Nhạc nềnAfternoon_Garden

Phục Kích Thung Lũng Quỷ Khóc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối rạng sáng của rừng biên giới sương độc chưa bao giờ thực sự mang lại cảm giác bình yên. Sau cái chết của sát thủ Huyết Lang, tro tàn của hắn đã bị gió rừng thổi quét sạch sẽ, nhưng lời tiết lộ cuối cùng của hắn về một kẻ gián điệp ẩn nấp sâu bên trong y quán Tế Thế Đường vẫn như một tảng đá ngàn cân đè nặng lên lồng ngực Ninh Dạ Huyết.


Trong hang đá ẩm ướt, Ninh Dạ Huyết khẽ ho khan một tiếng, vệt máu nhạt rỉ ra nơi khóe môi nhanh chóng được anh dùng vạt áo y sĩ sờn rách lau đi. Kinh mạch phế phổi của anh vẫn còn bỏng rát âm ỉ do di chứng từ trận bão tuyết trên đỉnh núi Trăng Khuyết, cộng thêm vết sẹo rạch máu tim ở ngực trái đang nhói lên từng cơn theo nhịp đập. Thể chất Cửu Biến Thần Thể - Sơ ngộ tuy đang âm thầm vận chuyển để tự chữa lành, nhưng nếu không có đủ thảo dược bổ huyết và tịnh hóa cực âm để điều chế đan dược trung hòa, cả anh và ba vị Nữ Vương Huyết Tộc đang ngủ say dưới mật thất ngầm đều sẽ rơi vào cảnh tự hủy kinh mạch vì phản phệ khế ước.


"Anh không nên cử động mạnh lúc này." Tuyết Sa khẽ tựa lưng vào vách đá, đôi mắt đỏ ruby kiêu sa nhìn anh với vẻ phức tạp. Sương lạnh tỏa ra từ cơ thể nàng dường như nhạt đi, báo hiệu ma lực băng sương đang cạn kiệt nghiêm trọng.


"Nếu không có thảo dược, tất cả chúng ta đều không sống qua nổi ba ngày tới," Ninh Dạ Huyết điềm tĩnh đáp, bàn tay anh siết chặt bộ kim châm Huyết Nguyệt Châm đỏ ngọc vừa thu hồi. Anh quay sang A Ngưu, đệ tử trung thành đang lo lắng sắc nốt những mảnh rễ cây thô sơ cuối cùng: "A Ngưu, con ở lại canh giữ hang đá cùng Tiêu Hàn. Ta phải đi gặp Tiền Đại Phú."


Thông qua mạng lưới liên lạc ngầm bằng Đèn Chiêu Hồn Hắc Dạ, Ninh Dạ Huyết đã hẹn gặp thương nhân chợ đen Tiền Đại Phú để thực hiện một chuyến hàng lậu thảo dược bổ khí huyết quy mô lớn. Tuy nhiên, ngay khi anh chuẩn bị xuất phát cùng nữ thợ săn giải nghệ Tô Mộc Tuyết, nàng đã mang về một tin dữ từ mạng lưới trinh sát dã ngoại của mình.


"Ninh đại phu, chuyến hàng đã bị lộ," Tô Mộc Tuyết bước vào hang, cây cung gỗ tuyết khắc bùa phong hệ vẫn nắm chặt trong tay, khuôn mặt thanh mảnh đẫm mồ hôi lạnh. "Mật thám Quỷ Diện dưới trướng Tiền gia đã bán đứng danh sách mua thảo dược của anh cho Hiệp Hội Săn Đêm để lấy tiền thưởng. Triệu Vô Phong không trực tiếp ra mặt, nhưng hắn đã phái em trai hắn là Triệu Đại Hổ dẫn theo một toán thợ săn tinh nhuệ, trang bị vũ khí thánh lực hạng nặng để phục kích xe thuốc của Tiền Đại Phú tại Thung lũng Quỷ Khóc."


Nghe đến đó, Ninh Dạ Huyết không hề hoảng loạn. Anh khẽ vuốt cằm, ánh mắt thâm trầm lướt qua chiếc la bàn Cổ Mộ đang đặt trên bàn đá. Thung lũng Quỷ Khóc là một khe núi hẹp với những vách đá dựng đứng sừng sững, nơi gió rừng thổi qua tạo ra âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Địa hình hiểm trở này vốn là tử lộ cho những kẻ bị phục kích, nhưng nếu biết tận dụng, nó lại là một sa bàn bẫy rập hoàn hảo.


