Nhạc nềnAfternoon_Garden

Nguyệt Quang Dẫn Lưu Trên Đỉnh Núi Trăng Khuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió buốt giá từ phương Bắc rít gào qua những khe đá nhọn hoắt, mang theo những bông tuyết sắc lẹm như muốn cào rách da thịt phàm nhân của Ninh Dạ Huyết. Đêm nay, vầng trăng tròn vành vạnh như một mâm bạc khổng lồ lơ lửng giữa vòm trời đen thẫm, rọi xuống đỉnh núi Trăng Khuyết một luồng ánh sáng bàng bạc, tịch liêu. Đây là ngọn núi cao nhất vùng biên giới Sương Mù, nơi địa thế dốc đứng hiểm trở dường như bị người đời lãng quên, cũng là nơi duy nhất có thể hấp thụ tinh hoa nguyệt quang tinh khiết nhất mà không bị che khuất bởi làn sương độc mịt mù dưới thung lũng.


Ninh Dạ Huyết khó nhọc bước từng bước trên nền tuyết ngập tới đầu gối. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở thở ra hóa thành những làn khói trắng xóa rồi nhanh chóng bị gió bão thổi tan. Sau trận dịch bệnh huyết độc tàn khốc ở khu ổ chuột nghèo, cơ thể anh đã chạm đến giới hạn của sự suy kiệt. Việc trích ra hơn ba mươi phần trăm lượng máu Cửu Biến Thần Thể làm chất dẫn tịnh hóa đã rút cạn sinh mệnh lực của anh, khiến mái tóc đen dài giờ đây lác đác những sợi bạc trắng xơ xác ở hai bên thái dương. Vết sẹo rạch máu tim ở ngực trái dường như nhói lên theo từng nhịp thở, đau buốt như bị hàng vạn mảnh băng găm vào.


"Chậm lại một chút, tên phàm nhân ngu xuẩn này."


Một giọng nói lạnh lùng nhưng mang theo sự run rẩy không thể che giấu vang lên bên tai anh. Tuyết Sa bước sát bên cạnh Ninh Dạ Huyết, bàn tay trắng sứ lạnh giá của nàng giữ chặt lấy bả vai anh, dùng một luồng băng sương khí ôn hòa nhẹ nhàng bao bọc lấy phế phổi đang bỏng rát của anh. Ở phía sau, Dạ Yến bước đi như một bóng ma tĩnh lặng, tà áo choàng lông vũ đen uốn lượn trong gió tuyết để triệt tiêu tàn ảnh của cả nhóm, trong khi Phượng Tước khoanh tay trước ngực, đôi mắt cam sáng rực đầy bực bội nhưng ánh mắt không rời khỏi bóng lưng gầy gò của Ninh Dạ Huyết.


Thông qua mối liên kết Huyết Thệ Cộng Cảm, cả ba vị Nữ Vương đều đang phải gánh chịu những cơn đau âm ỉ truyền lại từ cơ thể suy kiệt của anh. Nhịp tim phàm nhân của anh đập một tiếng yếu ớt, lồng ngực họ lại thắt chặt lại một phần. Sự kiêu ngạo vương giả của họ từng coi phàm nhân như kiến hôi, nhưng giờ đây, trước sự hy sinh tột cùng của Ninh Dạ Huyết để bảo vệ họ khỏi bị lộ diện trước thợ săn hoàng gia, rào cản vô hình ấy đã hoàn toàn sụp đổ.


"Đến nơi rồi," Ninh Dạ Huyết khàn giọng nói, lảo đảo đứng vững trên khoảng đất bằng phẳng duy nhất ở đỉnh núi.


