết khẽ chạm vào vai cậu học trò, A Ngưu giật mình tỉnh giấc, đôi mắt thiếu niên đỏ hoe vì thiếu ngủ lập tức sáng lên khi nhìn thấy sư phụ.


"Sư phụ! Người đã về... Con lo quá. Ngoài phố bọn thợ săn đang lùng sục gắt gao lắm," A Ngưu thì thầm, giọng run rẩy.


"Mọi chuyện ổn rồi. Con canh gác cửa trên, ta và Dạ Yến xuống mật thất ngầm," Ninh Dạ Huyết vỗ vai trấn an đệ tử, rồi đẩy nhẹ chiếc tủ thuốc gỗ dâu tằm, bước xuống lối cầu thang đá dẫn thẳng vào Mật thất Huyết Liên ngầm sâu dưới lòng đất.


Mật thất Huyết Liên chìm trong một màu sắc đỏ tía dịu nhẹ phát ra từ trận pháp ẩn nặc địa mạch do ông nội Ninh Dạ Sâm thiết lập. Không khí nơi đây ngột ngạt và lạnh lẽo. Dạ Yến khẽ thở phào, áo choàng lông vũ đen của nàng khẽ rủ xuống khi nàng ngồi tựa vào bệ đá cổ để điều hòa lại ma lực bóng tối đang bị suy kiệt nghiêm trọng.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc Ninh Dạ Huyết vừa quay lưng định lấy hũ thảo dược bổ máu trên kệ đá, một luồng sát khí lạnh buốt, sắc bén tột độ bỗng đột ngột bộc phát từ góc tối nhất của mật thất ngầm.


"Ai?" Dạ Yến nhạy cảm với bóng tối gầm lên một tiếng lạnh lùng.


Từ trong mảng tường đá vốn trống không, một bóng người gầy gò nhợt nhạt, mặc y phục bó sát màu xám đen bỗng tách ra như một bóng ma thực thụ. Khuôn mặt hắn che kín bằng mặt nạ vải, chỉ để lộ đôi mắt sắc lẹm đầy vẻ tàn nhẫn và quyết đoán. Đó chính là Bạch Vô Ưu – thiên tài ám sát trẻ tuổi của gia tộc Hắc Dạ, kẻ đã bị Trưởng lão phản loạn Tào Ngột mua chuộc để diệt cỏ tận gốc.


Hưu!


Một tiếng xé gió cực nhỏ vang lên. Bạch Vô Ưu không hề nhắm vào Ninh Dạ Huyết, mà vung tay phóng ra một chiếc trủy thủ răng cưa màu đen tuyền, lưỡi đao tẩm một thứ dịch lỏng màu tím sẫm bốc khói xèo xèo – kịch độc bóng tối cực âm của gia tộc Hắc Dạ.


Dạ Yến lúc này tu vi bị phong ấn xuống mức Chiến Binh, kinh mạch rạn nứt chưa hồi phục hoàn toàn, tốc độ phản xạ giảm mạnh. Nàng chỉ kịp nghiêng người tránh né theo bản năng, nhưng chiếc trủy thủ độc vẫn găm thẳng vào bả vai trái của nàng.


"Á!" Dạ Yến khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, thân hình lảo đảo ngã quỵ xuống bệ đá.


Bạch Vô Ưu cười lạnh một tiếng khàn khàn dưới mặt nạ. Hắn biết rõ mục tiêu của mình đã hoàn thành. Với kịch độc bóng tối cực âm này, ngay cả một Nữ Vương Huyết Tộc ở trạng thái suy yếu cũng không thể sống sót quá nửa canh giờ. Hắn không hề ham chiến, lập tức thi triển Thân Pháp Vô Ảnh, hóa thành một luồng khói xám nhạt lướt qua cửa ngầm mật thất và biến mất vĩnh viễn vào bóng đêm trước khi Ninh Dạ Huyết kịp rút đoản đao rỉ sét phản kích.


"Dạ Yến!" Ninh Dạ Huyết lao đến đỡ lấy thân hình mảnh mai đang run rẩy dữ dội của Nữ Vương Hắc Dạ.


