Kỳ Tài Kiếm Đạo Cô Độc
Sương mù của Rừng biên giới Sương Mù dày đặc như sữa lỏng, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của buổi bình minh đang cố ngoi lên từ phía chân trời. Cái lạnh của bão tuyết dã ngoại từ Đỉnh Trăng Khuyết vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nó bám chặt vào da thịt, biến từng hơi thở thành những làn khói trắng đục.
Tại một hang đá ẩm ướt nằm khuất sau những bụi cây gai độc, không khí căng thẳng bao trùm đến mức nghẹt thở. Ninh Dạ Huyết đang nằm trên một phiến đá phẳng, gương mặt thư sinh nhợt nhạt không còn một giọt máu. Kinh mạch phế phổi của anh bị tổn thương bỏng lạnh nặng nề do tác dụng phụ của Băng Sương Vận Khí Pháp lúc vượt vách núi. Mỗi nhịp thở của anh đều đi kèm với một tiếng rít khàn đục, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới lớp y phục y sĩ sờn rách.
"Nhanh lên! Mau nhóm lửa sắc thuốc tịnh hóa sương độc!" A Ngưu cuống cuồng lục lọi trong chiếc hòm thuốc gỗ mun, tay chân run rẩy. Cậu thiếu niên mồ côi này dù sợ hãi tột độ trước uy áp của ba vị Nữ Vương Huyết Tộc đang đứng bên cạnh, nhưng lòng trung thành với sư phụ đã tiếp thêm cho cậu dũng khí.
Tuyết Sa đứng sát bên phiến đá, đôi mắt đỏ ruby kiêu sa không rời khỏi gương mặt Ninh Dạ Huyết. Làn da trắng sứ của nàng phảng phất nét mệt mỏi, kinh mạch băng sương vẫn còn âm ỉ rạn nứt nhẹ sau khi cưỡng chế thi triển Băng Hoa Nhuyễn Kiếm ở tập trước. Thông qua khế ước Huyết Thệ Cộng Cảm Quy Tắc, nàng cảm nhận được từng nhịp tim suy kiệt của anh đang gõ vào linh hồn mình những cơn đau buốt lạnh giá.
"Hỏa khí của ta không thể sưởi ấm cho hắn quá nhiều, kinh mạch phàm nhân của hắn quá yếu ớt, nếu ta truyền lực mạnh mẽ sẽ khiến hắn bạo thể." Phượng Tước khoanh tay trước ngực, đôi mắt cam rực lửa đầy vẻ nôn nóng và bực bội. Hỏa cốt trong người nàng liên tục phát ra những tiếng rắc nhẹ do phản phệ, nhưng nàng vẫn không rời mắt khỏi Ninh Dạ Huyết.
Dự cảm nguy hiểm của Dạ Yến đột ngột dâng cao. Nàng như một bóng ma huyền bí ẩn hiện trong làn khói đen nhạt ở lối vào hang đá, đôi mắt tím sâu thẳm nheo lại: "Có mùi máu tanh của con người... rất gần đây. Không phải máu của Dạ Huyết, mà là một thứ mùi thối rữa của vết thương do ma thú gây ra."
A Ngưu nghe vậy liền giật mình, cầm cây đèn bão run rẩy rọi sâu vào góc tối của hang đá. Dưới ánh sáng tù mù, cả nhóm kinh hoàng phát hiện ra một thân hình gầy gò đang nằm thoi thóp trên đống lá khô mục nát.
Đó là một thanh niên mặc y phục đen rách rưới, quấn băng gạc đầy người nhưng những dải băng đã bị nhuộm đen bởi dịch mủ thối rữa. Một thanh kiếm rỉ sét khắc chữ 'Thù' sắc lẹm được hắn ôm chặt trước ngực ngay cả trong cơn hấp hối. Gương mặt hắn góc cạnh, cô độc và lạnh lẽo như một tảng đá băng, dù đang cận kề cái chết nhưng chân mày vẫn nhíu chặt đầy oán khí. Vết cào sâu hoắm ở lồng ngực hắn đang rỉ ra thứ dịch đen kịt, tỏa ra mùi hôi thối tà ác của kiếm ma tàn phá.
