Nhạc nềnAfternoon_Garden

Vết Cắn Đồng Hóa Dưới Cổ Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết gào rú như tiếng vạn quỷ gầm khóc nơi biên thùy Sương Mù. Trên lối mòn phủ đầy tuyết trắng xóa của khu rừng cấm, Ninh Dạ Huyết đang thở dốc, từng luồng hơi trắng mờ mịt phun ra từ khóe môi nứt nẻ. Bộ y phục y sĩ bằng vải thô sờn rách của anh đã sớm bị sương lạnh thấm đẫm, dán chặt vào khuôn ngực gầy gò. Phía sau anh, tiếng gầm rú trầm đục của một con ma thú hoang dã dội lại, kèm theo tiếng cây cối gãy đổ rầm rập. Đêm nay, khi đang mạo hiểm vào sâu trong rừng để hái vài nhành thảo dược thanh độc cho y quán Tế Thế Đường, anh đã vô tình chạm trán một con dã thú biến dị khát máu.


"Chết tiệt... kinh mạch phàm nhân này thực sự quá yếu ớt!" Ninh Dạ Huyết thầm rủa trong lòng. Bàn tay anh siết chặt chiếc túi thuốc gỗ đeo bên hông, chân vấp phải một rễ cây ẩn dưới lớp tuyết dày. Cơ thể anh nhào về phía trước, lăn vài vòng trên sườn dốc trơn trượt.


Cơn đau rát buốt từ những vết xước da thịt chưa kịp lan tỏa thì mặt đất dưới thân anh bỗng sụt lún dữ dội. Một tiếng "ầm" vang dội xé rách màn đêm. Khe nứt địa chất khổng lồ bất ngờ xuất hiện do trận sạt lở đất sương mù, nuốt chửng cả thân hình thiếu niên mười tám tuổi vào khoảng không tăm tối sâu thẳm dưới lòng đất.


Ninh Dạ Huyết rơi tự do trong bóng tối, tiếng gió rít qua tai nhức nhối trước khi lưng anh đập mạnh vào một bề mặt đá cứng lạnh. Cú va chạm cực mạnh khiến lục phủ ngũ tạng của anh như đảo lộn, một ngụm máu tươi lập tức tràn ra nơi khóe miệng. Đầu óc anh ong lên dữ dội, thị giác chìm vào một màu đen đặc quánh.


Phải mất một lúc lâu, Ninh Dạ Huyết mới khó nhọc mở mắt. Không khí xung quanh không còn cái lạnh buốt giá của bão tuyết dã ngoại, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, ngập tràn mùi ẩm mốc của rêu phong ngàn năm và một mùi hương ngọt lịm m mị kỳ lạ, giống như mùi của những đóa hoa bỉ ngạn nở rộ nơi hoàng tuyền. Anh khẽ cử động, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn.


Ninh Dạ Huyết run rẩy thọc tay vào túi thuốc gỗ, may mắn thay, hũ đánh lửa phàm nhân vẫn chưa bị vỡ. Anh đánh lửa, một đốm sáng nhỏ nhoi màu vàng cam bùng lên, soi sáng một góc không gian xung quanh. Khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, đồng tử của chàng y sĩ nghèo co rụt lại vì kinh hoàng.


Anh không rơi vào một hang động tự nhiên, mà đang nằm ngay giữa trung tâm của một lăng mộ cổ xưa khổng lồ – Cổ mộ Huyết Tổ. Những bức tường đá xám xịt xung quanh được khắc đầy những ký tự cổ tự phát ra ánh sáng đỏ nhạt u uẩn. Ngay phía trước mặt anh, trên một tế đàn đá khổng lồ được bao phủ bởi các trận pháp xích sắt rỉ sét, sừng sững ba chiếc quan tài đá cổ kính. Trên nắp quan tài khắc những hoa văn thuộc tính đối lập nhau: một bên là đóa hoa tuyết lạnh giá, một bên là đôi cánh lông vũ bóng tối, và bên còn lại là ngọn lửa phượng hoàng rực cháy.


"Đây... đây là phong ấn của Huyết Tộc cổ đại sao?" Ninh Dạ Huyết thầm kinh hãi. Cha anh, Ninh Dạ Hành, trước khi mất từng cảnh báo anh về những bí cảnh cấm địa ẩn giấu dưới lòng đất biên thùy, nơi giam giữ những sinh vật bóng tối kiêu ngạo nhất.