Cảnh tượng trước mắt khiến tim anh thắt chặt lại. Vết thương trên bả vai trái của Dạ Yến bắt đầu bốc lên những luồng khói đen kịt mang mùi hoại tử nồng nặc. Các đường gân máu màu tím đen nhanh chóng nổi lên quanh cổ và lan dần xuống lồng ngực nàng, kinh mạch ma pháp co giật liên tục dưới sức ăn mòn tàn bạo của độc tố bóng tối cực âm. Dạ Yến cắn chặt môi đến rỉ máu, đôi mắt tím sẫm sâu thẳm dần mất đi tiêu cự, hơi thở yếu ớt và lạnh ngắt như người chết lâm sàng.


Theo quy tắc Huyết Thệ Cộng Cảm Quy Tắc, lồng ngực Ninh Dạ Huyết cũng đột ngột nhói lên một cơn đau buốt xé lòng, nhịp tim của anh đập loạn xạ như muốn bộc phát khỏi lồng ngực. Anh biết, nếu Dạ Yến chết, khế ước phản phệ sinh tử sẽ lập tức lấy mạng anh và hai Nữ Vương còn lại.


"A Ngưu! Mang hộp gỗ chứa Huyết Linh Thảo ngàn năm vào đây mau!" Ninh Dạ Huyết hét lớn ra lệnh lên phía trên.


A Ngưu hớt hải lao xuống hầm ngầm, dâng chiếc hộp gỗ chứa thảo dược cực âm quý hiếm vừa thu hoạch được từ đầm lầy. Ninh Dạ Huyết nhanh tay nghiền nát một nhành Huyết Linh Thảo, định bôi lên vết thương để tịnh hóa độc tố.


Thế nhưng, ngay khi nước thảo dược vừa chạm vào vết thương, các đường gân đen trên người Dạ Yến bỗng bành trướng mạnh mẽ hơn, khiến nàng co giật dữ dội và phun ra một ngụm máu đen ngòm.


"Không ổn! Độc tố bóng tối này mang thuộc tính cực âm biến dị, Huyết Linh Thảo thông thường cũng mang tính âm, phối hợp bừa bãi chỉ làm độc tính bùng phát nhanh hơn!" Ninh Dạ Huyết nghiến răng tự trách. Sự nôn nóng suýt chút nữa đã khiến anh phạm phải sai lầm chí mạng của một y sĩ.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Ninh Dạ Huyết ép bản thân phải lấy lại sự tĩnh lặng tuyệt đối của đạo tâm y sĩ. Anh nhắm mắt lại, vận hành Hô hấp pháp Ninh gia để bình ổn nhịp tim đang đập dồn dập, đồng thời mở hộp gỗ mun lấy ra bộ kim châm gia truyền Huyết Nguyệt Châm đỏ ngọc.


Anh không dùng mắt nhìn, mà vận dụng Nguyệt Quang Châm Pháp, cảm nhận dòng chảy ma lực hỗn loạn của độc tố qua sự dao động của ánh sáng đỏ ngọc phát ra từ kim châm.


Phập! Phập! Phập!


Đôi tay phàm nhân của Ninh Dạ Huyết di chuyển nhanh như chớp, đâm chính xác mười hai cây kim ngọc đỏ vào các đại huyệt quanh bả vai và cổ của Dạ Yến. Kỹ thuật châm cứu ngắt quãng kinh mạch thần sầu lập tức phát huy tác dụng. Hào quang đỏ ngọc từ kim châm phát ra, tạm thời phong tỏa và cô lập hoàn toàn độc tố bóng tối cực âm, ngăn chặn không cho nó xâm nhập vào tim mạch của nàng.


Thế nhưng, đây chỉ là giải pháp tình thế tạm thời. Độc tố vẫn đang âm thầm gặm nhấm kinh mạch ma pháp của Dạ Yến từng giây từng phút, nếu không có một nguồn năng lượng cực dương tịnh hóa mạnh mẽ để trung hòa cưỡng chế, nàng vẫn sẽ chết vì kiệt quệ sinh mệnh.


