Nhân Chứng Bùn Đất
Cơn gió bão giật liên hồi rít lên qua những khe hở của mái tôn rỉ sét, kéo theo luồng không khí lạnh buốt tràn vào gian nhà cấp bốn ba gian của dì Vũ Thị Thanh tại huyện Lệ Thủy. Nước lũ đỏ ngầu phù sa đã rút bớt một phần nhưng vẫn lấp xấp ngang bắp chân trong sân. Bên trong nhà, ánh sáng tù mù từ chiếc đèn bão bằng đồng treo trên xà gồ khẽ đung đưa, hắt những bóng xám dài ngoằn ngoèo lên bức tường vôi ẩm mốc loang lổ.
Vũ Thùy Linh ngồi trên chiếc phản gỗ treo sát trần nhà bằng hệ thống dây thừng chịu lực – nơi khô ráo duy nhất còn sót lại. Cánh tay trái của cô bất động, bắp tay sưng tấy đỏ rực dưới lớp băng gạc dán vội. Mười hai mũi chỉ đen khâu dã chiến từ vết bỏng sâu hoắm do thạch cao nóng chảy ở bắp tay trái đang co rút lại, đau buốt thấu xương mỗi khi có luồng gió lạnh thổi qua. Linh cắn chặt môi đến rỉ máu, cố gắng dùng tay phải gõ từng dòng lệnh trên chiếc laptop Lenovo ThinkPad X1 Carbon bảo mật đặt trên đùi. Cô đang vận dụng Quy tắc bình tĩnh số học để áp chế cơn đau thể xác đang tàn phá hệ thần kinh: "Mười hai mũi khâu... chia cho diện tích vết bỏng mười lăm xăng-ti-mét vuông... hệ số co giãn thớ thịt... số liệu không được phép sai lệch..."
"Linh ơi, con nghỉ tay chút đi. Vết thương sưng tấy thế kia mà cứ ôm khư khư cái máy tính hoài," dì Thanh vừa bưng một thau nước mưa sạch vừa xót xa nói. Gương mặt dì nhỏ thó hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi của một phụ nữ miền Trung quanh năm bão lũ.
"Con không sao, dì Thanh. Con phải hoàn thành bảng đối chiếu này trước khi nước lũ rút hoàn toàn," Linh khàn giọng đáp, mắt không rời màn hình nền đen đang hiển thị hàng vạn dòng số liệu giao dịch số hóa từ chiếc USB Kingston IronKey.
Cánh cửa gỗ rách nát của gian nhà khẽ đẩy ra, dượng Lê Văn Tài bước vào, người sũng nước bão, bắp tay cuồn cuộn sạm nắng gió biển run rẩy vì lạnh. Theo sau dượng Tài là cậu Nguyễn Văn Hùng – người cậu ruột thương binh hạng 2/4 của Linh, một chân trái đi nạng gỗ nhưng phong thái vẫn cương nghị, hào sảng. Cậu Hùng đã dùng uy tín của Trưởng ban hòa giải thôn để âm thầm vận động hơn hai mươi người dân nghèo trong làng Lệ Thủy vượt qua dòng nước ngập lụt, bí mật tụ tập về nhà dì Thanh dưới danh nghĩa tránh bão.
Những người dân quê lam lũ bước vào nhà, co ro trong những chiếc áo mưa rách nát bám đầy bùn đất. Gương mặt họ hốc hác, đôi mắt đượm buồn nhìn Linh với vẻ hoang mang, lo sợ. Họ là những nạn nhân thực sự của trận thiên tai cực đoan vừa qua, những người mất nhà cửa, trắng tay nhưng lại bị biến thành công cụ PR lấp lánh cho ca sĩ quốc dân Minh Đăng trên các phương tiện truyền thông đại chúng.
Linh khẽ gật đầu chào mọi người, rồi xoay màn hình laptop về phía họ. Cô nâng chiếc bút ghi âm Olympus vỏ kim loại trầy xước của người cha quá cố lên như một điểm tựa tinh thần, bắt đầu nói bằng giọng trầm ấm nhưng đanh thép:
"Thưa bà con, cháu là Vũ Thùy Linh, con gái của nhà báo Vũ Khắc Nam. Cháu đến đây không phải để bố thí, cháu đến để đòi lại công lý cho bà con. Trên các bản tin truyền hình và mạng xã hội ở Sài Gòn, ca sĩ Minh Đăng tuyên bố Quỹ từ thiện 'Hào Quang Cứu Trợ' đã giải ngân thực tế hơn mười lăm tỷ đồng tiền mặt cho người dân huyện Lệ Thủy, trung bình mỗi hộ nhận được mười triệu đồng cùng một thùng nhu yếu phẩm cao cấp. Cháu muốn hỏi bà con, ở đây có ai nhận được số tiền đó không?"
