Sói Săn Đuổi Và Châm Khóa Ma
Sương mù của Rừng biên giới Sương Mù rạng sáng hôm nay không còn mang màu xám trắng thông thường, mà dường như bị nhuộm bởi một sắc đỏ tà tà dưới ánh trăng tàn. Trong lòng hang đá chật hẹp, mùi máu Cửu Biến Thần Thể rò rỉ từ lòng bàn tay bị xước của Ninh Dạ Huyết vẫn lơ lửng trong không khí, ngọt lịm đến mức khiến kinh mạch của ba vị Nữ Vương Huyết Tộc đứng xung quanh khẽ dao động.
Diệp Linh Nhi đứng chết lặng bên cạnh phiến đá, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào vệt máu đỏ tươi mang ánh kim nhạt mờ ảo dính trên thanh kiếm rỉ sét của Tiêu Hàn. Nàng là thiên tài của Ẩn ảnh Dược Tộc, cả đời chỉ tiếp xúc với các loại dược thảo và huyết dịch phàm nhân thông thường, chưa từng thấy dòng máu nào lại sở hữu năng lượng tịnh hóa tự nhiên mạnh mẽ đến thế. Sự nghi ngờ dâng lên trong lòng nàng, nhưng trước khi nàng kịp cất tiếng hỏi, một luồng gió lạnh thấu xương từ ngoài hang đột ngột ùa vào, thổi tắt ngọn đèn dầu tù mù trên tay A Ngưu.
"Sư phụ..." A Ngưu run rẩy khẽ gọi, đôi tay thiếu niên siết chặt lấy siêu thuốc đất nung dính đầy muội than.
"Im lặng." Ninh Dạ Huyết khẽ giơ tay ra hiệu. Anh vận hành Hô hấp pháp Ninh gia, điều hòa nhịp thở của mình trùng khớp với nhịp gió rít qua khe đá. Phế phổi của anh vẫn còn cảm giác bỏng rát nhẹ do sương tuyết từ Đỉnh Trăng Khuyết bám vào, nhưng thể chất Cửu Biến Thần Thể - Sơ ngộ đang âm thầm vận chuyển, tự động tái tạo các tế bào bị tổn thương dọc theo kinh mạch.
Từ trong bóng tối mịt mù ngoài cửa hang, tiếng lá khô bị giẫm đạp vang lên những âm thanh "sột soạt" cực nhẹ. Một mùi tanh hôi của thú hoang trộn lẫn với ma lực hắc ám nồng nặc bắt đầu tràn vào hang đá. Đó không phải là mùi của ma thú hoang dã, mà là mùi của một kẻ đồng tộc phản bội.
"Tuyết Sa... Nữ Vương cao quý của ta... Ngươi trốn ở đây sao?"
Một giọng nói khàn khàn, u ám vang lên từ màn sương mù. Một bóng người khom lưng như sói chậm rãi bước ra khỏi bóng tối. Hắn có mái tóc dài xơ xác màu xám tro, làn da xám xịt nổi đầy gân đen, đôi mắt đỏ rực phát sáng đầy tà ác. Răng nanh của hắn dài sắc nhọn lộ ra ngoài khóe miệng, và móng tay ở hai bàn tay dài như những chiếc dao găm rỉ sét. Trên tay hắn cầm một thanh trủy thủ răng sói tẩm một thứ kịch độc màu lục nhạt phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn không khí.
Đó chính là Huyết Lang – cựu cận vệ của Tuyết Sa, kẻ đã phản bội gia tộc Huyết Nguyệt để quy thuận dưới trướng trưởng lão phản loạn Tào Ngột.
"Huyết Lang..." Tuyết Sa lạnh lùng bước lên một bước. Đôi mắt đỏ ruby của nàng lóe lên sát khí lạnh lẽo, nhưng bờ vai nàng khẽ run nhẹ. Kinh mạch băng sương của nàng vẫn còn rạn nứt do cưỡng chế thi triển Băng Hoa Nhuyễn Kiếm ở tập trước, ma lực khôi phục tạm thời của nàng lúc này chỉ còn chưa đầy năm phần trăm.
"Ha ha ha! Nữ Vương tối cao ngày nào giờ lại suy yếu đến mức này sao?" Huyết Lang cười man dại, khứu giác sói nhạy bén của hắn hít hà trong không khí. "Mùi máu ngọt lịm này... Thật là một cực phẩm! Thì ra ngươi giữ mạng sống bằng cách ký khế ước sinh tử với một tên phàm nhân hôi hám. Trưởng lão Tào Ngột nói không sai, ngươi đã làm ô uế dòng máu hoàng gia!"
Huyết Lang đột ngột bộc phát tốc độ cực hạn. Thân hình hắn hóa thành một luồng tàn ảnh xám tro, vung móng vuốt sói sắc lẹm lao thẳng về phía Tuyết Sa.
Tuyết Sa nghiến răng, vung tay ngưng tụ hơi ẩm lạnh giá trong hang đá thành thanh Băng Hoa Nhuyễn Kiếm mỏng như cánh ve. Nàng vung kiếm tạo ra một lá chắn băng sương lục giác để chặn đứng cú vồ của Huyết Lang.
Keng!
Tiếng va chạm chói tai vang lên. Móng vuốt của Huyết Lang găm chặt vào lá chắn băng, kịch độc màu lục trên móng vuốt lập tức ăn mòn lớp băng, tạo ra những vết nứt đen ngòm. Tuyết Sa hự lên một tiếng, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Kinh mạch rạn nứt của nàng lại nhói lên đau đớn, ma lực băng sương bị đứt quãng khiến lá chắn băng vỡ vụn thành trăm mảnh.