"Là một kiếm sĩ phàm nhân." Tuyết Sa lạnh lùng bước lên một bước, Băng Hoa Nhuyễn Kiếm trong tay nàng khẽ ngân lên một tiếng sắc lạnh. "Sát khí trên người hắn rất nặng, thanh kiếm kia chế tác từ thép thánh cổ đại. Hắn mang theo mối thù diệt tộc với Huyết Tộc chúng ta. Giữ hắn lại chỉ là tai họa."
"Đúng vậy, để ta thiêu rụi hắn cho rảnh nợ. Một kẻ mang kiếm thánh rỉ sét ẩn nấp ở đây chắc chắn là mối đe dọa." Phượng Tước vung tay, một ngọn lửa hỏa độc nhỏ bắt đầu nhen nhóm trên đầu ngón tay đỏ rực.
"Dừng tay..."
Một giọng nói khàn đục, yếu ớt nhưng đầy kiên định vang lên từ phiến đá. Ninh Dạ Huyết khó nhọc mở mắt, máu lệ ở mắt phải vẫn còn vệt mờ chưa tan. Anh gượng dậy, lồng ngực co thắt đau đớn khiến anh phải ho khan vài tiếng rỉ máu đen.
"Sư phụ! Người tỉnh rồi!" A Ngưu mừng rỡ lao đến đỡ lấy anh.
Ninh Dạ Huyết nhìn về phía kiếm sĩ đang hấp hối trong góc tối, ánh mắt anh lộ ra sự kiên định của một người thầy thuốc: "Hắn... hắn là bệnh nhân. Đạo tâm y sĩ của ta không cho phép thấy chết mà không cứu. Vết thương của hắn là do ma thú rừng sương độc gây ra, độc tố đã ăn sâu vào cốt tủy, nếu không chữa trị ngay lập tức, hắn sẽ không sống quá nửa canh giờ."
"Ngươi điên rồi sao, Ninh Dạ Huyết?" Tuyết Sa nghiến răng, giọng nói run rẩy vì tức giận lẫn lo lắng. "Ngươi đang tự cứu mạng mình còn chưa xong, lại muốn lãng phí tinh thần lực để cứu một kẻ thù tiềm tàng của Huyết Tộc? Ngươi có biết nếu ngươi chết, khế ước phản phệ sẽ lấy mạng cả ba chúng ta không?"
"Ta biết." Ninh Dạ Huyết nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ruby của Tuyết Sa, ánh mắt anh dịu dàng nhưng chứa đựng một ý chí phàm nhân kiên cường khiến nàng phải khựng lại. "Nhưng nếu ta từ bỏ đạo tâm cứu người của mình, ta không còn là Ninh Dạ Huyết nữa. Hãy tin ta."
Nói rồi, Ninh Dạ Huyết khó nhọc bước xuống đất, cơ thể anh run rẩy nhưng bước đi vẫn vững chãi nhờ thể chất Cửu Biến Thần Thể - Sơ ngộ đang âm thầm thích nghi. Anh quỳ bên cạnh kiếm sĩ phàm nhân Tiêu Hàn, khẽ đặt hai ngón tay lên mạch cổ của hắn. Mạch tượng đập nhanh một cách hỗn loạn, kinh mạch nóng bỏng và lạnh lẽo đan xen do độc tính của ma thú tàn phá.
"A Ngưu, mở hộp châm cứu ra." Ninh Dạ Huyết trầm giọng ra lệnh.
Anh rút ra bộ kim châm Huyết Nguyệt Châm gồm 108 cây bằng ngọc thạch đỏ từ chiếc hộp gỗ mun. Dưới sự chứng kiến đầy cảnh giác của ba vị Nữ Vương, Ninh Dạ Huyết hít một hơi thật sâu theo Bí pháp hô hấp Ninh gia để ổn định nhịp tim yếu ớt của mình. Anh vận khí ngón tay, nhỏ một giọt máu phàm nhân đặc biệt của mình lên đầu kim châm. Cây kim lập tức phát ra một luồng hào quang đỏ ngọc huyền ảo.
"Vạn Độc Bất Xâm, dẫn lưu tịnh hóa!"