Một sự im lặng bao trùm gian nhà. Những người dân nhìn nhau, ái ngại. Một cụ già tóc bạc phơ, da mồi khẽ lên tiếng, giọng run run vì phẫn nộ:
"Mười triệu cái gì hả cô? Tụi nó đi ca nô bóng loáng, mang theo máy quay phim to đùng, bắt già trẻ lớn bé tụi tui đứng xếp hàng dưới mưa bão cả buổi chiều chỉ để chụp ảnh, quay phim làm màu. Chụp xong, tụi nó phát cho mỗi nhà đúng hai gói mì tôm mốc và một chai nước suối đã quá hạn sử dụng từ cái kho hàng cứu trợ Ba Đồn của tụi nó, rồi giật phắt lại cái phong bì tiền rỗng tuếch! Người miền Trung ăn cục đất chọi chim chứ không ăn tiền bố thí bẩn thỉu lừa đảo đó!"
Linh gật đầu, ngón tay phải của cô lướt nhanh trên bàn phím kích hoạt Phương pháp đối chiếu chéo ba chiều. Trên màn hình, ba cột số liệu hiện lên rõ ràng: Cột thứ nhất là Sao kê rút tiền mặt trị giá 75 tỷ VND của Minh Đăng tại chi nhánh ngân hàng Ba Đồn; Cột thứ hai là Hóa đơn VAT khống trị giá 15 tỷ VND mua nhu yếu phẩm từ công ty ma Hào Quang Media; Cột thứ ba là Danh sách bàn giao có chữ ký tay của người dân vùng lũ.
"Bà con nhìn xem," Linh chỉ vào màn hình hiển thị sơ đồ dòng tiền bẩn được tô màu đỏ cảnh báo sai lệch. "Trên giấy tờ gửi lên cơ quan thuế, công ty ma Hào Quang Media khai khống rằng đã mua mười lăm ngàn thùng mì tôm cao cấp trị giá mười lăm tỷ đồng để phát cho bà con. Nhưng thực tế, theo nghiệp vụ kiểm toán đối chiếu chéo cháu vừa quét, tụi nó chỉ thu gom gạo mốc và mì ăn liền hết hạn sử dụng từ các kho thanh lý phế phẩm với giá rẻ mạt chưa đầy năm trăm triệu đồng. Toàn bộ số tiền chênh lệch mười bốn tỷ năm trăm triệu đồng từ rốn lũ này đã bị tụi nó hợp thức hóa thành tiền sạch, chuyển ngược về Sài Gòn để phục vụ cho các hoạt động rửa tiền của tập đoàn sòng bạc Thế Gia đứng sau Minh Đăng!"
Sự thật bộc lộ qua những con số kế toán khô khốc nhưng sắc bén như dao cạo khiến cả gian nhà xôn xao phẫn nộ. Lòng tự trọng của những con người nghèo khổ bị chà đạp tàn nhẫn dưới hào quang giả tạo của giới showbiz.
"Tụi nó dám lừa gạt cả nước trên xương máu của tụi tui!" Một người đàn ông trung niên hét lên, bóp chặt nắm tay đầy bùn đất.
"Cháu cần bà con đứng ra ký tên vào biên bản đối chiếu chéo này để làm bằng chứng pháp lý thép gửi lên Bộ Công an," Linh đưa ra tập tài liệu giấy viết tay đối chiếu có đóng dấu đỏ giáp lai dự phòng của văn phòng Vũ Gia. "Chỉ có chữ ký xác nhận không nhận tiền của bà con mới có thể đập tan bản sao kê giả mạo đóng dấu đỏ mà Minh Đăng vừa công bố."
Nhưng ngay khi Linh vừa dứt lời, nỗi sợ hãi bạo lực lại ập đến. Những người dân nghèo chợt chững lại, hoang mang.
"Cô Linh ơi... tụi tui muốn giúp cô lắm," một người phụ nữ nghèo rụt rè nói, mắt lo lắng nhìn ra cửa. "Nhưng bọn giang hồ địa phương của thằng Trần Văn Hắc đang lảng vảng ngoài ngõ. Tụi nó đã đe dọa sẽ đốt nhà, chém nát xuồng của bất kỳ ai dám ký tên vào tờ giấy của cô. Tụi tui thấp cổ bé họng, sao đấu lại bọn côn đồ vũ trang đó hả cô?"
Đúng lúc đó, một tiếng *bộp* lớn vang lên bên ngoài. Một hòn đá lớn ném mạnh vào vách tôn rỉ sét của nhà dì Thanh, tiếng cười hô hố của đám tay sai Trần Văn Hắc dội vào qua màn mưa bão bùng. Tiếng gõ cửa dồn dập bằng cán mã tấu rít lên chói tai:
"Trong nhà có ai không? Mở cửa kiểm tra hành chính tạm trú tạm vắng coi! Đứa nào chứa chấp con mụ lừa đảo trốn nã Sài Gòn thì liệu hồn đó!"
Sự sợ hãi tột cùng bao trùm gian nhà. Những người dân nghèo co rúm lại, vài người đã đứng dậy định lẻn ra cửa sau để tránh tai vạ. Kế hoạch thu thập chứng cứ của Linh đứng trước nguy cơ đổ vỡ hoàn toàn vì nỗi sợ bạo lực.