"Chúng ta sẽ không hủy bỏ chuyến hàng," Ninh Dạ Huyết trầm giọng, ánh mắt lóe lên tia sáng quyết đoán. "Triệu Đại Hổ tưởng hắn là kẻ đi săn, nhưng tại Thung lũng Quỷ Khóc, gió sẽ thổi theo hướng của chúng ta. Ta cần cô phối hợp thiết lập một trận phản phục kích."


Anh lấy ra từ túi thuốc những linh kiện cơ khí tinh xảo do thợ rèn Mạnh Thiết chế tạo trước đó, kết hợp với các mảnh Tinh Thạch Ma Pháp Phế Thải thu thập được từ khu mỏ hoang. Những mảnh tinh thạch rẻ tiền này chứa năng lượng hỗn loạn, cực kỳ dễ phát nổ nếu bị kích thích vật lý thích hợp. Ninh Dạ Huyết tỉ mỉ lắp ráp chúng thành năm quả mìn cơ khí tự chế, mỗi quả đều được bọc trong lớp vỏ sắt đen ngâm nước muối để triệt tiêu ma lực rò rỉ trước khi kích hoạt.


"Cô nương Tô, cô có thể dùng tiễn thuật phong bùa để kích nổ những quả mìn này từ khoảng cách trăm trượng không?" Ninh Dạ Huyết hỏi.


Tô Mộc Tuyết khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng của nàng lần đầu tiên hiện lên vẻ thán phục: "Chỉ cần anh đặt chúng đúng vị trí góc chết của la bàn dò quét thợ săn, ta cam đoan không một mũi tên nào trượt mục tiêu."


Hai người nhanh chóng băng qua sương mù dày đặc của rừng sâu, tiếp cận bờ rìa Thung lũng Quỷ Khóc trước khi trời sáng hẳn. Gió thung lũng rít gào liên tục qua các khe đá, tạo ra những luồng khí lưu mạnh mẽ thổi thẳng từ hướng Tây Nam xuống đáy khe núi hẹp. Ninh Dạ Huyết leo lên vách đá dốc đứng, tự tay đặt các quả bẫy cơ khí tinh thạch phế thải vào những kẽ nứt đá tự nhiên dọc theo lối mòn độc đạo, giấu kín chúng dưới những lớp lá thông khô mục.


Dưới đáy thung lũng, tiếng vó ngựa bọc thép rầm rập bắt đầu vang lên xé rách sự tĩnh lặng của sương đêm. Xe ngựa chở thảo dược của Tiền Đại Phú chậm rãi tiến vào khe núi hẹp. Gã béo mặc trường bào gấm thêu tiền vàng đang ngồi run rẩy trên ghế lái, tay đổ mồ hôi hột siết chặt roi da.


"Đứng lại!"


Một tiếng quát tàn bạo vang lên từ hốc đá bên đường. Triệu Đại Hổ dẫn theo mười thợ săn vũ trang đầy đủ bước ra chặn đứng đầu xe ngựa. Hắn là một gã vạm vỡ thô kệch, mặc giáp da thô khắc bùa thánh lực, tay cầm một thanh đại đao bản rộng tỏa ra ánh sáng bạc nhạt của kình khí.


"Triệu đại nhân! Có chuyện gì mà ngài lại chặn đường làm ăn nhỏ mọn của tiểu nhân thế này?" Tiền Đại Phú cố gắng nở nụ cười híp mắt thương nhân, run rẩy rút từ trong tay áo ra một túi tiền vàng nặng trĩu định hối lộ.


Bốp!


Triệu Đại Hổ thẳng tay vung cán đao gạt bay túi tiền vàng xuống đất, khiến những đồng tiền vàng rơi vãi tung tóe trên đá sỏi. Hắn cười nhạt tàn nhẫn: "Tiền béo, bớt dùng trò bẩn thỉu này đi. Hiệp Hội Săn Đêm nhận được mật báo ngươi đang vận chuyển lượng lớn thảo dược bổ máu cấm cho kẻ chứa chấp dị tộc bóng tối. Tịch thu toàn bộ xe thuốc! Đứa nào chống cự, giết không tha!"


Hai tên thợ săn xông lên, vung đuốc rực lửa thánh lực và rải Thánh Lực Bột màu bạc lên các hòm gỗ chứa thảo dược để tịnh hóa ma lực. Ninh Dạ Huyết đứng trên vách đá cao chứng kiến cảnh tượng đó, lồng ngực anh thắt chặt khi thấy một số thảo dược bổ huyết quý hiếm trên xe bị dính bột thánh lực biến chất, hoại tử nhanh chóng thành tro đen. Cái giá tổn thất tài chính này khiến anh đau lòng, nhưng anh biết mình phải kiên nhẫn chờ đợi thời cơ chín muồi.


