Thoát Vây Đỉnh Trăng Khuyết
Gió tuyết gào rít trên đỉnh Trăng Khuyết như muốn xé toạc từng thớ thịt trên cơ thể phàm nhân của Ninh Dạ Huyết. Ánh trăng máu bàng bạc rọi xuống, nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng xóa. Trận nghi thức dẫn lưu vừa hoàn tất, kinh mạch của ba vị Nữ Vương đã tạm thời ổn định, nhưng Ninh Dạ Huyết thì đã chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Mắt phải của anh rỉ ra một vệt máu lệ đỏ tươi, nóng hổi nhanh chóng bị cái lạnh đóng băng trên gò má nhợt nhạt. Vết sẹo trích máu tim ở ngực trái nhói lên từng cơn đau buốt, như thể có hàng vạn mảnh băng vụn đang găm thẳng vào tâm mạch.
"Dạ Huyết!"
Tuyết Sa khẽ thốt lên, đôi mắt đỏ ruby kiêu sa ngập tràn sự lo lắng. Nàng vươn bàn tay trắng sứ lạnh giá đỡ lấy thân hình lảo đảo của anh, luồng băng sương khí ôn hòa lập tức bao bọc lấy phế phổi đang bỏng rát của hắn. Dạ Yến và Phượng Tước cũng nhanh chóng bước lại gần, khuôn mặt họ tái đi vì lo sợ. Thông qua mối liên kết Huyết Thệ Cộng Cảm, họ cảm nhận được nhịp tim yếu ớt và cơn đau xé lòng của Ninh Dạ Huyết truyền sang. Nhịp tim hắn đập một tiếng nặng nề, lồng ngực ba vị Nữ Vương lại thắt chặt lại một phần.
"Gã Triệu Vô Phong đang dẫn thợ săn Thiết Vệ lên núi." Ninh Dạ Huyết khàn giọng nói, đưa tay lau vệt máu lệ nơi khóe mắt. "Chúng ta phải đi ngay lập tức. Lối mòn chính đã bị phong tỏa."
Dưới chân núi, ánh đuốc thánh lực màu vàng kim rực sáng xé rách màn sương mù, tiếng vó ngựa bọc thép rầm rập áp sát dốc đá hiểm trở. Triệu Vô Phong đứng trên một mỏm đá cao, tay cầm thanh Thánh Ngân Cung rực ánh bạc, đôi mắt tàn bạo hướng thẳng lên đỉnh núi chìm trong bão tuyết. Gã gầm lên ra lệnh cho toán thợ săn giăng lưới thánh lực vây quét diện rộng.
"Bắn! Khóa chặt mọi ngả đường xuống núi cho ta!"
Vút! Vút! Vút!
Hàng loạt Thánh Lực Tiễn mang theo năng lượng tịnh hóa cực dương xé gió lao vút lên, cắm ngập vào lối xuống núi chính, tạo thành một hàng rào ánh sáng bạc thiêu rụi mọi ma lực xung quanh. Luồng thánh lực nồng nặc phát ra khiến Tuyết Sa và Phượng Tước lập tức cảm thấy kinh mạch bỏng rát, tu vi Chiến Binh vừa hồi phục mười phần trăm bị đè nén dữ dội.
Ninh Dạ Huyết nhận ra tình thế hiểm nghèo. Nếu cứ kéo dài, ba vị Nữ Vương sẽ bị thánh lực áp chế hoàn toàn. Nghĩ đến việc phàm nhân của mình là gánh nặng, anh nghiến răng quyết định dứt khỏi vòng tay Tuyết Sa: "Các cô đi đường vòng vách đá phía Đông. Ta sẽ chạy hướng Tây để dẫn dụ bọn chúng đi."
"Ngu xuẩn!" Phượng Tước quát lên, đôi mắt cam rực lửa đầy tức giận. "Ngươi nghĩ thể chất phàm nhân của ngươi chịu nổi một mũi tên thánh lực sao?"
Chưa kịp dứt lời, Ninh Dạ Huyết vừa chạy được vài bước dã ngoại thì kinh mạch phế phổi sụp đổ lập tức do hít phải khí lạnh buốt giá. Anh ngã quỵ xuống tuyết, lồng ngực co thắt dữ dội, không thể thở nổi. Tuyết Sa nhanh như chớp lao đến bế thốc anh lên, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập sự xót xa tột độ.
"Từ nay về sau, mạng sống của ngươi là của ta. Không có sự cho phép của ta, ngươi không được phép tự ý hy sinh!" Tuyết Sa nghiến răng, giọng nói run rẩy vì lo sợ thực sự.
Ninh Dạ Huyết cố gắng giữ tỉnh táo. Anh quan sát địa hình sạt lở phía Đông, nơi có một vực sâu vạn trượng ngăn cách với bìa rừng sương độc bên dưới.
"Triệu Vô Phong định vị bằng la bàn ma lực, chúng dò quét hơi ấm phàm nhân của ta." Ninh Dạ Huyết khó nhọc nói. "Tuyết Sa, truyền băng sương khí vào kinh mạch của ta. Ta phải dùng Băng Sương Vận Khí Pháp đưa thân nhiệt xuống mức đóng băng tương đồng với môi trường tuyết lạnh."