Ninh Dạ Huyết cúi đầu nhìn lồng ngực trái của mình, nơi vết sẹo cũ từ lần trích máu tim cứu Tuyết Sa vẫn còn đang rỉ nhẹ những vệt máu đỏ ngọc lấp lánh chín màu mờ ảo của Cửu Biến Thần Thể. Anh hiểu rõ, dòng máu phàm nhân đặc biệt trong tim anh chính là nguồn năng lượng cực dương tịnh hóa mạnh mẽ nhất trên thế gian này, có khả năng dung hợp và trung hòa mọi loại tà độc dị tộc.


"Sư phụ... Người định làm gì? Thể chất của người đang suy kiệt nặng, nếu lại trích máu tim... người sẽ mất mạng mất!" A Ngưu nhìn thấy sư phụ cầm cây kim châm lớn nhất, lập tức quỳ sụp xuống khóc lóc ngăn cản.


"A Ngưu, y sĩ cứu người không màng sống chết. Nếu nàng chết, chúng ta cũng không thể sống sót," Ninh Dạ Huyết điềm tĩnh đáp, ánh mắt anh kiên định và bao dung đến lạ lùng.


Anh không hề do dự, cầm cây Huyết Nguyệt Châm lớn nhất rèn từ xương ngực Huyết Tổ, dứt khoát đâm sâu vào lồng ngực trái của mình, xuyên thẳng vào màng tim.


"Hự..."


Một cơn đau đớn tột cùng, dữ dội gấp trăm lần đao chém kiếm đâm lập tức bùng nổ trong đại não Ninh Dạ Huyết. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, lồng ngực nóng bỏng như bị hàng vạn ngọn lửa lửa thần thiêu rụi xương tủy. Gương mặt thư sinh của anh trắng bệch không còn một giọt máu, và hai bên thái dương, thêm nhiều sợi tóc đen dứt khoát bạc trắng đi vì tiêu hao thọ mệnh phàm nhân nghiêm trọng.


Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu khóe miệng, dùng ống tre nhỏ rỗng ruột để trích xuất một dòng máu đỏ ngọc tinh khiết nhất, lấp lánh hào quang chín màu huyền ảo từ tim mình. Từng giọt máu tim nóng hổi, mang theo năng lượng tịnh hóa cực dương tối thượng của Cửu Biến Thần Thể, chậm rãi nhỏ vào đôi môi tái nhợt đang hé mở của Dạ Yến.


Ngay khi giọt máu tim đầu tiên đi vào cơ thể, Dạ Yến khẽ run lên. Luồng năng lượng cực dương ấm áp từ máu của Ninh Dạ Huyết lập tức va chạm dữ dội với kịch độc bóng tối cực âm trong kinh mạch của nàng. Tiếng xèo xèo ăn mòn vang lên bên trong cơ thể, những làn khói đen tà ác bắt đầu bị trục xuất ra ngoài qua các đầu kim châm ngọc đỏ, hóa thành hư vô giữa không khí mật thất.


Các đường gân đen tím trên cổ Dạ Yến nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn. Làn da trắng sứ của nàng hồng hào trở lại, nhịp thở ổn định và ma lực bóng tối bắt đầu tuần hoàn bình thường. Nhờ năng lực Tế Bào Tái Sinh Siêu Tốc tự động kích hoạt vĩnh viễn, vết thương rạch ngực trái của Ninh Dạ Huyết cũng nhanh chóng khép miệng và lành lại, nhưng nó để lại một vết sẹo vĩnh cửu hình tam giác ngược đỏ thẫm rỉ máu trên ngực anh.


Dạ Yến bừng tỉnh khỏi cơn mê, đôi mắt tím sẫm sâu thẳm khẽ mở ra đầy mơ hồ. Nàng nhìn thấy Ninh Dạ Huyết đang quỳ gối bên giường bệnh, gương mặt nhợt nhạt tiều tụy, lồng ngực quấn băng gạc đỏ thẫm rỉ máu, và mái tóc anh đã lác đác những sợi bạc trắng xơ xác vì cứu mạng mình. Qua sợi dây khế ước Huyết Thệ Cộng Cảm Quy Tắc, nàng cảm nhận được trọn vẹn nỗi đau thể xác tột cùng và sự hy sinh sinh mệnh phàm nhân không chút tư lợi của anh truyền sang linh hồn mình. Đôi mắt nàng lần đầu tiên bộc lộ sự thấu cảm linh hồn sâu sắc vượt lên trên khế ước sinh lý.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!