"Bắn!" Ninh Dạ Huyết khẽ ra hiệu.


Từ trên vách đá đối diện, Tô Mộc Tuyết giương căng dây cung gỗ tuyết. Ba mũi tên phong bùa xé rách màn đêm lao vút xuống như những tia chớp xám.


Phập! Phập! Phập!


Độ chính xác bách phát bách trúng của nữ thợ săn giải nghệ lập tức tước đi ánh sáng của ba cây đuốc thánh lực lớn nhất dưới thung lũng, dập tắt ngọn lửa thần thánh và dìm toàn bộ đội hình thợ săn vào bóng tối mịt mờ của sương đêm. Sự mất mục tiêu đột ngột khiến lũ thợ săn hoảng loạn la hét.


"Có phục kích! Đề phòng vách đá phía Bắc!" Triệu Đại Hổ gầm lên, vung đại đao chém ra những vệt kình khí bạc để bảo vệ bản thân.


Ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Ninh Dạ Huyết dứt khoát giật mạnh sợi dây tơ tằm ngụy trang kết nối với các bẫy cơ khí dọc theo vách đá.


"Kích nổ!"


Tô Mộc Tuyết không chậm trễ một nhịp, bắn liên tiếp hai mũi tên phong bùa găm thẳng vào các kẽ đá chứa Tinh Thạch Ma Pháp Phế Thải.


UỲNH! UỲNH!


Những tiếng nổ vang dội như sấm sét xé rách lòng Thung lũng Quỷ Khóc. Năng lượng hỗn loạn từ những mảnh tinh thạch phế thải bị kích nổ bộc phát dữ dội, thổi bay hàng tấn đất đá dọc theo vách núi sạt lở đổ ập xuống đầu toán thợ săn bên dưới. Sức ép từ vụ nổ hất văng hai tên thợ săn gần nhất vào vách đá, khiến xương cốt của chúng vỡ vụn ngay lập tức. Đội hình tuần tra kiêu ngạo của Hiệp Hội bị chia cắt hoàn toàn bởi đống đổ nát rực lửa hỗn loạn.


"Khốn kiếp! Lũ chuột nhắt hèn nhát!" Triệu Đại Hổ mặt mũi lấm lem bùn đất và máu tươi, hắn ngước mắt nhìn lên vách đá dốc đứng, phát hiện ra bóng dáng gầy gò của Ninh Dạ Huyết dưới ánh trăng tàn. "Triệu Đại Hổ ta thề sẽ lột da ngươi! Toàn đội xông lên vách đá!"


Hắn dẫn theo năm thợ săn còn sống sót, vận thánh lực bảo hộ giáp da, điên cuồng leo lên con đường mòn hẹp độc đạo hướng về phía Ninh Dạ Huyết. Tốc độ chiến đấu của thợ săn cấp Đồng và Bạc rất nhanh, khoảng cách trăm trượng nhanh chóng bị thu hẹp.


Ninh Dạ Huyết vẫn đứng im lặng sát mép đá dốc đứng. Gió lốc của Thung lũng Quỷ Khóc rít gào mạnh mẽ qua vai anh, thổi bay tà áo y sĩ rách nát. Anh không hề rút đoản đao rỉ sét, cũng không dùng ma pháp thuộc tính của các Nữ Vương để tránh rò rỉ ma lực.


Anh thò tay vào túi thuốc, lấy ra ba bình sứ nhỏ chứa bột độc dược tê liệt do anh tự điều chế từ các loại rễ độc rừng sương mù. Loại bột độc này có tính chất cực nhẹ, dễ bay hơi và cực kỳ mẫn cảm với hệ hô hấp của những kẻ đang vận chuyển thánh lực hô hấp mạnh mẽ.


"Gió thung lũng... hãy giúp ta một tay," Ninh Dạ Huyết thì thầm.


Anh dứt khoát ném mạnh ba bình sứ xuống khoảng không ngay trước mặt toán thợ săn đang lao lên. Các bình sứ vỡ vụn trên đá, giải phóng một lượng lớn bột độc màu xám nhạt vô hình.


Dưới tác động của luồng gió lốc West-South tự nhiên thổi ngược mạnh mẽ của Thung lũng Quỷ Khóc, toàn bộ bột độc dược tê liệt bị cuốn đi với tốc độ kinh người, phát tán diện rộng và thổi thẳng vào mặt Triệu Đại Hổ cùng đồng bọn.


"Khụ... khụ... Cái mùi gì thế này? Đề phòng có độc..." Triệu Đại Hổ chưa kịp dứt câu thì lồng ngực hắn bỗng thắt chặt lại đầy kinh hoàng.