"Ngươi điên rồi sao?" Dạ Yến trầm giọng, nhưng nàng hiểu đây là cách duy nhất. Nàng lập tức bước lên truyền thụ Hắc Dạ Ẩn Tức Thuật, dùng ma lực bóng tối bọc lấy thân hình Ninh Dạ Huyết, triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động sinh mệnh lực phàm nhân.
Tuyết Sa không do dự, nàng áp lòng bàn tay vào ngực trái Ninh Dạ Huyết, truyền luồng hàn khí ôn hòa vào cơ thể anh. Thân nhiệt của Ninh Dạ Huyết giảm mạnh, làn da hắn phủ một lớp sương mỏng, nhịp tim đập chậm đến mức gần như dừng lại.
Phía dưới dốc núi, toán thợ săn cầm la bàn ma lực bỗng chốc biến sắc: "Thủ lĩnh! Hơi ấm phàm nhân và ma lực bóng tối đột nhiên biến mất hoàn toàn!"
Triệu Vô Phong nhíu mày, gầm lên: "Lục soát kỹ cho ta! Chúng không thể bay lên trời!"
Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn, Ninh Dạ Huyết ra hiệu cho cả nhóm di chuyển nhanh về hướng vách đá sạt lở phía Đông. Trước mặt họ là một vực sâu không đáy, gió bão thổi qua tạo ra những tiếng hú ghê rợn.
"Không có lối đi!" A Ngưu lo lắng nhìn xuống vực thẳm.
Tuyết Sa tiến lên phía trước, đôi mắt đỏ ruby phát sáng rực rỡ dưới trăng máu. Nàng vung tay ngưng tụ hơi ẩm cực lạnh trong không khí, triệu hồi ra thanh Băng Hoa Nhuyễn Kiếm mỏng manh như cánh ve. Thanh kiếm băng tỏa ra làn khói trắng lạnh thấu xương. Nàng chém mạnh một nhát xuống không trung, đóng băng dòng sương tuyết đang gào rú thành một cây cầu băng mỏng vắt ngang qua vực sâu vạn trượng.
"Đi mau! Cầu băng chỉ duy trì được trong nửa nén hương!" Tuyết Sa khàn giọng nói, khuôn mặt nàng tái nhợt đi rõ rệt. Việc cưỡng chế thi triển băng kiếm khi tu vi chỉ mới khôi phục mười phần trăm đã khiến kinh mạch nàng rạn nứt nhẹ.
Khi cả nhóm bước lên cầu băng dã ngoại, nhiệt độ cực lạnh của Băng Sương Vận Khí Pháp bắt đầu phản phệ dữ dội lên cơ thể phàm nhân của Ninh Dạ Huyết. Kinh mạch của anh đóng băng hoàn toàn, máu ngừng lưu thông, nhịp tim rơi vào trạng thái ngừng đập lâm sàng.
Ngay lập tức, trạng thái phản phệ Huyết Thệ Đồng Tử bộc phát cực hạn.
Tuyết Sa, Dạ Yến và Phượng Tước đồng loạt rên rỉ đau đớn. Đôi mắt ba vị Nữ Vương rỉ ra những vệt máu đỏ tươi, kinh mạch trong người họ bùng phát năng lượng hỗn loạn, đau đớn gấp đôi nỗi đau của Ninh Dạ Huyết.
"Dạ Huyết! Ngươi không được chết!" Phượng Tước gào lên. Nàng không màng đến vết thương hỏa cốt rạn nứt, lập tức truyền một luồng hỏa độc ấm áp nhất của mình vào kinh mạch anh để rã đông. Tuyết Sa cũng đồng thời truyền băng sương khí ôn hòa để cân bằng nhiệt lượng, bảo vệ tim mạch cho anh không bị bạo thể do sốc nhiệt.
Mối liên kết sinh tử của khế ước cộng cảm một lần nữa cứu mạng Ninh Dạ Huyết. Nhịp tim anh đập trở lại, luồng năng lượng ấm áp từ Phượng Tước và Tuyết Sa sưởi ấm phế phổi đang đóng băng của anh. Cả nhóm nhanh chóng vượt qua vực sâu, bước chân đặt lên nền đất an toàn của bìa rừng sương độc.
Phía sau họ, cây cầu băng vỡ tan thành trăm vạn mảnh vụn rơi xuống vực thẳm, cắt đứt hoàn toàn lối truy đuổi của toán thợ săn Thiết Vệ. Triệu Vô Phong dẫn quân đuổi đến mép vực, chỉ biết tức giận gầm rú bất lực nhìn dấu vết ma lực biến mất trong sương mù dày đặc.
Khi xuống đến chân núi an toàn, thoát khỏi tầm quét của Thiết Vệ, Ninh Dạ Huyết không còn chịu đựng nổi nữa. Anh ngã quỵ xuống tuyết lạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội rồi ho ra một ngụm máu đen ngòm chứa tàn dư thánh lực ăn mòn. Thân hình gầy gò của hắn đổ sụp, ngất đi hoàn toàn trong vòng tay Tuyết Sa.
"Dạ Huyết!" Ba vị Nữ Vương đồng loạt lo lắng vây quanh anh.
Thế nhưng, nguy hiểm mới lại ập đến. Từ sâu trong khu rừng sương độc mịt mù trước mặt, một tiếng hú đầy cuồng nộ, mang theo uy áp hoang dã của một sinh vật cổ đại bị thu hút bởi luồng ma lực bộc phát từ trận chiến bỗng vang dội cả núi rừng, rung chuyển từng cành cây đầy rẫy tử khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!