Chưa kịp để Ninh Dạ Huyết định thần, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội. Ba chiếc quan tài đá đồng loạt phát ra những tiếng rạn nứt chói tai. Luồng ma lực khổng lồ từ bên trong bộc phát, tạo ra một cơn lốc năng lượng thuộc tính quét qua tế đàn. Sức ép khủng khiếp từ luồng vương giả uy áp bỗng chốc đè nặng lên vai Ninh Dạ Huyết, khiến anh quỳ rạp xuống nền đá lạnh, chiếc hũ đánh lửa trên tay văng ra xa rồi tắt ngấm.


Trong bóng tối u tối, ba tiếng nổ vang dội liên tiếp vang lên. Nắp của ba chiếc quan tài đá vỡ tung thành vạn mảnh vụn bay tứ tán. Ba luồng sát khí thuộc tính – cực lạnh, cực tối, và cực nóng – đồng loạt tràn ra, áp chế hoàn toàn thần trí phàm nhân của Ninh Dạ Huyết.


Từ trong làn khói bụi đá cổ xưa, ba bóng hình diễm lệ thoát tục từ từ bước ra.


Ở phía bên trái, một nữ tử có mái tóc dài màu bạc như tuyết chảy dài xuống tận gót chân, đôi mắt đỏ ruby lạnh lùng không chút độ ấm, làn da trắng sứ phản chiếu ánh sáng băng sương lấp lánh quanh thân. Đó là Tuyết Sa, Nữ Vương của gia tộc Huyết Nguyệt.


Ở giữa, ẩn hiện trong màn sương đen mờ ảo là Dạ Yến, Nữ Vương của gia tộc Hắc Dạ. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng lông vũ đen tuyền, đôi mắt màu tím sẫm sâu thẳm như muốn nuốt chửng linh hồn kẻ đối diện.


Và ở phía bên phải, tỏa ra nhiệt lượng nóng rực khiến không khí xung quanh vặn vẹo là Phượng Tước, Nữ Vương của gia tộc Xích Hỏa. Mái tóc đỏ rực như lửa thần tung bay, đôi mắt màu cam sáng rực đầy kiêu hãnh và chiến ý dã tính.


Tuy nhiên, cả ba vị Nữ Vương tối cao lúc này đều mang hơi thở cực kỳ hỗn loạn và yếu ớt. Kinh mạch của họ nổi lên những đường gân máu rạn nứt do phản phệ của phong ấn ngàn năm. Cơn đói khát huyết dịch hoang dã trỗi dậy mạnh mẽ trong bản năng săn mồi của họ.


Mùi máu tươi phàm nhân phát ra từ vết thương trên khóe miệng Ninh Dạ Huyết lập tức thu hút ánh nhìn của ba cặp mắt săn mồi tàn bạo.


"Phàm nhân...?" Giọng nói của Tuyết Sa lạnh lẽo như băng vĩnh cửu vang lên, nhưng trong đó chứa đựng sự khát khao huyết dịch tột độ.


"Một nguồn máu thật tinh khiết..." Dạ Yến khẽ liếm bờ môi đỏ mọng, bóng tối xung quanh nàng uốn lượn, áp sát về phía Ninh Dạ Huyết.


"Nóng bỏng và tràn đầy sinh mệnh!" Phượng Tước gầm nhẹ một tiếng dã tính, ngọn lửa quanh thân bùng lên rực rỡ.


Cảm nhận được nguy cơ chí mạng, Ninh Dạ Huyết nghiến răng chịu đựng áp lực vương giả đang đè nặng lên lồng ngực. Anh run rẩy đưa tay ra sau vườn hông, rút ra thanh đoản đao rỉ sét Ninh gia – vũ khí phòng thân duy nhất do bác cả để lại. Anh giương đao lên trước ngực, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh: "Lùi lại! Ta là y sĩ... ta có thể giúp các cô điều trị kinh mạch rạn nứt!"


Nhưng trước mặt ba vị Nữ Vương Huyết Tộc tối cao, sự kháng cự của một phàm nhân chỉ là một trò đùa vô hại. Phượng Tước khinh thường hừ lạnh một tiếng, vung tay tạo ra một luồng hỏa khí nóng rực rỡ thổi bay thanh đoản đao rỉ sét khỏi tay Ninh Dạ Huyết, găm chặt nó vào bức tường đá phía xa. Áp lực từ ma lực bóng tối của Dạ Yến và băng sương của Tuyết Sa lập tức khóa chặt hoàn toàn tứ chi của anh, khiến anh không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.