Trước mặt họ, dưới ánh trăng tròn rực rỡ, những nhành Nguyệt Quang Thảo mọc xen kẽ trong các kẽ đá băng đang chậm rãi xòe những chiếc lá hình trăng khuyết trong suốt. Loại thảo dược tịnh hóa tối cổ này chỉ nở hoa vào đúng đêm trăng tròn đạt đỉnh, tỏa ra một làn sương mù màu bạc nhạt, thanh khiết đến mức xua tan mọi tà khí xung quanh. Đây là tài nguyên tịnh hóa duy nhất có thể giúp anh thực hiện nghi thức dẫn lưu, hóa giải triệt để tàn dư huyết độc phản phệ đang tàn phá kinh mạch của ba vị Nữ Vương.


Ninh Dạ Huyết hít sâu một hơi theo Bí pháp hô hấp Ninh gia để bình ổn nhịp tim đang loạn nhịp. Anh ngồi kiết già xuống tuyết lạnh, lấy từ trong ngực áo ra hộp gỗ mun chứa bộ kim châm gia truyền Huyết Nguyệt Châm. Trăm lẻ tám cây kim bằng ngọc thạch đỏ rực như những giọt máu đông lấp lánh dưới ánh trăng.


"Sắp xếp trận pháp theo vị trí tam tài," Ninh Dạ Huyết trầm giọng ra lệnh cho ba vị Nữ Vương. "Tuyết Sa ở hướng Bắc, Phượng Tước hướng Nam, Dạ Yến hướng Tây. Đặt những nhành Nguyệt Quang Thảo này xung quanh các cô. Nghi thức dẫn lưu ma lực bạo tẩu đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, bất kỳ sự hỗn loạn thuộc tính nào cũng có thể khiến kinh mạch của cả bốn người chúng ta bạo liệt vĩnh viễn."


Ba vị Nữ Vương nhìn nhau, không một lời phản kháng. Họ chậm rãi bước vào vị trí, ngồi xếp bằng trên tuyết lạnh, vây quanh Ninh Dạ Huyết. Những nhành Nguyệt Quang Thảo được xếp thành một vòng tròn hoàn mỹ, bắt đầu phát ra hào quang bạc cộng hưởng với ánh trăng trên trời.


Ninh Dạ Huyết lấy ra một dải vải đen, dứt khoát bịt chặt đôi mắt mình lại.


"Ngươi định làm gì?" Phượng Tước nhíu mày hỏi, giọng nói mang theo sự lo lắng hiếm thấy.


"Nguyệt Quang Châm Pháp không dùng mắt phàm để nhìn," Ninh Dạ Huyết điềm tĩnh trả lời phía sau dải băng đen. "Trong bóng tối hoàn toàn, ta mới có thể cảm nhận được dòng chảy ma lực và nhịp tim của các cô qua sợi dây khế ước. Hãy thả lỏng kinh mạch, tuyệt đối không được vận dụng ma lực phản kháng."


Thế giới quan của Ninh Dạ Huyết lập tức chìm vào bóng tối đặc quánh, nhưng trong thần trí của anh, một bản đồ kinh mạch khổng lồ của ba vị Nữ Vương bắt đầu hiện lên rực rỡ nhờ Cộng Minh Độ Cấp 1 đang dao động mãnh liệt. Anh nghe thấy ba tiếng đập của trái tim: Tuyết Sa chậm rãi, lạnh buốt như băng vĩnh cửu; Phượng Tước dồn dập, nóng bỏng như lửa núi lửa; Dạ Yến tĩnh lặng, hư vô như bóng đêm vô tận. Ba luồng ma lực bạo tẩu đang rò rỉ xung quanh kinh mạch rạn nứt của họ, xung đột dữ dội giống như ba con mãnh thú muốn nuốt chửng lẫn nhau.


Ninh Dạ Huyết vận khí ngón tay, kẹp lấy cây kim ngọc đỏ đầu tiên. Anh định phóng châm vào huyệt Đản Trung của Tuyết Sa để khóa chặt luồng hàn độc bạo tẩu.