Bột độc tê liệt xâm nhập trực tiếp vào phế phổi của hắn qua đường hô hấp mạnh mẽ khi vận kình. Ngay lập tức, luồng thánh lực tuần hoàn trong người hắn bị chặn đứng hoàn toàn. Các cơ bắp cuồn cuộn trên hai cánh tay và đôi chân của Triệu Đại Hổ cứng đờ như đá tảng, khiến hắn mất thăng bằng ngã quỵ xuống lối đi hẹp dốc đá.


Năm tên thợ săn đi phía sau cũng chịu chung số phận, chúng đồng loạt buông rơi vũ khí thánh lực, toàn thân tê liệt hoàn toàn, nằm bất lực co giật trên nền đá lạnh lẽo.


"Không thể nào... Ta có thánh lực bảo hộ... làm sao có thể bị đầu độc dễ dàng thế này?" Triệu Đại Hổ trợn tròn mắt nhìn Ninh Dạ Huyết đang chậm rãi bước xuống dốc đá, giọng hắn run rẩy đầy bất tin.


Ninh Dạ Huyết điềm tĩnh đứng trước mặt hắn, bộ kim châm Huyết Nguyệt Châm đỏ ngọc lấp lánh giữa các ngón tay. Anh trầm giọng đáp: "Thánh lực của ngươi chỉ bảo vệ kinh mạch khỏi ma lực dị tộc, chứ không bảo vệ phế phổi phàm nhân khỏi độc tính tự nhiên của thảo dược rừng sương mù. Ngươi quá tự phụ vào sức mạnh thần thánh rồi."


Tô Mộc Tuyết từ trên cao nhảy xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá, cây cung gỗ tuyết giương căng nhắm thẳng vào đầu Triệu Đại Hổ.


"Ninh đại phu, có kết liễu bọn chúng không?" Nàng lạnh lùng hỏi.


"Khoan đã," Ninh Dạ Huyết ngăn lại. Anh ngồi xổm xuống bên cạnh Triệu Đại Hổ đang bị tê liệt, bắt đầu lục soát các hành lý và túi đồ cá nhân của hắn để tìm kiếm manh mối.


Khi tay anh chạm vào chiếc hộp sắt bảo mật bằng thép thánh đeo sau lưng Triệu Đại Hổ, chiếc vòng ngọc bích Diệp gia trên cổ tay anh đột ngột phát sáng xanh lục nhạt mờ ảo, cảnh báo sự hiện diện của một phong ấn ma pháp nhẹ. Ninh Dạ Huyết dùng Huyết Nguyệt Châm đâm nhẹ vào trận nhãn khóa cơ khí của hộp sắt, tịnh tịnh hóa luồng thánh lực bảo vệ và mở bật nắp hộp.


Bên trong chiếc hộp không có vàng bạc, chỉ có một tập tài liệu mật được cuộn tròn bằng da thú dính máu khô. Ninh Dạ Huyết mở tập da thú ra dưới ánh trăng tàn nhạt. Đó là "Danh sách tù nhân mật của Hiệp hội" – danh sách ghi chép chi tiết về các cuộc thí nghiệm tàn bạo nuôi dưỡng huyết cổ thanh lọc ma lực diễn ra tại ngục tối kinh thành đại lục.


Đôi mắt anh lướt nhanh qua các dòng chữ cổ viết tay cứng cáp. Bỗng nhiên, ánh mắt Ninh Dạ Huyết khựng lại hoàn toàn tại dòng chữ cuối cùng của trang thứ ba.


"Vật thí nghiệm số 109: Ninh Dạ Linh. Thể chất: Chưa thức tỉnh tiềm năng huyết mạch cực cao. Trạng thái: Đang nuôi dưỡng Huyết Cổ Vạn Độc tại tổng đàn kinh thành."


Ninh Dạ Linh!


Cái tên quen thuộc như một tia sét đánh thẳng vào linh hồn Ninh Dạ Huyết, khiến tim anh thắt chặt lại đau đớn tột cùng. Vết sẹo rỉ máu đỏ ngọc trên ngực trái anh bỗng nhói lên nóng bỏng như thiêu đốt. Em gái ruột mất tích mười năm qua của anh, nghịch lân không thể chạm vào của anh, hóa ra vẫn còn sống và đang phải chịu đựng những sự tra tấn tàn bạo tột cùng làm vật thí nghiệm nuôi cổ trùng tại kinh thành đế quốc.


Sự giận dữ và đau xót tột cùng dâng lên trong đôi mắt thư sinh của Ninh Dạ Huyết, khiến ba vết cắn trên cổ anh phát sáng chín màu rực rỡ dưới sương đêm lạnh giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!