Linh đứng thẳng người dậy trên phản gỗ, mặc cho vết thương bắp tay trái rách da rỉ máu loang lổ ra lớp băng gạc. Cô cầm chiếc bút ghi âm Olympus của cha nâng cao trước ánh đèn bão, giọng cô vang lên trầm ấm nhưng đanh thép, mang theo ý chí sắt đá của con gái nhà báo điều tra:
"Bà con! Cha cháu – nhà báo Vũ Khắc Nam – năm xưa đã bị bọn chúng sát hại dã man vì ông quyết không chịu im lặng trước cái ác. Hôm nay, cháu đứng đây, bắp tay cháu đang rỉ máu, cháu mang thân phận kẻ đào tẩu bị truy nã giả mạo, nhưng cháu không sợ hãi bạo lực của tụi nó! Nếu hôm nay bà con im lặng vì sợ hãi, ngày mai tụi nó sẽ tiếp tục dùng danh nghĩa cứu trợ của bà con để lừa gạt hàng trăm tỷ đồng khác, còn bà con vẫn mãi mãi phải ăn mì tôm mốc trong nước lũ! Cháu dùng danh dự và mạng sống của con gái Vũ Khắc Nam để bảo chứng lòng chính trực: Cháu sẽ đi cùng bà con đến tận cùng sự thật!"
Lời tuyên bố đanh thép của Linh dội thẳng vào lòng tự trọng và sự phẫn nộ bấy lâu nay của người dân vùng lũ. Cậu Hùng đứng dậy, nện mạnh chiếc nạng gỗ xuống sàn nhà ngập nước, giọng sang sảng:
"Tôi là thương binh, tôi đã đổ máu ở biên giới để bảo vệ mảnh đất này! Tôi không sợ bọn giang hồ rạch mặt! Tôi ký tên đầu tiên!"
Dì Thanh bước lên, bàn tay tần tảo run rẩy nhưng dứt khoát cầm bút ký tên vào dòng đầu tiên của biên bản đối chiếu. Hiệu ứng đám đông lập tức bùng phát. Sự kiên cường của Linh và uy tín của cậu Hùng đã đè bẹp nỗi sợ hãi bạo lực. Hàng chục người dân nghèo xếp hàng đứng lên, dứt khoát đặt bút ký tên, xác nhận sự thật trần trụi về hoạt động cứu trợ khống.
Linh xúc động nhìn những chữ ký nguệch ngoạc bám đầy bùn đất của người dân nghèo. Cô mở balo lấy ra số tiền mặt khẩn cấp năm mươi triệu đồng dự phòng để hỗ trợ đời sống cho họ, nhưng cụ già tóc bạc phơ dứt khoát đẩy tay cô lại, giọng hào sảng đặc trưng dân chài miền Trung:
"Không cô Linh! Tụi tui ký tên vì sự thật, vì danh dự của người dân nghèo Lệ Thủy chứ không phải vì tiền bố thí! Cô giữ lấy số tiền này để đi đường, tìm cách vạch trần tụi nó cho cả nước biết!"
Lòng tự trọng của người dân nghèo vùng lũ khiến Linh nghẹn ngào. Cô cẩn thận bọc tập biên bản đối chiếu chứa một trăm chữ ký thép vào túi nilon chống nước, cất kỹ vào balo dã chiến.
Ngay lúc đó, dượng Tài khẽ đẩy cánh cửa gỗ rách nát bước vào, người sũng nước bão nhưng ánh mắt lấp lánh vẻ hồi hộp. Dượng Tài nhanh chóng kéo theo một người đàn ông trung niên mặc áo phao cứu hộ màu cam sũng nước, gương mặt khắc khổ sạm nắng gió sông nước nhưng đôi mắt sáng quắc dưới hàng lông mày rậm rạp.
"Linh! Con may mắn lắm!" Dượng Tài khẽ nói, khóa chặt cửa gỗ lại. "Dượng vừa gặp được Chú Ba trên bến sông. Chú ấy là Nguyễn Văn Ba, Trưởng ban cứu hộ tự phát xã Tân Hóa. Chú ấy đang giữ thứ có thể lật đổ hoàn toàn bọn chúng."
Chú Ba bước lên, tay phải thọc sâu vào túi áo phao, lôi ra một chiếc máy ghi âm kỹ thuật số vỏ nhựa màu xanh bám phèn chua đã được bọc kỹ trong nhiều lớp nilon bảo vệ. Chú nhìn Linh với ánh mắt tin tưởng của một cựu chiến binh dũng cảm:
"Tôi nghe danh nhà báo Vũ Khắc Nam từ lâu, không ngờ hôm nay gặp được con gái ông ấy ở đây. Cô Linh, trong chiếc máy này là file ghi âm mật cuộc hội thoại giữa quản lý Vũ Đình Cường của Minh Đăng và tên quan chức xã biến chất về việc ép người dân ký nhận khống danh sách phát tiền mười triệu đồng. Tôi đã mạo hiểm mạng sống để ghi âm lại trước khi bị bọn giang hồ của thằng Hắc truy sát."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!