Ninh Dạ Huyết xuất châm cực nhanh và chính xác. Từng cây kim ngọc đỏ cắm ngập vào các đại huyệt dọc theo cột sống và lồng ngực của Tiêu Hàn. Mỗi cây kim cắm xuống đều tỏa ra một luồng khí đỏ ngọc dịu nhẹ, bắt đầu tịnh hóa và trục xuất độc tố đen ngòm ra khỏi cốt tủy của kiếm sĩ phàm nhân. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Ninh Dạ Huyết, lồng ngực anh nhói lên đau đớn do mất máu tim từ tập trước, nhưng tay anh không hề run rẩy.
Đúng lúc ca phẫu thuật dã ngoại đang ở giai đoạn gay cấn nhất, từ bụi rậm ngoài cửa hang bỗng vang lên tiếng xào xạc. Một bóng dáng thiếu nữ xinh xắn lanh lợi bước ra. Nàng mặc dược bào màu xanh nhạt thêu hoa thảo dược, lưng đeo giỏ thuốc nhỏ đan bằng tre tuyết. Đó chính là Diệp Linh Nhi, thiên tài trẻ tuổi của Ẩn ảnh Dược Tộc.
"Ai đó?" Dạ Yến lạnh lùng quát, hắc khí lập tức bao phủ lối vào.
Diệp Linh Nhi giật mình lùi lại, nhưng khi nhìn thấy Ninh Dạ Huyết đang châm cứu cho Tiêu Hàn, đôi mắt nàng bỗng sáng lên kinh ngạc: "Kỹ thuật châm cứu này... Huyết Nguyệt Châm? Lại còn là Nguyệt Quang Châm Pháp tịnh hóa cốt tủy? Làm sao một y sĩ phàm nhân ở biên thùy lại biết được bí pháp này?"
Nhận thấy Tiêu Hàn đang hấp hối, Diệp Linh Nhi không màng đến sự đe dọa của Huyết Tộc, nàng vội vàng lấy từ trong giỏ thuốc ra một lọ bột dược tịnh hóa thông thường: "Tránh ra! Để ta dùng bột tịnh hóa của Dược Vương Đan Kinh giải độc cho hắn!"
Nàng rải bột dược lên vết thương của Tiêu Hàn, nhưng ngay lập tức, vết thương bùng phát một luồng khói đen kịt, độc tố ăn mòn sâu hơn khiến Tiêu Hàn co giật dữ dội, miệng sùi bọt mép.
"Vô ích thôi." Ninh Dạ Huyết không ngẩng đầu, tay vẫn tiếp tục xuất châm khóa ma. "Độc tính của ma thú này mang tính cực âm biến dị, đã ăn sâu vào cốt tủy kinh mạch. Bột dược tịnh hóa thông thường của cô chỉ kích thích độc tố bộc phát nhanh hơn. Chỉ có dùng kim châm dẫn lưu ngoại hướng mới cứu được hắn."
Diệp Linh Nhi chết lặng trước phân tích y lý sắc bén của Ninh Dạ Huyết. Nàng đứng im lặng quan sát, tâm thần chấn động khi nhận ra từng đường kim châm của anh đều hoàn hảo, khâu vá lại những kinh mạch bị kiếm ma tàn phá của Tiêu Hàn một cách kỳ tích.
Đột ngột, Tiêu Hàn trợn mắt bừng tỉnh. Đôi mắt hắn đỏ ngầu đầy sát khí cô độc. Nhận ra sự hiện diện của Tuyết Sa và Phượng Tước đứng bên cạnh, bản năng thù ghét Huyết Tộc tột cùng trỗi dậy.
"Lũ quỷ hút máu... chết đi!"
Tiêu Hàn gầm lên một tiếng khàn đục, bộc phát sát khí Sát Lục Kiếm Pháp dù cơ thể cực kỳ suy kiệt. Hắn vung thanh kiếm rỉ sét khắc chữ 'Thù', hướng thẳng mũi kiếm lạnh lẽo vào cổ họng Tuyết Sa với tốc độ nhanh như chớp.
"Gã phàm nhân đáng chết!" Phượng Tước tức giận gầm lên, ngọn lửa hỏa độc bùng phát trên tay, định ra tay thiêu rụi hắn để bảo vệ cả nhóm.