Thế nhưng, ngay khi anh vừa giơ tay lên, một luồng gió bão cực mạnh gào rú quét qua đỉnh núi, mang theo những bông tuyết nặng hạt đập thẳng vào người anh. Gió bão quá lớn, những cây kim châm ngọc đỏ vốn cực kỳ thanh mảnh và nhẹ nhàng lập tức bị gió thổi lệch hướng bay, không thể tiếp cận huyệt đạo với độ chính xác tuyệt đối.


"Không ổn, gió bão trên đỉnh núi đang làm nhiễu loạn quỹ đạo của kim châm!" Dạ Yến trầm giọng cảnh báo, làn khói đen quanh thân nàng dao động bất an.


Kinh mạch của ba vị Nữ Vương bắt đầu có dấu hiệu bạo tẩu ngược do nghi thức bị gián đoạn. Gương mặt Tuyết Sa tái nhợt, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm. Ninh Dạ Huyết hiểu rõ, nếu không tăng trọng lượng năng lượng của kim châm ngay lập tức, toàn bộ trận pháp sẽ sụp đổ, và huyết độc phản phệ sẽ thiêu rụi linh hồn của cả bốn người.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Ninh Dạ Huyết cắn chặt răng. Anh không hề do dự, dùng đầu ngón tay trỏ trích mạnh vào vết thương cũ ở ngực trái, để dòng máu tim Cửu Biến Thần Thể nóng hổi rỉ ra. Anh dùng ngón tay đẫm máu vuốt dọc theo thân của mười hai cây kim châm ngọc đỏ.


Máu Cửu Biến Thần Thể mang năng lượng cực dương tối thượng và trọng lượng tinh thần lực khổng lồ lập tức bao bọc lấy kim châm, khiến chúng phát ra hào quang đỏ ngọc rực rỡ, hoàn toàn miễn nhiễm trước sức thổi của gió bão cực đoan.


"Nguyệt Quang Dẫn Lưu, nghịch chuyển kinh mạch!"


Ninh Dạ Huyết quát nhẹ một tiếng, cổ tay anh rung lên liên tục nhanh như chớp. Mười hai cây kim châm đẫm máu tim vút đi trong không khí xé rách gió bão, cắm chính xác tuyệt đối vào mười hai đại huyệt trên người Tuyết Sa, Phượng Tước và Dạ Yến.


Ngay khi kim châm cắm xuống, ánh trăng tròn trên trời cao bỗng chốc như bị một lực hút vô hình kéo xuống, ngưng tụ thành ba luồng ánh sáng bạc rực rỡ chiếu thẳng vào đầu các cây kim ngọc đỏ. Những nhành Nguyệt Quang Thảo xung quanh bùng phát hào quang tịnh hóa, kết nối các cây kim lại với nhau tạo thành một trận pháp dẫn lưu hình tam giác ngược rực rỡ bao phủ cả bốn người.


"A..."


Tuyết Sa khẽ rên rỉ một tiếng. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp, thanh khiết chưa từng có từ máu tim của Ninh Dạ Huyết đang theo kim châm len lỏi vào từng ngóc ngách kinh mạch bị đóng băng của mình. Hàn độc bạo tẩu tích tụ ngàn năm trong người nàng, dưới sự tịnh hóa của nguyệt quang và máu Cửu Biến, nhanh chóng hóa thành những làn khói xám nhạt thoát ra ngoài qua các đầu ngón tay.


Phượng Tước và Dạ Yến cũng run rẩy dữ dội. Luồng hỏa độc nóng rát và ám độc lạnh lẽo trong người họ đang được điều hòa một cách hoàn mỹ, không còn xung đột tàn sát lẫn nhau mà chảy tuần hoàn một cách ôn hòa dọc theo kinh mạch.


Ninh Dạ Huyết kiểm soát hoàn hảo tiến trình trị liệu ma pháp phức tạp này nhờ sự đồng điệu nhịp tim đạt đến đỉnh điểm. Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ tàn nhẫn. Thể chất phàm nhân của anh đang phải gánh chịu một áp lực tinh thần lực khổng lồ vượt quá giới hạn chịu đựng. Dưới dải băng đen che mắt, hai dòng máu lệ đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, chảy dài trên đôi má nhợt nhạt của anh. Mồ hôi trên trán anh vừa thoát ra đã lập tức bị gió lạnh đóng băng thành những hạt muối tuyết lấp lánh.