Ba vị Nữ Vương áp sát Ninh Dạ Huyết từ ba hướng. Gương mặt tuyệt mỹ của họ ghé sát vào cổ anh, hơi thở mang theo mùi băng giá, bóng tối và ngọn lửa nóng bỏng quyện vào nhau, kích thích mọi giác quan của chàng y sĩ trẻ.


Bản năng khát máu hoang dã lấn át hoàn toàn lý trí kiêu ngạo của giới quý tộc. Không ai nhường ai, cả ba nàng đồng loạt há miệng, để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn phát sáng đỏ ngọc.


"Phập!"


Ba vết cắn đồng hóa tàn bạo đồng thời cắm ngập vào cổ Ninh Dạ Huyết từ ba hướng khác nhau, tạo thành một hình tam giác ngược hoàn hảo trên làn da tái nhợt của anh.


"Á!!!"


Ninh Dạ Huyết thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cơn đau không chỉ dừng lại ở da thịt, mà là sự va chạm hủy diệt của ba luồng ma lực thuộc tính đối nghịch nhau – hỏa độc nóng bỏng của Phượng Tước, hàn độc lạnh giá của Tuyết Sa, và ám độc u tối của Dạ Yến – đồng loạt rót vào huyết quản của anh. Chúng như ba dòng thác lũ điên cuồng càn quét, tàn phá kinh mạch phàm nhân yếu ớt của anh, muốn xé rách cơ thể anh thành trăm mảnh.


Ý thức của Ninh Dạ Huyết bắt đầu mơ hồ, tim anh đập dồn dập với tốc độ kinh hoàng, tưởng chừng như sắp bạo liệt ngay lập tức.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc sinh mệnh của anh chạm sát bờ vực cái chết, sâu trong tủy xương của Ninh Dạ Huyết, dòng máu đặc biệt bị phong ấn bấy lâu bỗng chốc bừng tỉnh – Cửu Biến Thần Thể.


Dòng máu phàm nhân của anh đột ngột chuyển sang tỏa ra hào quang chín màu huyền ảo. Nó không hề bị huyết độc của ba Nữ Vương đồng hóa thành Huyết Nô vô hồn, mà ngược lại, bắt đầu điên cuồng hấp thụ, tịnh hóa và trung hòa luồng ma lực hỗn loạn đang xung đột kia.


Tế đàn đá cổ xưa bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Mảnh vỡ bia đá khế ước vỡ ra từ quan tài Huyết Tổ rực sáng rực rỡ cổ văn. Một vòng tròn trận pháp khổng lồ chín màu bùng nổ từ dưới chân bốn người, bao phủ toàn bộ không gian lăng mộ.


Khế ước Huyết Thệ tối cổ của lăng mộ đã được kích hoạt thành công!


Ba vị Nữ Vương đồng loạt khựng lại, đôi mắt rực sáng của họ co rụt lại vì kinh hoàng. Họ cảm thấy dòng máu của mình đang bị hút ngược vào cơ thể phàm nhân trước mặt, và một sợi dây liên kết sinh mệnh vô hình nhưng cực kỳ vững chắc đã trói chặt linh hồn của họ vào nhịp tim của Ninh Dạ Huyết.


Chưa dừng lại ở đó, tu vi Nữ Vương tối cao của Tuyết Sa, Dạ Yến và Phượng Tước lập tức bị rạn nứt kinh mạch phong ấn ngược trở lại, tụt giảm nghiêm trọng xuống mức Chiến Binh tầm trung do phản phệ của khế ước sinh tử. Họ nhận ra một chân tướng kinh hoàng: nếu phàm nhân này chết, họ cũng sẽ tan biến vĩnh viễn theo khế ước.


Ninh Dạ Huyết quỳ rạp xuống đất, thở dốc đầy đau đớn. Ba vết cắn trên cổ anh phát sáng chín màu rực rỡ, liên tục tỏa ra nhiệt lượng nóng rát và lạnh buốt đan xen. Dòng máu dị tộc bắt đầu tàn phá kinh mạch phàm nhân của anh, khiến anh rơi vào trạng thái suy kiệt cực hạn, đầu tóc bắt đầu xuất hiện vài sợi bạc mờ nhạt.


Đúng lúc này, sự rò rỉ ma lực khổng lồ từ khế ước đã làm rung chuyển toàn bộ phong ấn cổ lăng. Những tiếng gầm rú trầm đục bằng đá vang lên từ các góc tối của lăng mộ. Những bức tượng đá khổng lồ – Cổ Mộ Thủ Vệ – bắt đầu chuyển động, đôi mắt đá phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, vung những nắm đấm đá khổng lồ hướng về phía tế đàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!