"Dừng lại!"
Ninh Dạ Huyết không hề do dự, anh bước lên chặn giữa mũi kiếm rỉ sét và Tuyết Sa. Anh vươn bàn tay phàm nhân không màng sống chết, trực tiếp nắm chặt lấy lưỡi kiếm bén nhọn của Tiêu Hàn.
Két!
Tiếng kim khí rít lên ghê người. Lòng bàn tay của Ninh Dạ Huyết bị xước nhẹ, một giọt máu đỏ tươi mang ánh kim nhạt mờ ảo – dòng máu Cửu Biến Thần Thể đặc biệt – rò rỉ ra dọc theo lưỡi kiếm rỉ sét.
Diệp Linh Nhi đứng bên cạnh nhìn thấy giọt máu phát sáng nhẹ, đôi mắt nàng co rụt lại đầy nghi ngờ: *Dòng máu này... không phải máu phàm nhân thông thường! Nó chứa năng lượng tịnh hóa tối cao của gia tộc thần y cổ xưa!*
Mũi kiếm của Tiêu Hàn khựng lại sát cổ họng Ninh Dạ Huyết, sát khí lạnh lẽo ngưng tụ đầu kiếm. Hắn trừng mắt nhìn anh, giọng khàn đặc: "Ngươi... ngươi che chở cho lũ dị tộc này? Ngươi là kẻ phản bội loài người!"
Ninh Dạ Huyết mặc cho lòng bàn tay chảy máu, ánh mắt anh vẫn điềm tĩnh, thông tuệ nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hàn: "Ta không phản bội ai cả. Ta là một y sĩ, và ta vừa cứu mạng ngươi. Hãy nhìn lại cơ thể mình đi. Kinh mạch bị kiếm ma tàn phá của ngươi đã được khâu vá hoàn hảo. Nếu ngươi cử động mạnh vận khí lúc này, ba cây kim ngọc đỏ đang khóa chặt tử huyệt khớp xương chuyển động chính của ngươi sẽ lập tức làm đứt kinh mạch vĩnh viễn."
Tiêu Hàn khựng lại, hắn thử vận khí Sát Lục Kiếm Pháp nhưng lập tức cảm thấy ba huyệt vị dọc cánh tay tê dại hoàn toàn, ma lực bạo tẩu bị Huyết Nguyệt Châm chặn đứng hoàn hảo.
Diệp Linh Nhi cũng bước lên, nghiêm túc nói: "Hắn nói đúng đấy, Tiêu Hàn. Châm pháp của hắn vừa cứu mạng ngươi khỏi kịch độc ăn mòn cốt tủy. Nếu ngươi vung kiếm sát hại ân nhân của mình, kiếm đạo cô độc của ngươi sẽ hoàn toàn sụp đổ vĩnh viễn!"
Tiêu Hàn nhìn chằm chằm vào Ninh Dạ Huyết, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhìn thấy vết thương ngực trái của anh đang quấn băng rỉ máu đỏ ngọc phát sáng chín màu mờ ảo, hắn nhận ra người y sĩ phàm nhân này đang gánh chịu một cái giá thể xác thực sự để cứu sống mình.
Sự dằn vặt nội tâm tột cùng diễn ra trong đầu kiếm sĩ. Cuối cùng, hắn chậm rãi thu kiếm nhẫn nhục, cắm thanh kiếm rỉ sét xuống đất cát hang đá, gục đầu nhắm mắt chịu sự điều trị tiếp tục.
Thế nhưng, nguy hiểm chưa bao giờ buông tha họ. Mùi máu Cửu Biến đặc biệt rò rỉ từ lòng bàn tay bị xước của Ninh Dạ Huyết và mùi máu độc thối rữa của Tiêu Hàn vừa thoát ra ngoài cửa hang đã nhanh chóng hòa vào sương mù dày đặc.
Từ sâu trong bóng tối của rừng sương độc, một đôi mắt xám lẹm đầy sát khí bỗng rực sáng, đánh hơi thấy mùi hương ngọt lịm quen thuộc. Tiếng bước chân nhẹ nhàng không tiếng động của một sát thủ tinh nhuệ đang lùng sục gần đó bắt đầu áp sát cửa hang đá...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!