"Chết đi!" Huyết Lang vung trủy thủ răng sói tẩm độc phản phệ, nhắm thẳng vào tim Tuyết Sa mà đâm xuống.
Ninh Dạ Huyết đứng phía sau quan sát toàn bộ cục diện. Nhờ nhãn lực phàm nhân đang thích nghi với thần thể sơ ngộ, anh nhìn thấu được quỹ đạo chuyển động của Huyết Lang. Anh biết Tuyết Sa không thể đỡ nổi đòn này. Nếu nàng chết, khế ước Huyết Thệ Cộng Cảm Quy Tắc sẽ lập tức lấy mạng anh.
Anh không hề do dự. Ninh Dạ Huyết vận hành Hô hấp pháp Ninh gia để giữ vững nhịp tim không bị bạo tẩu, cơ thể anh lách qua tàn ảnh của những mảnh băng vỡ, tiếp cận Huyết Lang từ góc chết khứu giác phía sau.
"Tên phàm nhân đáng ghét!" Huyết Lang nhạy bén phát hiện ra luồng hơi ấm phàm nhân tiếp cận. Hắn đột ngột xoay nửa người, vung trủy thủ răng sói tẩm độc nhắm thẳng vào lồng ngực của Ninh Dạ Huyết mà chém tới. Tốc độ của một chiến binh Huyết Tộc đỉnh phong nhanh đến mức Ninh Dạ Huyết không thể né tránh hoàn toàn vật lý.
Nhưng ngay khi lưỡi trủy thủ tẩm độc chỉ còn cách ngực Ninh Dạ Huyết một tấc, vết sẹo ngực trái của anh đột ngột nóng ran phát sáng chín màu mờ ảo. Nhịp tim của anh tăng vọt bất thường do nguy hiểm chí mạng, kích hoạt hộ thân phù tự động.
Uỳnh!
Một luồng hàn khí cực hạn bộc phát từ lồng ngực Ninh Dạ Huyết. Lá chắn băng giá Tuyết Hoa do Tuyết Sa phong ấn trên ngực anh tự động kích hoạt, tạo ra một lá chắn băng lục giác vững chắc chặn đứng lưỡi trủy thủ răng sói. Hàn khí cực lạnh dọc theo lưỡi đao lan nhanh, đóng băng hoàn toàn cánh tay phải của Huyết Lang thành một khối băng xám xịt.
"Cái gì? Lá chắn bảo hộ của Nữ Vương?" Huyết Lang kinh hoàng kêu lên, cánh tay bị đóng băng không thể cử động.
Chỉ chờ có thế, Ninh Dạ Huyết vận khí ngón tay trỏ và giữa của bàn tay trái, rút nhanh ba cây Huyết Nguyệt Châm bằng ngọc thạch đỏ từ hộp gỗ mun. Anh dồn toàn bộ tinh thần lực phàm nhân, búng cực nhanh ba cây châm ngọc đỏ vào ba tử huyệt chính trên cổ của Huyết Lang qua chiêu Huyết Châm Khóa Ma.
Phập! Phập! Phập!
Ba tia sáng đỏ ngọc xẹt qua không khí trong hang đá, cắm ngập vào ba huyệt vị thần kinh ma lực trên cổ Huyết Lang. Một vòng sáng phong ấn màu đỏ ngọc xuất hiện quanh vết châm, ngay lập tức đóng băng toàn bộ dòng tuần hoàn ma lực bạo tẩu trong người hắn. Luồng ma tính sói hung hãn trong mắt Huyết Lang tắt ngấm, cơ thể hắn đổ sụp xuống đất, run rẩy dữ dội vì toàn bộ sức mạnh đã bị phong tỏa hoàn toàn.
"Ngươi... ngươi đã làm gì ta?" Huyết Lang bất tin nhìn Ninh Dạ Huyết, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi.
Tuyết Sa bước tới, gương mặt kiêu sa của nàng lạnh lùng không một chút cảm xúc. Nàng vung Băng Hoa Nhuyễn Kiếm, lưỡi kiếm băng sương mang hơi lạnh thấu xương găm thẳng vào lồng ngực của Huyết Lang, đóng băng vĩnh viễn linh hồn và thể xác của kẻ phản bội.
Trước khi bị băng sương thiêu rụi hoàn toàn linh hồn, Huyết Lang trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu, khóe miệng rỉ máu đen ngòm nở một nụ cười man dại đầy tàn nhẫn:
"Ha ha ha... Các ngươi tưởng trốn ở đây là an toàn sao? Tên phàm nhân ngu ngốc... Tào Ngột trưởng lão đã sớm gửi một sát thủ bóng tối khác ẩn nấp sâu bên trong y quán Tế Thế Đường của ngươi từ trước rồi... Hắn đang chờ thời cơ... để hút cạn máu của ngươi... ha ha... hộc..."
Thân hình Huyết Lang hóa thành những mảnh vụn băng xám rồi tan biến hoàn toàn vào hư vô, để lại một sự im lặng chết chóc bao trùm khắp hang đá. Ninh Dạ Huyết đứng lặng người, lồng ngực quấn băng gạc rỉ máu của anh khẽ thắt chặt lại đầy lo âu khẩn cấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!