Thông qua khế ước Huyết Thệ Cộng Cảm, ba vị Nữ Vương cảm nhận được cơn đau đớn tột cùng như bị vạn kiến lửa cắn xé xương tủy của anh. Trái tim họ rung động mãnh liệt. Đây là lần đầu tiên họ thực sự thấu hiểu thế nào là sự hy sinh vô điều kiện của một phàm nhân dành cho họ. Mối quan hệ ký sinh cưỡng bức đầy nghi kỵ ban đầu, vào khoảnh khắc này, đã hoàn toàn chuyển hóa thành một tình yêu chân thành, tự nguyện bảo hộ sinh tử.


Sự cộng hưởng linh hồn đạt đến trạng thái viên mãn nhất của giai đoạn khởi đầu. Ba vết cắn hình tam giác ngược trên cổ Ninh Dạ Huyết phát ra hào quang chín màu rực rỡ, báo hiệu Cộng Minh Độ Cấp 1 (1% - 25%) đã đạt đến mức giới hạn cao nhất của nó. Luồng ma lực thuộc tính của ba vị Nữ Vương được ổn định hoàn toàn, kinh mạch của họ khôi phục lại trạng thái dẻo dai nguyên thủy.


Ninh Dạ Huyết thở dốc một hơi, dứt khoát giật phăng dải băng đen che mắt. Đôi mắt anh đỏ ngầu tơ máu, mệt mỏi rã rời nhưng ánh mắt vẫn giữ vững sự kiên định của một người thầy thuốc. Anh nhìn ba vị Nữ Vương trước mặt, lúc này làn da của họ đã hồng hào trở lại, thần thái tỏa ra uy áp vương giả thanh khiết rực rỡ dưới ánh trăng.


"Thành công rồi..." Ninh Dạ Huyết thì thầm, khóe miệng khẽ nở một nụ cười nhạt.


Tuyết Sa đưa bàn tay ấm áp vuốt nhẹ lên mái tóc lốm đốm sợi bạc của anh, đôi mắt đỏ ruby ngập tràn sự dịu dàng và kiên quyết bảo hộ: "Ngươi đã làm tốt lắm, Dạ Huyết. Từ nay về sau, mạng sống của ngươi chính là mạng sống của ta."


Thế nhưng, niềm vui chiến thắng ngắn chẳng tày gang.


Ngay khi hào quang tịnh hóa của trận pháp vừa tan biến, Ninh Dạ Huyết bỗng nhíu chặt mày. Khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy trong gió tuyết có một mùi hương cực kỳ kỵ đối với Huyết Tộc – mùi của bột bạc thánh lực tịnh hóa dã ngoại.


Anh nhanh chóng tiến sát mép đá đỉnh núi nhìn xuống dưới.


Dưới chân núi Trăng Khuyết dốc đứng, sương mù dày đặc bỗng chốc bị xé rách bởi hàng trăm ánh đuốc thánh lực màu vàng kim rực rỡ. Những tiếng vó ngựa bọc thép gõ rầm rập trên nền tuyết lạnh dội thẳng lên đỉnh núi. Sát thủ thợ săn Triệu Vô Phong dẫn theo toàn bộ lực lượng thợ săn Thiết Vệ tinh nhuệ nhất, đang giăng ra một tấm lưới vây quét khổng lồ bằng thánh lực, bao vây và áp sát hướng thẳng lên đỉnh núi Trăng Khuyết.


Lồng ngực Ninh Dạ Huyết thắt chặt lại. Triệu Vô Phong đã phát hiện ra địa điểm nghi thức, và lối xuống núi duy nhất của họ đã bị phong tỏa hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!